Ngoại truyện: Về nhà
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Mặc dù Miên Miên thực chất là một tiểu yêu cừu đã hơn ba trăm tuổi, nhưng trong mắt Dương Tư Chiêu, bé mãi mãi là em bé năm tuổi yếu ớt, bẩm sinh phát triển không tốt, cần thật nhiều yêu thương để tưới tẩm.
Về việc bé thay răng, Dương Tư Chiêu đã tra cứu rất nhiều tài liệu, hỏi ý kiến bác sĩ chuyên khoa và đúc kết lại vài điểm cần lưu ý: Thứ nhất, không được hình thành thói quen l**m răng; thứ hai, phải ăn nhiều thực phẩm hàm lượng canxi cao và có độ dai để nhai; cuối cùng, hãy để răng sữa rụng tự nhiên, cố gắng không can thiệp nhân tạo.
Vì vậy, mỗi khi Miên Miên ngẩng đầu, há to miệng, dùng đầu lưỡi đẩy chiếc răng sữa nhỏ đang lung lay, lo lắng nói với Dương Tư Chiêu: “Miên Miên khó chịu quá, mẹ ơi, Miên Miên khó chịu lắm…”, Dương Tư Chiêu đều kiên nhẫn ôm lấy bé, cùng bé chơi đùa, làm bé vui để phân tán sự chú ý.
Thế nhưng sự đồng hành dịu dàng của mẹ không thể chữa lành hoàn toàn sự khó chịu trong kỳ thay răng của Miên Miên, cho đến khi bé trở về nhân giới, gặp Hứa Diệu vừa vào lớp một.
Hôm đó bé và Hứa Diệu cùng lúc mở cửa, đã gần nửa tháng bé không về rồi, Hứa Diệu nhìn thấy bé thì hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng bày ra vẻ mặt lạnh lùng, rũ mắt không nói lời nào, đội chiếc mũ lưỡi trai đen, xách cặp sách đi ra ngoài.
Miên Miên đeo cặp nhỏ đuổi theo: “Anh trai ơi!”
Dạo này bé rất thích kể chuyện mình thay răng cho mọi người nghe, trước cửa thang máy, bé nắm lấy tay Hứa Diệu, há to miệng, cầu xin anh trai cúi đầu nhìn.
“Anh trai ơi, răng em bị lung lay này, anh trai mau nhìn xem, nhìn xem.”
Hứa Diệu liếc mắt một cái, vẻ mặt không mấy quan tâm.
“Em đau lắm, vừa ngứa vừa đau nữa.”
Dương Tư Chiêu xách túi đi ra, Miên Miên lập tức nắm tay mẹ: “Anh trai không tin thì hỏi mẹ em đi, thật sự khó chịu lắm.”
Dương Tư Chiêu mỉm cười: “Đúng vậy, em đau đến mức không ngủ được luôn, anh trai có thể dỗ dành em một chút không?”
“Không được.” Hứa Diệu cứng nhắc đáp.
Miên Miên bĩu môi, đứng sang phía bên kia của Dương Tư Chiêu, cách Hứa Diệu một khoảng xa. Hứa Diệu dùng liếc nhìn bé bằng dư quang, không hé răng.
Kết quả tối hôm đó, khi Dương Tư Chiêu đưa Miên Miên từ nhà Tần Huệ Nhàn về, vừa ra khỏi thang máy đã thấy Hứa Diệu bước ra khỏi nhà, nhét một túi giấy kraft căng phồng vào lòng Miên Miên, không để lại lời nào rồi xoay người đóng cửa.
Miên Miên và Dương Tư Chiêu ngơ ngác nhìn nhau.
Trong túi giấy có một hộp thanh nhai chuyên dụng cho kỳ thay răng, còn có một hộp kỷ niệm răng sữa được chạm khắc tinh xảo.
Dương Tư Chiêu mỉm cười: “Cái thằng bé này…”
Rõ ràng là rất quan tâm em trai, rõ ràng không phải là một đứa trẻ lạnh lùng lập dị, chỉ là thích làm vẻ ngầu mà thôi.
Cậu về nhà hầm một nồi cháo sườn củ khoai, múc một ít vào hộp giữ nhiệt, bảo Miên Miên mang sang cho Hứa Diệu.
Miên Miên vui vẻ nhận nhiệm vụ, nhưng rồi bị trả hàng thảm hại.
Bé đáng thương đứng ở cửa nói: “Anh trai đang chơi game, bảo con đừng làm phiền anh.”
Dương Tư Chiêu bất lực mỉm cười, nhưng Miên Miên không bỏ cuộc, lại ôm hộp cơm đi sang đối diện, bé thành thạo mở cửa, chào hỏi robot ở cửa: “Pupu, là tớ đây, tớ lại về rồi.”
Sau đó cậu đi thẳng đến phòng ngủ của Hứa Diệu.
Hứa Diệu vừa chơi xong game, ngước mắt nhìn cậu: “Làm gì đấy?”
“Anh ơi, uống cháo đi.”
“Cháo gì?”
“Cháo sườn củ khoai mẹ em nấu.”
“Không phải cháo thịt cừu à?”
Miên Miên bĩu môi, tức giận nói: “Ghét anh quá đi.”
Thật chẳng có chút sức sát thương nào.
Hứa Diệu vẻ mặt bất cần: “Tùy.”
Miên Miên đặt hộp giữ nhiệt trước mặt Hứa Diệu, “hừ” một tiếng rồi quay người bỏ đi.
Đợi đến khi bóng dáng bé biến mất sau cửa phòng ngủ, Hứa Diệu mới mở hộp giữ nhiệt, một mùi thơm nức mũi bay ra. Cháo rất đặc, khoai và sườn đều mềm rục.
Tối nay Hứa Diệu vẫn chưa ăn cơm, cha mẹ cậu bé hứa tuần này sẽ về, kết quả công việc có việc đột xuất nên lại lỡ hẹn. Dù sao thì công việc chắc chắn quan trọng hơn cậu bé.
Cậu bé ăn một miếng cháo sườn, cái bụng trống rỗng bỗng chốc ấm lại, dễ chịu hơn nhiều.
Gia đình yêu quái nhà đối diện trông thật hạnh phúc, đặc biệt là thầy Tiểu Cừu nói chuyện rất mềm mỏng, và cả con cừu lùn ngốc nghếch trông chẳng thông minh chút nào kia. Họ lúc nào cũng dính lấy nhau, ngày thường không nắm tay thì cũng ôm ấp áp mặt, thân mật khăng khít như thể bị ai đó chia cắt mấy trăm năm vậy.
Không phải là Hứa Diệu ghen tị, chỉ đơn thuần cảm thấy ồn ào, ồn ào chết đi được.
Cậu bé vừa nghĩ vừa húp cháo sườn, phần cháo không nhiều, cậu bé loáng cái đã ăn sạch, vẫn còn hơi thèm, nhưng bát đã trống không.
“…” Hứa Diệu im lặng, ánh mắt trở nên ảm đạm.
Con cừu lùn ngốc nghếch kia giận rồi, chắc sẽ không đến nữa. Lần sau gặp mặt, ước chừng phải nửa tháng nữa.
Kết quả giây tiếp theo, ngoài cửa vang lên giọng nói quen thuộc: “Pupu, tớ là Miên Miên đó, đừng cản tớ nhé!”
Hứa Diệu sững người, nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Miên Miên. Bé lách qua robot nhỏ Pupu, ôm một hộp bánh bao nhỏ chạy tới, lon ton, trên mặt treo nụ cười ngốc nghếch, lớn tiếng hỏi: “Anh ơi, mẹ em còn làm bánh bao nhỏ nữa, anh có muốn ăn không?”
Hứa Diệu thầm nghĩ: Thật là phiền phức.
Nhưng miệng lại không tự chủ được mà nói: “Được.”
Miên Miên không để tâm chuyện cũ, tìm một chỗ bên cạnh Hứa Diệu, lân la ngồi xuống. Bé không để ý đến bát cháo đã cạn sạch, cũng không nhân cơ hội trêu chọc Hứa Diệu, bé chỉ mải mê nhét bánh bao nhỏ vào tay Hứa Diệu: “Anh ơi, mẹ em nói, sáng mai có thể sang nhà em ăn sáng nhé, mẹ em làm bánh bao gạch cua đấy.”
Miên Miên làm động tác “húp xì xụp”: “Mỗi miếng đều húp được nước canh luôn, ngon cực kỳ!”
Khác hẳn với vẻ nhút nhát nửa năm trước, giờ bé đã hoạt bát hơn nhiều, khi nói chuyện đôi má hồng hào, mắt sáng long lanh, khi cười lúm đồng tiền hiện rõ.
“Anh ơi, anh có đến không ạ?”
Lần này Hứa Diệu phá lệ không từ chối.
“Anh nhất định phải đến đấy nhé.” Miên Miên ngoắc tay với Hứa Diệu.
Hứa Diệu không nói gì, cũng không từ chối.
Miên Miên cảm thấy vô cùng vui vẻ, chạy lon ton về nhà.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Diệu quả nhiên đến gõ cửa.
Miên Miên mặc bộ đồ ngủ hình cừu dâu tây, nhón chân mở cửa, cười rạng rỡ: “Anh trai!”
Sau lần này, tính tình Hứa Diệu tốt hơn đôi chút.
Những cơn đau nhức trong kỳ thay răng của Miên Miên cũng dịu đi phần nào nhờ thanh nhai mà Hứa Diệu tặng. Điểm yếu duy nhất là vì nhai thanh nhai nhiều quá nên ngay cả khi ngủ bé cũng nhai, miệng không khép lại được.
Khi Lục Vô Tẫn trở về Thanh Trúc Lâm, liền nhìn thấy một cảnh tượng thế này: Mái hiên che khuất ánh nắng chói chang, Dương Tư Chiêu nằm trên ghế mây đã ngủ say, Miên Miên rúc trong lòng mẹ, miệng há nhỏ, khóe miệng có một dòng nước miếng trong veo chảy ra, ngủ cũng rất say sưa.
Lục Vô Tẫn cúi người nhéo nhéo má Miên Miên, bé lẩm bẩm một tiếng, vùi mặt vào ngực Dương Tư Chiêu — nước miếng lau sạch lên đó luôn.
Lục Vô Tẫn nhướng mày, thu tay lại, thản nhiên đứng thẳng dậy đi vào phòng. Cứ thế đổ hết “tội trạng” lên đầu nhóc con kia.
Dù sao Dương Tư Chiêu cũng chẳng nỡ giận Miên Miên, cậu sẽ chỉ bĩu môi, giả vờ nhíu mày: “Quái vật nước miếng ở đâu ra mà làm ướt hết áo mẹ thế này!”
Miên Miên thẹn thùng toe toét cười: “Là Miên Miên đó ạ.”
Dương Tư Chiêu chạm đầu vào đầu cậu: “Là Miên Miên nhỉ, Miên Miên là quái vật nước miếng!”
Miên Miên đỏ mặt, càng thêm xấu hổ, giấu đầu vào khuỷu tay Dương Tư Chiêu giả làm đà điểu, hoàn toàn không biết thủ phạm chính là cha già xấu xa của mình.
Dương Tư Chiêu dùng khăn ấm lau mặt cho Miên Miên, thay bộ quần áo khác rồi đưa cậu đi thăm hổ con.
Hổ con sau vài ngày tĩnh dưỡng đã hồi phục nhiều, cái bụng vốn gầy hóp nay cũng dần không thấy xương nữa. Vừa thấy Dương Tư Chiêu và Miên Miên, nó liền lồm cồm bò dậy, đôi mắt đen tròn xoe và sáng quắc.
Miên Miên ngồi xổm xuống, đặt một bát đầy thịt gà trước mặt hổ con: “Ăn mau đi, ăn cho no căng bụng nhé.”
Hổ con lập tức biểu diễn màn “hổ đói vồ mồi”.
Miên Miên giật mình, rõ ràng hổ con ngày nào cũng ăn rất nhiều.
Dương Tư Chiêu nói với cậu: “Bạn hổ đang tuổi lớn mà.”
Miên Miên suy nghĩ một chút, nắm chặt nắm tay nhỏ, bày ra dáng vẻ siêu nhân cơ bắp: “Miên Miên cũng đang lớn.”
“Hù hù, Miên Miên muốn lớn cao bằng cha cơ.”
“Cao như thế à, thế lúc ấy mẹ không bế nổi thì làm sao?”
Miên Miên nhanh trí, nghiêng đầu nói: “Thì Miên Miên có thể bế mẹ mà.”
Dương Tư Chiêu cười nói được thôi.
Hổ con ở bên cạnh nhìn họ đến ngẩn ngơ, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, quên cả ăn thịt gà. Nhận thấy ánh mắt Dương Tư Chiêu nhìn xuống, nó lập tức cúi đầu ăn ngấu nghiến. Ăn xong mới phát hiện Dương Tư Chiêu vẫn luôn cầm khăn tay đợi nó. Đợi nó ngơ ngác ngẩng đầu lên, Dương Tư Chiêu bỗng bế nó lên đặt trên đùi, từng chút một lau đi vết dầu mỡ bên miệng. Trên người Dương Tư Chiêu có một mùi hương rất dễ chịu, giống như hương hoa, lại ngọt lịm, hổ con rụt rè ghé sát vào ngửi ngửi.
Dương Tư Chiêu mỉm cười với nó, nâng đầu nó lên, xoa xoa tai: “Đừng sợ, cứ yên tâm ở lại đây.”
Miên Miên cũng áp sát lại, dùng trán cọ cọ vào đầu hổ con.
Hổ con vui sướng phát ra tiếng “gừ gừ” thỏa mãn.
Đây là con thú nhỏ đầu tiên họ cứu trợ, tạm thời nuôi ở Thanh Trúc Lâm, nhưng Lục Vô Tẫn đã ra lệnh xây một trạm cứu trợ trên Tuân Sơn, giờ đã thành hình. Dương Tư Chiêu mỗi tuần đều dẫn đội cứu trợ tiểu cừu lên núi tìm kiếm, lần lượt cứu được ba con thú nhỏ.
Trạm cứu trợ dần trở nên náo nhiệt.
Dương Tư Chiêu lại mở một trường mầm non yêu giới ngay bên cạnh trạm cứu trợ, không chỉ năm tiểu yêu đã trở về yêu giới có thể đi học ở đây, mà những tiểu yêu thú đến tuổi ở vùng lân cận cũng có thể đăng ký nhập học.
Dương Tư Chiêu vẫn là thầy Tiểu Cừu được yêu quý nhất, giờ thì đến lượt Dương Tư Chiêu bận rộn đến mất tăm mất tích.
Lục Vô Tẫn từ nha ty yêu giới trở về Thanh Trúc Lâm, nhà cửa trống huếch, Trần Thử An chỉ tay về phía Tuân Sơn. Anh bèn chạy đến đó, còn chưa đến gần trường mầm non đã nghe thấy giọng nói của Dương Tư Chiêu:
“Nào, để thầy xem bạn nhỏ nào cái miệng nhỏ vẫn còn đang nói chuyện nhỉ?”
“Ai còn nói nữa? Thầy sẽ ghi tên lại đấy!”
“Thầy sẽ nộp danh sách cho Yêu Vương đại nhân luôn!”
Lớp học ngay lập tức im phăng phắc.
Lục Vô Tẫn bật cười.
Anh không làm phiền công việc của Dương Tư Chiêu, mà đợi ở ngoài trường mầm non cho đến khi tiếng chuông tan học vang lên mới bước vào. Trên bãi cỏ, một đám cục lông lăn lộn thành một đoàn.
Hổ con gặm vuốt Báo con;
Sói con đuổi theo Cừu con;
Một đàn Hồ Ly dính lấy nhau lăn lộn, những cái đuôi đỏ rực nhiều không đếm xuể.
Còn thầy Tiểu Cừu đứng cách đó không xa, chống nạnh, cái que nhỏ trong tay chỉ trỏ mãi mà chẳng có tác dụng gì, cuối cùng chỉ biết thở dài thườn thượt, yếu ớt nói: “Tan học rồi, về nhà thôi.”
Lục Vô Tẫn bước vào, mang theo một luồng khí thế mạnh mẽ đầy uy áp, khiến tất cả tiểu yêu thú sợ đến mức đứng sững tại chỗ.
Hổ con đang nằm ngửa chơi đùa không dám lật người lại, nhắm tịt mắt, thè lưỡi giả vờ ngất xỉu.
Lục Vô Tẫn chắp tay sau lưng, cố ý lạnh mặt: “Sau này tan học thì về nhà ngay, không được chạy lung tung, không được làm mất thời gian, nghe rõ chưa?”
Các tiểu yêu thú đồng thanh vâng dạ, một nửa khóc lóc nhào vào lòng cha mẹ, một nửa nhào vào lòng nhân viên bảo trì của trạm cứu trợ, tiếng khóc “oa oa” vang lên không ngớt.
Tiếng khóc vang thấu trời xanh, khiến chim chóc phương xa kinh hãi bay đi.
“…” Dương Tư Chiêu bất lực nhìn Lục Vô Tẫn.
Lục Vô Tẫn mỉm cười với cậu: “Tan làm thôi.”
Dương Tư Chiêu vẫy vẫy tay gọi Miên Miên đang ở trên bãi cỏ, Miên Miên lập tức chạy tới. Bé quên cả biến lại thành người, thấy cha lại vui mừng, thế là cứ lấy cái sừng cừu nhỏ húc húc vào tay Lục Vô Tẫn, phát ra tiếng “be be” tha thiết.
“Sừng cừu nhỏ dày lên rồi.” Lục Vô Tẫn quan sát.
Dương Tư Chiêu ngồi xuống, xoa xoa cái đuôi nhỏ của Miên Miên: “Đuôi nhỏ cũng dài ra rồi.”
Đám lông đen từ một chỏm nhỏ đã dài ra được nửa đốt ngón tay.
Được cha mẹ bao quanh, Miên Miên vui sướng lăn lộn trên thảm cỏ, phơi cái bụng hồng hào lên trên. Mẹ sờ bên trái, bé liền vặn sang phải; cha sờ bên phải, bé liền vặn sang trái. Cha mẹ cùng lúc đưa tay ra, Miên Miên chẳng biết làm sao, vặn thành hình chữ “S” cũng vô dụng. Bé cứng đờ người ra hai giây, quyết định đặt hai cái móng trước nhỏ xíu lên tay cha mẹ để ngăn cản sự “tấn công”.
Mẹ nắn nắn móng nhỏ của bé, dịu dàng phủi đi vụn cỏ trên bụng, rồi bế bé lên, hôn một cái.
“Be be.” Miên Miên đáp lại.
Mỗi lần nằm lì trong lòng mẹ, bé thường quên sạch mọi thứ, sơ sẩy một cái biến lại thành người, thế là lộ ra hai cánh mông trắng hếu tr*n tr**.
Lục Vô Tẫn nheo mắt nói: “Linh nhãn đã chụp lại cảnh con để mông trần rồi, mai cha sẽ dán ngay cửa trường mầm non cho mọi người cùng xem.”
Miên Miên sợ đến mức rúc sâu vào áo khoác của Dương Tư Chiêu: “Không muốn, không muốn đâu, hu hu hu cha xấu xa…”
Dương Tư Chiêu vừa buồn cười vừa bất lực, đẩy đẩy Lục Vô Tẫn: “Đừng trêu con nữa.”
Cậu dỗ dành mãi Miên Miên mới miễn cưỡng ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe, bướng bỉnh đợi cha xin lỗi mình.
“Xin lỗi.” Yêu Vương đại nhân đã chịu mở lời vàng ngọc.
Miên Miên bĩu môi, hừ một tiếng.
“Cha sai rồi.”
Vẻ mặt Miên Miên dịu đi đôi chút, chậm chạp quay đầu nhìn anh.
“Cha chỉ trêu con thôi, không giận nữa nhé.”
Miên Miên với trí nhớ ba giây nhanh chóng được dỗ dành, Lục Vô Tẫn gãi gãi bé, bé liền bắt đầu cười ngây ngô. Hoàn toàn quên mất Lục Vô Tẫn đã bắt nạt mình thế nào.
Lục Vô Tẫn bế bé lên, dùng cánh tay rắn chắc đỡ lấy bé, tay kia nắm chặt lấy tay Dương Tư Chiêu.
“Về nhà thôi.”
Dương Tư Chiêu đan mười ngón tay với anh: “Ừm, về thôi.”
Hết Ngoại truyện: Về nhà
