Ngoại truyện: Bé Cừu ôm con xuyên không 01
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Mở mắt ra là ánh mặt trời chói chang treo cao.
Quầng sáng lan tỏa vô tận.
Lẽ ra phải là trần nhà của căn nhà gỗ nhỏ ở Thanh Trúc Lâm chứ, sao lại trực tiếp nhìn thấy mặt trời? Dương Tư Chiêu chớp chớp mắt, vô cùng khó hiểu. Bên tai vang lên tiếng thở quen thuộc, sột soạt sột soạt, cậu cúi đầu thấy Miên Miên cũng đang mang vẻ mặt ngơ ngác.
“Miên Miên?”
“Mẹ ơi,” Miên Miên giơ tay lên, những ngón tay nhỏ nanh trắng trẻo dính đầy cát, “Đây là cái gì ạ?”
“…Cát?” Dương Tư Chiêu hốt hoảng ngồi dậy.
Sau đó, hoàn toàn choáng váng.
Đây không phải Thanh Trúc Lâm, không phải nhà gỗ, xung quanh là sa mạc mênh mông, cát vàng mịt mù, cả thế giới bị bao phủ bởi một màu vàng mờ ảo, nhìn mãi không thấy tận cùng.
Chuyện gì thế này?
Đêm qua Miên Miên đột nhiên làm nũng, cứ đòi ngủ chen giữa cậu và Lục Vô Tẫn. Đúng lúc cậu bận rộn cả ngày ở trường mầm non cũng mệt, chẳng còn sức mà mây mưa với Lục Vô Tẫn, tắm rửa xong ôm Miên Miên, vừa đặt lưng xuống là ngủ thiếp đi.
Kết quả tỉnh dậy lại đang nằm trên một bãi sa mạc, xung quanh không một bóng người, chỉ có tiếng gió rít gào.
Bãi sa mạc này không chỉ mênh mông mà còn có vẻ cổ xưa không nói nên lời, giống như những di tích từ ngàn năm trước được phục dựng lại. Đang suy nghĩ, bên tai vang lên chuỗi tiếng chuông lạc đà thanh thúy vang xa, một đoàn thương buôn chậm rãi đi tới. Dẫn đầu là một gã đàn ông mặc áo ngắn tay màu đỏ, đeo bao tay da tê giác, khuôn mặt bị nắng cháy đỏ đen lộ vẻ non nớt và chất phác. Dương Tư Chiêu nhìn đến ngây người, họ cũng chú ý đến Dương Tư Chiêu ăn mặc kỳ lạ. Vài người đi lướt qua, Dương Tư Chiêu cứ nhìn chằm chằm đoàn thương buôn rời đi cho đến khi bóng lưng họ mờ dần trong cát vàng.
Chuyện gì vậy chứ…
Trang phục của trăm năm trước, khuôn mặt của trăm năm trước, không có bất kỳ một vật dụng hiện đại nào, không có máy quay hay đoàn phim.
Dương Tư Chiêu nhớ lại bộ phim truyền hình đã xem rất lâu trước đây.
Không lẽ là… xuyên không rồi sao?
“Mẹ ơi.” Miên Miên bắt đầu sợ hãi, bám chặt lấy Dương Tư Chiêu như một chú gấu Koala.
“Đừng sợ, mẹ sẽ nghĩ cách.” Dương Tư Chiêu định cởi áo khoác bọc lấy Miên Miên, tay vừa đưa đến thắt lưng mới phát hiện mình chỉ mặc một bộ đồ ngủ, chân đi đôi dép lê lanh đế mềm, cổ tay và cổ chân mảnh khảnh đều lộ ra ngoài. Trên người Miên Miên cũng là đồ ngủ.
Sẽ lạnh mất, sẽ đói mất.
Phải làm sao đây?
Dương Tư Chiêu nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng ai. Vừa rồi đáng lẽ nên gọi đoàn thương buôn lại, ít nhất cũng hỏi được năm tháng địa điểm.
Lúc này đây, cậu không kìm được mà nhớ tới Lục Vô Tẫn.
Nếu Lục Vô Tẫn ở bên cạnh thì tốt biết mấy.
Những lúc bất lực nhất, chỉ cần nghĩ đến Lục Vô Tẫn, trong lòng lại có thêm chút sức mạnh.
“Đừng sợ,” Dương Tư Chiêu cúi đầu hôn lên đầu Miên Miên, khẽ nói: “Có mẹ ở đây, Miên Miên đừng sợ.”
Miên Miên ôm lấy cổ Dương Tư Chiêu, rụt rè thò đầu ra, cẩn thận nhìn xung quanh.
Mặt trời lặn hướng Tây, Dương Tư Chiêu quyết định đi về hướng Tây.
Chỉ trách pháp thuật của cậu quá thấp, mấy trăm năm rồi chỉ biết phép điều khiển nước và nhóm lửa cấp thấp nhất, mà lúc này ngay cả cái bình đựng nước cũng chẳng có.
Cậu hỏi Miên Miên có khát không, Miên Miên lắc đầu.
“Cha đâu ạ?” Miên Miên hỏi.
Dương Tư Chiêu nghẹn lời trước câu hỏi này, nghe thấy tiếng nấc nghẹn trong cổ họng Miên Miên, cậu cũng muốn khóc theo.
Càng lúc càng bất lực, cậu giọng khàn khàn: “Cha… chắc là đang ở đây thôi, chúng ta đi tìm cha nhé.”
Nhưng biết đi đâu mà tìm cha đây?
Cậu bế Miên Miên đi về hướng mặt trời lặn, đi đến rã rời, bụng đói cồn cào. Miên Miên lúc đầu còn để cậu bế, thấy mặt cậu tái nhợt liền sợ hãi vùng vẫy ra khỏi lòng cậu, kiên quyết không để cậu bế nữa, nhất định phải nắm tay cậu cùng đi. Trong dép lê dính đầy cát, đi lại rất đau chân, đôi chân ngắn cứ phải khuỵu xuống liên tục.
Dương Tư Chiêu xót xa không thôi.
Một lớn một nhỏ, hai bé cừu đi trên sa mạc hoang vắng, mệt đến kiệt sức, môi khô nứt nẻ, vẫn chưa thấy ốc đảo đâu, sắp ngất đi vì mệt. Dương Tư Chiêu dừng lại, hít thở khó khăn. Ngay lúc sắp không cầm cự được nữa, cậu nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập.
Lộp cộp, lộp cộp…
Tim bỗng nhiên đập nhanh hơn một chút.
Cậu quay đầu lại, nhìn thấy một đội kỵ binh. Người dẫn đầu dáng vẻ vạm vỡ cao lớn, bộ giáp đen tỏa ra hơi lạnh thấu xương, chiếc áo choàng quân đội đỏ rực trên vai bay phần phật trong gió. Anh nhìn thấy Dương Tư Chiêu, ghì dây cương, con chiến mã dưới thân hí dài một tiếng, hai chân trước tung cao.
Dương Tư Chiêu ngẩng đầu nhìn lên, đứng sững tại chỗ.
“Lục Vô Tẫn…” Cậu lầm bầm thành tiếng.
Lục Vô Tẫn tóc đen búi gọn trông cực kỳ lạnh lùng, đôi mày kiếm xếch ngược lên thái dương, ánh mắt sắc lẹm lạnh lùng quét qua Dương Tư Chiêu.
“Kẻ nào ở phía trước?” Phó tướng bên cạnh anh lên tiếng chất vấn.
Nước mắt Dương Tư Chiêu hoàn toàn không kìm được nữa, rơi xuống lã chã.
Miên Miên trực tiếp bật khóc thành tiếng, buông tay Dương Tư Chiêu ra, khóc lóc nhào về phía Lục Vô Tẫn: “Cha ơi—”
Nhưng Lục Vô Tẫn đang ngồi trên ngựa.
Con ngựa vàng thấy một đứa trẻ lạ mặt chạy tới liền lập tức rơi vào trạng thái cảnh giác, hạ thấp trọng tâm, cơ thể căng cứng, đuôi ngựa vẫy cao, mắt thấy sắp đá vào người Miên Miên.
“Miên Miên!” Dương Tư Chiêu hét lên kinh hãi.
Cậu bất chấp tất cả lao tới.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Lục Vô Tẫn cúi người một cái đã bế ngang được Miên Miên lên. Miên Miên còn chưa lớn bằng miếng giáp trước ngực anh, bị xách trên tay Lục Vô Tẫn chẳng khác gì một con cừu non.
Miên Miên còn chưa biết chuyện gì vừa xảy ra, chỉ biết là vất vả lắm mới thấy cha, cổ họng phát ra tiếng khóc thút thít, tay chân luống cuống bò dọc theo giáp trụ của Lục Vô Tẫn lên trên, ôm chặt lấy cổ anh.
Trái tim Dương Tư Chiêu vừa treo ngược lên cổ họng nay đã bình ổn trở lại. Nhưng Lục Vô Tẫn nhíu chặt mày, khi nhìn xuống Miên Miên trong mắt chẳng có chút ấm áp nào, giơ tay làm tư thế định lôi Miên Miên xuống.
Tim Dương Tư Chiêu một lần nữa thắt lại.
“Có thích khách, bảo vệ tướng quân!”
Theo lệnh của phó tướng, binh lính xung quanh nhanh chóng đâm thương kiếm về phía Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu trong giây phút đầu tiên gần như quên mất mình là yêu, theo bản năng nhìn về phía Lục Vô Tẫn. Nhưng mắt thấy đao kiếm sắp rơi xuống người, cậu cũng chẳng quản việc bại lộ thân phận nữa, vận khí toàn thân hướng về mũi thương trên đầu.
Mũi thương bị cậu hất văng ra.
Binh lính lảo đảo lùi lại hai bước, mặt lộ vẻ kinh hãi, nhanh chóng điều chỉnh rồi lại đâm tới một lần nữa. Dương Tư Chiêu lại dùng yêu lực đẩy lùi một vòng binh lính. Đám lính như gặp phải yêu ma quỷ quái, càng thêm hoảng sợ, nhuệ khí giảm mạnh, đều nhìn nhau không dám tiến lên. Ngay lúc này, Lục Vô Tẫn lôi đứa trẻ đang bám trên người mình xuống đặt lên ngựa, sau đó xoay người xuống ngựa, rút trường đao bên hông ra, lưỡi đao ra khỏi vỏ lạnh lẽo thấu xương, đâm thẳng về phía Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu nhất thời quên cả vận khí, cũng quên luôn kháng cự, chỉ đứng nguyên tại chỗ si ngốc nhìn Lục Vô Tẫn.
“Lục Vô Tẫn…” Cậu nghẹn ngào nói.
Lục Vô Tẫn sững người, mũi đao chỉ cách cổ họng Dương Tư Chiêu đúng một lóng tay.
Dương Tư Chiêu dùng mu bàn tay lau nước mắt, bật khóc không kìm được: “Em cứ tưởng mình sẽ không bao giờ được gặp lại ngài nữa.”
Xung quanh bỗng chốc im phăng phắc.
Nội dung nhìn nhau của đám binh lính đã thay đổi, từ “đây là hạng người gì” chuyển thành “đây là hạng người gì của tướng quân”. Khắp cả Lương Quốc không ai không biết, Trấn Bắc đại tướng quân Lục Vô Tẫn nổi tiếng lạnh lùng như băng, không chỉ không gần nữ sắc, ngay cả với huynh đệ thuộc hạ cũng chẳng mấy thân thiết. Anh bảy tuổi học võ, mười một tuổi cưỡi ngựa ra chiến trường, mười bảy tuổi dẫn quân thắng trận đầu tiên, mười chín tuổi thống lĩnh tám mươi thân binh truy kích quân địch ba nghìn dặm, từ đó uy chấn bốn phương, danh tiếng lẫy lừng. Hai mươi sáu tuổi được phong Trấn Bắc đại tướng quân, trấn thủ biên thùy phía Bắc, đến nay vẫn chưa lập gia thất. Trong doanh trại đừng nói là không có nữ nhân, ngay cả một con chuột cái cũng không thấy.
Nhưng bây giờ, có một nam nhân khóc lóc thảm thiết ăn mặc kỳ quái, vừa lau nước mắt vừa đẩy trường đao của đại tướng quân ra, chẳng nói chẳng rằng nhào vào người Lục Vô Tẫn.
Y hệt như đứa nhóc ban nãy.
“Em… em tỉnh lại đã thấy mình ở đây rồi.”
“Em và Miên Miên đều rất sợ, em cứ tưởng không bao giờ gặp lại ngài được nữa, thật sự rất sợ, may mà, may mà…”
“Em đói quá, lạnh quá, chân sắp đi không nổi nữa rồi.”
Dương Tư Chiêu khóc lóc ngẩng đầu nhìn Lục Vô Tẫn: “Em muốn ăn đồ ăn, em muốn ăn bánh bao thịt và cháo bí đỏ…”
Các binh lính thầm nghĩ: Thôi xong rồi, đúng là vuốt râu hùm, người trước đó định dựa vào nhan sắc để leo lên đã bị đại tướng quân cho người áp giải đi diễu phố rồi, người này còn phạm tội chết khó tha! Đã có binh lính lắc đầu thở dài, nhắm mắt lại vì sợ giây tiếp theo sẽ thấy cảnh máu thịt văng tung tóe đầy tàn nhẫn.
Thế nhưng đợi mãi vẫn không thấy tiếng la hét thảm thiết nào. Binh lính mở mắt ra, thấy Lục Vô Tẫn cứng đờ mặt xanh mét, giơ tay túm lấy cổ áo nam nhân kia lôi ra khỏi người mình.
Nhưng giây tiếp theo, nam nhân nọ lại dán sát vào.
“Em đói lắm, đưa ta về nhà đi.”
Sắc mặt Lục Vô Tẫn càng thêm u ám.
Cùng lúc đó, Miên Miên đang nằm trên ngựa bỗng khóc òa, Dương Tư Chiêu nghe tiếng lập tức chạy tới, dồn hết sức lực leo lên ngựa, ôm lấy Miên Miên nhỏ nhẹ dỗ dành, sau đó nói với Lục Vô Tẫn đang đứng dưới ngựa: “Đi thôi, chúng ta về nhà thôi.”
Thần thái tự nhiên như thể đã làm phu thê nhiều năm.
Chúng binh lính: “…”
Lục Vô Tẫn: “…”
Dương Tư Chiêu lạnh đến run rẩy, sụt sịt mũi, giọng khàn khàn: “Đưa em về đi, Lục Vô Tẫn, em không phải thích khách cũng không phải người xấu, em biết nhiều chuyện lắm, em có thể giúp ngài.”
Ánh mắt Lục Vô Tẫn tối lại, dường như có chút dao động.
“Tướng quân, giờ phải làm sao?” Phó tướng tiến lên xin chỉ thị.
“Đưa về, nhốt vào đại lao.”
Vì Dương Tư Chiêu đã hiên ngang chiếm lấy con ngựa của Lục Vô Tẫn, lại chẳng hề có ý định trả lại, Lục Vô Tẫn chỉ có thể lật người cưỡi lên một con ngựa khác do phó tướng dắt tới dưới sự chứng kiến của bao người, sắc mặt xanh mét không giảm, im lặng suốt đường về doanh trại.
Mông Miên Miên trên lưng ngựa sắp bị xóc thành bốn mảnh rồi, nhưng so với sự xóc nảy, điều khiến bé buồn hơn là sự lạnh lùng của cha, còn lạnh lùng hơn cả cha trước kia.
Bé tủi thân hỏi: “Mẹ ơi, sao cha không đoái hoài gì đến con?”
“Bởi vì…” Dương Tư Chiêu không biết giải thích thế nào.
Cậu thậm chí không phân biệt được đây là một lần xuyên không thực sự hay là một cơn ác mộng. Nhưng cảnh tượng trước mắt là thật, cái lạnh và nỗi đau do cát vàng cứa vào mặt là thật, hơi ấm của Lục Vô Tẫn cảm nhận được qua lớp áo cũng là thật.
Có lẽ họ thực sự đã xuyên không rồi.
Xuyên về một nghìn năm trước, thời kỳ làm tướng quân của Lục Vô Tẫn, xuyên về lúc Lục Vô Tẫn còn chưa gặp được cậu.
Tình yêu chưa bắt đầu, tình thân chưa ràng buộc.
Chỉ có những dãy lều trại xám xịt và đại lao quân doanh đen kịt đầy mùi máu tanh.
Dương Tư Chiêu và Miên Miên bị đẩy vào trong.
Hai người còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe một tiếng “choảng”, cửa lao đóng sầm lại. Họ nhanh chóng lao đến trước hàng rào gỗ, hai tay bám chặt lấy thanh gỗ, mặt chen vào giữa.
“Lục Vô Tẫn—”
“Cha ơi—”
“Hu hu hu hu hu—”
Lục Vô Tẫn trở về lều chính, khuôn mặt vẫn đầy vẻ giận dữ, lửa giận chưa tan, cởi bỏ giáp trụ ném sang một bên. Đám phó tướng im thin thít như chim cút, không dám thở mạnh.
Chẳng bao lâu sau, binh lính chạy đến trước lều báo cáo: “Tướng quân, hai người vừa bị nhốt vào cứ khóc mãi.”
Sắc mặt Lục Vô Tẫn càng tệ hơn.
Phó tướng nói nhỏ: “Chắc chắn là khổ nhục kế, cứ mặc xác chúng nửa canh giờ đi.”
Nửa canh giờ sau, binh lính lại đến báo cáo: “Tướng quân, họ vẫn đang khóc.”
Cuốn binh thư trong tay Lục Vô Tẫn khẽ cử động.
Lại nửa canh giờ nữa trôi qua, binh lính lại báo cáo: “Tướng quân, đứa nhỏ sắp khóc ngất đi rồi.”
Phó tướng gắt lên: “Cái đồ mắt kém này, không thấy tướng quân đang bận sao? Hai tên thích khách không rõ lai lịch có gì mà phải báo cáo, mau lui—”
Lời còn chưa dứt, ngọn nến bỗng lung lay.
Lục Vô Tẫn đã lướt nhanh qua trước mắt hắn.
“Tướng quân!”
Lục Vô Tẫn bước nhanh đến đại lao.
Đêm đã khuya, bóng tối trong lao dày đặc, đưa tay không thấy năm ngón, một mùi hôi thối và ẩm mốc hỗn hợp xộc vào mũi. Lục Vô Tẫn khẽ nhíu mày, ra lệnh thắp đuốc hai bên, lối đi hẹp nhanh chóng sáng rực lên.
Cuối lối đi là một vệt trắng tựa vào hàng rào gỗ.
Đó là Dương Tư Chiêu, bộ đồ ngủ trắng trên người đã lấm lem bụi bẩn. Cậu ôm đứa trẻ nhỏ xíu trong lòng, trán tì vào trán đứa trẻ.
Lục Vô Tẫn mơ hồ thấy có một luồng sáng vàng nhạt từ miệng cậu truyền sang miệng đứa trẻ. Có lẽ vì cậu quá yếu nên luồng sáng đó cũng trở nên thưa thớt ảm đạm, gần như không nhìn thấy nữa.
Nghe tiếng bước chân, Dương Tư Chiêu chậm rãi ngẩng đầu lên, khuôn mặt cậu đã tái nhợt đến mức không còn một giọt máu. Cậu mấp máy môi định nói gì đó nhưng không phát ra tiếng.
Lục Vô Tẫn chỉ có thể cúi người xuống, nghiêng tai lắng nghe, nghe thấy cậu nói: “Lục Vô Tẫn, cứu Miên Miên.”
“Mau cứu Miên Miên…”
Dương Tư Chiêu tỉnh lại lần nữa thì đã rời khỏi đại lao, đang nằm trên một chiếc giường hồ cứng nhắc.
Bên tai vang lên giọng nói già nua: “Bẩm tướng quân, đây là do đói lạnh bủa vây, khí huyết tổn hao nghiêm trọng dẫn đến thần khí thất thủ nên mới hôn mê, cần tĩnh dưỡng điều trị.”
Người trả lời là Lục Vô Tẫn, không đáp mà hỏi ngược lại: “Bọn họ là… con người sao?”
Phương sĩ trầm ngâm một lát, thận trọng đáp: “Thưa tướng quân, mạch tượng căng tròn nhảy vọt, rất có khả năng là… yêu.”
Tim Dương Tư Chiêu thắt lại.
Thôi xong rồi, lần này cậu và Miên Miên thực sự gặp họa rồi.
Cậu đang định hình trong đầu cách trốn khỏi quân doanh thì nghe Lục Vô Tẫn nói: “Biết rồi, chuyện này chỉ trời biết đất biết, ta biết ngươi biết, tuyệt đối không được để người thứ ba biết, lui xuống đi.”
Phương sĩ ngẩn ra một lát rồi vâng lệnh: “Rõ.”
Dương Tư Chiêu chậm rãi mở mắt ra, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Lục Vô Tẫn đang chắp tay đứng bên giường.
Nỗi tủi thân to lớn trào dâng, nhưng bị lý trí đè nén xuống.
“Miên Miên đâu rồi?” Giọng nói khàn khàn cất lên.
Lục Vô Tẫn hất cằm về phía phía trong giường.
Dương Tư Chiêu nhìn qua, Miên Miên đã tỉnh, hai tay bưng một chiếc bánh bao thịt to gần bằng mặt bé, ăn ngấu nghiến.
Nghe thấy giọng Dương Tư Chiêu, mắt bé lập tức sáng bừng, đặt bánh bao xuống, cái miệng nhỏ bóng nhẫy dầu mỡ nhào tới: “Mẹ ơi!”
Bộ đồ ngủ cừu dâu tây của bé mất rồi, thay vào đó là một chiếc áo lót rộng thùng thình, tay áo phải xắn năm vòng mới lộ ra được bàn tay nhỏ, vạt áo thì che kín cả mông và chân. Xem chừng là quần áo của Lục Vô Tẫn.
Dương Tư Chiêu rất muốn ôm bé nhưng ngay cả sức giơ tay cũng không có. Ở trong lao cậu đã truyền gần hết linh lực của mình cho Miên Miên, cậu sợ Miên Miên không chịu nổi. Dù bây giờ người không chịu nổi đổi thành cậu, nhưng thấy Miên Miên khỏe mạnh hoạt bát, cậu vẫn cảm thấy vô cùng an lòng, khẽ nhếch khóe môi, hôn lên má Miên Miên một cái: “Miên Miên đói lắm đúng không?”
Miên Miên vừa tủi thân là cái miệng nhỏ lại biến thành hình sóng lượn.
Bé ngước mắt nhìn Lục Vô Tẫn.
Dương Tư Chiêu cũng nhìn Lục Vô Tẫn, ánh mắt đầy vẻ oán trách.
“…”
Lục Vô Tẫn bỗng nhiên cảm thấy gai hết cả sống lưng.
Hết Ngoại truyện: Bé Cừu ôm con xuyên không 01
