Cửa gió điều hòa phả ra hơi lạnh, Chu Thời Dã vô thức vuốt màn hình điện thoại. Avatar chiếc thuyền màu trắng vẫn nằm im trên đầu danh sách trò chuyện. Tin nhắn Wechat cuối cùng của bọn họ là tin anh nhắn khi ngồi trên tàu hỏa ngày hôm qua, Lâm Dụ Chi nói "Thời gian trôi chậm thật đấy", anh trả lời "Đến đúng giờ".
Sau cuộc nói chuyện ngắn ngủi với Đường Thế Anh qua điện thoại, anh tạm biệt Lâm Dụ Chi ở nhà hàng đồ ăn nhanh, sau đó dẫn Diệp Thanh Thanh tới công ty luật mà Đường Thế Anh làm việc. Lâm Dụ Chi nói mình còn có việc, cho nên không đi chung với hai người. Chu Thời Dã đoán cậu đi tìm Lâm Mục Vi. Trong nhà máy của Lâm Mục Vi vẫn còn rất nhiều loại sâu mọt như Lâm Đức Phúc. Dựa vào kết quả mà Khâu Chi điều tra được trong hai năm qua cho thấy, không phải Lâm Mục Vi hoàn toàn không hay biết gì về hành vi trục lợi của đám sâu mọt này. Những bản hợp đồng mờ ám đầy sơ hở, hóa đơn khống, đều được ký và đóng dấu tại bàn của ông chủ.
Chỉ cần không quá đáng, Lâm Mục Vi đều nhắm mắt làm ngơ. Những ông chủ khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng luôn có logic sinh tồn của riêng mình, và tình anh em như một bộ giáp sắt kiên cố mà bọn họ khoác lên người.
Cho tới khi bộ giáp của bọn họ bị sâu mọt ăn mòn lỗ chỗ.
Nhưng anh đã nhầm. Lâm Dụ Chi không đến gặp Lâm Mục Vi, anh nhận ra bóng lưng của Lâm Dụ Chi trong tấm ảnh mà Khâu Chi gửi tới.
Bóng lưng cậu căng như dây đàn, và người đàn ông ngồi đối diện cậu là người Chu Thời Dã từng gặp mặt.
***
Đồ ăn trên khay nướng đã cháy sém, dầu bắn tung tóe lên mu bàn tay Lâm Dụ Chi, nhưng cậu hoàn toàn không để tâm, cậu im lặng trước tất cả những gì Tống Ức Văn vừa nói.
Tống Ức Văn nói tiếp:
– Tao đoán sẽ có luật sư liên lạc với cô ấy nhanh thôi, chắc chắn bọn họ muốn giải quyết riêng tư.
– Không thể nào... – Lâm Dụ Chi ngơ ngác nói.
Nhưng Lâm Dụ Chi lập tức nghĩ ra, "Tổng giám đốc Ngô" mà Diệp Thanh Thanh nghe được có lẽ là "Tổng giám đốc Võ" mới đúng. Lâm Đức Phúc lớn tuổi hơn Tống Ức Võ nhiều, gọi hắn ta bằng "Tổng giám đốc Võ" cũng dễ hiểu. Nhưng hồi nhỏ cậu thường tới nhà Tống Ức Văn chơi, trong ấn tượng của cậu, rõ ràng Tống Ức Võ là một người anh đáng tin cậy, có tri thức lễ nghĩa, hiền hòa nhã nhặn...
– Tao hiểu tâm trạng của mày lúc này. – Hai người đều chẳng buồn ăn uống, Tống Ức Văn gọi nhân viên phục vụ tới rút than ra – Chắc bây giờ mày đã hiểu "biết người biết mặt không biết lòng" rồi đúng không?
Lâm Dụ Chi im lặng mấy giây mới hạ giọng hỏi:
– Mày đến tìm tao vì muốn tao khuyên cô ấy đồng ý hòa giải à?
Có lẽ đoán được rằng cậu sẽ nghĩ như vậy, Tống Ức Văn lắc đầu cười khổ.
– Không. – Cậu ta nghiêm túc nói – Tao muốn cô ấy không hòa giải. Tao không biết anh trai tao định cho cô ấy bao nhiêu tiền, nhưng là tiền, tao cũng có thể đưa nhiều tương tự.
Lâm Dụ Chi ngờ vực nhìn cậu ta.
– Tao tới tìm mày vì tao coi mày như người bạn thân nhất của mình, nếu mày không muốn tao làm như vậy... – Tống Ức Văn nhìn chằm chằm vào mắt cậu – Tao sẽ nghe mày.
– Tao không muốn mày làm gì cơ? – Lời cậu ta nói khiến Lâm Dụ Chi càng mơ hồ hơn – Sao tao không hiểu mày đang nói gì nhỉ?
Đây không phải là nơi thích hợp để bàn chuyện này, Tống Ức Văn nhìn xung quanh, đắn đo nói:
– Chuyện này có thể dính dáng tới. – Cậu ta ngừng một lát, ngả người về phía trước, nói ra hai từ với âm lượng mà chỉ hai người họ mới nghe thấy.
***
Mặt trời đã dâng lên, nắng mai rọi qua ô cửa nhỏ trên cao, đổ xuống hành lang, chiếu sáng gương mặt mất ngủ cả đêm của Chu Thời Dã.
Suốt đêm qua anh không về ký túc xá, nhưng Lâm Dụ Chi không liên lạc với anh.
Anh cũng không liên lạc với Lâm Dụ Chi.
Màn hình điện thoại sáng lên rồi tắt, khung trò chuyện Wechat là tin nhắn Khâu Chi gửi tới trưa ngày hôm qua.
Lâm Dụ Chi và Tống Ức Văn nói chuyện rất nhỏ, Khâu Chi chỉ nghe hiểu một phần gián đoạn, nhưng vẫn có thể ghép lại đại khái. Chu Thời Dã nhớ đến dáng vẻ Diệp Thanh Thanh bình tĩnh nói ra câu "con người sống trên đời khó tránh khỏi phải chịu ấm ức".
Ấm ức, đây là cảm xúc mà La Vận Lan chưa bao giờ thể hiện ra trước mặt anh. Anh vẫn luôn muốn tìm hiểu sự thật phía sau chuyện La Vận Lan tự sát, nhưng bây giờ, khi chỉ còn cách sự thật một bước, anh mới phát hiện ra mình chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để tiếp nhận sự thật này.
Nếu những gì Khâu Chi suy luận là thật, nếu như La Vận Lan chính là người bị hại của mười năm trước, vậy thì sự do dự và lùi bước của anh sẽ trở nên không thể tha thứ.
Anh không chỉ không xứng làm con trai của La Vận Lan, thậm chí anh còn không xứng làm một con người.
Khâu Chi nói rất đúng. Nếu anh chưa từng do dự, nếu anh điều tra ra sự thật sớm hơn, Diệp Thanh Thanh sẽ không gặp phải tất cả chuyện này.
Chu Thời Dã ngửa đầu, nhắm mắt, đập mạnh vào tấm ván cửa ra vào phát ra tiếng vang trầm đục nặng nề.
Khâu Chi nói rất đúng, anh không thể chối bỏ trách nhiệm với tất cả những điều này. Nếu anh còn tiếp tục do dự, tương lai sẽ còn có nhiều La Vận Lan và Diệp Thanh Thanh hơn.
Căn hộ mà Lâm Dụ Chi nhắc tới chỉ cách anh một cánh cửa. Anh nán lại căn hộ mà hai người bọn họ đã xem hôm qua suốt cả một đêm, hình ảnh Lâm Dụ Chi đứng trước cửa kính không ngừng hiện lên trong tâm trí anh.
Lang thang một mình trên sa mạc quá lâu, nảy sinh ảo giác là điều khó tránh khỏi. Được mặt trời đánh thức trong căn phòng ngủ đó cùng với Lâm Dụ Chi, khung cảnh ấy đẹp tựa như mơ, bước tới gần hơn mới phát hiện tất cả chỉ là một ảo ảnh hão huyền.
Bình minh mà Lâm Dụ Chi hằng ao ước mang dáng vẻ thế nào? Có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ được tận mắt chứng kiến nó nữa.
Điện thoại của Chu Thời Dã chợt rung lên, anh cầm lên nhìn, không phải Lâm Dụ Chi.
Anh ấn nghe, giọng nói ở đầu bên kia điện thoại lập tức vang lên: "Cậu đang ở đâu đấy."
Chu Thời Dã khẽ ho một tiếng, hạ giọng chào hỏi đối phương: "Luật sư Đường ạ."
Giọng của anh vô cùng nặng nề, Đường Thế Anh thúc giục: "Xem tin nhắn đi."
Giọng chị có phần gấp gáp, Chu Thời Dã đưa điện thoại ra trước mặt, ấn vào đường link chị gửi tới và đứng bật dậy ngay khi nhìn thấy nội dung.
"Khâu Chi không nghe điện thoại của chị." Đường Thế Anh nghiêm túc nói, "Chuyện này... hai đứa đã bàn bạc qua với nhau chưa?"
