Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 43



Nửa tiếng đồng hồ sau, Chu Thời Dã mở cửa ký túc xá, cánh cửa tủ đồ mở toang kêu kẽo kẹt trong gió lùa tựa tiếng kêu thảm thiết. Thực ra anh không rõ Lâm Dụ Chi có ở trong ký túc hay không, nhưng Lâm Dụ Chi đang ngồi trên giường dưới của anh, không nói một lời, xem ra là đã ngồi chờ ở đây lâu lắm rồi.

Chu Thời Dã đóng cửa lại, nhặt chiếc khóa tủ để đồ bị người ta phá nằm dưới đất lên, một đoạn ghi âm chợt vang lên trong ký túc.

"Mẹ anh ấy nhảy lầu có liên quan gì tới nhà máy của chúng ta không?"

"Dọn dẹp đồ đạc, theo bố về nhà."

"Có liên quan gì không?"

"Tủ kia của con đúng không?"

"Trả lời câu hỏi của con được không?"

"Người ta chết trong nhà máy của chúng ta, làm sao có thể nói là không liên quan được đây? Chuyện đã qua bao nhiêu năm, bố cũng đã đền tiền rồi..."

"Con đang hỏi... chúng ta có sai không? Nếu chúng ta không sai gì, tại sao bố lại để ý tới việc anh ấy làm việc ở đây?"

"Đừng cãi nữa, đây là ký túc xá của công nhân. Đó đã là chuyện của mười mấy năm trước rồi."

Chu Thời Dã đặt khóa vào trong tủ đồ, một tấm bằng luật sư và một cây bút ghi âm nằm ngay ngắn chỉnh tề trên mấy bộ quần áo.

Đoạn ghi âm kia không phát ra từ bút ghi âm. Sáng sớm ngày hôm nay, một đoạn video tố giác bắt đầu được lan truyền trên mạng xã hội, người tố giác nói rằng đại diện pháp luật của Công ty Đèn Mục Vi, cũng chính là Lâm Mục Vi bị dính dáng đến vụ nhận hối lộ, chiếm dụng vốn trái phép, thậm chí còn dung túng cho người đại diện phía đối tác tấn công t*nh d*c công nhân nữ, dẫn tới việc một nạn nhân đã nhảy lầu tự tử. Nhưng Lâm Dụ Chi đã nghe đoạn ghi âm kia mấy lần trước khi video được phát tán. Tối qua cậu bị cơ quan công an triệu tập để hỗ trợ điều tra.

Cậu ấn phím tạm dừng video trên điện thoại, rồi hỏi Chu Thời Dã:

– Anh ghi âm à?

Chu Thời Dã không chối bỏ, anh đặt ba lô xuống đất, đóng cửa tủ lại.

– Hóa ra, anh vẫn luôn biết em là ai. – Lâm Dụ Chi bật cười một tiếng ngắn ngủi – Biết từ khi nào?

Chu Thời Dã thẳng thắn:

– Ngay từ đầu.

Ngay từ đầu.

Lâm Dụ Chi im lặng mấy giây, cúi đầu, cười bật cười.

Kể từ khi bước vào ký túc xá này, không giây phút nào là cậu không cảm thấy có lỗi với Chu Thời Dã khi che giấu thân phận của mình. Nhưng bây giờ cậu mới biết, ngay từ đầu Chu Thời Dã đã biết cậu là ai.

Buồn cười thật.

Cậu hỏi:

– Vậy nên anh mời em ăn cơm, cõng em về nhà, đều vì bố em là Lâm Mục Vi, đúng không?

Cậu và Chu Thời Dã cùng nhau trải qua cả mùa hạ, thời gian nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, nhưng mọi điều Chu Thời Dã từng nói với cậu, mọi chuyện Chu Thời Dã từng làm với cậu, từng giây từng phút trong mùa hè này, ở trong đầu cậu vẫn còn nguyên như mới.

Tiếc thay, nhớ rõ mọi chuyện không phải lúc nào cũng là chuyện tốt.

– Tối hôm tôi giả vờ say. – Cậu vươn tay chạm vào chiếc cầu thang kim loại nối giường trên và giường dưới, đã biết rõ rồi nhưng vẫn còn cố hỏi – Tại sao anh lại hôn tôi?

Không đợi Chu Thời Dã, cậu đã cười tự mỉa mai bản thân:

– Bởi vì cơ hội trong đời luôn vụt qua rất nhanh phải không nào?

Quai hàm của Chu Thời Dã đột nhiên banh cứng, Lâm Dụ Chi hỏi tiếp:

– Anh bắt đầu ghi âm từ khi nào?

Chu Thời Dã hạ giọng nói:

– Ngay từ đầu.

Cảm giác lạnh lẽo của kim loại xâm nhập vào làn da khiến giọng của Lâm Dụ Chi cũng lạnh theo:

– Cái lần mà chú Mã tới tìm tôi ấy, anh đã biết hết tất cả mọi chuyện chúng tôi nói với nhau rồi đúng không?

Cậu nhìn thẳng vào mắt Chu Thời Dã:

– Ngày hôm sau, đang yên đang lành tự dưng anh lại muốn vào trung tâm thành phố, ăn cơm, xem phim...

Nói đến đây, cậu nuốt nước bọt, giọng cũng khựng lại một chút:

– Là vì hôm trước chú Mã tới tìm tôi à?

Chu Thời Dã vẫn không phản bác.

Sự im lặng của anh đã cho Lâm Dụ Chi câu trả lời.

Ngón tay chuyển màu trắng bệch vì siết chặt, Lâm Dụ Chi quay mặt nhìn sang chỗ khác, cắn chặt răng im lặng một lúc, sau đó buông tay khỏi chiếc thang, vươn tay lau mặt.

Anh ấy... thực sự tàn nhẫn với chính mình.

Để hủy hoại một người mà cẩn thận từng bước, ôm ấp, hôn, l*m t*nh với con trai của người đó.

Nếu là cậu, cậu không làm được như vậy.

– Thực ra anh không cần thiết phải làm đến mức này. – Lâm Dụ Chi bỗng bật cười khe khẽ – Đối với người bảo thủ như bố tôi, anh chỉ cần gửi mấy đoạn ghi âm anh l*m t*nh với tôi thôi là đủ rồi.

Bầu không khí ngay lập tức trở nên căn thẳng. Một lát sau, Chu Thời Dã mới nói:

– Anh sẽ không đưa chúng cho bất cứ ai nghe.

Không những là bản hoàn chỉnh, mà kể cả những đoạn sau khi cắt ghép anh cũng chưa từng đưa cho bất cứ ai. Anh không biết Khâu Chi đã lấy đâu ra đoạn ghi âm này, khả năng cao nhất chính là cô ấy đã ghi âm lại bản ghi âm này khi ba người gặp nhau.

Đây chính là cái giá phải trả giá vì anh đã do dự hết lần này đến lần khác.

Anh đã mất đi sự tin tưởng của Khâu Chi.

Lâm Dụ Chi gật đầu:

– Vậy thì tôi phải nói một câu cảm ơn anh ấy nhỉ?

Dứt lời, cậu khẽ hỏi:

– Anh có từng nghĩ rằng, anh có thể nói với tôi tất cả mọi chuyện, có lẽ, tôi sẽ giúp anh không?

Chu Thời Dã luôn cho rằng, nếu ngày này thực sự đến, điều khiến anh cảm thấy đau khổ nhất sẽ là nước mắt của Lâm Dụ Chi.

Nhưng Lâm Dụ Chi lại chẳng rơi một giọt nước mắt nào trước mặt anh hết.

Thậm chí cậu còn không nổi giận. Cậu vẫn bình tĩnh ngồi trên chiếc giường đơn mà bọn họ từng ôm nhau ngủ biết bao đêm quá khứ, giống như một bức tượng trắng bệch.

Lâm Dụ Chi đứng dậy, bước tới bên cạnh anh, ngồi xuống mở chiếc ba lô đặt dưới chân ra. Trong ba lô vẫn còn mấy quả táo anh mang từ Ổ Châu về, cùng với nửa hộp bánh hoa tươi không ăn hết. Lâm Dụ Chi tiếp tục lục lọi, cuối cùng rút thứ gì đó ra từ bên hông chiếc ba lô.

Chu Thời Dã vô thức cúi người nắm lấy cổ tay cậu, mấy giây sau, anh lại buông ra.

Lâm Dụ Chi ngẩng đầu nhìn anh.

Con dao gọt hoa quả trượt khỏi vỏ, sống dao lạnh lẽo áp sát làn ra rồi nhanh chóng sượt qua. Chu Thời Dã kinh ngạc mở to mắt, nhưng còn chưa kịp phản ứng, sợi dây đỏ trên cổ tay đã bị cắt đứt. Lâm Dụ Chi gập sợi dây làm đôi một lần, rồi hai lần, đè lưỡi dao lên kéo mạnh...

Mấy đoạn dây đỏ đứt rời rơi lả tả xuống đất cùng với những mảnh vụn nhỏ.

Con dao gọt hoa quả rơi leng keng, Lâm Dụ Chi đứng thẳng trước mặt anh.

– Chu Thời Dã. – Cậu nói với giọng không mang chút tình cảm nào – Bây giờ, tôi đã vứt bỏ anh rồi.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...