Ngày nghỉ cuối cùng của Tết Dương lịch, trời đổ mưa to.
Trong lớp học trống vắng, tràn ngập ánh đèn sợi đốt, Đào Cảnh Nhiên vừa xào xong một lượt bài, vẫy tay hỏi Lê Xán và Lâm Gia Giai có chơi nữa không.
"Không chơi, cũng đấu địa chủ cả chiều rồi, trời mưa mãi không tạnh, ghét quá đi."
Lâm Gia Giai đứng bên cửa sổ vung tay, nhìn trời mưa nặng trĩu ngoài cửa sổ, rõ ràng là tâm trạng không tốt.
Nếu biết trước hôm nay mưa lớn như vậy, cô nghĩ, cô sẽ không ra đây chơi với bọn họ đâu. Trời mưa kiểu này, ở nhà lướt điện thoại xem ti vi còn sướng hơn là buồn bực ngồi chơi bài trong lớp.
"Xán Xán, cậu thì sao?" Đào Cảnh Nhiên lại quay đầu nhìn về phía Lê Xán.
Cô gái ngồi trong góc tối của phòng học, tập trung chơi điện thoại, nghe vậy cũng lắc đầu.
"Không muốn chơi."
"Ồ." Đào Cảnh Nhiên thất vọng, lấy điện thoại ra xem thời gian.
Thế mà thấm thoát cũng đã hơn 4 giờ chiều.
"Hay vậy đi, ba ván, đợi bọn mình chơi ba ván cuối chơi xong mình đưa các cậu đi ăn lẩu, gần trường chúng ta mới mở một quán lẩu, mùi vị cũng được lắm, mỗi lần mình không biết ăn gì là lại tới đó, thế nào?"
"Ngày nào cũng ăn lẩu? Còn chưa ăn đến lúc miệng cậu loét ra à?"
"Biến biến biến, không biết nói chuyện thì đừng nói, rủa mình ít thôi."
Hai nữ sinh không chơi bài, chỉ còn lại ba đứa con trai, vừa vặn có thể ghép một bàn đơn giản nhất, đấu địa chủ.
Lâm Gia Giai nhìn mọi người bắt đầu rút bài, chán chường qua tìm Lê Xán, "Chúng ta xuống tầng đi dạo đi, cả chiều cứ ở trong lớp của bọn Đào Cảnh Nhiên, còn chưa biết trường Thực nghiệm trông ra sao nữa ấy."
Chiều nay, mấy người bọn họ vốn là nghe Đào Cảnh Nhiên, muốn đến chơi trường học mới của cậu ta, ai biết được, mọi người vừa vào khu dạy học, trời bắt đầu đổ mưa, bọn họ trừ việc đánh bài ở trong lớp học ra thì không còn chỗ nào đi nữa.
"Mất công mình còn mang theo máy ảnh, cuối cùng một bức ảnh cũng không chụp được."
Lâm Gia Giai là một kẻ yêu thích chụp ảnh nghiệp dư, lúc đi chơi thường mang theo đủ loại máy ảnh khác nhau.
Hôm nay ra ngoài, cô ấy mang theo chiếc máy ảnh Fujifilm X-T4 tiện lợi.
"Đi mà, chúng ta xuống dưới, mình xem xem có chụp cho cậu mấy bức ảnh được không?"
Vì muốn tốt cho cô bạn thân Lê Xán của mình, khuôn mặt xinh đẹp, ngũ quan tinh xảo đến nỗi không tìm ra góc xấu, đương nhiên là nhân vật xuất hiện nhiều lần nhất dưới ống kính của cô.
Chỉ cần hôm nay thời tiết đẹp hơn một chút, Lâm Gia Giai nhìn Lê Xán mặc áo khoác trắng tinh cùng khăn quàng cổ caro đen trắng, cô nghĩ, cô hoàn toàn có thể chụp một bộ ảnh nữ thần học đường lạnh lùng cho cô ấy.
Cô kéo balo trên lưng Lê Xán, sau khi nói chuyện qua với mấy chàng trai, đi từng bước một xuống tầng trước.
Hôm nay tâm trạng của Lê Xán cũng có chút không vui.
Bố mẹ cô đã hơn một tháng không về nhà, mấy ngày trước Tết Dương lịch, đã nói là sẽ về, cuối cùng làm cô lùi hết mấy cuộc chơi, lại nói với cô là máy bay không bay được, hai người bị kẹt ở Hồng Kông.
Kẹt ở Hồng Kông, sau đó đến giờ đã hai ngày cũng không về.
Nét mặt Lê Xán mệt mỏi, làm gì cũng không có hứng, Lâm Gia Giai kéo cô đi hết khu quốc tế của Thực nghiệm sang bên khu phổ thông, gương mặt lạnh tanh cũng chưa từng thay đổi.
Cũng may là Lâm Gia Giai chơi với cô từ nhỏ, biết cho dù lúc cô không giận mặt cũng như vậy, không thì sợ lại cho là mình chọc cho cô không thích ở đâu đó.
"Xán Xán, nhìn ở đây này!"
Không biết Lâm Gia Giai buông tay Lê Xán, cũng không biết lấy máy ảnh trong balo ra từ khi nào, lúc Lê Xán nghe thấy tiếng của cô ấy, chỉ thấy cô nàng đã đứng đối diện với cô, chỉnh máy ảnh xong, chỉ chờ cô ngẩng đầu lên là chụp điên cuồng.
Mặt Lê Xán không biểu cảm, cũng không cảm thấy kinh ngạc với việc Lâm Gia Giai lúc nào cũng lấy máy ảnh ra được.
Vị trí bây giờ của các cô là dưới dãy lớp 12 của Thực nghiệm, ánh sáng cũng chẳng hơn bao nhiêu so với khu quốc tế, Lê Xán không biết khung cảnh này thì có gì hay mà chụp.
"Giữ kỷ niệm mà."
Lâm Gia Giai nháy mắt ra hiệu với cô, vừa cười trộm vừa đưa bức ảnh trong máy mới chụp xong cho cô xem.
Lê Xán liếc mắt nhìn đã hiểu.
Cô nàng nào có muốn chụp cô chứ, rõ ràng là nhìn thấy chàng trai đi phía sau cô, muốn chụp người ta lại mà thôi.
Trong ảnh, mặc dù Lê Xán rất nhạy bắt lấy ống kính nhưng toàn thân cô đều bị Lâm Gia Giai đặt sang một bên, một bên khác không thuộc về cô, nhân vật chính là một chàng trai đeo balo đi ngang qua.
Dù chỉ có nửa khuôn mặt, nhưng thân hình cao gầy ấy, lại thêm không khí âm u ngày mưa, khiến người ta cũng khó mà không nghĩ, chàng trai này trông cũng ưa nhìn.
"Mình nghe đồn từ lâu rồi, học sinh xuất sắc của Thực nghiệm không những học giỏi mà còn rất nhiều người đẹp, hồi trước mãi không có cơ hội thấy, hôm nay thấy được, đúng là danh bất hư truyền."
Lâm Gia Giai đợi đến khi bóng lưng nam sinh biến mất hẳn trên hành lang mới nhỏ giọng chia sẻ sự phấn khích của mình với Lê Xán.
"..."
Sự trầm mặc của Lê Xán gần như còn vang dội hơn cả tiếng mưa rơi lộp độp trên những chiếc ô đang lướt qua.
"Đây mới là mục đích đến Thực nghiệm hôm nay của cậu à?"
"Làm gì có chứ!"
Lâm Gia Giai cẩn thận cất máy ảnh như bảo bối, mặc dù không thừa nhận mục đích của mình đến đây hôm nay là mấy anh chàng đẹp trai học giỏi, nhưng cơ thể vẫn còn trung thực, lôi kéo Lê Xán đến bức tường vinh danh dựng trước tòa nhà khối 12.
Tường vinh danh học sinh, đúng như tên, là một cái bảng trưng bày bằng kính được trường Thực nghiệm đặt riêng trước dãy lớp của từng khối. Mỗi học kỳ, sẽ có một nhóm học sinh tiêu biểu được chọn để vinh danh trước toàn trường.
Trường THPT Thực nghiệm là trường cấp 3 công lập tốt nhất của Vân Thành.
Mà trong ngôi trường công lập cạnh tranh khốc liệt, học tập căng như dây đàn như thế này, được lên tường vinh danh thì nhất định không tầm thường.
Lâm Gia Giai ôm suy nghĩ như vậy, lúc nào cũng rất có hứng thú với nhóm học sinh siêu giỏi, học tập top đầu ở Vân Thành.
Vì lý do gia đình, từ nhỏ, Lâm Gia Giai và Lê Xán, còn có đám bạn hôm nay đến chơi trường THPT Thực nghiệm đều học trường quốc tế.
Bao gồm cả Đào Cảnh Nhiên, mặc dù cậu ta có rời khỏi Vân Thành mấy năm, năm nay mới chuyển trường về, nhưng cho dù là ở Vân Thành hay là thành phố nào khác, cũng không có ngoại lệ, học khác với hình thức thi đại học bình thường gì đó.
Vậy nên, Lâm Gia Giai luôn có sự tò mò đặc biệt với những học sinh xuất sắc trong truyền thuyết ở trường THPT bình thường.
Các cô bắt đầu xem từ hàng cuối cùng của tường vinh danh.
Học sinh xuất sắc của trường cấp 3 Thực nghiệm, cho dù nam hay nữ, cũng chỉ là tấm ảnh nền xanh tiêu chuẩn cỡ 2 inch, lại thêm đồng phục màu xanh trắng thống nhất, mang đến cho người ta cảm giác học rất giỏi.
Lại xem dòng chữ thành tích đạt được lít nha lít nhít dưới mỗi tấm ảnh, loại cảm giác này, lập tức biến thành chuyện giỏi là điều đương nhiên*.
(*) Nguyên văn là 脚踏实地 - Cước đạp thực địa: hiểu theo nghĩa đen là "đôi chân vững vàng trên nền mặt đất", nghĩa bóng là "làm ra làm, chơi ra chơi", ví với lối làm việc cẩn trọng, không rùm beng, khoe khoang. Câu thành ngữ này có xuất xứ từ "Thiệu thị văn kiến lục" của Thiệu Bá Ôn triều nhà Tống. Ở đây mình edit phóng ra một xíu cho dễ hiểu.
"Học sinh giỏi cấp Tỉnh năm 2017."
"Giải nhất Olympic Mùa hè môn Toán năm 2017..."
Lâm Gia Giai xem hết bảng danh sách trước Lê Xán, đến khi nhìn thấy chàng trai ở vị trí đầu tiên của hàng thứ nhất mới không nhịn được lấy máy ảnh ra chụp.
"Mình vẫn muốn nói lại lần nữa, Thực nghiệm đúng là thiên đường con trai mà, nhan sắc thế này, đầu óc thế này, không chụp lại thì đúng là phí của trời!"
Cô nàng vừa nghĩ linh tính, vừa nhanh tay bấm máy, giữ lại hình nam sinh trong máy của mình.
Lê Xán nghe thấy tiếng động của cô ấy, ánh mắt không khỏi liếc sang từ phía sau.
Đó là lần đầu tiên Lê Xán nhìn thấy dáng vẻ của Thiệu Khinh Yến.
À không, trước đó còn có một lần.
Chỉ là lần ấy, ấn tượng của cô rất mơ hồ, cũng không xác định được đó có phải cậu hay không.
Đây là lần đầu tiên, cô hoàn toàn nhớ kỹ khuôn mặt của Thiệu Khinh Yến.
Chàng trai được dán đầu tiên trên tường vinh danh, gương mặt tuấn tú, ngũ quan sáng ngời.
Rõ ràng là đang mặc một bộ đồng phục bình thường không thể bình thường hơn, nhưng sự chín chắn rõ nét trong mắt cậu lại mài giũa đi vẻ non trẻ, thêm phần bình tĩnh, đáng tin cậy.
Dường như cậu có sự khác biệt lớn với những bạn học sinh khác trên bảng.
Nhưng dường như lại chẳng có gì khác nhau.
Lê Xán nhìn cậu thêm hai cái, cảm thấy nếu thật sự phải chọn một người trên bức tường này, thì cậu đúng là sự lựa chọn tốt nhất.
Nhưng cô cũng không quanh quẩn ở chỗ tường này lâu.
Cô dời ánh mắt đi rất nhanh, tiếp tục tìm kiếm linh tinh thứ gì đó làm mình thấy hứng thú.
Lúc này, ba người Đào Cảnh Nhiên cuối cùng cũng chạy đến.
"Xem gì thế?"
"Ra là đang xem mấy học sinh giỏi ở trường chúng ta."
"Thế nào, đẹp trai không? Có phải không hề thua kém Tư Minh không? Nghe nói là người ta còn được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, ngoài việc hơi nghèo ra thì cậu ấy chẳng có khuyết điểm nào cả."
"Tuyển thẳng?"
Bộ lọc "Học sinh giỏi đẹp trai" của Lâm Gia Giai lúc này lại được thêm mấy lớp.
"Đúng thế."
Đào Cảnh Nhiên ngẩng đầu lên.
Mặc dù cậu ta mới chuyển đến trường trọng điểm của Vân Thành được mấy tháng, còn học ở khu quốc tế chẳng liên quan gì đến khái niệm học sinh xuất sắc, nhưng không hiểu sao lúc nói ra hai chữ "Thanh Hoa", vẫn cảm thấy vinh dự lây.
"Trường của bọn mình tốt xấu gì cũng là trường cấp 3 tốt nhất Vân Thành, năm nào cũng có người được tuyển thẳng sớm, không phải bình thường lắm à?"
"Được rồi được rồi, mau đi thôi, đừng xem mấy cái này nữa, mình mời các cậu đi ăn lẩu, ở đối diện trường ấy, qua đường hai bước là đến."
"Ăn lẩu thật hả? Hôm qua mình vừa gội đầu xong."
"Ôi trời, vậy thì gội thêm lần nữa đi."
Con trai mãi mãi không hiểu được nỗi phiền phức gội đầu của con gái.
Lâm Gia Giai vừa lầu bầu vừa nắm tay Lê Xán.
Hai người đi chung một cái ô.
"Xán Xán, cậu nói xem, nếu mình tìm một anh chàng siêu giỏi bên Thực nghiệm làm người yêu, có thể làm Emily tức điên lên không?"
Bình thường trong trường học, người không hợp với Lâm Gia Giai nhất chính là Emily học cùng lớp.
Mấy năm qua, Emily chấp nhất tìm học sinh xuất sắc làm bạn trai, mỗi lần yêu đường, không phải Thực nghiệm thì là trường THPT trực thuộc Đại học Sư phạm, lúc nãy xem qua tường vinh danh, trong đó có một người là bạn trai cũ của Emily.
"Nếu mình tìm người lúc nãy, giỏi nhất đó, được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, cậu nói xem sau này Emily còn dám khoe khoang chút thành tích đó của người yêu cậu ta không?"
Người lúc nãy, giỏi nhất đó?
Trong đầu Lê Xán dần hiện lên dáng vẻ của Thiệu Khinh Yến.
"Cậu muốn yêu đương à?"
Cô không trả lời câu hỏi của Lâm Gia Giai mà đổi đề tài với cô ấy.
"Cũng không phải, hồ sơ đại học thì nộp rồi, sau đó bọn mình cũng rảnh rỗi, tìm anh chàng đẹp trai yêu đương chút, nếm thử dư vị tuổi trẻ*, mình thấy cũng được đấy chứ."
(*) Nguyên văn là 摸一摸青春期的小尾巴 - Tìm kiếm cái đuôi nhỏ của tuổi thanh xuân, mình không biết tiếng Trung nên không tìm được nhiều thông tin lắm, mình edit như trên cho dễ hiểu. Nếu mình có hiểu và edit sai thì mọi người nhắc mình với nhé!
Tiến trình học của trường quốc tế và trường cấp 3 bình thường trong nước không giống nhau, Lê Xán và Lâm Gia Giai đều dự định đi du học ở nước Anh, vậy nên đã nộp xong hồ sơ trước Tết Dương lịch.
Bây giờ, bọn cô chỉ cần ở nhà chờ thông tin là được.
Lê Xán trầm ngâm một lát, liếc nhìn ba chàng trai đi trước mặt.
"Yêu đương cũng được, nhưng mình nghĩ, tốt nhất đừng tìm ai nghèo quá." Cô đề nghị.
"Vì sao?"
Lê Xán quay đầu lại nhìn cô ấy.
Áo khoác hôm nay của cô ấy là mẫu thu đông mới nhất năm nay của Chanel, váy của một thương hiệu nhỏ ở Ý, đôi bốt Martin dưới chân là hàng thủ công da cừu mềm do một người thợ nổi tiếng tự mở cửa hàng ở trung tâm thành phố Vân Thành làm riêng, mỗi một món trừ khi thêm tiền, không thì phải đặt lịch ít nhất ba tháng trở lên.
Nhưng cho dù vậy, cô ấy vẫn không chút lo lắng hôm nay trời mưa, giày dính nước có bị hỏng hay không.
Dù sao dưới cái nhìn của cô ấy, bị hỏng rồi thì đổi đôi khác là xong.
Lâm Gia Giai bị cô nhìn đến nỗi chột dạ mà không hiểu vì sao.
"Ấy, nhưng Đào Cảnh Nhiên nói, trừ nghèo ra thì không có khuyết điểm gì khác mà."
Lẽ nào nghèo chính là khuyết điểm lớn nhất ư?
Lê Xán im lặng, bật cười khẽ, không nói thêm câu nào thừa thãi.
Đôi bốt da cừu mà hai người cùng đặt làm riêng cách đây không lâu, giờ đều dửng dưng giẫm lên bùn đất trong vũng nước, tiếp tục bước chậm rãi ra ngoài trường.
