"Những mùa hạ sau này, em đứng dưới tán cây ngô đồng rợp mát, nhưng lại không thấy được bóng hình quen thuộc."
—
Sau ngày nghỉ Tết Dương lịch, là một hôm trời nắng rực rỡ.
Cuối cùng bố mẹ Lê Xán cũng trở về từ Hồng Kông, yêu cầu cô đi tham gia tiệc tối nay cùng hai người ở khách sạn Bách Dược.
Lê Xán ngồi ở quán cà phê ven đường, tâm trạng chán nản cúp điện thoại, không có biểu cảm gì dư thừa.
Lâm Gia Giai nhìn sắc mặt cô, lại hiểu rõ.
"Không phải bố mẹ cậu cũng muốn kéo cậu đi bữa tiệc tối nay ở Bách Dược chứ?"
"Ừm."
Lâm Gia Giai thở một hơi dài.
Mấy hôm trước, bố mẹ cô cũng đã nói về bữa tiệc này, muốn đưa cô ấy đi theo.
Càng gần đến ngưỡng tuổi 18, dường như phụ huynh lại càng sốt ruột muốn đưa họ bước vào vòng xã giao nên có, đủ loại tiệc tùng, mối quan hệ, cũng mặc kệ họ có vui hay không, tất cả đều bị ép buộc nhét vào.
Như tương thông với cô, chẳng mấy mà điện thoại cô đã nhảy ra một tin nhắn mới.
Cô cúi đầu đọc, lập tức ỉu xìu.
"Mẹ mình cũng gọi mình về nhà trang điểm, còn nói tài xế đang trên đường tới đón mình rồi."
"Đi thôi, vậy càng hay, tối gặp ở hội trường nhé."
"Cũng chỉ tối gặp lại ở hội trường được thôi."
Lâm Gia Giai tựa vào vai Lê Xán, lưu luyến không rời, cứ nũng nịu dây dưa thêm gần mười phút.
Cho đến khi nhìn thấy chiếc Stretch Lincoln Limousine dừng sát cây ngô đồng ngoài cửa sổ, cô nàng mới ưỡn thẳng người, chính thức nói tạm biệt với Lê Xán.
Lê Xán phất phất tay với cô ấy, đưa mắt nhìn cô đẩy cánh cửa cũ màu nâu của quán cà phê, đi dưới ánh nắng vàng óng ánh của mùa đông.
Chiếc Stretch Lincoln Limousine đen bóng, sáng loáng vừa mới dừng ở ven đường đã thu hút đủ ánh mắt.
Lâm Gia Giai lên xe trong vô vàn ánh mắt tò mò, hâm mộ dò xét, giống như hàng ngàn người vẫn làm, để lại trên con đường ngô đồng trụi lá mỗi mùa đông một làn khói xe chẳng mấy thân thiện với môi trường.
Ánh mắt Lê Xán rời đi khỏi chiếc xe của nhà họ Lâm, điện thoại lại có tin nhắn bố mẹ mới gửi đến.
[Hai giờ chiều nay, con có về nhà được không? Không về được thì bố mẹ với tài xế đến đón con, lễ phục và chuyên gia trang điểm đã chuẩn bị xong hết rồi, lúc đó đến thẳng studio của bọn họ là được.]
Thời gian bây giờ mới là 12 giờ 50 phút trưa.
Trước 2 giờ về đến nhà, thực ra vẫn còn dư.
Nhưng Lê Xán đã nghe nhiều lời như vậy rồi, không lâu sau thì gõ chữ trả lời.
[Con không về được, đến lúc ấy thì bố mẹ tới đón con đi.]
Cô ném điện thoại vào trong túi, không muốn xem tin nhắn sau của bố mẹ nữa.
Hình như ánh nắng ngoài quán cà phê hôm nay khá đẹp.
Cô ngơ ngẩn nhìn cành cây ngô đồng mạnh mẽ đầy sức sống ngoài lớp cửa sổ thuỷ tinh, chốc lát sau thì dứt khoát đứng dậy, mặc áo khoác, đeo túi xách, đẩy cánh cửa nặng nề của quán cà phê ra.
Lúc bước vào cơn gió lạnh đìu hiu trên đường phố, cô lại ngây ngốc.
Ngồi trong quán thấy ánh mặt trời vô cùng ấm áp, chỉ đến khi thật sự bước ra khỏi quán, mới biết thì ra mọi thứ đều là giả.
Cô khẽ rụt cổ, lặng lẽ kéo cao khăn quàng của mình.
Lúc đứng trên con đường trước cửa quán cà phê, cô nhìn thấy rõ ràng một bóng người lướt qua trước mặt mình.
Đó là lần thứ hai nhìn thấy Thiệu Khinh Yến trong trí nhớ của Lê Xán.
Khách tham quan vừa rời khỏi Trường THPT Thực nghiệm chưa đến hai ngày, đối với cậu thiếu niên đứng đầu bảng vinh danh, ký ức vẫn còn mới mẻ.
Tấm ảnh thẻ hai inch mặc đồng phục màu xanh.
Những bằng khen viết không hết.
Đôi mắt Lê Xán chớp chớp, lặng lẽ đứng trước cửa quán cà phê, nhìn cậu dắt một chiếc xe đạp cũ.
Dáng người chàng trai thẳng hơn nhiều so với cô nghĩ, vóc dáng cũng cao hơn, khuôn mặt lạnh, khung xương mặt cũng rất đẹp.
Dưới cơn gió lạnh của ánh nắng mùa đông, cũng chẳng có bao nhiêu lực tấn công với cậu, cô thấy hai tay cậu lặng lẽ đặt lên tay nắm xe đạp, thấy anh từ từ dắt xe đạp đi, từ đầu đến cuối cũng không tỏ ra mệt mỏi.
Hướng cậu đi là một con đường dốc không quá rõ ràng
Lê Xán yên lặng đứng trước cửa quán cà phê nhìn một lúc, mãi đến khi quán cà phê có khách mới vào, cô mới lấy lại tinh thần, vẫn nhớ phải nhường đường cho người ta.
Cô quen tay chỉnh túi xách ra sau lưng, vuốt vuốt chiếc điện thoại trong tay.
Cô nhớ đến lời Lâm Gia Giai nói mấy ngày trước lúc ở Thực nghiệm, băn khoăn hồi lâu, nhân lúc người còn chưa đi xa, chụp một bức ảnh bóng lưng anh rõ nét.
Chàng trai dưới cây ngô đồng, bóng hình thẳng tắp, kiên cường.
Cô gửi ảnh cho Lâm Gia Giai.
Lâm Gia Giai lại không hiểu ý cô, chậm chạp gửi sang một dấu hỏi.
Lê Xán nhắn lại: [Gặp được rồi, Thiệu Khinh Yến]
Lâm Gia Giai vẫn không hiểu: [Đó là ai thế?]
Hoá ra hôm đó cô nàng nói linh tinh về người ta lâu như vậy, cuối cùng ngay cả tên người ta cũng không nhớ?
Tính Lê Xán nhẫn nại, lại gửi bốn chữ cho cô nàng: [Tuyển thẳng Thanh Hoa.]
[A!]
Lâm Gia Giai nhớ rồi.
[Wow, Xán Xán, cậu gặp cậu ta hả? Cứu mạng, không trùng hợp vậy chứ? Nhưng mình vừa mới đi xong, haizz, xem ra là không có duyên rồi!]
Lê Xán thẳng thừng vạch trần cô ấy: [Ngay cả tên người ta cậu còn không nhớ, chắc ban đầu cũng không muốn có duyên phận với người ta đâu nhỉ?]
Lâm Gia Giai: [Hì hì, hôm đó mình nói tí thôi, ai ngờ cậu lại nhớ rõ thế chứ.]
Lê Xán mím môi, lại cất điện thoại vào.
Trên con đường ngô đồng trụi lủi, lại có một cơn gió lạnh căm căm bất ngờ thổi tớ.
Cô ôm hai tay quanh người, lại không kìm lòng được liếc nhìn bóng hình phía xa.
Con đường rợp bóng cây, cành lá xum xuê vào mùa hè, hai bên là những quán cà phê đậm chất nghệ thuật mọc lên, từ đây đến Trường THPT Thực nghiệm chỉ cách hai con đường, cách trường Quốc tế Tư Minh của cô cũng chỉ có hai con đường.
Người dắt chiếc xe đạp cũ kỹ đang bước từng bước một tiến về phía trước, lòng không vướng bận điều gì.
Lê Xán đứng tại chỗ một lúc lâu, lâu đến nỗi hai bên tai đều lạnh buốt, gò má cũng bị gió lạnh thổi đến đau nhức.
Hơi ấm mang ra từ trong quán cà phê cũng đã không sót lại chút nào.
Cuối cùng, cô mới lấy lại tinh thần, lại kéo khăn quàng lần nữa, che khuất hơn nửa khuôn mặt mình.
Cô cất bước, đi về hướng hoàn toàn khác với Thiệu Khinh Yến.
Hướng cách nhà, cũng càng ngày càng xa.
...
Thiệu Khinh Yến dắt xe đạp đến trước cửa quán sửa xe, khung sắt cũ đến rỉ sét phát ra tiếng két két, sau đó, bánh xe vốn đã lung lay hoàn toàn rời ra.
"Lại dắt tới chiếc nữa à?"
Ông chủ đang sửa xe ngẩng đầu cười ha ha nhìn cậu, "Thằng nhóc ngoan, cháu ngồi đợi ở trong quán một lúc đi, đợi chú sửa xong cái này rồi sửa cho cháu."
"Vâng."
Thiệu Khinh Yến lặng yên ngồi xuống chiếc ghế đẩu, nhưng không nghỉ ngơi mà lại rất thành thạo giúp ông chủ một tay.
Ông thoải mái trong cơn gió rét run người, nói, "Lại nói này, Tiểu Thiệu à, lúc trước cháu đi Bắc Thành thi thố thế nào rồi? Chú nghe Tiểu Phong nói, cháu được tuyển thẳng vào Thanh Hoa rồi, chuyện này có thật không vậy?"
Trong câu nói của ông mang theo sự kinh ngạc, nhưng thực ra cũng chẳng nghi vấn cùng kinh ngạc bao nhiêu, có lẽ cũng đã sớm biết lý do là thành tích giỏi giang của Thiệu Khinh Yến.
"Vâng."
"Thằng nhóc ngoan."
Cố Kiến Hoài thẳng người lên cảm khái.
"Lúc trước chú gặp mẹ cháu, bà ấy còn nói chỉ cần cháu thi đỗ vào Đại học Vân là đã tạ ơn trời đất rồi, quả nhiên mà, chú biết ngay mấy lời nói bậy của bà ấy chẳng đáng tin, chớp mắt một cái, cháu đã được tuyển thẳng, đi Bắc Thành rồi, vậy chẳng phải ngay cả thi đại học cũng không cần thi sao?"
"Vâng, không cần thi đại học."
"Ngoan quá."
Cố Kiến Hoài hít một hơi giận dữ trong cơn gió lạnh căm.
"Nếu Tiểu Phong nhà chú có một nửa tiền đồ của cháu, chú cũng chẳng phải phát sầu vì tương lai của nó."
"Thành tích của Tiểu Phong cũng được mà ạ, thi đại học bình thường không thành vấn đế."
"Cũng được thì cũng được, nhưng so với cháu lại kém nhiều lắm."
Cố Kiến Hoài thở ngắn thở dài, cuối cùng cũng sửa xong dây xích cho chiếc xe đạp trước mặt.
"Với lại bây giờ cháu đã được tuyển thẳng, thế có phải là không cần đến trường học nữa đúng không? Cũng có nhiều thời gian kiếm tiền hơn?"
"Vâng." Thiệu Khinh Yến gật đầu, "Hai ngày trước thầy Lâm đã giới thiệu cho cháu một học sinh, ngay mai cháu đi dạy thử xem sao."
"Tốt quá. Tốt nghiệp sớm một chút, có thể đỡ đần giúp mẹ cháu."
Cố Kiến Hoài cởi găng tay đứng dậy, trước tiên đi đến vòi nước lắp tạm bên cạnh rửa tay qua loa, sau đó bước vào tận trong cùng của căn phòng chất đầy những đống sắt vụn và dụng cụ bừa bộn, lục từ trong ngăn kéo ra một tờ tiền hai mươi tệ đưa cho cậu.
"Mấy hôm nữa là sinh nhật của Tiểu Phong, nhớ đến nhà chú ăn bánh kẹo nhé."
"Vâng."
Thiệu Khinh Yến nhét tiền vào trong túi, đứng dậy rời khỏi quán sửa xe, lại lần nữa đi dọc theo con đường ngô đồng lúc đến để trở về.
Lê Xán đứng ở trước cửa quán cà phê, dừng bước.
Cô đi được nửa đường lại nhớ ra găng tay còn bỏ quên trong quán nên quay về lấy, không ngờ, trên đường quay lại, lại gặp người này.
Nhưng lúc này anh đang đi trên con đường đối diện với cô.
Đồng thời, chiếc xe đạp cũ kia, đã không thấy nữa.
Thiệu Khinh Yến.
Cô nghiền ngẫm cái tên này nhiều lần trong lòng, đôi mắt lạnh lùng không kìm được lại di chuyển theo bóng hình anh lần nữa.
"Rè rè..."
Chiếc điện thoại cất trong túi áo rung lên hai lần, là mẹ cô gửi tin nhắn mới đến.
[Mẹ với bố con sắp đi rồi, gửi địa chỉ của con qua đây đi.]
Lê Xán cúi đầu nhìn, rồi cố tình làm ngơ, dứt khoát tắt đi ánh sáng vừa lóe lên từ điện thoại.
Lại ngước mắt lên lần nữa, vô thức xuyên qua đám đông và con đường, vẫn rơi vào chàng trai tên Thiệu Khinh Yến đó.
Những tán ngô đồng thưa thớt trong ngày đông, cành cây khô chạm vào những người đi đường, ánh nắng vàng rực rỡ buổi chiều, và cả hơi thở chốc lát lại phiêu dạt trong làn sương mù trắng trước mắt...
Tất cả tạo thành ấn tượng lần thứ hai của Lê Xán với Thiệu Khinh Yến.
Cô yên lặng đứng ở bên này đường, nhìn anh đi bên đường kia, tựa như một vị khách qua đường bình thường.
Thoáng chốc, điện thoại lại vang lên tiếng thông báo không thể bỏ qua.
Lê Xán hết cách, nhìn màn hình không ngừng sáng lên, phía trên hiện lên thông báo người gọi đến.
Người gọi: Quý bà Tôn Vi.
"Alo, Xán Xán, con đang làm gì vậy? Sao mãi không trả lời tin nhắn thế?"
"À, lúc nãy điện thoại con để chế độ im lặng, không có thấy."
"Ban ngày mà chế độ im lặng gì? Được rồi được rồi, bây giờ con ở đâu, mẹ với bố con sắp đi rồi, bây giờ đến đón con."
"Ở đường Hoành Sơn ạ."
"Ồ, vậy con gửi địa chỉ qua đây cho mẹ, sau đó đứng yên đó không được đi đâu, mẹ gọi tài xế lái thẳng đến đó."
"Vâng..."
Lê Xán thấy bên kia lại nhanh chóng cúp máy, chỉ mím môi như đã quen, rồi mở giao diện WeChat, gửi vị trí đi.
Cô không ngẩng đầu nữa, mà chỉ đứng dưới gốc cây, nhân lúc rảnh rỗi thì bắt đầu chơi điện thoại.
Qua mười mấy phút sau, một chiếc Stretch Lincoln Limousine dừng sát dưới cây ngô đồng ở đường Hoành Sơn, sau đó, một chiếc Maybach mới tinh, biển số liền nhau cũng dừng lại trước quán cà phê trông chẳng có gì đặc biệt này.
Lê Xán lên xe, chiếc Maybach nghênh ngang rời đi rất nhanh.
Để lại sự hâm mộ không thôi cho những người xung quanh và làn khói vẩn đục trong không khí.
