Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 10



Vì có bố mẹ nhà họ Lê ra tay kịp thời nên hot search chuyện Lê Xán bạo lực học đường được gỡ xuống rất nhanh.

Qua mấy tiếng sau, trên bảng hot search đã không còn thấy chữ nào liên quan.

Chỉ là một viên đá nhưng dấy lên ngàn cơn sóng, dù bài đăng chính có lượt xem cao nhất và hot search đều đã bị gỡ bỏ, nhưng rất nhiều người từng thấy hot search đó đều bắt đầu tự tăng nhiệt, đồng thời còn tập trung đông đảo dưới tài khoản Weibo của Tập đoàn Hằng Khang, bắt đầu không ngừng chỉ trích chính quyền, kiên quyết đòi một lời giải thích.

Lê Xán bị bố mẹ kiểm soát ở nhà hai ngày liên tục, không ra ngoài.

Thực ra ngay hôm sau, cô đã bình tĩnh lại, nhưng người trong nhà vẫn lo tâm trạng cô không tốt nên ép cô phải ở nhà nghỉ ngơi hai ngày.

Đúng lúc Lâm Gia Giai cũng ở Hồng Kông, hôm sau đã đến nhà chơi cùng cô.

"Mình nghe nói đã tìm được người đăng bài lên Weibo rồi, là người gốc Vân Thành, vẫn là học sinh đúng không?"

Lê Xán mất tập trung gật đầu.

"Người gốc Vân Thành, không phải là học sinh trường mình thật đấy chứ? Là ai lại gây khó dễ với cậu như thế?"

Lúc này Lê Xán lại lắc đầu, "Hình như không phải trường mình, là Thực nghiệm."

"Thực nghiệm?" Lâm Gia Giai kinh ngạc, "Chuyện này cũng tra ra được hả?"

"Ừm."

Bây giờ internet và khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, chỉ cần động ít tiền với mấy ngón tay thì chẳng có gì mà không tìm được.

Cho dù là văn bản và nội dung đã bị xóa trên các nền tảng mạng xã hội, chỉ cần người ta muốn, thì không gì là không làm được.

Lê Xán dựa vào góc ghế sofa, nói, "Bây giờ còn thiếu thông tin của người tung tin mình bạo lực học đường ở dưới vlog, bọn họ bảo là đã tìm được IP phía sau rồi, cũng là Vân Thành, hình như là một nhóm người."

Nguyên nhân xảy ra chuyện này chính là có người tung tin Lê Xán chỉ xuất hiện có mười giây trong vlog bạo lực học đường dưới khu bình luận của vlog.

Về phần sau này có người gửi video và ảnh chụp màn hình vào bài viết Weibo thì theo Lê Xán, chẳng qua là có kẻ tò mò muốn giúp đổ dầu vào lửa.

Tất nhiên cũng không loại trừ khả năng hai chuyện này chỉ có một người làm.

Tóm lại, hoàn toàn có thể nói, chỉ cần tìm được người ban đầu bịa đặt cô bạo lực học đường ở dưới video thì có thể giải quyết được hơn nửa vấn đề.

"Vân Thành... Thực nghiệm..."

Lâm Gia Giai có hơi mù mịt.

"Cậu có thù với ai bên Thực nghiệm mà người ta lại muốn bịa đặt cậu như thế chứ?"

Lê Xán liếc mắt, "Mình biết được mấy người bên Thực nghiệm?"

Có Đào Cảnh Nhiên vừa mới chuyển trường nửa năm trước.

Còn có người ngay cả WeChat cũng không muốn kết bạn...

Không nhắc tới cũng được.

Lâm Gia Giai lại hỏi cô, "Vậy người dắt mũi dưới Weibo thì sao? Có tra được không? Là trường mình thật hả? Cậu không biết đâu, lúc thấy đám người đó, mình muốn phát điên lên! Nếu không phải bọn họ cứ thế tung tin đồn, cố tình đẩy nhiệt độ lên thì có khi bài Weibo đó đã chẳng lên hot search rồi!"

Cái mà Lâm Gia Giai nói đến chính là bình luận có nhiều lượt like nhất dưới bài đăng Weibo ban đầu.

Mấy người tự xưng là học sinh trường Quốc tế Tư Minh công kích thẳng vẻ ngoài của cô, nói tính cách của cô thì cho dù bạo lực cũng không lạ.

Lê Xán lại gật đầu lần nữa, "Cũng tra rồi, không phải IP ở Vân Thành, không biết mua được tài khoản clone ở đâu nữa!"

"Mình biết ngay là tài khoản clone mà!"

Trong ngực Lâm Gia Giai ôm một chiếc gối ôm rất mềm, nghe vậy thì đầy tức giận đánh mấy cái vào thay cô.

"Lũ vô dụng đó nói toàn mấy lời thối nát, còn chửi cả tên trường bọn mình, mình bảo mà, Tư Minh lấy đâu ra nhiều học sinh ăn no rửng mỡ như thế chứ? Đợi đến khi tra được là ai mua tài khoản clone, mình nhất định phải xé rách miệng người đó!"

Lê Xán nhìn cô nàng còn kích động hơn cả mình, ban đầu vốn còn trầm mặc nhưng sau đó lại không nhịn được nằm lên vai cô ấy, để lộ ra nụ cười chân thật từ tối qua đến bây giờ.

Cô học hành động của Lâm Gia Giai, cũng kiếm một cái gối ôm vào trong ngực.

Chỉ là cô không đánh cái gối ôm này.

Cô chỉ không ngừng bóp lấy nó, bóp nó, cho đến khi năm ngón tay của mình ấn sâu vào, vô tình để lộ gân xanh trên mu bàn tay trắng nõn.

Căn biệt thự ở sườn núi hầu như không có dấu vết người ở.

Dù là mùa đông, khung cảnh xanh mướt ngoài cửa sổ vẫn in sâu vào mắt Lê Xán, hé lộ một nét xuân xanh không đúng thời điểm.

...

Sau đó, Lê Xán ở Hồng Kông mấy ngày nữa, hằng ngày không phải ở nhà với ông bà ngoại đã lớn tuổi thì cũng bị nhóm em họ lôi kéo ra ngoài đi dạo, xem đủ loại concert.

Dường như trừ buổi tối đó ra, tin đồn cô bạo lực học đường không làm tổn thương cô bao nhiêu.

Ngày nào cô cũng ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại tiếp tục ra ngoài dạo phố, vui chơi, không cần lo nghĩ, tựa như chẳng có bao nhiêu tâm sự.

Chỉ là tạm thời bố mẹ không cho cô về Vân Thành.

Những người khác lại về rất nhanh. Có nhà Lâm Gia Giai không thể ở Hồng Kông lâu như cô được, từ mùng 4 Tết đã về Vân Thành với gia đình, quay lại nhịp sống vốn có của mình.

Bây giờ hằng ngày Lê Xán còn không nắm bắt được thông tin đối với chuyện mình bị bịa đặt bằng Lâm Gia Giai cũng đang ở Vân Thành với bố mẹ cô.

"Tra được rồi, người ban đầu tung tin nhảm về cậu chỉ là một học sinh cực kỳ bình thường bên Thực nghiệm, hình như là con gái, Đào Cảnh Nhiên còn biết nữa."

Lâm Gia Giai gọi điện nói cho cô.

"Cậu ấy biết á?"

"Đúng rồi, tên gì mà Đường Thấm. Lúc đầu bố mẹ cậu muốn đến thẳng trường học để xử lí chuyện này, nhưng tiếc là bây giờ vẫn chưa đi học lại, cũng chỉ có thể tìm bố mẹ cậu ta trước, yêu cầu cậu ta xin lỗi công khai, trực tiếp đăng lời xin lỗi trên nền tảng video và cả trang Bot đăng bài viết đó."

"Cậu ta đồng ý?"

"Đồng ý chỗ nào chứ, vừa khóc vừa nói mình không làm, không phải cậu ra làm thì chẳng lẽ tra theo đường dây còn là giả được à? Cậu ta tưởng xoá hết nội dung bình luận trên mạng là xong chuyện chắc? Nghĩ hay thật."

"Đường Thấm..."

Lê Xán hít sâu một hơi, cố gắng tìm kiếm ký ức có liên quan đến người này trong đầu mình.

Nhưng tìm đi tìm lại, cô thấy mình thật sự không biết người này.

"Vậy đăng bài trên Weibo cũng là cậu ta làm?"

"Thế thì không phải."

Lâm Gia Giai nghe xong câu hỏi của cô, giọng điệu còn càng tức giận hơn.

"Nhưng bọn mình cũng đã tìm được người đăng bài lên Weibo hôm đó rồi, Xán Xán, cậu đoán xem là ai?"

Cô nàng đã hỏi như vậy rồi, Lê Xán còn có gì mà đoán nữa chứ.

"Emily."

Cô nói.

"Chính là cậu ta!" Lâm Gia Giai lập tức hét lớn trong điện thoại, "Cậu ta ấy à, đúng là đồ điên, cậu có biết vì sao ban đầu bọn mình lại phát hiện ra IP đăng bài hôm đó là học sinh của Thực nghiệm không? Vì bài viết đó là Emily giật dây gửi cho đứa đang theo đuổi cậu ta, cái cậu đó lại học ở Thực nghiệm, nên lúc đầu còn tưởng là cậu gây thù với ai bên Thực nghiệm thật chứ!"

"..."

Nhưng cho dù không có bọn họ, Đường Thấm đó cũng ở Thực nghiệm mà?

Lê Xán cảm thấy hơi đau đầu, tiếp tục hỏi cô ấy, "Vậy mấy người tự xưng là bạn học cùng chúng ta thì sao? Là tài khoản clone mà Emily mua à?"

"Đúng thế, đồ điên nữ, không biết cậu ta muốn làm gì nữa, bố mẹ cậu cũng đã tìm bố mẹ cậu ta rồi, cậu ta làm chuyện xấu mà cũng thừa nhận nhanh gọn phết, nhưng cậu ta bảo cậu ta không nói dối, chỉ là viết lại lời người khác nói vào bài đăng thôi, còn nói gửi bài đăng là vì không muốn trường mình có bạo lực thật. Trời đất ơi, rốt cuộc đây là ai bạo lực ai vậy?!"

Dù cách xa hơn một nghìn cây số thì giọng nói tức tối, thở hồng hộc của Lâm Gia Giai vẫn truyền đến tai Lê Xán một cách rõ ràng.

Lê Xán hạ thấp âm lượng điện thoại xuống.

Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở chuyến bay cất cánh ở sân bay vang lên.

Lâm Gia Giai ở đầu bên kia điện thoại chợt sửng sốt.

"Xán Xán, bây giờ cậu đang ở đâu vậy?"

"Sân bay đó." Lê Xán nói thẳng.

"Cậu về lén à? Không phải chứ, chẳng phải bố mẹ cậu không cho cậu về sao?"

"Đúng thế, cho nên mình đâu có đi máy bay ở Hồng Kông." Lê Xán lời ít ý nhiều, "Mình ngồi tàu cao tốc về Thâm Quyến, bây giờ đi máy bay từ Thâm Quyến về."

"..."

Lâm Gia Giai nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

"Xán Xán cậu đúng là... Thiên tài đó."

"Được rồi, mình gửi thông tin chuyến bay cho cậu, nhờ cậu lát nữa chuẩn bị đến sân bay đón mình đi."

Cô đứng ở cửa máy bay, không nói nhảm thêm nữa, gửi thời gian dự kiến xuống cho cô ấy, sau đó thì cắt liên lạc.

Chờ đến khi Lê Xán về đến Vân Thành, thời gian đã trôi qua hơn ba tiếng.

Lâm Gia Giai đi cùng tài xế trong nhà đến đón cô, nhìn thấy cô đứng ở cửa ra, trên tay cũng chỉ có một cái túi xách.

"Hành lý của cậu đâu?" Cô ấy hỏi.

"Không mang, đợi bọn họ gửi thẳng về đây cho mình."

Lê Xán biết rất rõ bây giờ là mình về Vân Thành lén bố mẹ, nên việc mang theo bao nhiêu đồ đạc hoàn toàn không thể tùy ý cô được.

Nhưng bây giờ thì tốt rồi, cô đã đáp đất xuống Vân Thành, bọn họ cũng không thể đưa cô về lại được.

Cô quơ quơ điện thoại với Lâm Gia Giai, "Mình đã hẹn Emily tối nay rồi."

"Cậu hẹn cậu ta làm gì?" Lâm Gia Giai khó hiểu.

"Oan có đầu nợ có chủ, mình bị người ta mắng trên hot search mấy ngày như thế, tìm cậu ta kiếm chút phí tổn thất tinh thần, chẳng lẽ không hợp lý sao?"

Lê Xán nói như chuyện đương nhiên.

Thậm chí cô thấy mình vẫn còn nói nhẹ.

Vì chuyện của cô mà mấy hôm nay, cổ phiếu trong nhà cũng biến động nhiều, mặc dù không có vấn đề gì lớn nhưng bảo cô đơn giản nuốt chuyện này xuống thì tuyệt đối không thể nào.

Cô tiện tay mua hai chai nước khoáng ở sân bay.

Hẹn gặp Emily trên đường Hoành Sơn, cũng gặp cả mấy người trong câu lạc bộ hôm đó.

Chẳng qua là gặp ở dưới toà nhà, không phải ở trong.

Chắc Emily cũng biết một mình gặp cô ở trong toà nhà sẽ bị đánh, nên cậu ta chỉ đồng ý gặp ở dưới tầng.

Lâm Gia Giai sục sôi ý chí chiến đấu suốt cả đường, sau khi biết cô muốn đi tìm Emily tính sổ thì bắt đầu lải nhải, nghĩ linh tinh xem lát nữa mình mắng cậu ta kiểu gì.

Cô nàng và Lê Xán xuống xe ở đường Hoành Sơn.

Khoảnh khắc trông thấy Emily, nỗi căm giận ngút trời trong mắt như muốn nhấn chìm cô ấy.

Cô ấy bước hai bước lên, muốn bắt đầu tính sổ với cô ta.

Nhưng cô không ngờ là Lê Xán tiện tay cầm chai nước trên xe lại vừa đi vừa vặn nắp chai vẫn chưa mở ra, tạt mạnh vào mặt Emily nhân lúc mọi người còn chưa kịp đề phòng.

Emily cứ như vậy bị dội ướt sũng bởi chai nước khoáng vừa mới lấy ra từ tủ lạnh dưới cái nhìn của mọi người.

...

"Wow, bên đó đang làm gì vậy? Đánh nhau hả?"

Cố Xuyên Phong và Thiệu Khinh Yến cùng nhau trở về từ tiệm sửa xe nhà mình, chưa đi được mấy bước đã nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.

Cách đó không xa, mấy cô gái đang đứng dưới tòa nhà của tô giới Pháp, hình như đang... giật tóc?

Cậu ta vội vàng lôi kéo Thiệu Khinh Yến muốn xem cùng.

Thiệu Khinh Yến không mặn không nhạt ngẩng đầu, xưa nay không có hứng thú gì với màn kịch kiểu này bên đường.

Cậu liếc đại qua cảnh tượng bên đường đối diện.

Rất tuỳ tiện.

Chỉ liếc mắt mà thôi.

Nhưng khi cậu thấy rõ rốt cuộc bóng hình đứng dưới cây ngô đồng đối diện là ai, đột nhiên cậu lại dừng bước.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...