"Đừng đến gần người nghèo nữa, có mấy người thật sự không chơi nổi đâu."
Đây là đạo lý mà Lê Xán đã ngộ ra sau khi bị Thiệu Khinh Yến từ chối thêm WeChat ngay trước mặt.
Một khoảng thời gian dài sau đó, cô đã không còn nhớ người này nữa.
Bởi vì cuối cùng cô và Lâm Gia Giai đi Úc, sống hơn nửa tháng ở Nam Bán cầu.
Từ Sydney đến Melbourne, từ vườn bách thú đầy chuột túi cho đến nhà thờ Thánh Paul và phố tranh tường, ngày nào hoạt động trên bảng tin của Lê Xán cũng là các bức ảnh mà cô và Lâm Gia Giai chụp, ngay cả bản thân cô cũng xem không hết.
Cô chẳng hề có lòng dạ nào mà nghĩ đến chuyện của Thiệu Khinh Yến, ở Úc với Lâm Gia Giai đến 28 tháng Chạp, hai ngày trước năm mới.
Cuối cùng bọn cô mỗi người đi một ngả ở sân bay Melbourne, Lê Xán bay về Hồng Kông, Lâm Gia Giai thì về thẳng Vân Thành.
Nhưng hai người đã hẹn nhau trước, mùng 2 Tết, Lâm Gia Giai sẽ đến Hồng Kông cùng bố mẹ, bọn cô cùng xem pháo hoa ở cảng Victoria.
Mọi thứ đều được tiến hành đâu vào đấy.
Nếu không phải tối đó sau khi xem pháo hoa ở cảng Victoria xong, Lê Xán nhận được hơn mười cuộc gọi suốt đường đi, biết đâu, bọn cô còn được vui vẻ lâu hơn chút.
"Bà mẹ nó, Xán Xán, mau xem hot search đi, hotsearch trên Weibo nói cậu đúng không? Cậu bạo lực học đường? Quần què gì vậy?"
"Mịa nó, Xán Xán, cậu xem Weibo chưa? Cậu lên hot search đó!"
"Xán Xán, Xán Xán, mau xem Weibo đi, mau xem Weibo đii!"
...
Vốn dĩ Lê Xán còn ù ù cạc cạc nghe điện thoại, mãi đến khi ai gọi điện thoại cho cô cũng nói gì mà bạo lực học đường, hot search, cô mới dần ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Cô nhíu mày mở Weibo ra, tìm kiếm hoạt động của hot search mà mọi người bảo có liên quan đến mình.
Hôm nay là mùng 2 Tết, vậy nên trên Weibo vẫn một màu đỏ rực với những lời chúc phúc và ăn mừng, còn hot search bạo lực học đường mà mọi người nhắc tới, hiện vẫn nằm ở vị trí khá thấp.
Lê Xán vào mục tìm kiếm, mặc dù chỗ từ khoá hot liên quan đến bạo lực học đường chưa có tên cô nhưng sau khi bấm vào bảng tìm kiếm thịnh hành thì bài viết có liên quan đến cô lại có tương tác cao nhất.
Người đăng bài có tên là "Bot Liên minh học sinh cấp 3 toàn quốc".
Bài viết được đăng vào lúc 10 giờ sáng.
Nội dung bài viết như sau:
"Sốp ơi sốp ơi, mị muốn gửi bài, có một nữ sinh cấp 3, con ông cháu cha hot trên mạng học trường Quốc tế Tư Minh ở Vân Thành, hai hôm trước mới đăng vlog mừng năm mới, trong video có rất nhiều học sinh của Tư Minh, có một em rất đẹp, mọi người cũng thấy là giàu, dưới bình luận có một đống người gọi là nữ thần. Ban đầu mọi việc đều rất tốt, nhưng hôm nay dưới bình luận tự dưng có người đào ra được, nữ sinh đó là con gái cưng của Tập đoàn Hằng Khang, họ Lê, cũng học ở trường Quốc tế Tư Minh, là người chuyên làm mưa làm gió, bắt nạt người khác đó!"
Ảnh kèm theo là ảnh chụp màn hình trong video khiêu vũ của Lê Xán, còn có mấy tấm ảnh chụp cô ở đủ mọi góc độ kỳ lạ, nhìn là biết được chụp trong trường.
Lê Xán cau mày đọc hết, không dám tin tin đồn nhảm, nói không có bằng chứng như vậy mà cũng có thể leo lên hot search.
Cô biết vlog mà bài đăng này nhắc đến.
Vì trường của bọn họ là trường quốc tế nên trước giờ cũng cho phép học sinh mang điện thoại đi học. Bình thường trong trường có rất nhiều học sinh thích dùng điện thoại hoặc máy ảnh quay vlog ghi lại cuộc sống hằng ngày.
Trước mấy hôm Tết, có một người bạn trong câu lạc bộ Nhảy hỏi trong nhóm là có thể đưa video nhảy múa mà trước đó mọi người quay lúc đi chơi vào vlog được không, vì cảm thấy bầu không khí đó rất phù hợp với không khí năm mới. Sau khi được mọi người đồng ý, cô ấy mới đưa video vào.
Hai hôm trước lúc đăng video lên, cô ấy còn vui vẻ nói với mọi người trong nhóm là lượt xem video rất cao, mọi người thả like rất nhiều.
Lê Xán còn nhớ lúc đó mình cũng ấn vào link của cô ấy xem qua, sau đó thì không để ý đến nữa.
Không ngờ, bây giờ dưới khu bình luận của video này, đã bắt đầu lên án cô bạo lực học đường.
Tay cô lướt xuống, đọc tiếp bình luận của bài đăng Weibo này.
Vì bình thường người xem Bot này toàn là nhóm học sinh còn chưa tốt nghiệp cấp 2, cấp 3, có trường phổ thông, cũng có trường quốc tế, vậy nên trong bình luận chẳng mấy đã có người đào ra được người trong ảnh là Lê Xán dựa vào thông tin của chủ post.
[Công chúa Hằng Khang, vậy là Lê Xán nhỉ? Bình thường thấy cậu ta cứ thối mặt ra, hay đi cùng một nữ sinh khác, cứ ra dáng chị đại xã hội đen không dễ chọc, không ngờ bạo lực học đường thật này...]
[A cái này à, mình cũng học ở trường Quốc tế Tư Minh, nếu như là Lê Xán thật thì cũng hợp lý phết đấy nhỉ? (không có ý gì khác, nhưng khuôn mặt đàn chị này rất lạnh lùng...)]
[+1, nếu như là Lê Xán thật, dù kinh ngạc nhưng hình như cũng chẳng kỳ lạ mấy?]
...
Vượt quá dự đoán của Lê Xán là dưới khu bình luận lại không có ai thấy bài này tung tin đồn nhảm lố lăng, lại còn có một đám tự xưng là học cùng cô, công khai soi mói mặt mũi cô trước quần chúng, nói mặt mũi cô đúng là bộ dáng bạo lực thật.
Lê Xán nhất thời bị chọc giận đến nỗi bật cười.
[Tui nói mấy lầu trên này, đừng có vớ vẩn như thế, nhỡ người ta sinh ra đã mặt lạnh như vậy, từ bé đã không thích cười, còn không cho phép người ta không được cười hả? Thời đại nào rồi mà còn trông mặt mà bắt hình dong, rốt cuộc mặt lạnh đã làm sai điều gì chứ!?]
Mặc dù cũng có những câu nói giúp cô nhưng vì bên kia thực sự quá áp đảo nên chẳng mấy lại bị nhấn chìm trong tầng tầng lớp lớp bình luận.
Le Xán nhìn chằm chằm vào giao diện của chủ blog, ánh mắt dần từ châm chọc, không tin nổi đến giận dữ, sau đó hoàn toàn chết lặng và lạnh lẽo.
Vì bây giờ đề tài bạo lực học đường vẫn luôn nổi cộm trong học sinh cấp 2, cấp 3, thân phận của Lê Xán lại đặc biệt, Tập đoàn Hằng Khang ở Vân Thành, thậm chí trên toàn quốc là doanh nghiệp lớn có tiếng tăm, nên bài đăng về cô vừa lọt vào hot search đã lập tức nhanh chóng tăng vọt độ nóng, không thể ngăn cản.
Dường như mỗi lần cô làm mới là dưới bài viết lại xuất hiện thêm hơn mười bình luận và lượt thích mới.
Từ công kích bản thân cô, đến nhân tiện cũng công kích luôn cả những con ông cháu cha đã bị phanh phui đủ việc xấu trên mạng, còn có cả Tập đoàn Hằng Khang.
Đến cuối cùng, dường như cô đã quen làm mới bình luận dưới bài Weibo này.
Hơn nửa tiếng trời.
Cho đến khi xe dừng ở cửa, tài xế nhắc cô đã về nhà, Lê Xán mới nhớ ra là phải xuống xe.
Trùng hợp là cô vừa đặt chân xuống thì điện thoại của cô lại vang lên lần nữa.
Lúc này không phải bạn bè gì, mà là quý bà Tôn Vi.
"Alo, con về đến nhà chưa?"
Giọng bà nghe không tốt lắm, bước chân xuống xe của Lê Xán hơi ngừng lại, nghĩ đến chuyện có thể bà cũng đã biết chuyện này.
Cô "Rồi ạ" một tiếng không nặng không nhẹ.
"Vào thư phòng, mẹ và bố có chuyện muốn hỏi con."
Quả nhiên.
Lê Xán xuống xe.
Dù Hồng Kông nằm ở vị trí khá xa về phía nam của Bắc bán cầu, nhưng gió lạnh về đêm vào mùa đông cũng không không thể xem thường được.
Huống chi cô mới quay về từ cảng Victoria, khuôn mặt đã đón nhận một trận gió điên cuồng.
Cô nghiêm mặt, bước lên thư phòng trên tầng 2 của biệt thự.
Ngồi trong thư phòng, là bố và mẹ cô.
"Con tự giải thích đi."
Bà Tôn Vi lập tức ném điện thoại cho cô, muốn cô xem nội dung trên màn hình đang sáng lên.
Lê Xán liếc qua, không cần nhọc công nghĩ nhiều cũng nhận ra được là bài Weibo mà cô vừa mới xem trên xe.
Trước khi xuống xe cũng chỉ có hơn bảy nghìn lượt thích, nháy mắt đã lên hơn chín nghìn, bình luận cũng theo đó tăng vọt.
"Con chưa từng làm."
Sắc mặt Lê Xán rất khó coi, nhưng cũng khá bình tĩnh.
Tôn Vi nói, "Mẹ cũng mong là con chưa từng làm, nếu không sao mẹ còn có mặt mũi đi chùi đít cho con?"
Có thể thấy được, xảy ra chuyện này, bà còn tức giận hơn cả Lê Xán.
Thực ra tối nay Tôn Vi và Lê Triệu Vân cũng mới quay về từ bữa tiệc.
Khoảnh khắc rời khỏi bữa tiệc, Tôn Vi được một vị phu nhân khác cũng dự tiệc tối nay nói cho hot search này.
Có thể nghĩ được, tình huống lúc đó bà xấu hổ cỡ nào.
Lê Xán lặng lẽ siết chặt hai nắm đấm cạnh người, không nói một lời.
Tôn Vi còn nói, "Mẹ đã liên hệ với người đăng bài này trên Weibo rồi, nên sẽ bị xoá nhanh thôi, hot search cũng sẽ xuống, nhưng tốt nhất con nên giải thích cho bố mẹ biết, rốt cuộc chuyện này là như thế nào?"
Chuyện này là như thế nào?
Lê Xán cũng muốn biết lắm, ai là người đăng bài này, rốt cuộc mấy bình luận này là chuyện gì.
Nhưng cô nghĩ kỹ lại, vẫn chỉ có thể nói, "Con không bắt nạt người khác, là người ta đang vu oan cho con, người cần đưa ra bằng chứng là bọn họ, không phải con."
Lời này cũng chẳng sai.
Từ xưa đến nay, lên án người khác là tội phạm cũng cần phải có chứng cứ hợp lý để chứng minh.
Tôn Vi nhìn mặt cô, cơn giận cũng không lớn như lúc nãy nữa, nhưng giọng điệu vẫn chẳng khá hơn:
"Vậy con nghĩ cho kỹ xem, gần đây có xung đột với bạn bè nào không, hình như ban đầu bình luận bảo con bắt nạt người khác ở dưới video của bạn con đúng không? Bạn nào của con đăng video đó? Bây giờ có gọi được không? Có thể bảo nó tra thông tin của người bình luận rồi mau xoá video trước đi được không?"
Lê Xán há miệng, còn muốn nói thêm gì đó nhưng Tôn Vi vừa dứt lời thì điện thoại của cô lại đúng lúc vang lên.
Lê Xán liếc nhìn, vừa khéo lại là cô bạn đăng video trong câu lạc bộ.
Cô ấy cũng nhìn thấy hot search trên Weibo, rất nhiều hình ảnh đính kèm của bài đăng đó đều là ảnh chụp màn hình Lê Xán nhảy múa trong vlog của cô ấy.
Cô ấy liên tục nói xin lỗi Lê Xán, nói là hoàn toàn không biết việc đăng video lại gây hậu quả nghiêm trọng đến vậy, thậm chí còn chẳng cần đợi Lê Xán mở lời, cô ấy đã chủ động nói trước là mình đã xóa video rồi, sau này đảm bảo tuyệt đối sẽ không để bất cứ ai trong trường xuất hiện trong video nữa.
Lê Xán nghe giọng cô ấy còn sốt ruột hơn cả mình, cuối cùng cũng không trách cứ gì nữa, chỉ bảo cô ấy đừng để ý quá, tiện thể nói cho cô ấy biết, sau này nếu điều tra thông tin ở bình luận dưới video thì có thể sẽ cần cô ấy giúp đỡ.
Bên kia liên tục nói được, cuối cùng hai người nói thêm đôi câu rồi cúp điện thoại.
Từ đầu đến cuối, Tôn Vi và Lê Triệu Vân đều nhìn cô.
Lê Xán đặt điện thoại xuống, biết lúc này mình không thể không cúi đầu với hai người.
"Bố, mẹ..."
Hiển nhiên, giọng cô đã suy sụp hơn lúc nãy.
"Được rồi, hôm nay cũng muộn lắm rồi, con đi ngủ trước đi, việc còn lại để bố mẹ giải quyết."
Cuối cùng vào lúc này, Lê Triệu Vân từ lúc Lê Xán vào cửa đến giờ vẫn mãi không nói gì lại đứng về phía con gái, lên tiếng trước thay cô.
Lê Xán cảm kích nhìn ông một cái, trước khi chiếc mũi bắt đầu chua xót thì xoay người bước ra ngoài.
Từ nhỏ đến giờ, thực ra Lê Xán chưa từng khóc.
Dường như từ khi sinh ra cô đã có chút lạnh lùng, vô tình, cho dù nhìn cái gì cũng mang vẻ thờ ơ, không hứng thú với bất cứ điều gì, đương nhiên cũng đừng nói đến thất vọng hay buồn bã.
Trong trí nhớ của cô, hồi nhỏ cô chỉ khóc có hai lần, một lần là bởi vì kết quả thi không tốt, một lần là bởi vì bố mẹ đi xa nhà rất lâu.
Cuối cùng lúc cô gọi điện thoại cho hai người cũng không ngăn được nỗi nhớ với bố mẹ, ôm điện thoại khóc thành tiếng, vây quanh người toàn là bảo mẫu.
Cô cũng không biết, bây giờ chỉ bị người ta tung hot search nhảm, có gì mà phải khóc.
Cũng đâu phải rơi mất miếng thịt trên người.
Cô xoa đôi mắt cay cay, đỏ mắt về phòng mình.
Nằm trên giường chưa được bao lâu, cô lại mở ra bài đăng trên điện thoại về chuyện cô bắt nạt học đường.
Dưới bình luận mắng chửi cô càng ngày càng kịch liệt, nói cô gì mà con gái của tư bản, trời sinh mặt lạnh rất ghê gớm...
Đọc mấy dòng ngắn ngủi, cô lại thoát ra.
Trong nhóm WeChat, nhóm Lâm Gia Giai cũng đang quan tâm cô, hỏi cô có chuyện gì không.
Ban đầu cô muốn bảo mọi người là không sao, nhưng gõ rồi lại xoá đi mấy chữ ngắn ngủi, xoá rồi lại gõ, cuối cùng chọn tắt điện thoại, không để ý đến bất cứ ai nữa.
Đêm Hồng Kông giăng đèn kết hoa, năm mới vui vẻ, vui vẻ cũng chẳng liên quan gì đến Lê Xán.
...
Tối mùng 2 Tết, cuối cùng Thiệu Khinh Yến cũng thay ca xong, có thể đi ăn cơm cùng mấy đứa bạn đã sớm hẹn.
Cô Xuyên Phong khoác một tay lên vai cậu, tay kia đang điên cuồng lướt video.
Thiệu Khinh Yến lặng lẽ viết kế hoạch thời gian đi làm qua năm mới cho mình, không để ý tới cậu ta.
"Haizzz, Khinh Yến, cậu xem cái này chút đi này."
Sau khi liên tục xem một video ba lần mà vẫn không đủ, lần nào xem cũng nhe răng cười phá lên, Cố Xuyên Phong đưa video đến trước mặt Thiệu Khinh Yến.
Thiệu Khinh Yến liếc nhìn.
Trong video là nhóm nữ sinh thoải mái nhảy múa ở bờ sông, sau lưng các cô ấy là công trình biểu tượng của Vân Thành sáng rực ánh đèn, khu bến ven sông.
Cô gái đứng ngay đầu mặc một chiếc sơ mi trắng có thiết kế cực kỳ độc đáo, phía dưới là chiếc váy dài phong cách Gothic, khi nhảy múa không chỉ phóng khoáng, lười biếng mà còn vô cùng linh hoạt.
Nhưng theo Thiệu Khinh Yến, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là...
"Cậu nhìn ở đầu này, xinh nhỉ? Nghe nói chỉ riêng bộ đồ trên người cô ấy đã trị giá hơn mấy chục nghìn tệ rồi, cứ thế mặc đại vào, quay một cái, nhảy một cái là mọi người nhìn mà trợn mắt." Cố Xuyên Phong vừa nói vừa chỉ vào cảnh cô gái nhảy múa đang dừng hình trên video.
Thiệu Khinh Yến nhìn cậu ta, "Thì?"
Cố Xuyên Phong thẳng thắn, "Thì đây là nữ thần gần đây nhất của tôi! Dù tiếc là nữ thần của tôi không công khai tài khoản trên mạng nhưng mà tôi nói cho cậu biết, dưới bình luận có nhiều người nói lắm, mấy cô gái nhảy trong video này đều học ở trường Quốc tế Tư Minh, cậu biết trường Quốc tế Tư Minh không? Là cái trường quốc tế gần trường bọn mình đó..."
Cậu ta chỉ về hướng xa xa, khoa tay với Thiệu Khinh Yến.
Nam sinh đối diện bước đến ăn cơm thấy động tĩnh của cậu ta thì tò mò hỏi, "Các cậu đang nói Lê Xán đúng không?"
"Lê Xán?" Cố Xuyên Phong hơi sửng sốt, "Lê Xán là ai?"
Nam sinh đối diện nghe xong thì lập tức cười cợt.
"Phí cho cậu còn xem người ta như nữ thần, cả nửa ngày mà ngay cả tên người ta còn không biết, video của cậu là cắt ra từ vlog trước của cô gái trong trường bọn họ hả?"
Cố Xuyên Phong ngừng lại, nhìn vào album ảnh mình đã làm thành video ngắn rồi lưu lại, gật đầu.
"Là Lê Xán đó, không sai đâu."
Chàng trai đó cười thoải mái.
"Khuyên cậu bớt coi người ta như nữ thần lại đi, cậu xem cho dù mặt mũi cậu ta khá được, dáng cũng ngon nhưng lòng dạ rắn rết, nghe nói còn hay bắt nạt bạn bè trong trường, hôm nay mới bị người ta đào ra, lên cả hot search luôn rồi."
"Bắt nạt bạn?"
Bàn tay lướt video của Cố Xuyên Phong cứng lại.
Thiệu Khinh Yến vừa cúi đầu cũng dừng lại mấy chữ mình định viết vì nghe thấy mấy câu cuối cùng.
Cậu ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo ý dò hỏi lộ liễu.
