Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 12



Thiệu Khinh Yến múc cho Lê Xán một bát lẩu Oden bình thường.

Lê Xán cũng không nói nhiều với cậu, nhận ngay rồi trả tiền, mình thì đến một góc tối trong cửa hàng ngồi ăn.

Cô quen ăn chậm, cho dù là cái gì, miếng nào cũng phải nhai rất nhiều lần, lúc ăn cơm, trên mặt cũng không có nét mặt dư thừa, không có hành động nào khác.

Vì có thói quen từ nhỏ nên lúc Lê Xán ăn cơm cũng không thích chơi điện thoại.

Cả bữa cô chỉ ngồi ở chỗ mình, chậm rãi ăn đồ ăn trước mắt, ăn xong lại đứng dậy lấy đồ khác.

Hai xiên gà viên Teriyaki, một cái đùi gà lớn, suất cơm bò kho bắt đầu giảm giá trong tủ mát, và cả hộp sữa tươi vẫn còn lạnh ngắt khi cầm trên tay...

Một mình cô lặng lẽ ngồi trong cửa hàng, ăn tận hơn một tiếng.

Vân Thành là một nơi thích hợp để vui chơi xa hoa, nhưng rõ ràng, đường Hoành Sơn về đêm thì không phải vậy.

Hơn 9 giờ tối, người đi đường đã bắt đầu giảm bớt, trong cửa hàng cũng đã lâu không có khách mới vào.

Thiệu Khinh Yến liếc nhìn qua đồng hồ, Lê Xán lại bước tới trước mặt cậu.

"Lấy giúp tôi một bát lẩu Oden nữa đi."

Trông cô vẫn mệt mỏi, không có tâm trạng gì đặc biệt.

Lúc này Thiệu Khinh Yến lại không có hành động gì.

Lê Xán cau mày nhìn anh.

Thiệu Khinh Yến nói, "Máy tính tiền bị hỏng rồi."

"..."

Lê Xán có hơi không dám tin, số mình lại xui đến vậy.

Lúc cô khó chịu chỉ thích ăn uống vô độ, không muốn quan tâm thứ gì khác nữa.

Cô nhón chân lên, nghiêng người nhìn quầy thanh toán giữa bọn họ, liếc máy.

Lúc thấy trên màn hình toàn mấy hình ảnh nhấp nháy, cô mới tin Thiệu Khinh Yến.

"Vậy tiền mặt có được không?" Cô chưa từ bỏ ý định, hỏi.

"Tiền mặt cũng không nhận được, là hệ thống tính tiền bị hỏng." Thiệu Khinh Yến nói với cô.

"..."

"Được rồi."

Lê Xán bĩu môi, tự nói với mình, dù sao tối nay cũng ăn đủ rồi.

Cô đứng trước quầy thu ngân, lại đưa mắt nhìn Thiệu Khinh Yến một cách cực kỳ buồn chán.

"Lúc nào thì cậu tan ca?"

"11 giờ đêm."

"Ồ."

Lê Xán nắm chặt điện thoại trong tay, trầm mặc một lúc.

"Vậy tối nay lúc nào cậu tan ca..."

"Có thể lại lái xe... chở tôi một lần nữa không...?"

Lê Xán cảm thấy hình như mình hơi trơ tráo.

Lần trước bọn họ đã tỏ ra như vậy rồi mà cô còn đứng trước mặt cậu hỏi kiểu câu hỏi này được.

Nhưng tối nay cô rất không vui, không khỏi lại muốn Thiệu Khinh Yến lái xe chở mình lần nữa, hóng chút gió lạnh.

Dáng đứng của cô hơi thấp, trước giờ giọng cũng chưa từng khúm núm, khép nép với mình như vậy.

Cô lặng lẽ đứng trước quầy thanh toán, chờ câu trả lời của Thiệu Khinh Yến.

"Tối nay tan ca, không tiếp khách."

Như trong dự đoán, Lê Xán hít sâu một hơi, xoay người muốn rời khỏi cửa hàng.

"Nhưng mà có thể chở cậu miễn phí một đoạn."

Mãi đến khi câu nói thứ hai của Thiệu Khinh Yến vang lên, cô mới đứng lại tại chỗ.

Cô quay đầu.

Đúng lúc Thiệu Khinh Yến cụp mắt, bắt đầu sửa chữa máy tính tiền bị hỏng.

"Nhà cậu với nhà Đào Cảnh Nhiên ở gần nhau đúng không? Tôi có thể tiện đường đưa cậu đến cửa Tây của trang viên."

Cô nghe thấy cậu nói.

Cuối cùng trên khuôn mặt của Lê Xán cũng xuất hiện biểu cảm khang khác.

"Nhưng tối nay tôi không muốn về nhà."

Thiệu Khinh Yến ngẩng đầu lên.

Giây lát sau, cậu nói, "Tôi chỉ tiện đường đến nhà cậu thôi."

"..."

Tối nay Lê Xán không có tâm trạng để cười lắm, nhưng sau lời nói của Thiệu Khinh Yến khiến cô phải xoay người, cuối cùng cô cũng không kìm được rướn khoé miệng lên.

Cô lại ngồi vào trong cửa hàng.

Nhân tiện bắt đầu xem mấy tin nhắn trong điện thoại mà sau khi để chế độ im lặng, cô lười không thèm xem nữa.

Trong mấy tiếng đồng hồ cô không nghe được thông báo của điện thoại, nhóm Lâm Gia Giai gửi rất nhiều tin nhắn cho cô, cũng liên tục gọi điện thoại.

Chắc là sau khi bố mẹ biết cô trốn nhà đi thì tìm mấy người bạn có quan hệ tốt với cô, hỏi về hành tung của cô.

Cô đọc từng cái một, rồi chậm rãi nhắn hai chữ trong nhóm: "Không chết."

Đào Cảnh Nhiên: [Má nó! Xán Xán, cuối cùng cậu cũng nhắn rồi! Không nhắn nữa thì bọn mình phải báo công an mất!]

Lê Xán: [...]

Lê Xán: [Lẽ nào mình là người đáng lo đến thế à?]

Lâm Gia Giai: [Đúng vậy!]

Hà Minh Lãng: [Đúng vậy!]

Sầm Lĩnh: [Đúng vậy!]

Lê Xán: "..."

Lê Xán: [Yên tâm đi, không sao đâu, mình đi ra ngoài một lúc, lát nữa sẽ về.]

Đào Cảnh Nhiên: [Có cần mình đi đón cậu không?]

Lê Xán: [Không cần, có người đưa mình về rồi.]

Lúc gửi tin nhắn đi, Lê Xán còn chưa nhận ra được chuyện này kỳ lạ cỡ nào.

Mãi đến khi nhìn thấy...

Đào Cảnh Nhiên: [?]

Lâm Gia Giai: [?]

Sầm Lĩnh: [?]

Hà Minh Lãng: [?]

Lâm Gia Giai: [Là ai vậy?! Cậu ra ngoài giải sầu lại không gọi cả mình?!!!]

Cuối cùng sau khi Lê Xán đọc kỹ mới thấy, bây giờ, ngay bây giờ, nếu cô nói tiếp là Thiệu Khinh Yến đưa cô về nhà thì hình như không ổn lắm.

Bọn họ có quan hệ gì?

Bọn chẳng có quan hệ gì cả.

Cô ngẩng đầu, lại đưa mắt nhìn Thiệu Khinh Yến còn đang bận rộn ở quầy thu ngân phía xa, cúi đầu che giấu tên cậu, nói: [Là bạn bè bình thường thôi, lúc ra ngoài đúng lúc gặp được, lát nữa tiện đường nên về cùng nhau.]

[À.]

Cuối cùng mọi người trong nhóm cũng yên tĩnh.

Chỉ là ngay sau đó, mọi người lại bắt đầu thảo luận chuyện thư xin lỗi cô trên Weibo.

Thân làm người duy nhất ở đây quen biết Đường Thấm, Đào Cảnh Nhiên bị xách ra trước.

"Không phải chứ, sao hỏi em hết vậy, em thật sự không quen cậu ta mà, các anh các chị ơi, em cũng chẳng biết sao cô ta lại bình luận như thế nữa." Đào Cảnh Nhiên gấp đến độ còn không đánh chữ, vội vàng gửi ghi âm qua thanh minh.

Lâm Gia Giai hỏi, "Cậu ta trông như thế nào? Có ảnh để xem không?"

Đợi một lúc thì bên Đào Cảnh Nhiên gửi một bức ảnh chụp chung trong buổi team building.

"Đây, hàng đầu tiên, mặc đồ màu vàng bên trái đó." Cậu ta nói.

Lê Xán ấn phóng to ảnh, tìm được nữ sinh đó theo sự chỉ dẫn của cậu ta.

Bất ngờ là, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy cô gái này nhưng lại cảm thấy rất quen mắt, hình như từng gặp ở đâu rồi.

Lúc cô mang máng nhớ ra thì Lâm Gia Giai gửi voice qua, "Có phải đây là cô gái mà hôm trước bọn mình gặp ở trường cậu không?"

Đúng, Lê Xán cũng nhớ ra rồi.

Cô gặp nữ sinh này rồi.

Trong quán trà sữa ở cổng trường của Đào Cảnh Nhiên.

Người chào hỏi với Đào Cảnh Nhiên lúc đó chính là cậu ta.

Đào Cảnh Nhiên cũng gửi voice qua lần nữa, "Đúng thế, là người trong quán trà sữa hôm đó, các cậu gặp rồi mà."

Lê Xán dần nhớ lại cảnh tượng ngày ấy.

Cổng trường THPT Thực nghiệm, quán trà sữa, Đường Thấm...

Lúc đó ánh mắt cô gái ấy nhìn cô dường như rất lạ.

Đang lúc cô đang nghĩ đến xuất thần chuyện bức ảnh trong điện thoại, trước mắt, trên mặt bàn bỗng đổ xuống một khoảng tối to lớn.

Cô ngơ ngác ngẩng đầu, thấy Thiệu Khinh Yến đang cầm cây lau nhà, đến gần cô.

Lê Xán hơi sửng sốt, vội đứng dậy nhường chỗ.

Tiện thể xem đồng hồ, vậy mà thấm thoát đã 10 rưỡi tối.

"Còn nửa tiếng nữa thì cậu tan ca nhỉ?" Đề phòng chuyện ngoài ý muốn, cô hỏi lại lần nữa.

"Ừm." Thiệu Khinh Yến lau kỹ chỗ cô vừa mới nhường, rồi nhanh chóng sang chỗ khác.

Lê Xán dõi theo bóng lưng cậu.

"Ngày nào cậu cũng tan ca vào giờ này hả?"

"Không, còn phải xem lịch học."

"Ồ, vậy lịch học của cậu rảnh là lại đi làm gia sư sao?"

Lê Xán tính toán qua, trước mắt thì cô biết Thiệu Khinh Yến đang dạy thêm ít nhất hai nhà. Dựa vào thị trường gia sư bây giờ ở Vân Thành thì kiểu người được tuyển thẳng vào Thanh Hoa như cậu, chắc chắn giá sẽ không rẻ, chỉ cần anh nhận nhiều hơn một cái thì tiền lương hơn chục nghìn tệ cũng không phải vấn đề.

Nhưng dẫu vậy, cậu vẫn phải đi làm ở cửa hàng tiện lợi, kiếm ba đồng bạc lẻ này, rốt cuộc nhà cậu... thiếu tiền đến mức nào?

"Một tháng cậu làm công ở cửa hàng có thể kiếm được bao nhiêu?"

Mặc dù rất mạo muội, nhưng cô vẫn hỏi.

Cuối cùng Thiệu Khinh Yến thẳng eo lên, quay đầu nhìn cô một cái, không nói gì.

Lê Xán ho nhẹ một cái, "Không phải, nhà tôi có một đứa em họ, thành tích trước giờ cũng không tốt lắm, đổi mấy gia sư rồi cũng không khá hơn, theo tôi biết thì nhà họ trả lương theo giờ cũng khá ổn, cũng ngang nhà Đào Cảnh Nhiên. Nếu cậu đồng ý..."

"Cảm ơn, tôi không có thời gian."

"À..."

Lê Xán chưa từng nhiệt tình làm việc gì cho người khác đến thế trong đời, càng chưa nói đến chuyện ăn quả đắng trước mặt người ngoài, thế mà chỉ trong chốc lát, trước mặt Thiệu Khinh Yến, cô đã ăn đủ cả rồi.

Cô không nói thêm gì nữa, tiếp tục cầm điện thoại giết thời gian.

Mãi đến khi đồng hồ treo tường cuối cùng cũng chỉ đến 11 giờ, cô thấy người thay Thiệu Khinh Yến vào cửa hàng mới xoay xoay cái cổ đã cứng ngắc, đứng dậy định về nhà cùng cậu.

Hôm nay, chỗ ngồi phía sau Thiệu Khinh Yến vẫn lạnh buốt như thế.

Lê Xán cuốn chặt áo khoác ngồi xuống, không nhịn được nhe răng hít vào một hơi lạnh.

Thiệu Khinh Yến ngồi trên nệm lót trước mắt, hình như đang sửa sang lại thứ gì đó.

Cô cũng không giục, cứ yên lặng chờ như vậy.

Không ngờ, nửa phút sau, Thiệu Khinh Yến lấy một cái khăn quàng cổ trong ba lô ra, đưa cho cô.

Lê Xán chớp mắt hai cái, lặng lẽ kéo kéo thứ đang quấn quanh mặt mình.

"Lót vào đi."

Cậu không nói nhiều, chỉ ra hiệu cho cô, khăn quàng cổ là để cô lót dưới mông.

Lê Xán ngộ ra, vừa nghĩ thầm trong lòng liệu không tốt lắm không, vừa tự giác nhận đồ, lót xuống.

Quả nhiên không còn quá lạnh nữa.

Cô túm lấy phần dưới yên xe đạp, ổn định mình trên yên sau của Thiệu Khinh Yến.

Vì đã có kinh nghiệm lần đầu tiên nên lần này, cô như cá gặp nước.

Cơn gió lạnh giữa đêm khuya của Vân Thành gào thét bên tai cô, thổi đến từng đợt hương tuyết mùa xuân.

Lúc chợt ngẩng đầu nhìn người lái xe trước mặt, Lê Xán nghĩ, nếu là nửa năm trước, dù thế nào cô không nghĩ ra cách giải tỏa căng thẳng hiệu quả nhất mà cô có thể tìm thấy lại chính là được người khác chở đi hóng gió bằng xe đạp.

Cô nhìn chằm chằm vào sau gáy Thiệu Khinh Yến, không hiểu sao lại nghĩ tới chiều nay, cảnh tượng cô ở trên đường Hoành Sơn.

Đúng vậy, cô nhìn thấy Thiệu Khinh Yến.

Lúc đó cô tạt hết nước vào mặt Emily, khi quay đầu rời đi đã nhìn thấy.

Cậu cũng giống những người qua đường khác, đứng hai bên phố, lẳng lặng nhìn trò hề của bọn cô, không nói tiếng nào.

Cô ngồi trong xe chạy qua trước cậu, vừa khéo lại thấy rõ gò má cậu.

Khuôn mặt còn lạnh lẽo và nhạt nhẽo hơn cả cô.

Không biết chen vào trong đám đông làm gì.

Nhưng cho dù nhìn thấy cô đang bắt nạt người khác trên đường, cậu vẫn đồng ý chở cô đi một đoạn đường, người này, cũng không thể nói là không tốt tính được.

Lê Xán hiếm khi tự kiểm điểm lại mình, đây là lần đầu tiên.

Cô cảm thấy lần trước, đúng là mình làm nhục người ta quá.

Đi xe đạp đến cửa Tây của trang viện đã là chuyện nửa tiếng sau đó.

Lê Xán đứng ở cổng trang viên, trả khăn quàng cổ lại cho Thiệu Khinh Yến.

"Cám ơn."

"Ừm."

Cậu nhận khăn quàng rồi bỏ vào lại trong ba lô.

Lê Xán nhìn bàn tay có lẽ phải gấp đôi mình của cậu, lại lặng lẽ kéo túi xách sau lưng ra trước, lấy điện thoại bên trong ra.

"Học sinh giỏi."

Cô học cách gọi mà bình thường nhóm Đào Cảnh Nhiên hay gọi, lại đưa WeChat đến trước mặt cậu lần nữa.

"Kết bạn đi." Cô nói, "Nhỡ đâu sau này tôi sẽ là khách quen của cậu đấy."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...