Sau khi nhìn Thiệu Khinh Yến rời đi, Lê Xán xoay người vào cổng chính khu nhà.
Cô vừa đi vừa liếc nhìn thông báo lời mời kết bạn được chấp nhận trên điện thoại, khoé miệng không khỏi rướn lên một độ cong nhỏ.
Cô ấn mở trang cá nhân của Thiệu Khinh Yến, định sẽ lướt qua hai cái trên đường về nhà.
Không ngờ, Thiệu Khinh Yến có ảnh đại diện như người trung niên ngay cả trang cá nhân cũng sống như người trung niên vậy.
À không phải, người trung niên còn khá khẩm hơn cậu, thỉnh thoảng còn đăng mấy bức ảnh du lịch của mình.
Trong trang cá nhân của cậu, ngoài trừ bài chia sẻ ra thì không tìm thấy bất kỳ bài đăng gốc nào.
Thậm chí, ngay cả mấy bài chia sẻ này chỉ đếm được trên đầu ngón tay, hoàn toàn không cần tốn sức lướt xuống nhiều.
Lê Xán vội lướt qua rồi chớp mắt cái đã thoát ra.
Đi một đường, đợi đến khi ngẩng đầu cô mới phát hiện nhanh như vậy mà cô đã đi đến ngã ba.
Trang viên phía Tây rất lớn, gần như là khu có diện tích lớn nhất trong mấy khu dân cư ở Vân Thành, mỗi căn nhà ở đây đều là biệt thự độc lập, lại còn được chia thành khu Đông và khu Tây. Nhà Lê Xán ở khu Đông, còn nhà Đào Cảnh Nhiên thì ở khu Tây. Bình thường, hai nhà đi bộ sang chơi cũng phải mất nửa tiếng.
Cô đứng ở ngã ba, nhếch môi, thực ra bây giờ cô cũng không muốn về nhà lắm.
Nhưng mà đã giờ này, bảo Lê Xán đến làm phiền nhà Đào Cảnh Nhiên thì chắc chắc không thích hợp.
Đèn đường bên cạnh im lìm, kéo dài thân hình trong bóng tối của cô.
Hay là lại quay người đi ra ngoài, bắt xe chọn đại khách sạn bên ngoài ở thôi, cô nghĩ.
Lúc cô đang cầm điện thoại, lòng còn băn khoăn thì một bóng hình chạy ra từ lối rẽ, thu hút sự chú ý của cô.
"Xán Xán!"
Là Đào Cảnh Nhiên.
Lê Xán hơi kinh ngạc.
"Muộn thế này rồi sao cậu còn ra ngoài?"
"Mình không yên tâm cậu, nên mới ra xem cậu."
Cậu ấy thổi thổi mái tóc hơi lộn xộn trên trán, cười một tiếng với Lê Xán.
Không hiểu sao Lê Xán cũng cười theo, "Vậy đúng là vất vả cho cậu thật."
"Đi thôi, đúng lúc cậu chưa về nhà, mình đưa cậu về." Đào Cảnh Nhiên nói tự nhiên.
Lê Xán hơi ngừng lại.
Chuyện cô tốn hơn nửa ngày suy nghĩ mà không có kết quả, qua cách nói của Đào Cảnh Nhiên, dường như rất dễ có được đáp án.
Nếu đã không có kết quả, vậy cứ làm theo lời cậu ấy nói chẳng phải tốt hơn sao?
Tựa như trước đó cô không muốn về nhà, nhưng Thiệu Khinh Yến nói chỉ có thể đưa cô đến cổng, cho dù không vui nhưng cô cũng theo cậu về đến cổng.
Lúc cô đang rối rắm, điều cô cần nhất là một người có mục tiêu rõ ràng để giúp cô đưa ra câu trả lời.
"À, được."
Cô gật đầu luôn, không nói ra những do dự của mình cho Đào Cảnh Nhiên, xoay người đi vào ngã rẽ đó, cùng về nhà với cậu ấy.
...
Hôm sau khi về Vân Thành, Lê Xán bị bọn Lâm Gia Giai hẹn ra.
Đây là lần đầu tiên gặp chính thức mấy người bọn họ sau Tết, mọi người tụ tập lại, mở tiệc tùng trong căn nhà mới của Hà Minh Lãng.
Đây là phần quà lên đại học mà bố mẹ thưởng cho cậu ta, một căn hộ rộng rãi với tầm nhìn 270 độ hướng ra sông.
Lúc gặp mặt, Lâm Gia Giai vốn đang ở cùng mọi người nói chuyện rôm rả, nhưng bất chợt, cô nàng đưa tay ra hiệu mọi người im lặng, cô ấy có một đoạn ghi âm quan trọng phải cho mọi người nghe.
Dù tất cả mọi người không hiểu ra sao nhưng cũng làm theo.
Trong phòng dần trở nên yên tĩnh, rồi chỉ có tiếng nói giọng đoạn ghi âm của điện thoại.
Đầu ghi âm là một đoạn tiếng xì xào rất lâu.
Lê Xán đoán có lẽ là bút ghi âm để trong túi cho nên đây là đoạn va chạm với mấy thứ đồ linh tinh xung quanh.
Đến khi tiếng xì xào dần đi qua, đoạn ghi âm đã bình thường lại, bắt đầu có tiếng người.
"Thấm Thấm..."
"Cậu không sao chứ?"
Nói đầu tiên là một nữ sinh.
"Mình nghe nói chuyện đó rồi, cậu... Haizz, nói sao nhỉ, sao cậu lại nghĩ mà đăng bình luận đó chứ? Cậu biết mà, bây giờ internet phát triển như vậy, mọi người lướt mạng cũng rất nhạy cảm, đọc được bạo lực học đường cái là lại không nhịn được đẩy độ hot lên..."
"Trong trường có rất nhiều học sinh đọc được bài xin lỗi công khai hôm đó của cậu rồi..."
"Thấm Thấm, cậu nói thật đi, sao lại bình luận như thế vậy? Có phải vì Đào Cảnh Nhiên không? Trước giờ cậu vẫn thích cậu ấy, đúng không?"
"Cô gái ấy tên Lê Xán, đúng lúc qua lại với Đào Cảnh Nhiên, cho nên cậu mới cố ý đăng bình luận đó, phải không?"
"Mình, mình cũng không biết, Diêu Diêu, lúc ấy mình ghét lắm, chỉ muốn đăng bừa thôi, mình không ngờ bình luận đó lại bị người ta đẩy lên, còn bấm thích nhiều như thế, mình..."
"Cậu không biết sẽ có nhiều lượt thích như thế, nhưng cậu cũng đừng có đăng bình luận kiểu vậy chứ, bây giờ nhà bọn họ uy h**p cậu, cho nên cậu buộc phải xin lỗi, đúng không?"
"Đúng."
Trong ghi âm, cô gái giọng thứ hai đã sắp khóc.
"Bọn họ tìm đến bố mẹ mình, bảo bình luận của mình có ảnh hưởng rất lớn đến con gái và công ty của bọn họ, lượt thích với tương tác cũng đã hơn năm trăm rồi, có thể tiến hành kiện cáo hình sự bình thường rồi..."
"Diêu Diêu, mình còn chưa thành niên, còn chưa thi đại học, mình, mình không thể bị kiện được..."
"Bọn họ hứa với mình, chỉ cần mình công khai xin lỗi là có thể không kiện mình, cho nên mình mới viết thư..."
"Thế rốt cuộc là tại sao cậu lại đăng bình luận đó vậy? Người ta là công chúa ở trường quốc tế đấy, cũng không phải người chúng ta động vào được, hơn nữa người ta đâu có cùng đẳng cấp với bọn mình, có gì mà phải ghen ghét? Chuyện cậu làm ầm lên thế này, sau này có lẽ cũng không học được ở trường nữa đâu."
"Mình chỉ, chỉ đăng chơi chơi..."
"Cũng vì Đào Cảnh Nhiên đúng không?"
Cuối cùng bên đối diện không nói gì nữa.
Chỉ có tiếng nức nở khe khẽ.
Qua một lúc lâu, mới vang lên một giọng nữ:
"Diêu Diêu, hình như, cô ấy là người yêu của Đào Cảnh Nhiên."
Ghi âm ngắt quãng ở đây.
Tất cả mọi người ngẩng đầu lên, tỉnh ngộ, ánh mắt không ngừng qua lại giữa Đào Cảnh Nhiên và Lê Xán.
Khuôn mặt Lê Xán thì đầy bực dọc, căm giận nhìn Đào Cảnh Nhiên.
Ghi âm đến đây, mọi thứ đã quá rõ ràng.
Lâm Gia Giai đi tìm bạn thân của cô gái tên Đường Thấm để gặng hỏi, nói rõ rốt cuộc tại sao cô ta lại bịa đặt chuyện Lê Xán bạo lực bạo đường.
Thì ra là vì ghen ghét.
Không phải đố kị khuôn mặt xinh đẹp và gia cảnh nhà cô, mà đố kị cô là bạn gái của Đào Cảnh Nhiên.
"Không phải, không lẽ cuối cùng chuyện này lại là mình hả? Trời đất chứng giám, mình hoàn toàn không biết mọi người lại lén cho rằng cậu là người yêu mình! Cũng không biết Đường Thấm cậu ta..."
Đào Cảnh Nhiên giơ hai tay hai chân lên, muốn chứng minh cho bản thân.
Lê Xán dứt khoát cầm cái gối ôm sau lưng lên đập cậu ta.
Cô mở điện thoại ra, lướt trang cá nhân của Đào Cảnh Nhiên, muốn xem rốt cuộc mấy người này dựa vào manh mối gì mà cho rằng cô là bạn gái cậu ta.
Chuyện đến mức này, cô cũng đã rõ nữ sinh tên Đường Thấm gặp ở trong quán trà sữa đó sao lại nhìn chằm chằm cô lâu như vậy.
Lúc đó cô không để ý, không ngờ còn chưa đầy một tháng, người ta đã đưa cô lên hot search, bị chục nghìn người thoá mạ.
Cô lướt trang cá nhân của Đào Cảnh Nhiên liên tục.
Trước kia chưa từng để ý, bây giờ xem kỹ mới thấy, hoá ra hơn nửa hoạt động của Đào Cảnh Nhiên đều là về mấy người bọn họ, trong hơn nửa này lại có khá nhiều ảnh, chỉ có Lê Xán, hoặc là cậu ta và Lê Xán chụp chung.
Quan hệ thân thiết như thế này, quả thực rất khó bảo người ta không nghi ngờ.
"Không phải chứ, Đào Cảnh Nhiên, có phải cậu thích thầm Xán Xán không đấy? Sao không thấy cậu đăng ảnh của mình vậy?" Lâm Gia Giai túm tai hỏi cậu ta.
"Không phải, không phải, chẳng phải cậu phụ trách chụp ảnh sao? Trong album ảnh của cậu có bao nhiêu ảnh của cậu, trong lòng cậu không rõ sao? chẳng phải mấy tấm ảnh mình đăng toàn là cậu chụp giúp bọn mình sao?"
"..."
"......"
"............"
Hình như là vậy.
Lâm Gia Giai lúng túng buông tay đang túm tai cậu ta xuống, hiếm khi rơi vào trầm tư.
Lê Xán nghiêm mặt, tức giận nói với Đào Cảnh Nhiên, "Bây giờ, ngay lập tức, nhanh, đăng bài làm rõ đi!"
Đào Cảnh Nhiên không ngờ cuối cùng ngọn nguồn chuyện này lại là mình, đương nhiên là lập tức làm theo.
Chưa đầy 2 phút sau, bọn họ đã thấy trên bảng tin có động thái mới.
"Đào Cảnh Nhiên:
Bạn thân, bạn thân lớn lên cùng nhau từ nhỏ, chỉ là bạn thân, bạn thân chí cốt, bạn thân đích thực hoàn toàn không có bất kỳ mối quan hệ không chính đáng nào!!!
Hình minh hoạ:
Là hình cậu ta và Lê Xán chụp chung.
"Lần này được rồi chứ?"
Cậu ta bất đắc dĩ nói với mọi người.
Lúc này Lê Xán mới thoả mãn, tiện thể nhấn thích cho trang cá nhân của cậu ta.
Dần dần, bầu không khí giữa mọi người lại bắt đầu sôi nổi, một đám người xem phim thì xem phim, đánh bài thì đánh bài, chơi đến tận quá nửa đêm, Lê Xán mới mò mẫm điện thoại lần nữa, bò lên giường.
Lúc này bảng tin đã lâu không xem đã xuất hiện rất nhiều thông báo.
Lê Xán còn không cần nhấn vào đã biết nhất định là những thông báo mà bạn bè chung của hai người đã thích bài đăng của Đào Cảnh Nhiên.
Cô tiện tay nhấn vào rồi nhanh chóng thoát ra. Không ngờ, khoảnh khắc cô vừa định thoát ra, mắt cô sắc bén, phát hiện được một thông báo bị nhấn chìm trong hàng đống thông báo:
Thiệu Khinh Yến
Bấm thích
20:20
"Đào Cảnh Nhiên:
Bạn thân, bạn thân lớn lên cùng nhau từ nhỏ, chỉ là bạn thân, bạn thân chí cốt, bạn thân đích thực hoàn toàn không có bất kỳ mối quan hệ không chính đáng nào!!!
"..."
