Lê Xán không biết nên dùng từ gì để hình dung tâm trạng bây giờ của mình, nói chung là không vui lắm.
Suốt cả một buổi chiều, từ lúc hiệu trưởng bắt đầu đọc diễn văn, sau đó là thầy chủ nhiệm, đại diện giáo viên phát biểu, sắc mặt cô vẫn cứ lạnh lùng như ngậm sương.
Không biết còn tưởng là mùa xuân năm nay ở Vân Thành không mang theo cô.
"Ôi, lát nữa Gia Văn và Thiệu Khinh Yến cùng lên bục rồi, nhớ nhắc mình chụp nhiều ảnh chút đó."
Đúng là vừa khéo, sau khi mấy cô gái ngồi sau lưng cô líu ríu hơn nửa ngày lại đột nhiên nói một câu như vậy.
Sắc mặt Lê Xán hồi lâu không có thay đổi, cuối cùng dần có chút biểu cảm.
Thế nhưng lại dựng tai lên, càng trở nên lạnh như băng.
"Biết rồi biết rồi, giờ Gia Văn cũng được tuyển thẳng vào Đại học Sư phạm Bắc Thành rồi, không phải lo thi đại học, hai hôm trước mình còn bảo cậu ấy, hay là nhân thời gian này mau tỏ tình với Thiệu Khinh Yến đi, không thì đợi đến khi đi Bắc Thành, nhiều người như thế, không dễ nắm được cơ hội đâu."
Cô nghe thấy một cô gái khác nói.
"Chuẩn rồi đấy, ở chùa ăn lộc Phật mà, bây giờ mọi người vẫn là bạn học, đợi đến lúc đến Bắc Thành, ở ngoài nhiều cám dỗ như thế, hai người lại không học cùng một trường, khó nói lắm."
Cô gái nói đầu tiên cũng phụ hoạ lại.
...
Lê Xán nghe họ nói qua nói lại, rất nhanh đã từ chuyện chụp ảnh mà phân tích ra khả năng hai người sẽ thành công ở bên nhau. Một lúc sau, họ lại bắt đầu tưởng tượng ra những việc hai người sẽ làm sau khi ở bên nhau. Cô nghe mãi nghe mãi, cuối cùng không nhịn được, khi đang khoanh tay nhìn xa xăm về phía sân khấu, cô cười lạnh một tiếng nặng nề.
Cuối cùng hàng sau cũng yên tĩnh.
Lê Xán lạnh mặt, chuyển hết ánh mắt xuống sân khấu, chọn không để ý đến các cô ấy nữa.
Trên sân khấu, không lệch đi đâu được, vừa đúng lúc người dẫn chương trình mặc lễ phục bước lên, tuyên bố tiếp theo là phần phát biểu của đại diện học sinh...
Thiệu Khinh Yến mặc bộ âu phục, dẫn đầu bước đến bục phát biểu, vừa mới lên bục đã nhận được tiếng vỗ tay như sấm dưới khán đài.
Xem ra tất cả học sinh vẫn có độ nhận diện rất cao với học sinh xuất sắc này.
Lê Xán ung dung, hai tay khoanh trước ngực, chăm chú lắng nghe cái được xem là bài phát biểu đầu tiên của ngày hôm nay
Âm thanh truyền qua micro, có chút khác so với những gì cô thường nghe thấy, thêm vài phần trong trẻo, dịu mát, lại bớt đi một chút lạnh lẽo.
Cứ như làn gió lạnh từ Siberia xa xôi, sau khi vượt qua trùng trùng điệp điệp núi non, nơi đầu tiên lướt qua chính là thảo nguyên bạt ngàn của Trung Quốc đại lục.
Ngày xuân trên thảo nguyên đến muộn, nhưng lại luôn tràn đầy sức sống.
Lê Xán im lặng nhìn hình bóng trên bục, mãi đến khi Văn Gia Văn xuất hiện.
"Mau mau mau, chụp ảnh, chụp ảnh!"
Mấy nữ sinh phía sau yên tĩnh được mấy phút thì lại bắt đầu liên tục reo lên.
Lê Xán nhíu chặt lông mày, chọn quay đầu nhìn ống kính của Lâm Gia Giai.
Chỉ là, cô không ngờ rằng, Lâm Gia Giai thân làm bạn bè muốn tốt cho cô lại đang điều chỉnh máy ảnh, định đưa đôi kim đồng ngọc nữ trên sân khấu vào album của cô ấy.
"Gia Giai!" Cuối cùng cô lên tiếng.
Lâm Gia Giai đáp lại một tiếng, xoay đầu lại nhìn cô.
"Cậu định chụp hai người trên sân khấu sao?"
"Đúng thế." Lâm Gia Giai nói, "Đào Cảnh vừa mới dặn mình chụp thêm mấy bức cho học sinh giỏi nhà cậu ta, đến lúc đó sẽ gửi cho cậu ta."
"..."
"Cậu ta nghĩ chu đáo quá."
"Haizzz, cậu ta đúng là người hiền lành, chỉ cần có quan hệ tốt với cậu ta là cậu ta sẽ quan tâm."
Lâm Gia Giai rất bất đắc dĩ, giơ máy ảnh lên nhắm vào sân khấu để chụp.
"Nhưng mà cậu đừng nói nhé, Xán Xán, mình thấy hai bạn đại diện học sinh chiều nay, chọn cũng được lắm."
Sau khi cô nàng chụp xong thì nhấc khuỷu tay đụng đụng Lê Xán.
"Có phải có cảm giác như kim đồng ngọc nữ không? Hồi trước mình coi trọng Thiệu Khinh Yến cũng là vì khuôn mặt này đó, chẳng qua giờ mình thấy khuôn mặt cậu ấy đúng là nên đứng cạnh những người có khí chất nho nhã, vậy mới trông xứng đôi, cậu xem cô bạn này đi, có phải có khí chất nho nhã lắm không?"
Cô ấy đưa ảnh trong máy ảnh đến dưới mắt Lê Xán.
"..."
Lê Xán lặng lẽ liếc cô ấy một cái.
"Có sao?"
Cô lạnh lùng, tựa như tuyết rơi xuống trên núi Himalaya.
"Không thấy."
Cô vô tình phủ nhận đánh giá của Lâm Gia Giai, quay đầu lạnh lùng lại đưa ánh mắt về phía sân khấu, không nói một câu nào nữa.
...
Trước khi kết thúc hết các phần, Lê Xán lại ra ngoài nhận điện thoại.
Lại là bà Tôn Vi gọi, nhắc cô tối về nhà sớm.
"Hình như cô con đưa em họ đến nhà mình, mấy hôm nữa nếu con rảnh thì chơi với em nhiều chút đi."
"..."
Lê Xán rất muốn hỏi, mình là bảo mẫu trông trẻ chuyên nghiệp sao?
Tôn Vi lại nói trong điện thoại, "Mẹ cũng biết là nó khá nghịch, nếu con không thích thì cứ giao cho bảo mẫu là được. Mấy ngày nữa cô con phải đi công tác với mẹ, bảo mẫu trong nhà là người mới, cô con không yên tâm nên mới gửi ở nhà mình."
"..."
"Con biết rồi."
Cho dù có nhiều câu hỏi nữa nhưng bà đã nói đến mức này thì sao Lê Xán có thể nói thẳng là cho thằng bé về được nữa chứ.
Cô về lại nhà thi đấu, sắc mặt không khác gì khi rời đi lúc nãy.
Lâm Gia Giai đang thu dọn máy ảnh và túi xách của mình, nhìn thấy cô quay lại thì nói với cô, "Xán Xán mau đến đây, bọn họ sắp xong rồi, hồi nãy nhóm Hà Minh Lãng còn bàn bạc tối nay sẽ đi Nam Viên ăn cơm."
"Các cậu đi đi, mình không đi đâu." Lê Xán cúi người cầm túi của mình lên.
"Hả?" Lâm Gia Giai nghi hoặc, "Vì sao?"
"Về trông em."
Lê Xán không thể làm gì khác ngoài việc nói hết chuyện vừa mới xảy ra với cô ấy.
"Là đứa em họ quỷ quái nhà cậu đấy á?" Lâm Gia Giai rất am hiểu, lại cực kỳ đồng tình nói, "Xem ra cô cậu cũng biết chỉ có cậu mới có thể trị được nó, cho nên mới gửi nó ở nhà các cậu."
"Hừ." Lê Xán cười lạnh, "Tối nay về sẽ trị nó ra trò."
Lâm Gia Giai kéo cánh tay cô, đợi đến khi lễ trưởng thành trên sân khấu hoàn toàn kết thúc thì cùng Lê Xán ra khỏi nhà thi đấu.
Đang vào giờ tan học chiều của ngôi trường nên bây giờ, ở cổng trường THPT Thực nghiệm chỉ có hơn chứ không kém so với lúc chen chúc ở nhà thi đấu.
Bọn Lâm Gia Giai muốn đi ăn cơm nên chẳng mấy đã mỗi người một ngả với Lê Xán.
Một mình Lê Xán đứng ở cổng, chờ tài xế trong nhà đến đón.
Lúc Thiệu Khinh Yến dắt xe đạp đi ngang qua trước mặt cô, cô đang buồn chán nghĩ về nhà làm sao để trị đứa em họ ma quỷ đó của mình mới được.
"Học sinh giỏi!"
Đợi đến khi cô nhận ra người đi qua mình là Thiệu Khinh Yến, cô duỗi chân ra, gần như vô thức ngăn cản cậu.
Còn có xe của cậu.
Thiệu Khinh Yến bị ép dừng lại trước mặt cô.
"Tối nay có rảnh không, trông em giúp tôi."
Lê Xán hất cằm lên, cũng không biết sao mình lại thốt ra suy nghĩ này.
Rõ ràng trước khi Thiệu Khinh Yến xuất hiện, cô không hề nghĩ đến chuyện muốn cậu trông em họ giúp mình.
Nhưng suy nghĩ này, hình như... cũng không tệ?
Cô ngơ ngẩn nhìn Thiệu Khinh Yến hai giây, rồi sau đó lập tức nói thêm, "Một nghìn một tiếng, có làm không?"
"..."
Vốn dĩ Thiệu Khinh Yến đang định mở miệng, sau khi nghe Lê Xán nói câu thứ hai lại trầm mặc mím miệng mình lại.
Hình như cậu đang suy tư làm sao để từ chối cô, Lê Xán nghĩ.
Cô yên lặng nắm chặt điện thoại của mình, không dám tin trong những ngày tháng tốt đẹp của mình mà trong lòng bàn tay lại đổ mồ hôi.
Cô nhìn chăm chăm vào Thiệu Khinh Yến.
Chàng trai đầy chí khí mấy tiếng trước vẫn còn mặc âu phục trên bục, giờ lại mặc đồng phục, dắt chiếc xe đạp cũ kỹ, đứng trước mặt cô.
Lúc cậu đang không trả lời, cô cũng không thúc giục, chợt có một giọng nói nhỏ nhẹ, đầy mềm mại phá vỡ sự im lặng giữa hai người.
"Thiệu Khinh Yến."
Đây là lần thứ ba Lê Xán thấy Thiệu Khinh Yến và Văn Gia Văn đứng cùng nhau trong hôm nay.
Dường như cô ta luôn như vậy, coi như không thấy sự tồn tại của cô, đứng sánh vai ở một vị trí gần cậu hơn bất kỳ ai khác.
"Có phải tối nay cậu cũng muốn đi dạy thêm cho Minh Minh không? Đúng lúc mình cũng muốn đến nhà dì út, đi cùng cậu đi."
Lê Xán thấy cô ta khẽ nắm chặt lấy quai cặp xách, ngẩng mặt nói với Thiệu Khinh Yến.
