Thiệu Khinh Yến đi theo Văn Gia Văn.
Lê Xán đứng trước cửa ở bậc thang cao nhất trong nhà thi đấu, không nói một lời nhìn bóng hai người đang đi xuống dưới cầu thang, chưa bao giờ cảm thấy, vầng sáng của Vân Thành trong mùa xuân lại có hơi chói mắt.
"Thiệu Khinh Yến, cậu... quen Lê Xán hả?"
Mãi đến khi sau đi xuống mấy chục bậc thang, Văn Gia Văn mới dám quay đầu liếc mắt nhìn Lê Xán ở điểm mù của mắt cô, nhân tiện hỏi Thiệu Khinh Yến.
Thiệu Khinh Yến không ừ hử gì, chỉ khẽ đáp lại một tiếng.
"Vậy cậu có thân với cậu ta không?" Văn Gia Văn hỏi tiếp.
Thiệu Khinh Yến không trả lời nữa, chỉ quét mắt về cô ta.
Văn Gia Văn lập tức nói, "Không phải mình xen vào việc của người khác đâu, Thiệu Khinh Yến, mình biết cậu rất bận, bình thường gần như không dùng mấy thứ như Weibo, cho nên cậu không biết đâu, Lê Xán cậu ta..."
"Tôi biết."
Ngoài dự đoán của Văn Gia Văn, Thiệu Khinh Yến lại trả lời thản nhiên như thế, bình tĩnh đến không thể tưởng tượng nổi.
"Liên quan đến tin tức của cậu ấy, tôi biết hết." Cậu đứng tại chỗ, nhìn Văn Gia Văn từ trên cao xuống, nói, "Vậy nên cậu còn muốn nói gì?"
"..."
Văn Gia Văn cảm thấy bị chèn ép một cách khó hiểu.
"Nếu cậu biết thì cậu cũng nên biết, chuyện Đường Thấm..."
"Không phải Đường Thấm đặt chuyện cậu ấy sao?"
"Cậu tin mấy lời đồn đó thật hả?" Văn Gia Văn vội la lên, "Thiệu Khinh Yến, năm ngoái Đường Thấm còn nhận Học sinh 3 tốt với bọn mình mà, thành tích giỏi, dáng dấp cũng được, có lý do gì mà phải ghen ghét Lê Xán chứ? Tất cả chúng ta cũng đang suy đoán chuyện này, rõ ràng là nhà họ Lê kinh doanh lớn nên cố ý nhờ quan hệ tạo áp lực cho Đường Thấm..."
"Thế thì bảo Đường Thấm báo công an đi."
Thiệu Khinh Yến nói một câu đơn giản, đánh cho Văn Gia Văn hoàn toàn á khẩu không trả lời được.
"Không phải, Thiệu Khinh Yến, chuyện này cậu đứng về phía Lê Xán à? Cậu thấy cậu ta vô tội?" Văn Gia Văn buồn cười nói, "Một đứa con ông cháu cha học trường quốc tế..."
"Một đứa con ông cháu cha học ở trường quốc tế, lẽ nào không phải nhận trừng phạt của pháp luật sao? Nếu không được, thế thì tôi vẫn đề nghị Đường Thấm đi báo công an đi."
Câu nào của Thiệu Khinh Yến cũng nhẹ nhàng như vậy, nhưng lại ép Văn Gia Văn đến không thở nổi.
Sắc mặt cô ta càng ngày càng khó coi.
"Thiệu Khinh Yến..."
"Cô Thôi còn đang chờ chúng ta, đi nhanh đi."
Lại là giọng điệu không có chút gợn sóng nào.
Văn Gia Văn thấy bóng dáng cậu từ đi song song đến khi đi trước mặt mình, dù có nhiều điều bất mãn nữa muốn nói nhưng lúc này cũng chỉ có thể nghiến răng, co chân đuổi theo trước.
"Cậu chờ mình chút đi."
Cô ta cố chấp đi bên cạnh Thiệu Khinh Yến, đi ngang qua mỗi cây hoa quế vừa mới đâm chồi vào mùa xuân, cũng mong để lại hình bóng của mình và cậu dưới gốc cây.
...
Lúc Lê Xán tìm thấy bọn Lâm Gia Giai, bọn họ đã ở sau sân khấu chơi với Đào Cảnh Nhiên.
"Xán Xán!" Đào Cảnh Nhiên thấy cô thì lập tức kéo cô lại gần, gọi người khác đến chụp cho bọn họ mấy bức ảnh chung.
Trên người cậu ta vẫn còn mặc trang phục lúc biểu diễn, rất cứng, đứng sát vào Lê Xán, đâm vào vai cô hơi đau.
Sau khi Lê Xán chụp mấy bức ảnh thì không hề khách sáo đẩy cậu ta ra.
"Sao bọn cậu còn chưa bắt đầu?"
"Sắp rồi, sắp rồi, 8h30 bắt đầu."
"À."
Lê Xán và Lâm Gia Giai nhìn nhau một cái, "Vậy bây giờ bọn mình lên khán đài được rồi chứ?"
"Chờ chút, Xán Xán." Lâm Gia Giai lại giữ chặt cô, đôi mắt to tròn chớp chớp.
"Đào Cảnh Nhiên vừa mới nói là bọn mình đến hết cả rồi, hay là buổi chiều cũng ở đây với cậu ta, chiều nay cậu ta đã hẹn với mấy đứa bạn bên lớp phổ thông rồi, muốn ở lại cổ vũ cho bọn họ rồi chụp ảnh chung."
"Đúng thế đấy." Đào Cảnh Nhiên cũng nói, "Ở lại đi, trưa mình sẽ đưa các cậu đi nếm thử nhà ăn của trường bọn mình, mùi vị cũng được lắm."
"..."
Lê Xán trầm tư nhìn Lâm Gia Giai, như đang chất vấn cô, đã bảo đến trưa thì về mà?
Lâm Gia Giai hết sức ngượng ngùng kéo cánh tay cô, im lặng làm nũng.
Lê Xán chỉ có thể lại nhìn hai người Sầm Lĩnh và Hà Minh Lãng một cái.
Dù hai người không nói gì nhưng nụ cười ái ngại như đang nói rõ ràng, "Bọn mình cũng muốn ở lại..."
Lê Xán liếc mắt, "Mọi người ở lại hết cả rồi, mình còn về một mình được chắc?"
Sao cậu lại không được?
Mọi người chợt thở phào nhẹ nhõm, còn sợ Lê Xán giận thật rồi quay người về một mình.
May là không có.
Bọn họ thấy thời gian cũng sắp đến giờ nên dần rời khỏi hậu trường, ngồi xuống chỗ khán giả đối diện khán đài.
Lễ trưởng thành của lớp quốc tế ở trường THPT Thực nghiệm, bắt đầu từ phát biểu của hiệu trưởng và giáo viên phụ trách lớp quốc tế, tổng cộng hết bốn tiếng.
Trưa, Lê Xán cùng đi theo bọn họ vào nhà ăn, ăn một bữa cơm trưa.
Trên đường đi, Lê Xán có thể cảm nhận rõ ràng được, có rất nhiều ánh mắt kỳ quái tập trung về phía cô.
Cô cũng biết đại khái là chuyện gì, nhờ vào tố chất tâm lý mạnh mẽ đã được bà Tôn Vi rèn luyện từ nhỏ, cả đường mặt cô không đổi sắc, như thế không bị ảnh hưởng chút nào.
Thậm chí, cô còn cực kỳ bình thường đi dạo quanh khuôn viên trường Thực nghiệm với bọn Lâm Gia Giai dưới ánh mắt chăm chú của một số người.
Quang minh chính đại.
Bước đi đường hoàng.
Cuối cùng thời gian cũng đến buổi chiều, bọn họ cũng đi, lại đến nhà thi đấu.
Lê Xán và Lâm Gia Giai mỗi người cầm một ly trà sữa trong tay, đang xem lưu đồ không biết bọn họ lấy ra ở đâu.
Đầu tiên vẫn là hiệu trưởng và người phụ trách phát biểu, sau đó là đại diện giáo viên giỏi của khối 12 phát biểu, sau đó nữa, cuối cùng cũng đến lượt đại diện học sinh được mọi người mong chờ phát biểu...
"Đại diện học sinh phát biểu thứ nhất, đại diện học sinh phát biểu thứ hai..." Lâm Gia Giai ngẩng đầu nhìn mọi người đang bận rộn kiểm tra trên sân khấu, "Sao còn cần tận hai học sinh phát biểu?"
"Một nam một nữ mà." Hà Minh Lãng nói cho cô, "Nghe nói năm nay danh sách được tuyển thẳng của Thực nghiệm lại nhiều hơn, trong đó có hai nữ sinh."
"Giỏi thế á?"
Lâm Gia Giai nhíu mày, lập tức quay đầu nhìn Lê Xán.
"Xán Xán, cậu yên tâm đi, cô gái đại diện đó, tuyệt đối không phải là họ Đường đâu." Cô ấy nói với Lê Xán.
Lê Xán: "..."
Cô cũng không nhỏ mọn như vậy đâu,
Nếu đúng là Đường Thấm làm đại diện học sinh, cô nghĩ thầm, vậy chỉ có thể nói là...
Thực nghiệm điên rồi.
Cô nhìn Lâm Gia Giai liên tục chỉnh thông số cho máy ảnh, bắt đầu quay chụp mọi người đang không ngừng qua lại trên sân khấu.
Đợi đến khi hai đại diện học sinh trong truyền thuyết lộ mặt, Lâm Gia Giai đột nhiên vỗ vỗ cô.
"Xán Xán, lại là học sinh giỏi đó!" Cô nàng ngạc nhiên nói.
Lê Xán mơ hồ.
Đương nhiên cô biết, có thể đại diện học sinh lên phát biểu thì chắc chắn là học sinh giỏi trong học sinh giỏi, máy b** ch**n đ** trong máy b** ch**n đ**...
Chờ đã...
Cô đột nhiên ngừng lại, nhận ra bất kể là trong miệng Lâm Gia Giai hay Đào Cảnh Nhiên, từ "Học sinh giỏi" này, hình như cũng đã trở thành danh từ riêng cho ai đó...
Cuối cùng cô chuyển đưa ánh mắt nhìn lên sân khấu xa xa.
Đó là lần đầu tiên Lê Xán nhìn thấy Thiệu Khinh Yến mặc đồ đàng hoàng.
Sáng nay vẫn còn là người mặc đồng phục đi qua trước mặt cô, bây giờ đã đổi sang bộ âu phục vừa vặn.
Cậu đứng trên bục cao, dáng người thẳng tắp, dường như tất cả ánh đèn vốn dĩ tồn tại vì cậu.
Nếu không phải biết hoàn cảnh thật của cậu, Lê Xán nghĩ thầm, cậu rất chói mắt, xứng đáng nhận được tất cả sự tôn trọng.
Chàng trai đầy chí khí, đứng trên bục cao, ở độ tuổi đẹp nhất giữa cái ngây ngô và trưởng thành, tựa như dòng thơ bất tận cuồn cuộn chảy về phía đông, hướng tới biển cả rộng lớn và mênh mông, mãnh liệt.
Ánh mắt cô chuyển động, sau khi nhìn đủ Thiệu Khinh Yến mặc âu phục, cuối cùng lại chậm rãi chuyển ánh mắt sang bên cạnh anh...
"Mình đứng đây có phải không?"
Văn Gia Văn đứng bên cạnh Thiệu Khinh Yến, quay đầu khẽ hỏi thầm cậu.
