Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 18



Lê Xán yên tĩnh chờ hai tiếng trên tầng, lúc xuống không thay váy, lại đổi áo khoác thành một chiếc khác dày dặn hơn làm từ chất liệu denim mềm.

Thiệu Khinh Yến thấy cô xuống lầu thì cũng bắt đầu chuẩn bị rời đi.

"Chị!"

Dù sao thì Từ Lê Hoà cũng là đứa trẻ đang học mẫu giáo, đối với nó mà nói, 9 giờ là đến giờ ngủ buổi tối rồi.

Lê Xán vỗ vỗ nó, hỏi nó tối nay chơi thế nào.

"Anh ấy biết nhiều lắm." Từ Lê Hoà ghé vào tai Lê Xán thì thầm, đánh giá Thiệu Khinh Yến như vậy.

Lê Xán cười, không có gì bất ngờ.

Nhà họ Lê bọn họ, sinh ra không có tính cách gì đặc biệt, có lẽ tính đặc biệt duy nhất là sùng bái kẻ mạnh.

Cô thích mạnh, Từ Lê Hoà cũng thích mạnh, cho nên khi bọn họ gặp người như Thiệu Khinh Yến cũng sẽ không tự chủ được bị anh thu hút đến gần.

"Sau này anh ấy có thể đến chơi với em nữa không?" Từ Lê Hoà lại lôi kéo Lê Xán, hỏi thầm.

Lê Xán cúi đầu, "Em muốn anh ấy chơi với em à?"

"Muốn." Từ Lê Hoà nghiêm túc gật đầu.

"Muốn, em mơ đẹp lắm." Lê Xán dí dí đầu nó, không khách khí chế giễu nó, "Đi, em phải đi ngủ rồi."

"Chị!" Từ Lê Hoà lại quấn lấy cô, muốn bảo cô nghĩ cách đưa Thiệu Khinh Yến đến nhiều thêm mấy lần nữa.

Lê Xán thoáng chốc nghiêm mặt, "Từ Lê Hoà, chị cho em mặt mũi rồi à?"

Từ Lê Hoà bĩu bĩu cái miệng nhỏ, chỉ có thể đi theo dì bảo mẫu lên tầng trước.

Cuối cùng, Lê Xán xoay người nhìn về phía Thiệu Khinh Yến.

"Đi thôi, tôi đưa cậu ra ngoài."

"Không cần đâu, tôi cũng biết đường rồi."

"Tôi muốn ra ngoài ăn khuya."

Hai tay Lê Xán để trong túi, trên người mặc áo khoác denim nhạt màu, rộng thùng thình khoác trên người, dưới ánh đèn sáng rực, in lên những hình thù hoa văn lốm đốm.

Cô ngửa mặt lên, nhìn Thiệu Khinh Yến.

Cuối cùng Thiệu Khinh Yến không còn gì để nói.

"Vậy đi thôi."

Cậu đi đến vườn hoa, dắt xe đạp ra ngoài trước.

Lê Xán đi bên cạnh cậu, không nhanh không chậm.

Một đường từ biệt thự nhà họ Lê đến cổng khu trang viên.

Ánh trăng đêm xuân, trước giờ không phải là thứ mà mùa đông có thể sánh được.

Lê Xán ngẩng đầu, trông thấy ánh trăng rõ ràng trên đỉnh đầu, ánh trăng đổ xuống mặt cô, người cô như vẩy mực, khiến cả người cô dường như không còn vẻ lạnh lùng như vậy, mà thêm nhiều sự dịu dàng.

"Thiệu Khinh Yến."

Cô ngắm nhìn những ngôi sao rải rác nơi chân trời, chợt hỏi:

"Bình thường cậu ăn khuya cái gì?"

"Không ăn."

Thiệu Khinh Yến vô cùng thành thật nói cho cô.

"..."

"Cho dù bận đến khuya cũng không ăn sao?"

"Vậy thì đó là ăn tối rồi, không phải ăn khuya."

"Thế cậu mời tôi ăn khuya đi."

Lê Xán quơ quơ điện thoại, nói xong câu cuối cùng thì chuyển tiền hôm nay cho cậu.

Hai tiếng đồng hồ, cô chuyển 2500 tệ cho cậu.

Thiệu Khinh Yến nhìn giao diện điện thoại của cô, thở dài khẽ đến nỗi không thể nhận ra.

"Lê Xán..."

"Ban đầu tôi nói một nghìn một giờ, thì chính là một nghìn một giờ, nếu cậu không đồng ý thì lần sau đến trông nó miễn phí giúp tôi mấy lần nữa đi."

Mái tóc đen mềm mại của Lê Xán xoã ở sau lưng, dưới ánh trăng dưới ánh trăng thuần khiết, cô cười rất ngây thơ.

Như một bó hoa cúc mini trong trắng.

Nhưng Thiệu Khinh Yến biết, mấy chữ trong trắng và ngây thơ này, trước giờ đều không thích hợp với Lê Xán.

Lê Xán cực kỳ thích lấy tiền sỉ nhục người ta.

Cực kỳ thích.

Nếu nhà nước không cho phép, cậu không hề nghi ngờ rằng lúc Lê Xán tức giận sẽ đốt tiền chơi.

Cậu đỡ xe đạp, nhìn cô thành thạo ngồi lên yên sau của mình, khi ngẩng đầu lên thì vẻ mặt tràn đầy mong đợi và hiển nhiên, khiến những lời muốn từ chối của cậu đến miệng rồi mà lại không sao nói ra được.

Đúng vậy.

Một khi có ngoại lệ dung túng cô, rất giống một cái động không đáy, mãi mãi không thấy tận cùng

Thiệu Khinh Yến nhìn Lê Xán, cảm thấy hình như hôm nay mình đã mở miệng cái động này rồi.

Khi chiếc hộp ma Pandora đã mở ra, mọi thứ sẽ không thể kiểm soát được.

Cậu nhớ đến câu hỏi cuối cùng của Từ Lê Hoà lúc Lê Xán chưa xuống tầng...

"Anh, anh thấy chị em có xinh không?"

Xinh.

Cho dù là Thiệu Khinh Yến không hay để ý đến vẻ ngoài của người ta, cũng không thể không thừa nhận, Lê Xán xinh, trước giờ đều vô cùng khách quan.

Lần nào gặp cô, thực ra cô cũng không ăn mặc quá cầu kỳ, chỉ một mái tóc đen, dài, thẳng đơn giản, một khuôn mặt sạch sẽ.

Nhưng chỉ cần cô đứng ở đó, thì sẽ khiến người ta không nhịn được dời ánh mắt sang nhìn cô.

Cô xinh đẹp đến mức rất chuẩn mực, đồng thời cũng rất sắc sảo.

Thiệu Khinh Yến nắm chặt ghi đông, sự trầm mặc thay thế cho câu trả lời của cậu.

Cậu cũng thành thạo lên xe, ngồi xuống yên xe trước mặt.

Lê Xán nắm lấy dưới chỗ ngồi của cậu như trước đây.

Làn gió mát đêm xuân, lướt qua mái tóc mà ngày nào cô cũng chăm sóc kỹ lưỡng, tự do bay lượn trong không khí.

Cả đường thấm đầy hương hoa nhài.

Lê Xán không biết mình bị đưa đi đâu, cô không quan tâm, chỉ là lúc đi qua con đường tắt đầy hương hoa, cô hỏi Thiệu Khinh Yến, "Lại đi nữa thì cậu có thể về nhà trước 11 giờ không?"

Cô rất tinh tế, ra ăn khuya vẫn còn nhớ lời cậu bảo phải về nhà đúng giờ.

Cuối cùng, xe đạp dừng lại trước một con phố ăn vặt đầy mùi lửa khói.

Thiệu Khinh Yến quen đường đưa cô đến trước một quán bún cá.

"Ăn không?" Cậu hỏi

"Ăn chứ."

Dù Lê Xán là tiểu thư cành vàng lá ngọc, từ nhỏ mười ngón tay không dính nước xuân, nhưng cũng không phải chưa từng ăn đồ bình dân đường phố.

Mặc dù cô không quá thích an toàn vệ sinh ở đây.

Cô rút mấy tờ khăn giấy, lau mặt bàn trước mặt và ghế nhựa đỏ, sau đó ngồi xuống cùng Thiệu Khinh Yến.

"Ăn gì?" Thiệu Khinh Yến đưa menu trên bàn cho cô.

"Không phải quán này chuyên bán bún cá sao?" Lê Xán cúi đầu nhìn menu, nói qua, "Vậy gọi một phần bún cá cà chua đi, nhớ cho nhiều cá chút."

"Ừm."

Thiệu Khinh Khinh không nói nhiều lời, nghe yêu cầu của cô xong thì đứng dậy gọi món với chủ quán giúp cô.

Một bát bún cá cà chua, thêm hai phần cá, không có hành và lạc.

Hiển nhiên là ông chủ nhận ra cậu, cười hỏi cậu trong hơi khói mù mịt của nồi đun, "Thằng nhóc cậu, bình thường ăn còn không nỡ thêm một phần cá, hôm nay đưa con gái đến lại gọi thêm hai phần, đưa người yêu đến à?"

"Không phải ạ." Thiệu Khinh Yến trả lời.

Cậu quay đầu nhìn Lê Xán.

Có lẽ là trước giờ công chúa chưa từng tới khu phố ăn vặt này, hoặc đã lâu rồi không đến nên lúc cậu rời đi, thỉnh thoảng đầu cô lại quay trái quay phải. Dù biên độ không lớn nhưng vẫn có thể nhìn ra, cô rất tò mò.

Dưới ánh đèn lộn xộn ồn ào, dường như khuôn mặt cô đang lấp lánh rực rỡ.

"Bạn thôi."

Cậu cũng nhanh chóng trả lời.

Ông chủ rất hiểu gật đầu, "Bạn à, tôi hiểu rồi, bạn bè cho thêm hai phần cá, chỉ là bạn bè bình thường, bạn bè ở bên nhau cả đời,..."

Ông ấy chỉ thiếu điều muốn hát lên.

"Chắc là cậu ấy chưa ăn bột cá..." Thiệu Khinh Yến giải thích.

"Vậy nên ấy à, cậu mua cho con bé hai phần cá, đúng là quan tâm người ta!" Ông chủ tự đắm chìm trong suy nghĩ của mình.

"..."

Thôi.

Thiệu Khinh Yến không nói gì thêm nữa.

Có một số chuyện, quả thực không cần phải nói quá kỹ.

Cậu trả tiền, về chỗ ngồi, đúng lúc Lê Xán đang nhìn chăm chú vào quầy đồ uống cách đó không xa.

"Đậu hũ sen đá*?" Cô nói

(*) Là món tráng miệng truyền thống nổi tiếng ở Ôn Lĩnh – Chiết Giang (Trung Quốc), rất phổ biến vào mùa hè để giải nhiệt. Món này sử dụng quả cây Bì Lệ (thuộc họ Dâu tằm, thường được gọi dân dã là hạt sen đá – 石莲籽) làm nguyên liệu chính.

"Ừm, đồ ăn vặt bên Giang Chiết*."

(*) Khu vực Giang Tô – Chiết Giang.

Đôi mắt Lê Xán chớp chớp.

Thiệu Khinh Yến chỉ có thể đứng dậy một cái, "Có muốn thêm mật ong không? Bát lớn hay bát vừa?"

"Bát vừa là được, đừng thêm nhiều mật ong quá, tôi không thích ăn ngọt."

Chẳng mấy Thiệu Khinh Yến đã mang về cho cô một bát đậu hũ sen đá cỡ vừa với độ ngọt vừa phải.

Cảm giác lạnh buốt, ăn vào thời tiết này, đúng là vẫn còn hơi lạnh.

Nhưng có lẽ vì quán bún cá đầy hơi khói, nên Lê Xán cũng không cảm thấy quá lạnh.

Cô vừa bưng lên bát đậu hũ sen đá lên tay, vừa nhìn trước mặt bàn trống không của Thiệu Khinh Yến.

"Cậu ăn gì?"

"Không ăn."

Thiệu Khinh Yến rất dứt khoát trả lời cô, hai tay cầm điện thoại gõ chữ, dường như đang bận chuyện gì đó.

Lê Xán trầm mặc, nhớ ra câu trả lời trước đó về bữa ăn khuya của cậu, đến khi ông chủ mang tô bún cá nóng hổi đựng trong bát nhựa trong suốt đặt lên bàn, cô lại xin ông ấy thêm một cái bát nhỏ.

"Này." Cô đẩy cái bát nhỏ đến trước mặt Thiệu Khinh Yến, "Chắc tôi không ăn hết nhiều vậy đâu, cậu với tôi mỗi người một nửa đi."

Cô cũng không nói dối.

Cô không ngờ, một bát bún cá lại nhiều như thế.

Một mình cô thật sự không ăn hết.

Cuối cùng Thiệu Khinh Yến cũng tranh thủ ngẩng đầu lên khỏi điện thoại.

Cậu chỉ đưa mắt nhìn cô, "Tôi không đói thật."

"Nhưng tôi cũng không ăn hết thật mà."

Lê Xán không đợi cậu nói hết đã tự mình bóc lớp vỏ bọc bên ngoài đũa, gắp một nửa bún cá và thịt cá vào cái bát nhỏ đó, rồi đẩy đến trước mặt Thiệu Khinh Yến.

"Lãng phí đồ ăn thì xấu hổ lắm, học sinh giỏi à."

Cô vừa nói dứt lời đã không đợi cậu trả lời, tự vùi đầu bắt đầu ăn trước.

Cô ăn rất tập trung, cũng không thích nói chuyện với người khác.

Thiệu Khinh Yến phát hiện điều này sau hai lần nhìn cô ăn cơm.

Cậu ngồi trước mặt Lê Xán, sau khi nhìn cô mấy phút thì cuối cùng, vừa thoải mái vừa bất đắc dĩ kéo cái bát nhỏ cô đẩy đến trước mặt mình lại.

Cậu cũng bóc một đôi đũa, yên lặng tập trung ăn.

Sau khi ăn bún cá xong, thời gian cũng gần đến 10 rưỡi.

Thiệu Khinh Yến định đưa Lê Xán về nhà trước rồi mình mới về nhà.

Cậu dọc theo đường cũ chở Lê Xán về đến trước cổng trang viên phía Tây, thời gian đúng lúc đến 11 giờ.

Lê Xán nhảy xuống xe, vuốt lại mái tóc bị thổi rối tung lần nữa.

Không biết có phải là lại dính trên đường hay không mà lúc cô nhân tiện đứng cách ra, Thiệu Khinh Yến thấy mình lại ngửi thấy hương hoa nhài.

Rất nhạt.

Nhưng chắc chắn có tồn tại.

"Vậy tôi về đây."

Lê Xán vẫn đút tay vào túi, nói với cậu.

"Ừm."

Thiệu Khinh Yến không xuống xe, định sau khi nhìn cô vào cổng thì ngồi trên xe quay đầu luôn, đi về nhà.

Lê Xán xoay người bước hai bước vào khu nhà.

Đột nhiên, như nhớ ra điều gì đó, ngay lúc Thiệu Khinh Yến định rời đi, cô lại bước nhanh lại kéo một góc áo đồng phục của cậu.

Ánh sáng dần kéo dài trong màn đêm.

"Chờ đã." Lê Xán nắm chặt đồng phục cậu, nói, "Suýt nữa thì quên mất, tôi còn có vấn đề cần hỏi cậu."

Thiệu Khinh Yến im lặng chờ cô nói.

"Lúc nãy sao không trả lời?"

Lê Xán đứng dưới ánh đèn đường, đôi mắt không chớp, trong trẻo vô song, tựa như viên ngọc trai sáng chói nhất đính lên vầng trăng.

"Tôi có xinh không?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...