Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 19



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lê Xán về đến nhà, bảo mẫu nói với cô Từ Lê Hoà đã ngủ rồi.

Cô đến phòng cậu nhóc nhìn một cái, thấy nó ngủ yên ổn cũng yên lòng khép cửa phòng lại.

Ba ngày nữa, cô phải bay đến Bắc Thành, chiều nay, mấy cửa hàng cao cấp cô hay đi đã mang tất cả quần áo mới của mùa xuân năm nay đến, cô chọn mấy bộ cất vào va li, còn lại thì bảo bảo mẫu cất vào phòng quần áo cho mình.

Cô đứng trước tấm gương trong suốt to lớn trong phòng để đồ, cởi áo khoác ra, nhìn dáng dấp của mình.

Về chuyện mình xinh đẹp, trước giờ Lê Xán đều biết rõ.

Từ nhỏ đến lớn, cô thường nhận được rất nhiều lời tỏ tình của con trai, dù sau tuổi càng lớn thì người tỏ tình với cô càng ít đi, nhưng phần lớn là bởi vì khuôn mặt lạnh của cô làm cho lùi bước, chứ không phải vì cô chưa xinh.

Lâm Gia Giai rất thích bảo cô làm người mẫu cho ống kính của cô ấy, cũng bởi vì gương mặt này, dáng người này của cô, dù chụp bừa cũng cực kỳ ăn ảnh.

Cô chậm rãi nắm chặt phần eo hơi rộng của chiếc váy trên người mình, để dáng người có lồi có lõm của mình lộ ra hoàn toàn trước gương.

Có đẹp không?

Rõ ràng là rất đẹp.

Cô lại nâng cổ lên, chỉ nhìn dáng người và khuôn mặt chưa hề kém sắc của mình.

Hôm nay cô không đeo dây chuyền, toàn thân phủ trong sắc trắng lạnh của ngọc trai Úc, khiến người ta như thấy được thiên nga, muốn tìm một chút không hoàn hảo cũng khó.

Trong đầu cô lại hiện lên tiếng "Ừ" không rõ ràng của Thiệu Khinh Yến trước khi đi.

Hàng mi chớp chớp và ánh mắt né tránh, cùng với gò má góc cạnh rõ ràng, dưới ánh trăng, dường như toát lên một vẻ ngượng ngùng mơ hồ.

Đó là lần đầu tiên Lê Xán cảm thấy mình đã phát hiện ra một Thiệu Khinh Yến khác.

Dưới lớp vỏ lạnh lùng và trầm mặc, một Thiệu Khinh Yến khác cũng chẳng có gì khác với mọi người bình thường.

Khoé miệng không khỏi rướn lên trong gương.

Là đêm trăng sáng vằng vặc.

Có người đang đắc ý dạt dào.

...

Tâm trạng Lê Xán tốt, ngay cả Từ Lê Hoà trong nhà cũng được đãi ngộ tốt một cách khó hiểu.

Hôm sau, cô chủ động đưa nó đến công viên giải trí nhà Lâm Gia Giai, tiện thể còn giúp nó mời hai bạn nhỏ nhà Đào Cảnh Nhiên, một đoàn người chơi rất vui vẻ, quậy phá cả ngày.

Buổi tối lúc chơi xong, cô nằm trên ghế sofa, nhận được ảnh mà Lâm Gia Giai gửi sang, nhân tiện đăng lên bảng tin.

Không những cô, mà còn có bọn Đào Cảnh Nhiên, hôm nay bọn họ cũng đi công viên giải trí, tất cả đều đăng ảnh bố cục chín ô.

Từ Lê Hoà dịch chuyển cái ghế đẩu, ngồi bên cạnh Lê Xán, nhân lúc cô đắp mặt nạ thì cầm điện thoại cô vẫn còn chưa tắt lên, bàn tay nhỏ cũng lướt xuống từng chút một, cũng ra vẻ nghiêm túc xem.

"Chị ơi, sao anh Thiệu bấm thích cho anh Đào mà không bấm thích cho chị vậy?"

Sau khi Từ Lê Hoà lướt một vòng bảng tin của cô thì rốt cuộc đặt câu hỏi của mình.

Lê Xán đang đắp mặt nạ, nghe thấy câu hỏi của nó thì chợt dừng lại.

"Em nói gì cơ?"

Khuôn mặt dưới lớp mặt nạ giấy không lộ vẻ gì, là dáng vẻ bình tĩnh thường ngày.

Từ Lê Hoà giơ điện thoại lên trước mặt cô như tranh công, "Chị nhìn mà xem, có phải là WeChat của anh Thiệu không?"

Nó còn nhỏ mà tinh quái, đã chủ động theo lượt thích của Thiệu Khinh Yến dưới bài đăng của Đào Cảnh Nhiên mà mở trang cá nhân của cậu ra.

Lê Xán nhìn vào, quả đúng vậy.

Cô lấy lại điện thoại trên tay Từ Lê Hoà, qua về giao diện hoạt động của mình.

Sau nửa tiếng đăng lên bảng tin, giờ cũng kha khá, ít nhất cũng có mười mấy lượt thích.

Nhưng không có Thiệu Khinh Yến.

Lê Xán lại lướt kỹ lần nữa, phát hiện Từ Lê Hoà không nói dối.

Dưới bảng tin của cô, không có lượt thích của Thiệu Khinh Yến thật.

Lại xem Đào Cảnh Nhiên đăng sớm hơn cô mấy phút.

Bạn bè bấm thích rõ ràng có tấm ảnh đại diện trời xanh mây trắng đó, đúng là vô cùng chướng mắt.

Sắc mặt Lê Xán chợt trở nên không quá tốt.

Dù trên mặt cô đắp chiếc mặt nạ lạnh buốt, theo lý thì người khác không thể nhìn ra được nhưng Từ Lê Hoà có thể cảm nhận được rõ ràng, toàn thân chị mình đang toả ra hơi thở không thuộc về ngày xuân.

"Chị ơi?" Từ Lê Hoà cố gắng ngoan ngoãn nói.

"Đi ngủ."

Lê Xán nghiêm mặt, hiển nhiên lười nói với nó thêm câu nào nữa.

Từ Lê Hoà: "..."

Nó biết ngay mà!"

Cái chân ngắn uất ức giãy giụa hai cái, cũng không biết mình đã làm sai điều gì, chỉ đành âm thầm buồn bã rời đi.

Một mình Lê Xán nằm trên ghế sofa ôm điện thoại, còn đang so sánh sự khác nhau giữa bảng tin của mình và Đào Cảnh Nhiên.

Có gì khác nhau chứ?

Rõ ràng là của cô cao cấp hơn của Đào Cảnh Nhiên, của cô có bố cục hơn của Đào Cảnh Nhiên, tông màu của cô hài hòa hơn của Đào Cảnh Nhiên, vẻ ngoài của cô hoàn hảo hơn của Đào Cảnh Nhiên...

Vậy tại sao không bấm thích cho cô?

Đổi lại là Lê Xán của mấy tháng trước, chắc chắn không thể nghĩ được, có một ngày mình lại vì lượt thích của một chàng trai mà trằn trọc, rối rắm cả một buổi tối.

Vì Đào Cảnh Nhiên đăng sớm hơn cô mấy phút sao?

Lê Xán nghĩ, cảm thấy chỉ có cái này là có khả năng.

Có thể là cậu đã xem hết bảng tin rồi bận việc, đúng lúc bỏ qua cô,

Đúng là tội nghiệp.

Người không gặp được thời điểm tốt.

Cô nghĩ vậy, cuối cùng tắt điện thoại đi.

Chăn đệm đã trằn trọc suốt cả đêm, cuối cùng cũng có thể nhờ một câu trả lời còn tạm coi là hợp lý mà có được giấc ngủ bình thường.

Chỉ là hôm sau, sắc mặt Lê Xán cũng không tốt hơn tối qua bao nhiêu.

Vì Thiệu Khinh Yến vẫn không bấm thích cho cô.

Cô không phải thích giấu diếm mọi chuyện, qua một đêm đã là cực hạn của cô.

Cô mở thẳng khung chat với cậu ra, gửi từng tấm ảnh mà mình đã chọn ra để đăng chín ô lúc tối qua cho Thiệu Khinh Yến.

[Có xinh không?]

Chỉ có 3 chữ nhắn theo.

Lê Xán suy nghĩ một lúc, còn nhân tiện gửi biểu tượng cảm xúc mặt cười chết chóc*.

(*) Là cái biểu cảm dưới nè mọi người.

Phía bên kia mãi không trả lời.

Sau khi trút hết tâm sự ra ngoài, tâm trạng của Lê Xán cũng tốt lên, cũng không vì Thiệu Khinh Yến không để ý mà để mình rơi vào vòng luẩn quẩn của nỗi buồn.

Cô vào phòng tập thể dục nhảy một lát, sau đó lại ăn sáng cùng với Từ Lê Hoà.

"Chị ơi, hôm nay có thể đưa em đến Bảo tàng Khoa học Kỹ thuật không?"

Từ Lê Hoà là điển hình của đứa trẻ nhớ ăn không nhớ phạt, từ sáng nó đã quên mất khuôn mặt lạnh tối qua của Lê Xán, bắt đầu lấy lòng, năn nỉ cô, muốn cô ra ngoài chơi với mình.

Lê Xán suy nghĩ một lát, đúng lúc hôm nay cũng không có việc gì làm nên đồng ý ngay.

Từ Lê Hoà cực kỳ vui vẻ, kéo cô ra ngoài, lại chơi cả ngày với nó.

...

Lúc Thiệu Khinh Yến làm hết ca đêm về nhà, phía đông cũng đã lộ ra màu trắng bạc.

Bà Thiệu Thấm Phương vẫn làm bữa sáng chờ cậu về, sau khi nhìn cậu ăn xong thì dặn cậu mau đi ngủ.

Một tuần làm ít nhất hai ca đêm ở cửa hàng tiện lợi, dưới góc nhìn của bà thì đúng là không cần thiết.

Nhưng Thiệu Khinh Yến có sự cố chấp của mình.

Bà cũng không khuyên nhiều nữa.

Thiệu Khinh Yến ngủ giấc này từ 7 giờ sáng cho đến tận 12 rưỡi trưa.

Chiều cậu còn phải đi gia sư cho nhà Đào Cảnh Nhiên, vậy nên lúc 12h30, đồng hồ báo thức của cậu reo lên, cưỡng chế kéo cậu ra khỏi giấc ngủ.

Cậu rửa mặt, ăn qua loa bữa trưa.

Lúc về phòng chuẩn bị bài mới nhớ ra đã mấy tiếng rồi không chạm vào điện thoại, giờ đã có mấy thông báo mới.

Thông báo của Cố Xuyên Phong ở trên cùng, là bảo cậu tối nay đi ăn sinh nhật bạn.

Sau đó là cô chủ nhiệm nói là cần cậu cung cấp thêm vài tấm ảnh, tờ báo Thanh Niên của trường muốn làm một chuyên mục phỏng vấn cậu, cần cậu hợp tác.

Sau đó nữa...

Là Lê Xán.

Thiệu Khinh Yến vuốt vuốt ấn đường, không hiểu sao lại nhớ đến một vài chuyện.

Cậu ấn vào khung chat với cô, sáng nay lúc 8 giờ, cô chiêu lại gửi cho anh một loạt rất nhiều ảnh, cuối cùng là câu mà cậu đã quen thuộc...

"Có xinh không?"

Bổ sung thêm một nụ cười chết chóc.

Thiệu Khinh Yến không rõ mình lại chọc cô ở đâu, xem kỹ mỗi một tấm hình cô gửi đến, sau đó trả lời lại một chữ...

"Ừ."

Cậu biết, mấy bức ảnh Lê Xán gửi là hôm qua chụp cùng với bọn Đào Cảnh Nhiên.

Lúc đó cậu nhìn thấy bảng tin của Đào Cảnh Nhiên, còn tiện tay bấm thích.

Chỉ là cậu không rõ ý gì khi Lê Xán gửi riêng những hình ảnh cho mình.

Tối qua cậu lướt bảng tin một vòng, rồi lại bắt đầu trực ca ở cửa hàng tiện lợi, sau đó cả một buổi tối, dù cũng có thời gian rảnh chơi điện thoại nhưng cậu có mang theo một cuốn sách Toán đại học, lúc không bán hàng ở cửa hàng, cậu sẽ ngồi im đọc sách, cũng không có tâm tư đâu mà xem bảng tin.

Cho nên đương nhiên cậu sẽ không thấy hoạt động của Lê Xán.

Sau khi cậu trả lời tin nhắn của Lê Xán thì tắt điện thoại đi, bắt đầu chuẩn bị nội dung tiết học buổi chiều.

Lê Xán đưa Từ Lê Hoà về nhà, vừa khéo là 5 giờ chiều.

Chạm mặt với Thiệu Khinh Yến ở cổng trang viên, sắc mặt cô không hề thay đổi.

Cô bảo tài xế lái xe về cổng nhà, không dừng lại vì cậu.

Thiệu Khinh Yến cũng không để chuyện này ở trong lòng, mãi đến mấy ngày sau, cậu lại vào nhà họ Đào lần nữa, Đào Cảnh Nhiên đang lướt bảng tin ngay trước mặt cậu.

Đào Cảnh Nhiên nói, "Hai hôm nay Xán Xán đi Bắc Thành, chơi vui quá này. Moá, làm tôi cũng muốn ra ngoài quá, nhưng tôi mới vừa từ Hồng Kông về mấy hôm trước..."

Thiệu Khinh Yến nghe, không có biểu cảm gì đặc biệt.

Chỉ là lúc Đào Minh Thành còn chưa tỉnh ngủ buổi trưa, cậu cũng tranh thủ lúc chưa vào dạy cho cậu nhóc, cậu suy nghĩ một lát rồi lấy điện thoại ra, cũng lướt bảng tin.

Cậu ấn mở ảnh đại diện của Lê Xán.

Là một con mèo đen lười biếng, lại đội một chiếc vương miện vàng lấp lánh.

Cậu mở trang cá nhân của cô, bảng tin...

Sau đó.

Nhìn thấy một đường thẳng, ở giữa có một chấm tròn đậm.

—–.—–

...

Cậu đã bị cô chặn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...