Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 38



Thiệu Khinh Yến.

Đã không biết bao lâu rồi Lê Xán không gọi lại cái tên này.

Đây là cái tên mà nửa đầu năm 18 tuổi, gần như ngày nào cô cũng gọi.

Trong những năm họ xa nhau, Lê Xán đã vô số lần tưởng tượng ra cảnh cô gặp lại Thiệu Khinh Yến, trong trường đại học, trên đường phố... Mỗi lần như vậy, cô đều bất lực tự nhủ với bản thân: Đừng nghĩ nữa, anh ấy vốn không yêu mày như mày yêu anh ấy đâu, anh ấy không xứng đáng. Nhưng lần nào cô cũng vô dụng, cứ không kiềm được mà nghĩ về anh.

Cô đã mơ thấy Thiệu Khinh Yến không chỉ một lần.

Mơ thấy anh đạp xe chở mình đi trên con đường Hoành Sơn rợp bóng cây ngô đồng.

Bóng cây ngô đồng hai bên đường từ thưa thớt, khô héo đến xanh tốt um tùm, dường như chẳng bao giờ nhìn thấy tận cùng.

Cô mơ thấy anh đứng ở cửa hàng tiện lợi, mơ thấy anh bước ra từ thư viện, thậm chí mơ thấy anh một tay nắm lấy tay Từ Lê Hòa, tay kia cầm đúng món hồng trà kem muối mà cô thích nhất.

Quá nhiều.

Những hồi ức của năm 18 tuổi ấy vẫn luôn nằm trong đầu cô, chẳng thể nào xua tan được.

Ngay cả khi nãy, Lê Đàm hỏi cô tiêu chuẩn là gì, trước mắt cô lại hiện lên hình ảnh của anh.

Nhưng cuối cùng người cô nhắc đến không phải anh.

Người mà hôm qua cô mới thấy trên ảnh, hôm nay đã xuất hiện trước mặt cô.

Lê Xán sửng sốt hai giây.

Nhưng cũng chỉ hai giây mà thôi.

Tối hôm qua, lúc Đào Cảnh Nhiên nhắc đến tên anh, cô đã ý thức được lần này không phải là mơ, có lẽ một ngày nào đó, cô và Thiệu Khinh Yến sẽ bất ngờ gặp lại nhau trên một con phố nào đó ở Vân Thành.

Có lẽ là cùng đến các buổi họp mặt, cũng có lẽ là lướt qua nhau.

Cho nên, tối nay, dù bất ngờ gặp lại nhau, nhưng cô quá ngạc nhiên.

Đôi mắt lạnh lùng của cô chạm phải ánh nhìn dịu dàng, điềm tĩnh của người đứng trong thang máy.

Người đứng trong thang máy bước ra ngoài một bước, nói chuyện với cô.

"Đã lâu không gặp, Lê Xán."

Vẫn là giọng điệu vô cùng bình tĩnh đó, vẫn là khuôn mặt điềm nhiên trước mọi biến cố.

Dường như gặp cô ở đây cũng chẳng khiến anh bận tâm, không hề có chút xao động hay ngạc nhiên nào.

Lê Xán hơi nhíu mày.

Đã lâu không gặp.

Hừ.

Đúng là đã rất lâu rồi không gặp.

Nhưng chẳng phải chính anh là người đã từng nói sẽ không gặp lại nữa sao?

Cô siết chặt điện thoại trong tay.

Thang máy đã đóng lại do mãi không có ai.

Cô đưa tay ấn nút đi lên, sau đó lướt qua anh, như thể không thấy ai.

Cô đứng trong thang máy, ấn số tầng, đến tận khi cửa thang máy đóng lại, cô cũng không ngẩng đầu nhìn ra ngoài.

Trầm mặc như cây cầu Khang vào đêm.

Ở đầu bên kia, Lâm Gia Giai chờ mãi không có tiếng đáp lại, cứ gọi tên cô mãi.

"Mình đây."

Lê Xán siết chặt chiếc điện thoại, giọng cũng lạnh hơn so với khi nãy.

Nhận ra điều gì đó không đúng, Lâm Gia Giai hỏi: "Sao thế? Xảy ra chuyện gì à?"

"Không có gì, vừa mới về nhà thì chạm mặt kẻ thù."

Đúng vậy.

Kẻ thù.

Đây chính là cái mác mà Lê Xán gán cho Thiệu Khinh Yến sau khi họ chia tay.

"Ai thế?" Lâm Gia Giai không khỏi hiếu kỳ.

"Cậu không quen đâu, hàng xóm mới dọn vào chung cư mình." Đương nhiên Lê Xán sẽ không nói với cô ấy người mình gặp là Thiệu Khinh Yến, chỉ đáp qua loa cho xong chuyện.

"Hàng xóm à, thế thì phiền phức thật đấy, lỡ sau này ngày nào cũng phải gặp nhau..."

Lê Xán thuận miệng đáp mấy câu.

Thoáng cái thang máy đã lên đến tầng 33.

Vào đến nhà, cô bực bội cởi áo khoác, bỏ túi xách xuống, cuộn tròn trên sô pha như một chú chuột hamster.

Khoảnh khắc này, toàn bộ sức lực của cô như bị rút cạn, tay chân đau nhức, mềm nhũn.

Chuyện của cô và Thiệu Khinh Yến, cô chỉ nói với một mình Lâm Gia Giai.

Nhưng Lâm Gia Giai cũng chỉ biết cô từng có một mối crush không đi đến đâu, còn những chuyện khác thì chẳng biết gì.

Hơn 9 giờ tối, từ tầng cao nhất của Duyệt Thành Loan nhìn xuống, cảnh vật trông thật đẹp, nhìn qua cửa sổ sát đất là có thể thấy du thuyền đang ra vào tấp nập.

Ánh sáng lung linh muôn màu, bầu trời như ở ngay trước mắt.

Lê Xán tựa vào sofa nhưng chẳng có chút hứng thú ngắm cảnh nào, đối diện với ánh sáng chói lọi ngoài cửa sổ, cô vô thức đắm chìm trong suy nghĩ của mình.

Lâm Gia Giai sau đó còn lải nhải gì đó, cô không biết nữa.

Cô chỉ biết rằng, bất lực làm sao, cô lại bắt đầu nhớ về những cây ngô đồng mùa hè năm ấy.

Cô ôm chặt eo Thiệu Khinh Yến, cùng anh lướt qua từng bóng cây xanh mướt rải rác.

Lê Xán từng nghĩ, nếu kỳ nghỉ hè năm ấy đến muộn hơn một chút, thì có lẽ, đó thực sự là mùa hè vui nhất mà cô từng có.

...

Thiệu Khinh Yến và các đồng nghiệp tăng ca họp xong, đã gần 11 giờ tối.

"Thế nào, có muốn đi uống một ly không, thư giãn chút!"

Cộng sự Lục Kính Văn mời anh.

"Không đi đâu, chuẩn bị về nhà đây."

Lục Kính Văn tặc lưỡi: "Anh còn tưởng cậu là người Vân Thành thì sẽ dẫn bọn anh đi đây đi đó, ai dè cậu còn chẳng rành bằng anh."

"Em đã nói rồi mà, ở Vân Thành em không có nhiều quan hệ đâu."

"Đây không phải là vấn đề có mối quan hệ hay không, mà là cậu được thoải mái, thoải mái, hiểu không?" Lục Kính Văn hận chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

"Không bằng về nhà ngủ thêm một chút, ngày mai còn có thể dậy sớm phân tích dữ liệu."

Thiệu Khinh Yến khép máy tính lại, cất vào trong cặp công văn bên cạnh.

"Được, cậu được lắm. Ai không biết còn tưởng nhà cậu có cọp cái đấy, quản cậu nghiêm ngặt, ngày nào cũng bắt về đúng giờ."

Từ khi hợp tác mở công ty với Thiệu Khinh Yến đến giờ, Lục Kính Văn cũng coi như hiểu được tính tình của anh.

Thiên tài toán học, cực kỳ nhạy cảm với con số, nhưng lại chẳng hứng thú với bất cứ thứ gì khác. Cuộc sống của anh cực kỳ tẻ nhạt và nhàm chán, nếu không vì những cuộc gặp gỡ xã giao cần thiết, có lẽ anh chẳng bao giờ bước chân ra khỏi nhà.

Nhìn Thiệu Khinh Yến cầm cặp công vụ định đứng dậy rời đi, Lục Kính Văn nhắc nhở: "Ngày mai vẫn là ngày lễ theo quy định, hôm nay bận đến tận giờ này rồi, mai cứ cho phép bản thân nghỉ ngơi, đừng dậy sớm nữa nhé."

"Ngày mai rồi nói, chắc mai em sẽ không đến công ty đâu, chiều mai có buổi họp mặt."

"Cuối cùng cũng chịu đi họp mặt rồi à?" Lục Kính Văn vui mừng khôn xiết: "Bạn cấp 3 hay đại học?"

"Bên đại học Columbia."

Năm ba đại học, Thiệu Khinh Yến được nhận học bổng trao đổi sang đại học Columbia ở Mỹ. Thật ra anh chỉ ở Mỹ một năm, năm tư đã quay về nước rồi, không lâu sau đó thì anh nhận được thư mời làm việc từ phố Wall, nên sau khi tốt nghiệp thì qua đó làm thêm một năm nữa.

Cho đến nửa năm trước, Lục Kính Văn và một người bạn nữa rủ anh hợp tác mở công ty, anh mới về nước.

Lục Kính Văn cùng anh xuống lầu.

"Nói thật, năm đó, anh cũng muốn đi trao đổi ở đại học Columbia, nhưng tiếc là không đấu lại được cậu. Cậu đúng là chăm chỉ thật đấy, hai năm đã học xong tất cả các môn, còn đạt điểm tuyệt đối, cả khoa cũng chỉ có vài suất, cuối cùng toàn bị các cậu cày sạch mất."

"Cậu có biết tại sao hồi đó tôi và lão Bạch muốn rủ cậu vào nhóm không? Bởi vì ngoài thông minh, cậu còn có một vẻ đẹp mà khi kiếm tiền thì chẳng để ý đến sống chết."

Lục Kính Văn cười vỗ vỗ vai anh.

"Bây giờ nhìn lại, mắt nhìn người của tôi đúng là không sai."

Thiệu Khinh Yến cười khẽ, không nói gì.

Hai người đi thẳng xuống hầm để xe, Lục Kính Văn nghiêng đầu hỏi Thiệu Khinh Yến: "Thật sự không định đổi xe à?"

Xe của Thiệu Khinh Yến rất khiêm tốn, chỉ là một chiếc Volkswagen hơn trăm nghìn tệ. Trong mắt Lục Kính Văn thì thực sự chênh lệch quá lớn.

Mặc dù công ty họ vừa mới khởi nghiệp, cũng chẳng có nhiều tiền vốn, nhưng ít nhất cũng không thể thua kém người ta được.

Thiệu Khinh Yến lắc đầu.

Đối với anh mà nói, xe chỉ là phương tiện di chuyển, kể cả có được tặng một chiếc Wuling Hongguang, anh cũng chẳng có ý kiến gì.

Thật ra thì chỗ ở cũng vậy...

"Sao xe thì cậu chọn loại bình thường thế mà nhà thì nhất định phải ở Duyệt Thành Loan, tiền thuê nhà năm mươi nghìn một tháng?"

Lục Kính Văn khó hiểu hỏi.

Thiệu Khinh Yến mở cửa xe, cẩn thận suy nghĩ một lát, đáp: "Phong cảnh đẹp."

Cuộc trò chuyện giữa hai người khép lại tại đó.

Thiệu Khinh Yến và Lục Kính Văn mỗi người một ngả, về đến Duyệt Thành Loan đã là mười một rưỡi.

Sau khi đỗ xe ở gara, anh vào thang máy, nhấn số tầng của mình.

Thiệu Khinh Yến chăm chú nhìn nút bấm tầng 33, bỗng nhiên nhớ lại cuộc gặp bất ngờ với Lê Xán khi vừa ra khỏi nhà.

Tại sao không để ý đến chiếc xe mấy chục ngàn, nhưng lại chấp nhận mất năm chục nghìn một tháng để thuê nhà ở Duyệt Thanh Loan ư?

Câu trả lời của Thiệu Khinh Yến rất rõ ràng, chỉ có một lựa chọn duy nhất.

Sau khi quyết định đặt trụ sở công ty tại Vân Thành, anh đã chủ động tìm gặp Đào Cảnh Nhiên để trò chuyện.

Anh tiết lộ cho anh ấy việc chuẩn bị đặt trụ sở ở Vân Thành, sau đó tiện thể hỏi anh ta, nếu như thuê nhà ở Vân Thành thì nên thuê ở đầu.

Đào Cảnh Nhiên vốn thật thà, chỉ nói vài câu với anh đã vô tình tiết lộ việc Lê Xán mới chuyển vào Duyệt Thành Loan một năm trước.

Cô ở tầng 33, tầng cao nhất của Duyệt Thành Loan.

Đứng trong không gian lạnh lẽo của thang máy, Thiệu Khinh Yến chầm chậm thở ra một luồng khí mờ đục vào không khí trước mắt.

Mùa đông ở Vân Thành quả thật rất lạnh và ẩm ướt.

So với phương Bắc thì đó là một kiểu giá rét thấu xương không thể tìm thấy dấu vết, cũng chẳng có cách nào hiểu rõ.

Anh đã biết từ lâu.

...

Buổi họp mặt cựu sinh viên Harvard được tổ chức vào buổi trưa hôm sau.

Tối qua Lê Xán ngủ không ngon giấc, sáng dậy, cả người chưa bao giờ uể oải như thế.

Sau khi nhận được thời gian và địa chỉ mà Lê Đàm gửi, cô mới tìm lại được chút động lực, xuống giường rửa mặt trang điểm, gọi tài xế lái xe qua, đưa mình đến địa điểm buổi họp mặt cựu sinh viên Harvard hôm nay – đường Hoành Sơn.

Những năm gần đây, đường Hoành Sơn không thay đổi nhiều, vừa vào mùa đông, vẫn là những cây ngô đồng yếu ớt mà cứng cáp, màu xám xịt, nhưng lại đầy sức sống.

Chỉ có điều, theo đà phát triển của internet, các cửa tiệm hai bên đường ngày càng mọc lên nhiều điểm check-in được người nổi tiếng trên mạng ưa chuộng.

Buổi họp mặt cựu sinh viên Harvard hôm nay được tổ chức tại một nhà hàng ba tầng nổi tiếng trên đường Hoành Sơn, vốn là địa điểm vô cùng nổi tiếng.

Lúc Lê Xán đến, vừa hay chạm mặt chiếc Maybach của Lê Đàm.

Chiếc Maybach này chính là chiếc xe mấy năm trước tài xế trong nhà dùng để đưa đón Lê Xán đi học. Sau này cô ra nước ngoài, Lê Đàm trở về, chiếc xe Maybach đương nhiên trở thành xe của anh. Đến lúc Lê Xán về nước, gia đình chuẩn bị cho cô một chiếc Rolls-Royce mới.

"Đi thôi."

Hôm nay Lê Xán ăn mặc không quá trang trọng, một chiếc váy dài đen bằng nhung, khoác thêm chiếc áo choàng cashmere trắng như tuyết.

Cô đứng trước mặt Lê Đàm, vẻ mặt lạnh lùng, thực ra trông cũng không khác gì thường ngày.

Nhưng Lê Đàm mới nhìn đã nhận ra có gì không đúng.

"Nếu tâm trạng em không tốt thì đừng có vào." Anh nói.

"Em vào." Lê Xán cố chấp nói.

Cô muốn mở một studio quảng cáo, tuy lúc đầu cũng không quá mong đạt được thành tựu ngay, nhưng cơ hội đến, cô không thể trơ mắt nhìn rồi bỏ lỡ được.

Giày cao gót giẫm lên tấm thảm đỏ đã được trải sẵn trên cầu thang, không hề phát ra tiếng động lớn.

Lê Xán bước theo sau Lê Đàm, chậm rãi bước lên tầng.

Nhà hàng thường xuyên được người nổi tiếng check-in là một tòa biệt thự vườn độc lập rộng lớn.

Trong biệt thự không có thang máy, phải đi bộ lên tầng ba.

Lúc đi lên tầng 2, Lê Xán thấy một tấm biển chỉ dẫn vào sảnh lớn tầng hai, trên đó in logo của Đại học Columbia.

"Hôm nay Đại học Columbia cũng họp mặt ạ?" Cô thuận miệng hỏi.

"Ừ." Lê Đàm nói với cô, "Mấy người phụ trách bên đó đã hẹn rồi, đến lúc đó có thể sẽ tổ chức giao lưu, em xuống dưới chơi xem."

"Ồ."

Vẻ mặt Lê Xán vẫn lạnh lùng như cũ, trông không hứng thú lắm.

Hai người tiếp tục lên tầng, còn chưa lên đến nơi đã nghe loáng thoáng tiếng ồn ào náo nhiệt.

Lê Xán quay đầu lại, đưa mắt nhìn về khung cửa sổ cạnh cầu thang, nơi ánh sáng phản chiếu lấp loáng.

Từ đây nhìn xuống, có thể nhìn thấy bãi đỗ xe phía sau căn biệt thự sân vườn.

Tuy chỉ là bãi đỗ xe, nhưng để hòa hợp với không khí của biệt thự sân vườn, khắp nơi đều được phủ đầy cây xanh và hoa tươi.

Chớp mắt, lại vừa có hai chiếc xe từ ngoài chạy vào, đỗ ngay trên thảm cỏ xanh mướt.

Lê Xán vốn không để ý lắm.

Mãi đến khi cô trông thấy một bóng dáng quen thuộc bước xuống từ chiếc Volkswagen trông hết sức tầm thường kia.

Cô đột nhiên dừng bước lại.

"Sao thế?" Lê Đàm hỏi cô.

Lê Xán siết chặt nắm đấm trong tay, không nói gì.

Cô đứng trên cầu thang, dõi theo hình bóng ấy.

Cô đâu thể nào nói với Lê Đàm rằng, lúc này trong cô đang có một sự thôi thúc được.

Một sự thôi thúc muốn tìm hòn đá đập nát chiếc xe của tên kia.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...