Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 37



Buổi tụ tập đêm giao thừa kéo dài đến rạng sáng mới kết thúc.

Ngày hôm sau, lúc mọi người vẫn còn đang ngủ ở nhà Hà Minh Lãng, điện thoại của Lê Xán đổ chuông đầu tiên.

Là bà Tôn Vi gọi đến, kêu cô tối nay về nhà ăn cơm.

Bữa tối nay không chỉ có gia đình cô mà còn có cô và chú, Từ Lê Hòa cũng đến.

Lê Xán cúp máy, nhìn đồng hồ, tối hôm qua ngủ muộn quá, giờ đã sắp trưa rồi.

Cô nhìn Lâm Gia Giai nằm cạnh mình vẫn ngủ say, quyết định không đánh thức cô ấy.

Lê Xán nhẹ nhàng xuống giường, nhắn tin kêu tài xế đến đón mình, sau đó bắt đầu chỉnh trang lại, chuẩn bị về nhà tắm rửa nghỉ ngơi.

Nhà mới của Lê Xán nằm ở số 1 Duyệt Thành Loan, lúc cô tốt nghiệp, Tôn Vi và Lê Triệu Vân đã chọn chung cư cho cô.

Thật ra khu đó cách nhà Hà Minh Lãng không xa, cũng nằm bên bờ sông Vân Thành. Đứng trên ban công, không cần ra ngoài vẫn có thể ngắm được toàn cảnh hai bên bờ sông.

Căn hộ của Lê Xán nằm ở tầng cao nhất.

Đồng thời cũng là căn hộ đắt tiền nhất.

Lúc về đến tiểu khu, đúng lúc ở sảnh lớn có một nhóm người đang dọn nhà.

Có vẻ là mới chuyển đến.

Lê Xán cũng không để ý, vẻ mặt mệt mỏi bước vào thang máy, một mình lên tầng.

Về đến nhà, rửa mặt thay đồ xong, cô mới thấy tỉnh táo hơn.

Mở điện thoại lên, đúng lúc người hàng xóm tầng dưới cô quen nửa năm trước vừa mới gửi tin nhắn cho cô.

Vivian: [Hello, Xán Xán, chúc mừng năm mới, nghe nói studio quảng cáo của cô chuẩn bị khai trương, đến lúc đó nhớ mời tôi tham dự nhé!]

Vivian: [À đúng rồi, hôm nay ở tầng dưới có một anh chàng đẹp trai chuyển vào đó, cô biết không?]

Lê Xán nhớ lại lúc nãy ở dưới sảnh có mấy công nhân chuyển nhà, trả lời lại: [Tôi có thấy chuyển nhà, nhưng không thấy mặt mũi như nào.]

Vivian ở đầu bên kia vô cùng kích động: [Để tôi nói cho cô nghe nhé, sáng nay tôi ra ngoài sớm, tình cờ nhìn thấy anh ấy, thật sự rất đẹp trai, đẹp trai đến mức rung động luôn ấy! Nhưng mà ở tít tầng dưới, hình như là thuê thôi hay sao ý. Nhưng mà chuyện đó không quan trọng, anh ấy thật sự quá đẹp, đẹp hơn mấy tên ẻo lả trong giới giải trí bây giờ nhiều.]

Một tràng tin nhắn tràn đầy cảm xúc.

Thế nhưng vẻ mặt Lê Xán vẫn chẳng có biểu cảm gì, cô không có hứng thú.

Lê Xán chỉ nhắn lại một chữ.

[Ồ.]

Vivian ở đầu bên kia vẫn đang lải nhải: [Bây giờ tôi chỉ mong anh ấy không phải kiểu hot boy trên mạng hoặc là không có ý định gia nhập giới giải trí thôi. Xán Xán, cô biết mà, tôi ghét mấy kiểu đó nhất. Với gương mặt đấy thì phải làm cái nghề gì mà không ai đoán ra được, thế mới có cảm giác hấp dẫn!]

Nhìn cô ấy miêu tả, cuối cùng Lê Xán cũng bật cười: [Vậy chúc cô sớm ngày tán được anh ấy nhé.]

Vivian: [Cảm ơn đã chúc phúc!!!]

Cuộc tán gẫu nhạt nhẽo này đến đây là kết thúc.

Lê Xán ngồi xuống trước gương, thoa kem dưỡng da rồi bắt đầu trang điểm.

Cô giúp việc ở bên ngoài đang nấu cơm trưa cho cô.

Lúc ăn cơm, cô nói với cô giúp việc tối nay sẽ về nhà bố mẹ ăn cơm.

Lúc trước ở nhà họ Lê, cô giúp việc phụ trách chăm sóc cho Lê Xán. Sau này, Lê Xán sang Anh, Tôn Vi đã trả cho bà ấy mức lương gấp ba lần để đi theo chăm sóc cô. Thời gian ở Anh, bà ấy luôn ở bên Lê Xán cho đến lúc cô tốt nghiệp. Lê Xán về nước, bà ấy cũng về nước với cô.

Chung sống với nhau nhiều năm như vậy, cô giúp việc không đơn thuần là người làm công nữa, thỉnh thoảng Lê Xán và cô giúp việc sẽ chuyện trò trên trời dưới đất.

Trước khi ăn, cô giúp việc nói với Lê Xán: "Xán Xán, nãy cô gặp một chàng trai dưới lầu, đẹp trai lắm, còn tốt bụng nữa, hôm nay cô mua hơi nhiều đồ, nặng quá đẩy xe mãi không được, cậu ấy còn đẩy phụ cô nữa."

Tính ra thì, cô giúp việc đã ở nhà họ Lê hơn mười năm rồi, kiểu người giàu có nào cũng từng gặp.

Khu chung cư này vừa mới xây xong, đa phần đều là đám con nhà giàu trẻ tuổi dựa vào bố mẹ mua nhà, ai nấy cũng mắt cao hơn trán. Thế nên, gặp được một người chịu ra tay giúp đỡ, bà ấy cảm thấy rất hiếm có.

Lê Xán đang lướt điện thoại, không biết nghĩ tới cái gì, cô chợt hỏi: "Có phải anh ấy mới dọn đến hôm nay không ạ?"

"Sao cháu biết?" Bà ấy vui vẻ nói: "Hình như mới dọn vào hôm nay thì phải, nhà ở tầng 8, cậu nhóc đó lễ phép lắm, trông cũng đẹp trai."

Cô giúp việc hoàn toàn không có ý định giới thiệu đối tượng cho Lê Xán, bà ấy biết, chuyện tình cảm của Lê Xán không đến lượt mình lo. Bà chỉ cảm thấy gặp được một người giàu có mà dễ gần như vậy đúng là chuyện hiếm, nên muốn kể cho Lê Xán nghe.

Lê Xán chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ lại đúng thật.

Cô khẽ gật đầu.

Xem ra ánh mắt của Vivian không tệ.

...

Buổi chiều, lúc trở về biệt thự ở ngoại ô phía Tây, người đầu tiên Lê Xán gặp không phải là bố mẹ đang nóng ruột chờ mình về, mà là người anh đã lâu không gặp – Lê Đàm, anh ấy đang ngồi trên ghế sofa trước cửa sổ sát đất.

Mặc dù mấy năm nay hai anh em cũng được coi là định cư ở Vân Thành, nhưng ai cũng có cuộc sống riêng, không thường xuyên gặp được nhau.

"Trùng hợp thật đó."

Cô vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh anh.

"..."

Lê Đàm ngẩng đầu nhìn cô.

"Đây là tiệc gia đình."

Anh ấy nhắc nhở Lê Xán.

"Trước kia cũng đâu thấy anh tham dự tiệc gia đình được mấy lần đâu." Lê Xán làm mặt quỷ với anh.

Ở trước mặt người ngoài, cô là công chúa cưng lạnh lùng, nhưng chỉ khi ở trước mặt anh trai, cô mới giống như một đứa trẻ.

Lê Đàm bị cô chọc cười, đưa tay tháo cặp kính mảnh bằng bạc xuống.

"Đó là vì trước đây anh ở nước ngoài mà." Anh nói.

"Làm như ai chưa từng ra nước ngoài ấy."

Lúc Lê Đàm ra nước ngoài, Lê Xán còn nhỏ, đến khi Lê Xán ra nước ngoài thì vừa hay là lúc Lê Đàm từ phố Wall về nước.

"Chiều mai có một buổi họp mặt, muốn đến chơi không?"

Lê Đàm hỏi cô.

"Họp mặt gì thế ạ?"

"Mấy cựu sinh viên thôi, nhưng chắc sẽ có thêm sinh viên trường khác."

Lê Xán suy nghĩ một lát.

Với tính cách của Lê Đàm, anh ấy sẽ không bao giờ chủ động giới thiệu đối tượng cho cô đâu, vậy nên, anh ấy rủ cô tham gia hội cựu sinh viên thì chỉ có một lý do duy nhất...

"Anh muốn giới thiệu mối làm ăn cho em à?" Cô hỏi: "Em vừa mới khai trương thôi, mấy người bạn đó có yên tâm giao cho em không?"

"Bước ra từ Trường Kinh tế và Chính trị London mà về nước lại không dám nhận mấy vụ làm ăn của Harvard à?"

"..."

Từ trước tới nay, Lê Xán đã bao giờ bị người ta xem thường như vậy đâu.

"Đi thì đi." Cô đáp.

"Ừ." Lê Đàm cúi đầu, tiếp tục trả lời email trong điện thoại, hờ hững nói: "Lát nữa lên tầng ký tên nhé."

"Anh lại chia cổ phần cho em à?"

Mấy năm nay, ngoài việc điều hành công ty, Lê Đàm cũng đầu tư thêm ở ngoài không ít. Mỗi lần hoàn thành dự án nào đó, anh sẽ theo thói quen chia cho Lê Xán một ít.

Nhờ phúc của anh mà mấy năm nay, Lê Xán ngày càng có bản lĩnh cãi nhau với bà Tôn Vi.

"Sợ em khởi nghiệp xong sẽ chết đói mất." Anh thản nhiên đáp.

Suy cho cùng, trong tầng lớp của bọn họ vẫn hay đùa nhau: Điều đáng sợ nhất ở con nhà giàu không phải là tiêu xài hoang phí, mà là bỗng dưng muốn khởi nghiệp.

Lê Xán cứng họng, khẽ liếc anh một cái rồi ngả người xuống sô pha.

Lúc Từ Lê Hòa ríu rít chạy tới, hai anh em đã im như thóc, ai làm việc nấy.

Năm nay Từ Lê Hòa đã 11 tuổi, sắp sửa vào học ở trường Quốc tế Tư Minh, trở thành đàn em của Lê Xán.

Vài ngày không gặp, hình như cậu nhóc lại cao thêm rồi, sắp sửa cao bằng Lê Xán đến nơi.

Lê Xán đưa cho cậu nhóc một bao lì xì rồi chẳng buồn để ý đến học sinh tiểu học mà chó cũng sợ tuổi này nữa.

Nhưng không biết sao Từ Lê Hòa không thân với Lê Đàm, chỉ thân với cô, dù Lê Xán có tỏ ra phiền thế nào, cậu nhóc cũng chỉ thích ngồi cạnh cô.

Đến khi người lớn đã có mặt đầy đủ, bữa tiệc gia đình chính thức bắt đầu.

Trên bàn ăn, mọi người khó mà bỏ qua chủ đề hôn sự của Lê Đàm được.

Là con trai cả trong nhà, lại còn lớn hơn Lê Xán 6 tuổi, chuẩn bị bước sang tuổi ba mươi rồi, nhưng vẫn chưa có đối tượng nào.

"Không còn nhỏ nữa, nên tìm đi." Cô Lê Hồng nói.

"Cứ từ từ rồi tính ạ, gặp được người phù hợp, cháu nhất định sẽ dẫn về cho mọi người gặp mặt."

"Lần trước giới thiệu cho cháu con gái nhà họ Ngô đó, cháu không thích thật hả? Cô cảm thấy hai đứa đứng cạnh nhau rất đẹp đôi..."

"Cô à, thức ăn sắp nguội hết rồi ạ."

Lê Đàm khẽ thở dài, nhắc nhở Lê Hồng.

Lê Hồng chỉ đành im lặng, chẳng được gì mà còn mệt thêm.

Nhưng bà vẫn chưa từ bỏ ý định, nhìn Lê Đàm một lúc rồi lại quay sang Lê Xán, đột nhiên kéo Lê Xán lại hỏi: "Xán Xán thì sao? Có đối tượng nào chưa?"

"..."

Lúc này Lê Xán đang nhai.

Cô có thói quen không nói chuyện khi ăn, chờ đến khi nuốt xong rồi, cô mới chậm rãi đáp: "Chưa ạ, anh cháu không vội mà, cháu vội gì chứ?"

"Dù vậy nhưng cháu cũng cứ làm quen với vài người trước. Cô nói này, không phải tất cả những chàng trai còn lại đều giống anh trai cháu đâu. Mấy người tốt bây giờ gần như ai cũng có chủ hết rồi, còn lại toàn là chơi bời..."

"Đến lúc đó đành kêu anh cháu giới thiệu vậy. Cháu thấy mấy người bạn của anh con cũng khá được, biết rõ gốc gác, có thể chơi cùng với anh chắc chắn không tệ chút nào."

Nãy giờ nghe mọi người nhắc đến chuyện hôn sự, Lê Đàm vẫn cố gắng để bản thân tàng hình, nhưng mà nghe đến đây, anh không khỏi ngẩng đầu nhìn Lê Xán.

Cô mỉm cười đầy thân thiện với anh, ánh mắt trong trẻo, hàm răng trắng nõn, nhưng lại toát lên chút gì đó tinh quái.

Có lẽ cảm thấy cô vẫn còn nhỏ, bà Tôn Vi nghe đến đây thì ngăn Lê Hồng lại, chuyển sang tình hình học tập của Từ Lê Hòa.

Rất nhanh, Lê Hồng đã bị đánh lạc hướng, bắt đầu nói về con trai mình.

Bữa tối kết thúc, cả nhà lại quây quần ở phòng khách, trò chuyện rôm rả.

Lê Xán không có hứng thú với mấy chuyện này, định lên tầng, nhưng thấy Lê Đàm nhìn đồng hồ rồi đứng dậy như định rời nhà, cô liền nhanh nhẹn đi theo anh.

"Em đi đâu?" Lê Đàm hỏi.

"Về Duyệt Thành Loan ạ."

"Ừ."

"Anh đi đâu thế?"

"Tụ tập."

"Ồ."

Hai anh em ngồi cạnh nhau ở hàng ghế sau của chiếc Maybach, không ai nói gì.

Một lát sau, Lê Đàm như nhớ tới gì đó, hỏi cô: "Cần anh giới thiệu đối tượng cho em không?"

"..."

Anh tưởng thật đấy à?

Lê Xán định nói bây giờ vẫn chưa cần.

Nhưng cẩn thận nghĩ kỹ, ma xui quỷ khiến thế nào mà lại đáp: "Cũng được, thử chút xem sao."

"Tiêu chuẩn thế nào?"

"Cao ráo, đẹp trai, thông minh, không chơi bời lăng nhăng, sống không thể kém hơn em, quy mô công ty không thể nhỏ hơn em, tính cách tốt, thương người, còn nữa... chưa từng yêu đương."

"..."

"Không có."

Lê Đàm dứt khoát đáp.

"Vậy thôi bỏ đi."

Trong chuyện tình cảm, từ trước đến nay Lê Xán luôn theo nguyên tắc: Thà không có còn hơn là hời hợt.

Cộng đồng du học sinh ở Anh vốn chẳng lớn, cô ở London bao năm, lúc nào cũng có rất nhiều chàng trai giàu có, nghèo có nhiệt tình muốn lấy lòng cô. Lê Xán cũng từng muốn thử hẹn hò, nhưng mỗi lần gặp gỡ lại chẳng cảm thấy gì đặc biệt.

Mấy người đó, chỗ này chưa ổn, chỗ kia còn thiếu, cô luôn có thể tìm ra lý do để không vừa ý.

Một hai năm đầu ở London, thỉnh thoảng cô vẫn thử hẹn hò với mấy chàng trai đó xem sao, nhưng về sau, cô chẳng buồn để ý nữa.

Lê Đàm không nói gì.

Dẫu sao trong chuyện tình cảm, bản thân anh cũng chẳng có thành tựu gì, nên anh vừa không thể cưỡng ép Lê Xán thay đổi tiêu chuẩn được, cũng không thể lập kế hoạch hay sắp xếp thay cô.

Chiếc Maybach dừng lại trước Duyệt Thành Loan.

Trước khi xuống xe, Lê Đàm nói với cô: "Lát nữa anh sẽ gửi địa chỉ và thời gian cho em, nhớ đến đó."

"Em biết rồi."

Lê Xán đóng cửa xe lại, làn gió lạnh bất chợt ùa tới, cô vô thức rụt người lại, một mình bước vào tiểu khu.

Những năm qua, cô đã quen với cuộc sống như vậy, thỉnh thoảng vào những ngày lễ, cô sẽ tụ tập với bạn bè và gia đình, nhưng phần lớn thời gian là cô ở một mình, trở về căn nhà riêng trong những đêm cô liêu, rồi âm thầm ở đó một mình.

Sau khi xuống xe, Lê Xán cứ thế đi thẳng vào sảnh lớn của khu chung cư.

Đang vào năm mới Tết Dương lịch, không khí buổi tối ở Duyệt Thành Loan rực rỡ và lãng mạn hơn so với ban ngày.

Hai bên đường, cây cối được treo đầy những chiếc lồng đèn đỏ quay tròn, nghe kỹ thì như đang ngân nga tiếng hát.

Tiếc là Lê Xán không mấy hứng thú để thưởng thức, cô đi giày cao gót, bước chân không nhanh không chậm, chẳng bao lâu sau đã tới trước thang máy.

Cô quen tay bấm nút thang máy lên, tập trung chờ thang máy chạy xuống.

Trước lúc này, mọi chuyện nhìn chung đều rất bình thường.

Lê Xán chưa từng nghĩ, cũng không bao giờ nghĩ rằng vào đúng lúc này, nơi này, mình lại gặp được một người quen cũ đã rất lâu rồi không liên lạc.

Song hình như định mệnh đang trêu đùa cô.

Ngay khoảnh khắc cửa thang máy mở, Lâm Gia Giai gọi điện tới.

Lê Xán vừa nghe máy, vừa ngước đôi mắt vốn lạnh lùng lên, nhìn người đang đứng trong thang máy.

Rồi sau đó...

Cả thế giới dường như rơi vào im lặng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...