Lê Xán không phải kiểu người dễ thân, nhưng Đào Cảnh Nhiên và Lâm Gia Giai thì lại là hai cao thủ lắm lời chính hiệu.
Cho dù đối diện là ai, chỉ cần đồng trang lứa là bọn họ có thể tán dóc, chuyện gì cũng nói được.
Trên đường đi đến nhà hàng, bọn họ ngồi xe thương vụ của nhà họ Đào.
Trong chiếc xe có bốn chỗ ngồi, Lê Xán và Lâm Gia Giai ngồi ở hàng ghế sau, còn Đào Cảnh Nhiên và Thiệu Khinh Yến ngồi ở hàng trước.
"Phải rồi, học sinh giỏi này, giới thiệu cho cậu, hai cô nàng này là bạn trước đây của tôi, cũng là bạn thân mà tôi chơi từ nhỏ đến giờ, học ở trường Quốc tế Tư Minh, trưa nay cũng ăn cơm với mình."
Để tránh cho Thiệu Khinh Yến mất tự nhiên, Đào Cảnh Nhiên giới thiệu Lê Xán và Lâm Gia Giai trước cho cậu.
Lâm Gia Giai cười nói tên của mình cho cậu, Lê Xán cũng nói theo.
Vì chỗ ngồi của cô ngay đằng sau Thiệu Khinh Yến nên cô không nhìn thấy nét mặt cậu lúc trả lời, chỉ biết giọng cậu còn lạnh lùng hơn cả trong điện thoại, cũng trong trẻo hơn.
"Thiệu Khinh Yến."
Cậu nói.
Đào Cảnh Nhiên cười hì hì tiếp lời, "Bọn cô ấy đã thấy tên cậu trên bảng vinh danh ở trường lâu rồi, hồi trước còn đứng ở cái ảnh đó của cậu lâu lắm."
"Phải đấy, thiên tài, nghe tên đã lâu rồi."
Lâm Gia Giai nhìn chỗ ngồi của Đào Cảnh Nhiên, cười cực kỳ thân thiện, hoạt bát xán lạn.
Lê Xán không đón lời bọn họ, để mặc cho mấy người đó nói chuyện tiếp, còn mình thì làm ổ ở chỗ ngồi, âm thầm đeo tai nghe bluetooth.
Nhà hàng cách trường Thực nghiệm không xa, chỉ cách hai con đường, là con đường ngô đồng Hoành Sơn.
Khi xuống xe, hơi thở trắng đục lập tức phả ra trước mặt cô.
"Xán Xán, cậu thấy cậu ấy thế nào?"
Trên xe, Lâm Gia Giai hào hứng nói chuyện với người ta cả đường, lúc xuống xe lại khoác tay Lê Xán, khuôn mặt hơi nôn nóng.
Lê Xán hiểu ngay ý tứ của cô nàng, cố ý đi chậm lại cùng cô ấy, đi sau lưng hai nam sinh.
Lâm Gia Giai nhỏ giọng nói với cô, "Mình thấy cậu ấy hơi trầm, không thích nói chuyện đáp lại người ta lắm."
Nhà họ Lâm kinh doanh chuỗi công viên trò chơi quy mô lớn, lúc Lâm Gia Giai còn nhỏ, công viên trò chơi của nhà cô nàng đã mở khắp cả nước, thành phố nào cũng có hàng loạt quảng cáo và lượng khách đông đảo, vậy nên từ nhỏ, hầu như những người xung quanh mà cô ấy tiếp xúc ai cũng đón tiếp bằng nụ cười niềm nở.
"Mình còn chưa gặp ai trầm như thế đâu, cả đường vừa rồi, nếu không phải có Đào Cảnh Nhiên tìm chuyện để nói, mình nghĩ chắc mình với cậu ấy không nói gì mất."
Lê Xán chẳng hề thấy kinh ngạc hỏi cô nàng, "Vậy cậu tính thế nào? Cứ thế bỏ người ta hả?"
Lâm Gia Giai suy nghĩ một lát, "Cho cậu ấy một cơ hội cuối cùng đi, xem lát nữa ăn cơm cậu ấy có ga lăng, có vui vẻ với mình không?"
Nếu vậy thì cô còn miễn cưỡng tha thứ cho sự buồn chán của cậu vừa rồi trên xe, còn chủ động theo đuổi người ta.
Lê Xán cười không nói gì, không có ý kiến gì với suy nghĩ của cô ấy.
Mặc dù toạ lạc trên con đường ngô đồng ngập phong tình kiểu Pháp, nhưng bên trong nhà hàng Đào Cảnh Nhiên đặt lại mang làn gió rất có ý hoạ tình thơ của Trung Quốc.
Trong phòng ăn là chiếc bàn tròn lớn kinh điển kiểu Trung, sau khi bọn họ ngồi xuống, lập tức có nhân viên phục vụ đưa khăn nóng cho bọn họ lau tay, sưởi ấm.
Lê Xán ngồi ở chỗ gần cửa sổ, vì lười nghe cuộc trò chuyện lúc có lúc không của mấy người này nên thẳng thừng quay đầu ra đằng sau ngắm cảnh tuyết rơi.
Đây là trận tuyết đầu tiên của Vân Thành sau Tết Dương lịch năm 2018.
Căn phòng có vị trí ngắm tuyết rất đẹp, có thể nhìn thấy nguyên một hàng ngô đồng nước Pháp đã héo hết, lúc tuyết rơi xuống, không có gì đón nhận, chẳng mấy mà dùng tốc độ hơn 5cm/s rơi xuống mặt đất, hoặc tan rã, hoặc chất đống lên hoa văn của hàng gạch mới được thay mới vài tháng trước.
Ánh mắt cô xuyên qua những cành cây thưa thớt màu xám trắng ngoài cửa sổ, vẫn có thể thấy dòng xe cộ tấp nập trên đường, người đi bộ dạo bước hai bên đường, và cả những nhóm người đang nhảy múa, reo hò trong cơn tuyết rơi lớn đã đoán trước được...
"... Mình nghe nói số học sinh năm nay của trường Sư phạm* được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, Bắc Đại cũng sêm sêm Thực nghiệm, có thật không vậy?"
(*) Bản gốc là 师大附中 – Sư đại phụ trung, dịch hẳn ra là Trường THPT trực thuộc Đại học Sư phạm sẽ hơi dài nên mình gọi tắt thôi nhé!
Lê Xán không giống Lâm Gia Giai, không quen mang máy ảnh bên mình, cô nàng tiện tay chụp mấy bức ảnh cảnh tuyết rơi rồi quay đầu, đúng lúc trên bàn lại là cuộc nói chuyện của Lâm Gia Giai.
Cô nàng nói lời này, rõ ràng là muốn Thiệu Khinh Yến trả lời, vậy nên Lê Xán rất ăn ý mà không lên tiếng.
Nhưng Đào Cảnh Nhiên lại thực sự không có mắt nhìn, thẳng thừng tiếp lời cô ấy ngang đường, "Hình như vậy... Cậu quan tâm đến mấy chuyện này từ khi nào thế?"
"..."
Lâm Gia Giai nghẹn họng, cũng không thể nói là vừa mới hỏi bạn trong điện thoại được nhỉ?
Cô nàng chớp chớp mắt, cố giả vờ bình tĩnh, "Mình quan tâm chuyện này thì lạ lắm sao? Dạo này ngày nào Emily cũng khoe khoang bạn trai cậu ta, nói cậu chàng đó là nhóm học tập tốt nhất của trường Sư phạm, ngày nào cũng nhận gì mà học sinh 3 tốt cấp Tỉnh, nhận học bổng, mình chỉ tò mò nên tìm hiểu thôi."
"À à." Đào Cảnh Nhiên gật đầu, dường như rất tin tưởng lý do này.
"Cũng phải thôi, hình như gần đây Emily còn cứ dính lấy tên bên trường Sư phạm, tính ra thì cũng là người yêu đương lâu nhất."
Cậu ta không nói đến chuyện này thì thôi, vừa nhắc tới là Lâm Gia Giai lại cực kỳ hào hứng, chẳng mấy mà đã bị cậu ta dắt mũi đi theo.
"Phải rồi! Mình còn nhớ ông người yêu của cậu ta họ Thẩm, tên là gì ấy nhỉ, mình quên rồi."
"Mình nhớ mình nhớ, Thẩm Thiên Hạo! Lớp Thực nghiệm của trường Sư phạm."
"Đúng đúng đúng! Thẩm Thiên Hạo! Đào Cảnh Nhiên, cậu được đấy, cả chuyện này cũng nhớ?"
Mới dăm ba câu, bọn học đã nói từ trường THPT trực thuộc Đại học Sư phạm cho tới bạn trai của Emily.
Tính hay hóng hớt trong lời nói của Lâm Gia Giai dường như sắp không kìm nén nổi nữa, khóe mắt đuôi mày tung tăng nhảy nhót, có thể nhìn ra được chút ít.
Lê Xán còn nhớ trước đó ở quán trà sữa, cô ấy còn căn dặn mình, bất đắc dĩ hết cách, đành phải đưa chân đá nhẹ cô ấy một cái dưới gầm bàn.
Lâm Gia Giai nhận được nhắc nhở, lại quay đầu với vẻ mặt khó hiểu nhìn cô.
"..."
Lê Xán lặng lẽ nhìn cô ấy.
Ba giây sau, cuối cùng Lâm Gia Giai cũng tỉnh ngộ, lập tức chấm dứt cuộc trò chuyện như ngựa hoang đứt cương với Đào Cảnh Nhiên.
Nhưng bây giờ trên bàn chỉ có mấy món ăn đã nguội, đồ ăn nóng vẫn chưa lên, không nói chuyện với Đào Cảnh Nhiên thì dường như không có chuyện gì để làm thật rồi.
Lâm Gia Giai suy nghĩ một lát rồi lấy một chiếc máy ảnh mini trong balo ra, là loại máy CCD cổ điển gần đây đang thịnh hành về mười năm trước.
Cô ấy cầm máy ảnh quơ quơ, nói, "Mình quen đi đâu cũng chụp hình check-in, dù hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta quen nhau, nhưng cùng chụp một tấm hình kỷ niệm nhé?"
Tuy lời này của cô ấy có hơi mang ý đồ riêng, nhưng nghe qua thì rõ ràng không phải giả, rất đúng với phong cách lúc nào đi đâu cũng mang theo máy ảnh của cô ấy.
Đào Cảnh Nhiên cũng thấy đề nghị này rất hay.
Thế là tất cả mọi người đưa ảnh mắt về phía vị khách duy nhất của hôm nay – Thiệu Khinh Yến.
Thiệu Khinh Yến ngừng lại một lát, "Tôi sao cũng được."
Thế là Lâm Gia Gia vô cùng hưng phấn sắp xếp mọi người đứng dậy, thống nhất đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng.
Vì phải giơ máy ảnh lên nên phải có một người đứng trước ống kính, Lê Xán tự nhiên đứng bên cạnh cô ấy.
Đào Cảnh Nhiên kéo Thiệu Khinh Yến đứng sau lưng hai cô gái, mặc kệ người khác cho cười tươi hay không, dù sao cậu ta chỉ cần chụp một cái là lại cười rạng rỡ.
Lâm Gia Giai ấn chụp ảnh, chụp liên tiếp mấy tấm, sau khi cho mọi người xem qua một lần thì đồ ăn nóng cũng được lên bàn gần hết.
Cuối cùng máy ảnh nằm trong tay Lê Xán.
Có lẽ là vì độ phân giải của máy CCD quá cổ, nên trong mấy tấm hình, trông Lê Xán có hơi bị phơi sáng quá mức.
Trời sinh màu da của cô đã không ở cùng một chiều không gian với màu trắng của da người bình thường, lúc chụp ảnh hay bị mọi người trêu là lén bôi kem dưỡng thể, giờ trong mấy tấm ảnh này lại cực kỳ sáng.
Cô nghiên cứu mấy tấm ảnh, chậm rãi đưa ánh mắt lướt qua khuôn mặt của từng người trong ảnh.
Lâm Gia Giai là con gái nên so với cô cũng trắng không kém, Đào Cảnh Nhiên quanh năm thích chơi bóng nên khuôn mặt là màu lúa mì khoẻ mạnh, còn về Thiệu Khinh Yến cô không biết rõ nhất...
Cậu cũng rất trắng.
Lê Xán có hơi bất ngờ với việc này.
Hơn nữa cậu đứng sau lưng cô, không xa không gần, sau lớp áo khoác lông vũ màu đen là chiếc áo len màu nâu, một khuôn mặt tuấn tú vô song, vừa cao vừa gầy, trông có vẻ cũng ăn ảnh.
Vì cậu mà cô lại xem lại hết mấy tấm hình vừa mới xem qua.
Thế mà tất cả chụp đều đẹp.
Nhất thời Lê Xán không biết nên khen công nghệ của Lâm Gia Giai quá tốt hay là khuôn mặt của cậu ta quá ăn ảnh.
Bỗng dưng, cô lại nghĩ đến tấm ảnh 2 inch treo trên bảng vinh danh của trường học mà khi trước nhìn thấy.
Cậu ăn ảnh, dường như từ lâu đã là một sự thật không cần tranh cãi.
Cô lặng lẽ trả máy ảnh lại cho Lâm Gia Giai, không nói gì.
Bọn họ ăn cơm rồi nói chuyện phiếm cũng như thường.
Trong bữa cơm, Lâm Gia Giai mượn cớ cần gửi ảnh nên muốn WeChat của Thiệu Khinh Yến.
Ban đầu cô nàng nhảy nhót vui sướng, nhưng thời gian dần qua, càng ăn cơm, Lê Xán càng có thể cảm thấy rõ được, càng ngày cô nàng càng từ bỏ.
Sau bữa cơm, cuối cùng bọn họ và Thiệu Khinh Yến cũng phải mỗi người một ngả.
Lâm Gia Giai và Lê Xán đứng dưới cây ngô đồng, nhìn Đào Cảnh Nhiên đang tạm biệt người ta cách đó không xa.
Lâm Gia Giai tựa đầu vào vai Lê Xán, tựa như con hamster nhỏ chán nản uể oải, "Xán Xán, cậu chàng này thực sự không được mà, nếu học sinh giỏi đều như thế này, vậy mình lại có chút bội phục Emily rồi."
"Bội phục cậu ta cái gì?"
"Bội phục cậu ta chịu đựng nổi cái kiểu người kín như bưng ấy!"
Suốt cả bữa ăn, sự nhiệt tình của Lâm Gia Giai rốt cuộc cũng bị mài mòn đến sạch sành sanh.
Cô nàng chưa bao giờ nghĩ được, học sinh giỏi có thành tích tốt như vậy, học sinh giỏi có nhan sắc bùng nổ như thế, lúc nói chuyện với người khác lại trầm mặc, ít nói đến thế.
Trên bàn cơm, nếu không có Đào Cảnh Nhiên luôn khuấy động không khí thì cô ấy đoán chừng ăn xong bữa cơm này, nói chuyện cũng chẳng được đến mười câu.
Lê Xán bật cười, bộ dáng hoàn toàn đã dự liệu được kết quả này.
Lâm Gia Giai vẫn còn nằm lên vai cô, than ngắn thở dài, "Nói chung là cậu ta không hợp với mình, xem ra mình vẫn phải tìm lối đi khác thôi."
Lê Xán an ủi cô ấy, "Đừng tìm đường khác nữa, sắp đến Tết rồi mà, không phải cậu muốn đi Úc chơi sao? Đợi có offer, chúng ta đi Úc luôn nhé, lúc nào về thì đi Hồng Kông, nghe nói nhà thiết kế pháo hoa ở cảng Victoria năm nay là chú Minh đấy, hy vọng đi nhé?"
"Lại là chú Minh hả?"
Lâm Gia Giai nghe xong thì lập tức phấn chấn lên.
"Được đấy, cậu nói thể mình mới nhớ lâu lắm rồi mình không xem pháo hoa ở cảng Victoria, lần trước đi là cách đây 3 năm, tối nay về nhà mình sẽ bàn với bố mẹ, đi Úc trước, sau đó hết năm sẽ đến cảng Victoria xem pháo hoa."
Vì mẹ Lê Xán là người Hồng Kông, nhà ông ngoại cũng ở Hồng Kông quanh năm nên cuối năm nào cô cũng có một nửa thời gian ở Hồng Kông, nửa thời gian ở Vân Thành và các nơi khác trên thế giới.
Lúc Đào Cảnh Nhiên quay lại, hai người đang trò chuyện hăng say về chuyến du lịch sắp tới.
"Về Hồng Kông? Cho mình đi nữa." Cậu ta chen ngang vào nói.
"Biến biến biến, bạn thân đi du lịch, cậu chen vào làm gì?"
"Bạn thân là con trai sao lại không coi là bạn thân chứ?"
"Cậu đừng có mà không biết xấu hổ!"
Đào Cảnh Nhiên bị Lâm Gia Giai từ chối thẳng thừng ngoài cửa.
Cô ấy và Lê Xán đút tay vào túi áo khoác, đứng dưới hàng cây ngô đồng tuyết bay lả tả thêm vài phút nữa, lại bắt đầu nghĩ đến việc về nhà.
"Về nhà á? Đừng mà, cảnh tuyết đẹp thế này, hai cậu không muốn chụp ảnh sao?" Đào Cảnh Nhiên lập tức ngăn lại.
Lê Xán cũng nhớ nhiệm vụ ra ngoài hôm nay, liền hùa theo cậu ấy: "Đúng đó, cậu còn chưa chụp bộ ảnh tuyết chuyên nghiệp nào cho Đào Cảnh Nhiên đúng không? Hay hôm nay thử xem?"
"..."
Lâm Gia Giai liếc nhìn Đào Cảnh Nhiên, một tay ôm chặt túi đựng máy ảnh, một tay kéo Lê Xán, cố tình thì thầm thật to với cô ấy: "Xán Xán, cậu muốn chụp ảnh thì cứ nói thẳng ra, mau bảo cái tên họ Đào đó dẹp đi!"
Đào Cảnh Nhiên: "..."
Mặc dù nói vậy, nhưng cuối cùng cậu ấy vẫn nhận được một bộ ảnh tuyệt đẹp do cô bạn Lâm Gia Giai bất chấp tuyết bay chụp cho.
Bữa tiệc bất ngờ buổi tối chuẩn bị cho Lâm Gia Giai cũng diễn ra rất suôn sẻ như họ mong đợi.
Tối về đến nhà, trời đã rất khuya. Lê Xán vừa tắm xong ra khỏi phòng tắm thì nhận được một đống ảnh do người đang cực kỳ phấn khích Lâm Gia Giai gửi trong nhóm.
Trong đó có ảnh của cô, của Đào Cảnh Nhiên, của Hà Minh Lãng, của Sầm Lĩnh, và rất nhiều ảnh họ cùng nhau tổ chức sinh nhật bất ngờ cho cô nàng tối nay...
Mấy tấm cuối cùng là ảnh họ chụp trong phòng riêng của nhà hàng ở đường Hoành Sơn vào buổi trưa.
Lê Xán hờ hững nhìn chàng trai đang đứng phía sau mình, dù thế nào cũng không thể ngờ rằng, nhiều năm sau, vào một ngày nào đó, cô vẫn lật đi lật lại tấm ảnh này trong điện thoại, ngắm nhìn, trân trọng.
Đó là ngày 12 tháng 1 năm 2018.
Bức ảnh chụp chung đầu tiên của cô và Thiệu Khinh Yến.
Không thân thiết lắm.
