Sinh nhật của Lâm Gia Giai là ngày thứ mười sau Tết Dương lịch.
Vì cô nàng thích náo nhiệt nên năm nào trước ngày này, mọi người cũng gặp mặt nhau, chuẩn bị bữa tiệc sinh nhật bất ngờ cho cô nàng.
Nhưng năm nay là sinh nhật 18 tuổi của cô ấy, bố mẹ nhà họ Lâm cũng rất coi trọng nên thẳng tay tổ chức một bữa tiệc tối cực kỳ hoành tráng bên bờ sông vào ngày sinh nhật, mời hết tất cả bạn bè của cô ấy đến, cho nên hiển nhiên là Lâm Gia Giai cảm thấy sinh nhật năm nay của mình không có gì bất ngờ.
Lê Xán nhìn tin nhắn WeChat sáng lên mà mọi người mới gửi cho mình, trước khi Lâm Gia Giai cầm trà sữa về thì âm thầm lật màn hình điện thoại lại.
"Đào Cảnh Nhiên lại bày trò gì nữa đây, bảo bọn mình đến trường cậu ta làm gì?"
Lâm Gia Giai cầm hai cốc trà sữa mới làm xong về ngồi đối diện Lê Xán, hiển nhiên mới sáng sớm đã bị gọi đi chơi nên tâm trạng không tốt lắm.
"Không biết nữa." Lê Xán tựa lưng vào ghế sofa, làm như cô cũng không biết chuyện gì.
Hai người ngồi trong quán trà sữa đối diện với cổng chính của trường Thực nghiệm, đợi tận hơn nửa tiếng, từ 9 giờ sáng đến 10 giờ kém, Đào Cảnh Nhiên mới lững thững bước đến, cả người toàn hơi lạnh đẩy cánh cửa quán trà sữa ra.
"Đợi lâu đợi lâu rồi, xảy ra chuyện bất ngờ, đi đường gặp học sinh xuất sắc của trường bọn mình nên nói với cậu ấy mấy câu."
Cậu ta cười, kéo ghế ngồi xuống, trên mặt lộ ra sự áy náy.
Lâm Gia Giai bất mãn đập bàn, "Khai mau, hẹn bọn mình ra ngoài làm gì? Mình xem dự báo thời tiết rồi, hình như hôm nay sắp có tuyết rơi, đợi lát nữa về nhà thì lạnh chết mất."
"Cậu đừng gấp mà." Đào Cảnh Nhiên thản nhiên, sau khi ngồi vững thì lấy điện thoại ra gọi trà sữa, "Dù sao cũng ra ngoài rồi, quan tâm tuyết rơi làm gì, chỉ cần cậu không chạy ra ngoài, chỉ ở trong phòng thì bão tuyết có to nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cậu."
Nhiệm vụ hôm nay của Đào Cảnh Nhiên là kéo Lâm Gia Giai ra ngoài cùng với Lê Xán, đến khi mọi người bên đó trang trí sân xong thì mới đưa cô nàng đến.
Cậu gọi trà sữa xong thì bắt đầu nói chuyện với bọn cô, "Nói chuyện vừa rồi mình gặp học sinh xuất sắc đi, các cậu không tò mò là ai sao?"
"Là ai?"
Lâm Gia Giai không muốn biết lắm, nhưng cậu cũng đã nói đến mức này, cô nàng lại không kìm lòng được đi theo suy nghĩ của cậu ta.
"Thiệu Khinh Yến!"
Đào Cảnh Nhiên mặt mày hớn hở, dường như rất tự tin, chỉ cần mình nhắc đến cậu chàng này thì mấy cô gái sẽ hứng thú.
Đáng tiếc là Lâm Gia Giai chỉ cười lạnh một tiếng, "Là người được tuyển thẳng vào Thanh Hoa sao? Người ta với cậu có gì hay mà nói? Không phải là trên đường cậu kéo người ta không tha, muốn trò chuyện đấy chứ? Muốn xin vía học sinh giỏi hả?"
"Nói linh tinh, linh tinh gì vậy hả?"
Đào Cảnh Nhiên nghe vậy thì đập bàn một cái, khuôn mặt hơi nghiêm túc.
"Cậu đây là mắt chó coi thường người khác hả, bạn Lâm Gia Giai này, mình và cậu ấy đều là con trai, đều sống dựa trên carbon ở thế giới này, có gì mà không nói chuyện được? Huống chi, theo cậu nói, vậy bình thường thành tích của Xán Xán cũng tốt, lẽ nào mình cũng không có gì để nói với Xán Xán sao? Cậu hỏi Xán Xán xem, mình không phải người nghe trung thành nhất của cậu ấy ở đâu chứ? Cậu ấy có đồng ý với cách nói của cậu không?"
"..."
Lê Xán không ngờ, cô ngồi không nói gì mà khói lửa trận chiến tranh này còn lan sang chỗ mình được.
Cô khẽ liếc Đào Cảnh Nhiên, tựa như không nghe thấy, trầm mặc cầm trà sữa lên, xoay mặt ra ngoài cửa sổ, lựa chọn từ chối trả lời vấn đề này.
Dù hôm nay là thứ 7 nhưng ở trường công, dù là thứ 7 cũng phải học thêm, vậy nên ở cổng trường vẫn có bảo vệ, đóng một nửa cánh cổng lớn, dù vắng vẻ nhưng thỉnh thoảng cũng có học sinh mặc đồng phục lững thững đi đến, đi vào bên cửa nhỏ.
Cô mặc kệ cuộc cãi nhau mãi không ngừng của Lâm Gia Giai và Đào Cảnh Nhiên, chán nản đỡ đầu, từ góc nhìn này đúng lúc ngắm nghía tấm biển nổi bật treo ngay phía trên cổng chính của trường Thực nghiệm.
Nghe nói đó là dòng chữ lưu niệm mà hiệu trường đầu tiên để lại.
Lê Xán không hiểu gì về thư pháp cũng nhìn ra được là chữ Hành*.
(*) Chữ Hành hay Hành thư là dạng viết nhanh của chữ Khải, được dùng trong các giấy tờ thân mật (như thư từ) và đề tranh. Chữ Hành bắt đầu phổ biến vào thế kỷ II. Khi được viết nhanh, chữ Khải có thể được giản lược đi một hai nét để tạo thành một thư thể gọi là hành khải (行楷). Cũng tương tự như vậy, chữ Hành sẽ biến thành hành thảo (行草). Tác phẩm thư pháp rất nổi tiếng Lan Đình Tập Tự của Vương Hi Chi đời Tấn được viết với chữ Hành.
Cô nhìn chăm chú vào tấm bảng ấy, nhìn tận mười mấy phút.
Gần đây cô luôn như vậy, nhìn thấy gì là nhìn chăm chú vào nó đến ngơ ngẩn, không biết nghĩ gì.
Lúc cô tỉnh táo lại, thế mà hai người ngồi ở đối diện đã ngừng cãi nhau, bắt đầu thảo luận về sở thích của con gái như một kỳ tích.
"Vậy nên cậu mới đề nghị mình tặng cho cậu ấy túi thì tốt hơn?" Đào Cảnh Nhiên khiêm tốn học hỏi.
Lâm Gia Giai chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "Ôi, mình đã nói bao nhiêu lần rồi? Có túi phải độc đáo này, hoa tươi, còn có thiệp, không được thiếu cái nào."
"Chỉ là tặng túi thôi mà." Đào Cảnh Nhiên đầu gỗ thông suốt nói, "Đến lúc đó nhờ tiệm giúp gói hoa và thiệp cùng nhau không phải tốt hơn sao? Mình tốn hơn chục nghìn tệ để mua cái túi, chẳng lẽ ngay cả hoa và thiệp người ta cũng không chuẩn bị cho mình chắc?"
"..."
"Đương nhiên rồi, cậu đưa yêu cầu, người ta vẫn sẽ chuẩn bị giúp cậu thôi."
"Vậy là được rồi còn gì!"
Hai cái đầu này chụm vào nhau, Lê Xán cũng không biết bọn họ bay bổng* như thế nào mà chẳng mấy hai người lại nói từ túi xách như nào mới độc đáo đến Cyberpunk và MechWarrior...
(*) Nguyên văn là 天马行空 – Thiên mã hành không, huhu, mình không tìm được chỗ nào giải thích sát nghĩa của từ này, mình đọc qua các trang rồi tự edit theo ý hiểu của mình. Bạn nào hiểu thì góp ý giúp mình với nhé!
Cô nhíu mày, đổi tư thế chống đầu, sau khi nghe nghiêm túc được mấy phút, cuối cùng mới hiểu rõ cuộc trò chuyện.
Đào Cảnh Nhiên vì cầm chân Lâm Gia Giai nên cố ý bịa đặt chuyện cô gái mà mình thích, đang nhờ cô nàng bày mưu tính kế cho mình.
Cô nhướn mày, cực kỳ khâm phục mạch não của cậu ta, hai tay chống xuống, đang duỗi người thì thấy cửa quán trà sữa lại bị đẩy ra, mấy cô gái đi theo nhóm bước vào.
Cô liếc nhìn thời gian, thế mà chẳng mấy đã đến giữa trưa.
Mấy cô gái vừa vào mặc đồng phục của trường Thực nghiệm, nhìn qua thì là nhóm người ra khỏi trường sớm nhất.
Các cô ấy đứng chọn nước ở cách đó không xa, trong đó còn có người quen biết Đào Cảnh Nhiên, xì xào một lúc về bàn của bọn cô mới có người đứng ra gọi Đào Cảnh Nhiên một tiếng.
Cuối cùng Đào Cảnh Nhiên dừng nói chuyện yêu đương với Lâm Gia Giai, quay đầu chào hỏi với người ta.
"Oa." Lâm Gia Giai mắt la mày lém, "Cậu được chào đón ở Thực nghiệm quá nhỉ?"
"Chứ còn gì! Mình là ai nào?"
Đào Cảnh Nhiên bắt chuyện với người ta xong lại quay đầu định trao đổi sâu hơn về chuyện làm thế nào để theo đuổi thành công một cô gái vừa yêu nghệ thuật lại chẳng thiếu tiền tiếp với cô.
Lê Xán không có hứng nghe, ngáp một cái rồi cuối cùng lấy chiếc điện thoại đã lâu chưa động đến ra.
Ban sáng, bọn Hà Minh Lãng lại rất nhiều tin nhắn đến cho cô, toàn là báo cho cô tiến độ chuẩn bị bữa tiệc.
Theo kế hoạch của bọn họ, thời gian đưa Lâm Giai Giai đến bữa tiệc sau khi mọi thứ được chuẩn bị xong xuôi sẽ rơi vào khoảng ba, bốn giờ chiều, thế nên buổi trưa, cả nhóm vẫn phải tự lo bữa ăn bên ngoài.
Cô nhắn lại cho Hà Minh Lãng tin nhắn "Nhận được rồi", ngẩng đầu lên, đang định hỏi hai người đối diện xem trưa muốn ăn gì, lại bất ngờ phát hiện cách đó không xa có một ánh mắt đang dè dặt rơi vào người mình.
Cô lướt qua thân hình hai người đối diện, nhìn thẳng vào ánh mắt đó.
Đó là một cô gái có khí chất, mặt mũi cũng rất đáng yêu, trông có vẻ vô hại.
Ánh mắt của Lê Xán lạnh băng đến nỗi không hề có độ ấm, vừa mới b*n r* thì làm người ta sợ đến mức vội vàng cúi đầu.
Lê Xán nhìn chằm chằm cô bạn đó hai giây mới nhớ ra đó là người mới vừa chào hỏi với Đào Cảnh Nhiên.
Cô không biết tại sao cậu ấy lại nhìn cô chăm chú, nhưng từ nhỏ đến lớn, chẳng bao giờ cô thiếu ánh mắt đó, vậy nên chỉ nhìn hai giây rồi không để cô ấy vào trong lòng nữa.
Cô thu hồi ánh mắt lạnh lùng, nhanh chóng lấy điện thoại gõ gõ mặt bàn, hỏi, "Trưa ăn gì đây?"
"Hả?"
Đào Cảnh Nhiên bỗng bị ngắt lời, dường như cũng mới nhận ra thế mà đã trưa rồi.
Cậu ấy nhìn xung quanh, nói, "Đợi một lát nhé, trưa nay mình đã đặt phòng ở nhà hàng trên đường Hoành Sơn rồi, lúc nãy quên nói với các cậu, trưa nay Thiệu Khinh Yến cũng ăn với bọn mình, đúng lúc gần đây bố mình định thay gia sư dạy Toán cho em mình, chẳng phải cậu ấy học Toán giỏi lắm sao? Lúc sáng mình nói chuyện này với cậu ấy, trưa định hẹn cậu ấy để trao đổi."
"Sáng này cậu gặp học sinh giỏi thật hả?" Lâm Gia Giai kinh ngạc, cứ cho là cậu ta nói đùa.
"Đùa gì đấy, mình là ai chứ? Cần phải bịa đặt thế không?"
Đào Cảnh Nhiên rất khinh thường nghi ngờ của cô ấy, mở giao diện WeChat của Thiệu Khinh Yến trong điện thoại ra, đắc ý quơ quơ.
"Mình không chỉ quen người ta mà ngày nào cũng tám chuyện đấy, sáng nay còn kết bạn riêng WeChat cùng người ta đấy. Chờ xíu đi, mình nhắn tin hỏi xem cậu ấy bận xong chưa, hình như sáng nay cậu ấy đến trường xử lý giấy tờ gì ấy, bận chuyện tuyển thẳng đó..."
Nói đến chuyện tuyển thẳng, khuôn mặt Đào Cảnh Nhiên vẫn luôn có sự quang vinh và cảm giác tự hào.
Nhìn cậu ta lầu bà lầu bầu, bắt đầu vùi đầu nhắn tin với đối phương, cuối cùng Lâm Gia Giai cũng rảnh rỗi, thừa cơ ngồi xuống bên cạnh Lê Xán.
"Nhìn cái kiểu đắc ý của cậu ta kìa, làm như cậu ta được tuyển thẳng vào Thanh Hoa ấy."
Lê Xán bật cười, đúng là thấy Đào Cảnh Nhiên có cảm giác như thế.
Lâm Gia Giai lại sát đến gần Lê Xán, thì thầm nói tiếp, "May mà sáng nay ra ngoài mình còn nhớ trang điểm, không ngờ học sinh xuất sắc bỏ lỡ hai ngày trước mà hôm nay vẫn còn gặp được, Xán Xán, lát nữa nhớ kỹ phải nhắc mình, giữ gìn hình tượng thục nữ, mình sợ mình bị Đào Cảnh Nhiên chọc cái là lại cãi nhau với cậu ta."
Lê Xán khó hiểu, "Cậu mong chờ à?"
"Hì hì." Lâm Gia Giai bật cười toe toét, "Hồi trước không gặp được thì thôi, đúng lúc hôm nay được gặp, còn phải ăn cơm với nhau, sao mà không mong chờ được?"
Cô nàng nháy đôi mắt lấp lánh, lúc cười lên mà không nói gì, trông cũng ra dáng hiền dịu, ngoan ngoãn.
Lê Xán không nhịn được khẽ mỉm cười, đồng ý lát nữa sẽ để ý nhiều hơn thay cô nàng.
Buổi trưa ở Vân Thành, quả thật trên trời, tuyết bắt đầu bay lất phất.
Đào Cảnh Nhiên nhắn tin một lúc với đối phương, cuối cùng giơ điện thoại lên.
"Ăn cơm thì thôi đi, chuyện học thêm bây giờ tôi đến nói với cậu là được, cậu có yêu cầu gì..."
Lê Xán loáng thoáng nghe thấy giọng bên kia điện thoại.
Trong trẻo, mát lạnh, nhưng lại rè rè không rõ, như đang ở bên ngoài tuyết rơi.
Đào Cảnh Nhiên đáp lời cậu ở trong quán trà sữa ngày càng ồn ào, "Ơ kìa, học sinh giỏi, tôi cũng đặt chỗ ăn xong rồi, báo số lượng, người ta cũng chuẩn bị đầy đủ đồ ăn với dụng cụ rồi, bây giờ cậu không tới, vậy bọn tôi ăn đồ của bốn năm người cũng không hết được..."
Không thể không nói, tài thuyết phục người khác ăn cơm của Đào Cảnh Nhiên đúng là có bài bản, chắc là học được từ bố cậu ta trên thương trường.
Đối diện với thế tấn công này của cậu ta, dường như cô cũng không chống đỡ được, chẳng bao lâu, Lê Xán lập tức nghe thấy đầu kia điện thoại khẽ thở dài, sau đó bật ra hai chữ, "Thôi được."
Đào Cảnh Nhiên lập tức cười tươi rói, lại báo với cậu vị trí quán trà sữa bây giờ của bọn họ.
Không biết sao, lúc Lê Xán nghe Đào Cảnh Nhiên nói vị trí, đột nhiên như có cảm ứng thần kỳ.
Cô thần giao cách cảm quay đầu, lại lần nữa đưa mắt nhìn phía ngoài cửa sổ đã đông đúc người.
Ngoài cửa sổ, bầu trời lất phất tuyết rơi, học sinh bắt đầu mở ô, phông nền càng ngày càng trắng xóa, còn có, chàng trai mặc áo khoác lông vũ màu đen, chậm rãi bước đến gần.
Đó là lần đầu tiên gặp mặt nhau của Lê Xán và Thiệu Khinh Yến.
Mãi nhiều năm sau này, cách thời không xa xôi, cách hơn năm ngàn dặm Anh*, cô vẫn không thể nào quên được buổi trưa hôm đó ở trường Thực nghiệm.
(*) 1 dặm (mile) quy đổi tương đương với 1.609344 kilomet. Tuy nhiên, tại một số quốc gia vẫn sử dụng các đơn vị đo dặm riêng biệt, dẫn đến sự không đồng nhất trong việc đo lường khoảng cách. Dặm Mỹ, Anh: 1 dặm = 1609,344m
Toàn thân chàng trai lạnh lẽo, lặng lẽ đứng bên ngoài cửa sổ kính của cô.
Mà lời đáp lại của cô, là ánh mắt đầy sự kiêu ngạo trong ngày đông.
Bọn họ nhìn nhau cách lớp cửa kính dày cộm.
Trong khung cửa ấy, là tuyết bay đầy trời và tiếng người ồn ã.
