Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 40



Cả quãng đường, trên xe rất yên tĩnh.

Lê Xán ngồi ở ghế sau, mặt lạnh tanh suốt đường đi, chăm chú nhìn cảnh vật phía trước.

Thỉnh thoảng Thiệu Khinh Yến sẽ liếc mắt nhìn cô qua kính chiếu hậu, nhưng vẫn chưa biết nên nói gì.

Đi được nửa đường, điện thoại Thiệu Khinh Yến đột nhiên vang lên.

Từ khi lên xe, điện thoại của anh đã được kết nối bluetooth, nên dĩ nhiên Lê Xán cũng nghe được cuộc trò chuyện của anh và người nọ.

"Alo, Khinh Yến? Ôi trời, chuyến bay của tôi bị huỷ, thay đổi thời gian, bây giờ mới hạ cánh, buổi họp mặt của các cậu kết thúc rồi à?"

Thiệu Khinh Yến vừa lái xe vừa đáp: "Ừ."

"Đúng là ông trời cũng không giúp tôi mà, thế cậu đã gặp được Cố Truyền Minh chưa? Có nói chuyện được với anh ấy không? Có số của anh ấy không? Khó khăn lắm tôi mới có cơ hội tham gia buổi họp mặt cùng anh ấy, vậy mà chuyện bay lại bị huỷ."

Nghe giọng điệu giận dữ cũng có thể tưởng tượng được đầu bên kia tiếc nuối cỡ nào, bực bội ra sao.

Lê Xán im lặng nghe.

Thiệu Khinh Yến đáp: "Tôi có gặp anh ấy rồi, nhưng nói chuyện không lâu, chỉ xin được một tấm danh thiếp. Tôi gửi số liên lạc của anh ấy cho cậu nhé?"

"Được, được, được!"

Đối phương vội vàng đồng ý.

Cố Truyền Minh mà họ nhắc đến hiện đang là Tổng giám đốc điều hành của Tập đoàn Phúc Hưng, cũng là người có tiếng tăm nhất trong số các cựu sinh viên Columbia ở Vân Thành, ai cũng muốn kết thân, nhưng nghe nói rất khó hẹn gặp.

Lê Xán biết Tập đoàn Phúc Hưng. Hồi trước, họ kinh doanh đồ uống là chủ yếu, nhưng vài năm gần đây, kể từ khi Cố Truyền Minh tiếp quản tập đoàn, họ bắt đầu mở rộng sang các dự án bách hóa và tiêu dùng hàng ngày. Theo cô biết, trước đây Phúc Hưng không bằng Hằng Khang, nhưng từ lúc Cố Truyền Minh nhậm chức, giá trị thị trường hiện tại của họ dường như có thể sánh ngang với Hằng Khang, không chênh lệch nhiều.

Còn về Cố Truyền Minh, Lê Xán không nhận biết, mà còn biết rõ. Anh ấy là một trong những người bạn thân từ nhỏ của Lê Đàm, lúc trước đi theo Lê Đàm, cô đã gặp anh ấy nhiều lần, trong buổi họp mặt vừa nãy cũng trò chuyện với nhau một lát.

Nhưng cô không lên tiếng, cứ ngồi dựa về phía sau, nghe hai người họ nói chuyện mấy phút.

Đến khi cuộc gọi kết thúc, không khí trong xe lập tức yên ắng trở lại.

Có lẽ cảm thấy không khí yên lặng thế này hơi kỳ quặc, Thiệu Khinh Yến lên tiếng hỏi Lê Xán: "Nghe nhạc không?"

"Có."

Lê Xán đáp khẽ một tiếng rồi nói: "Nhưng anh tắt bluetooth đi, để tôi kết nối."

Thiệu Khinh Yến không có ý kiến gì.

Lê Xán nhanh chóng kết nối bluetooth với xe của anh.

Bài hát đầu tiên mà cô bật là một ca khúc của Lương Tịnh Như.

Thiệu Khinh Yến chưa nghe bài này bao giờ.

Lúc đầu còn tưởng chỉ là một bài hát trữ tình bình thường.

Mãi đến khi câu này vang lên: "Chia tay vui vẻ, chúc anh hạnh phúc, anh có thể tìm được người tốt hơn..."

"..."

Anh đánh giá thấp Lê Xán rồi.

Làm gì có chuyện cô chỉ đơn giản bật một bài hát được chứ?

"Nước Mỹ có vui không?"

Nghe được nửa bài, đột nhiên Lê Xán hỏi Thiệu Khinh Yến.

Hai tay anh nắm chặt vô lăng, không biết nên trả lời cô thế nào.

Anh nghĩ, có lẽ anh đoán được hiện giờ Lê Xán nghĩ gì về mình...

Tên người yêu cũ rất đáng ghét, nhìn là thấy khó chịu, rất muốn khiến anh xấu hổ, rất muốn bắt anh cúi đầu nhận lỗi.

"Lê Xán..."

"Chắc chơi vui lắm."

Khi sự im lặng qua đi, lúc anh định lên tiếng thì Lê Xán đã tự trả lời thay anh.

Cô khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lẹm: "Nhiều cựu sinh viên Columbia thế kia chắc vui lắm, tốt hơn Anh nhiều, trời lúc nào cũng xám xịt, nước vừa cứng vừa tệ, đi trên đường đâu đâu cũng là..."

"Xán Xán..."

Thiệu Khinh Yến hơi nhíu mày, hình như từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên anh gọi Lê Xán như vậy.

Lê Xán dừng lại.

Cô nhướng mày, nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu, hung dữ nhìn anh.

Thiệu Khinh Yến nhất thời không biết cô đang khó chịu vì bị anh ngắt lời hay vì anh gọi cô như thế.

Anh hít vào một hơi khó mà nhận ra.

"Lê Xán." Anh lại gọi lần nữa

"Ở Mỹ không vui chút nào."

Ở Mỹ, hầu hết thời gian anh không bận học ở thư viện thì cũng đang đi thực tập, ngay cả sau này đi làm ở phố Wall, anh cũng ngày ngày vùi đầu vào đống dữ liệu, chẳng có hoạt động giải trí nào.

Có lẽ đối với người khác mà nói, nước Mỹ đúng là thiên đường, nhưng đối với anh mà nói, đó chỉ là một nơi thuận lợi cho việc học và kiếm tiền.

Giá cả đắt đỏ, thành phố xa lạ... Nếu ở Bắc Thành, hoặc ở Vân Thành mà thuận lợi như thế thì Thiệu Khinh Yến cũng chẳng muốn ra nước ngoài.

Bài hát của Lương Tịnh Như trên loa cuối cùng cũng kết thúc, chuyển sang những ca khúc tiếng Anh bình thường.

Ánh mắt của Lê Xán vẫn dừng lại trên gương chiếu hậu không rời đi.

Mãi đến khi xe dừng lại trước cửa Duyệt Thành Loan, sắc mặt cô mới giãn ra một chút.

Thiệu Khinh Yến quay đầu nói với cô: "Tôi phải đến công ty làm chút việc, em về nhà trước đi."

Còn phải đến công ty ư?

Lê Xán hơi ngẩn ra, anh vừa dứt lời, ánh mắt cô khẽ chuyển động, nhìn sang con số hiển thị thời gian đang nhấp nháy trên màn hình xe.

Đã chín rưỡi tối rồi.

Không biết cô đang nghĩ gì, yên lặng ngồi thêm chốc lát, rồi dửng dưng buông một câu: "Chúc tăng ca vui vẻ, nếu xe cần sơn lại thì nhớ đưa hóa đơn cho tôi thanh toán."

Cô mở cửa xuống xe, sập mạnh một tiếng rồi bỏ đi, không có thêm bất kỳ động tác dư thừa nào.

"..."

Thiệu Khinh Yến im lặng không nói dõi theo bóng lưng cô.

Trong xe, bluetooth vẫn kết nối với điện thoại của Lê Xán, giai điệu đồng quê Mỹ xa lạ vẫn cứ vang lên.

Anh vẫn nhìn theo cho đến khi cô khuất hẳn khỏi tầm mắt, lúc ấy bluetooth mới ngắt hoàn toàn, thay bằng kênh radio mặc định của xe.

Giọng phát thanh viên vang lên đầy hứng khởi và sôi nổi, đang tường thuật những hoạt động tưng bừng trong dịp Tết Dương lịch vừa qua.

Thiệu Khinh Yến rời mắt đi, lại nắm chặt vô lăng.

Hai phút sau, chiếc Volkswagen màu đen lại hòa vào dòng xe cộ tấp nập.

...

Lê Xán ngồi ngoài ban công, một mình hứng gió thật lâu.

Vì đã phát xong hết bài hát nên mâm đĩa than mới mua ở bên cạnh đã ngừng chuyển động

Cô ngồi trên ghế sofa ở ban công, chẳng rõ mình đang nghĩ gì, cũng chẳng biết mình nên nghĩ gì.

Thời gian cứ thế trôi qua, thoáng chốc đã 11 giờ đêm.

11 giờ đêm, Vivian ở lầu dưới vừa về nhà đã bất ngờ gửi tin nhắn cho cô.

Vivian: [Amazing! Xán Xán, cô đoán xem tôi vừa gặp ai ở dưới nhà? Chính là anh chàng đẹp trai ở tầng 8 đó! Hình như anh ấy vừa tan làm về, tôi còn chào anh ấy nữa, nhưng mà anh ấy chẳng thèm để ý tới tôi!!!]

Vivian: [Phẫn nộ. jpg]

Vivian: [Nhưng mà tôi thấy xe của anh ấy rồi, quả nhiên là không giàu lắm, chỉ là một chiếc Volkswagen thôi. Không phải là kiểu người nổi tiếng trên mạng, muốn ra vẻ nên dọn tới đây thật đấy chứ?]

Tuy tin nhắn này vẫn mang theo chút ngưỡng mộ đối với Thiệu Khinh Yến, nhưng đồng thời cũng không giấu được sự khinh miệt.

Rõ ràng, trong mắt cô ấy, dù là minh tinh hay là người nổi tiếng trên mạng đều không phải là một nghề mà bạn trai lý tưởng của cô ấy nên có.

Lê Xán nhìn chằm chằm dòng tin nhắn đó, vẻ mặt vốn không có cảm xúc gì chợt lộ ra vài phần chán ghét.

Đúng vậy, vì sao lái một chiếc Volkswagen bình thường như vậy mà lại phải thuê chỗ ở đắt đỏ thế này?

Ký túc xá công ty sắp xếp ư?

Lê Xán biết chuyện này là không thể.

Trong điện thoại, Vivian nhân tiện chủ đề của Thiệu Khinh Yến, rất nhanh lại bắt chuyện với cô về chuyện tụ họp bạn bè trong dịp Tết dương lịch lần này, bắt đầu than phiền mấy người bạn học vừa từ nước ngoài về ra vẻ đến mức nào. Nếu không phải cô ấy lớn lên ở Mỹ từ nhỏ, thì chắc đã bị họ "làm màu" cho choáng ngợp rồi...

Lê Xán trả lời câu được câu không.

Thế nhưng, tâm trí cô đã sớm bay đi thật xa, thật xa bởi những suy nghĩ vừa rồi.

Cuối cùng, lúc đồng hồ trên tường chỉ sang mười một rưỡi, cô hất tấm chăn đắp trên người ra, quyết định xuống lầu, gõ cửa nhà Thiệu Khinh Yến.

Ở Duyệt Thành Loan, thang máy phải nhập mật mã mới có thể đi đến tầng của mình, thế là Lê Xán chân mang dép lê chạy thang bộ từ tầng 33 xuống tầng 8.

Cô gõ cửa nhà Thiệu Khinh Yến

Một lúc lâu sau cửa mới mở.

Có lẽ cũng vì khó tin, giữa đêm muộn thế này mà vẫn có người gõ cửa nhà mình, nên khi mở cửa, Thiệu Khinh Yến vô cùng cảnh giác.

Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Lê Xán, toàn bộ vẻ căng thẳng trên gương mặt anh lập tức tan biến, chỉ còn lại sự ngạc nhiên.

"Lê Xán?"

Có vẻ như anh còn đang bận việc công ty, trên người vẫn mặc chiếc áo len cùng quần tây từ buổi họp mặt chiều nay, chưa tắm rửa.

Anh đứng cạnh cửa, nhìn Lê Xán.

Lê Xán hít sâu một hơi, sắc mặt bình tĩnh, cô ngẩng đầu, đứng in ngước nhìn anh.

"Muốn gặp Cố Truyền Minh không?" Cô hỏi thẳng thừng.

Thiệu Khinh Yến thoáng ngẩn người.

Đã trễ vậy rồi, cô đi thang bộ xuống đây chỉ để hỏi anh chuyện này ư?

Anh không trả lời cô ngay, chỉ liếc qua chiếc áo len mỏng và chiếc quần ngủ rộng thùng thình trên người cô, hỏi ngược lại: "Em có lạnh không?"

Dù có là căn hộ cao cấp đến đâu, hành lang trong tòa nhà cũng sẽ không bật thiết bị sưởi ấm.

Nghe anh hỏi vậy, Lê Xán cũng ngẩn ra.

Nhưng cô không muốn trả lời vấn đề này, mà nhìn thẳng vào mắt Thiệu Khinh Yến, hỏi lại lần nữa: "Anh muốn quen Cố Truyền Minh không?"

"Có."

Thiệu Khinh Yến bất lực chớp mặt một cái, đành trả lời câu hỏi của cô trước.

"Anh ấy là bạn của anh trai tôi, tôi có thể giúp anh gặp anh ấy." Lê Xán lời ít ý nhiều, bày tỏ rõ mục đích mình xuống đây tối nay.

Thiệu Khinh Yến cụp mắt xuống, chăm chú nhìn cô.

"Có điều kiện gì không?"

"Làm tài xế cho tôi một tháng."

Thiệu Khinh Yến thông minh như vậy, lại là một trong số ít người hiểu được Lê Xán đến bảy, tám phần.

Cô xuống đây muộn thế này, nói những thứ đó, nhất định là có mục đích.

"Nhưng mà tôi rất bận." Anh nói với Lê Xán, "Ban ngày, phần lớn thời gian tôi đều ở công ty, hoặc ra ngoài gặp khách hàng, buổi tối đôi khi cũng vậy..."

"Tôi cũng đâu có kêu anh làm tài xế cho tôi cả ngày, chỉ những lúc nào tôi cần mà anh lại vừa hay rảnh thôi."

Vẻ mặt của Lê Xán rất bình tĩnh, dường như cô đã dự đoán được tình huống này từ trước.

"Vậy nên..."

"Vậy nên anh chỉ cần đồng ý với tôi, tôi sẽ giúp anh liên lạc với Cố Truyền Minh."

Cô nói rất tự nhiên, như thể dù Thiệu Khinh Yến không đồng ý, cô cũng chẳng có vấn đề gì.

Nhưng chỉ có mình Lê Xán biết, nếu anh không đồng ý, cô sẽ nổi điên lên, cũng rất tức giận.

Giống như năm đó vậy.

Cô được người nhà bao bọc rất kỹ, luôn là cô công chúa nhỏ tùy ý bày tỏ cảm xúc của mình.

Thiệu Khinh Yến dường như đang chìm vào suy nghĩ của mình.

Trong mắt Lê Xán, dĩ nhiên anh đang tính toán thiệt hơn, cân nhắc trong cuộc giao dịch này, rủi ro và lợi ích của mình là bao nhiêu.

Dù sao thì bây giờ anh cũng đang làm đầu tư mạo hiểm.

Nhưng thực ra Thiệu Khinh Yến chỉ đang nghĩ, muộn vậy rồi, lẽ nào cô xuống đây tìm anh chỉ để nói chuyện này thôi ư?

"Được."

Cuối cùng, chẳng bao lâu sau, Lê Xán đã nghe được câu trả lời của anh, rồi thấy anh khẽ gật đầu một cái.

Lê Xán đứng ngoài cửa, cuối cùng nhìn anh một cái rồi xoay người định cứ vậy mà đi về tầng trên.

Nhưng Thiệu Khinh Yến lại nắm lấy cổ tay cô.

Ngày thứ hai sau khi gặp lại.

Thiệu Khinh Yến đứng ở cửa nhà mình, nắm lấy cổ tay Lê Xán.

Lê Xán dừng lại.

Thiệu Khinh Yến cũng sững người.

Có vẻ là sợ Lê Xán sẽ khó chịu với hành động của mình nên trước khi cô quay lại, Thiệu Khinh Yến đã buông tay cô ra, dịu dàng hỏi: "Chẳng lẽ em định cứ đi về như thế à? Dùng thang máy từ nhà tôi đi."

"..."

"Ai nói tôi muốn về?"

Công chúa nhỏ bị vạch trần tâm sự, nghe thấy câu này, cuối cùng trên gương mặt công chúa nhỏ thoáng hiện lên vẻ bực bội xen lẫn xấu hổ.

Cô xoay người lại, không nhịn được lườm Thiệu Khinh Yến một cái.

Đi bộ từ tầng 33 xuống tầng 8, trông cô đã đủ ngốc rồi.

Giờ mà đi bộ từ tầng 8 lên tầng 33, chắc cô phát điên mất.

Cô ngẩng đầu, mặc dù so với Thiệu Khinh Yến thì cô thấp hơn một chút, nhưng về khí thế thì chưa từng chịu thua bao giờ.

Chỉ cần một ánh mắt thoáng qua, đã đủ để ra hiệu cho anh dẫn đường.

Cuối cùng, Thiệu Khinh Yến đưa cô vào nhà mình.

Anh vừa mới chuyển vào hôm qua, mọi thứ vẫn còn sạch sẽ và gọn gàng như lúc đầu.

Căn phòng có tông màu đen – trắng – xám, so với căn hộ penthouse của Lê Xán thì có nhỏ hơn chút, nhưng một mình anh ở thì cũng thoải mái.

Lê Xán quan sát căn phòng, thấy rằng phòng khách và bàn làm việc được nối liền với nhau.

Trên bàn làm việc sau chiếc sofa lớn vẫn còn bày hai chiếc laptop, cả hai máy đều đang mở, bên cạnh máy tính còn có một bát mì ăn dở.

Quả nhiên anh vẫn đang làm việc.

Nghĩ đến đây, Lê Xán nhất thời không biết nên biểu cảm thế nào.

Bận rộn kiếm tiền như vậy, chẳng lẽ anh lo kiếp sau không có tiền à?

Cô cười lạnh, chỉ muốn nhanh chóng rời đi.

Nhưng nhìn thấy bát mì nóng hổi vẫn chưa ăn xong đặt trên bàn, cô bỗng cảm thấy chân mình không thể cử động được, cứ đứng yên tại chỗ.

"Lê Xán?" Thiệu Khinh Yến đứng ở cửa gọi cô.

"Thiệu Khinh Yến." Lê Xán đột nhiên gọi anh.

"Tôi cũng muốn ăn khuya."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...