Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 41



Bởi vì mới dọn tới nên trong nhà không có gì cả, bếp còn chưa bật lần nào, cho nên Thiệu Khinh Yến không biết nên làm món gì cho Lê Xán ăn cả.

Anh nhìn ánh đèn rực rỡ phía ngoài cửa sổ, hỏi cô: "Em có muốn ra ngoài ăn không?"

"Không muốn." Lê Xán trả lời dứt khoát.

"Nhưng nhà tôi chỉ có mì ăn liền thôi."

"Nhà tôi có đồ nấu ăn." Lê Xán nhìn anh.

Thiệu Khinh Yến đã hiểu.

"Còn nửa tiếng nữa là tôi phải gửi dữ liệu rồi."

"Vậy nửa tiếng nữa làm xong anh tự lên đi."

Lê Xán chẳng mềm lòng chút nào, đẩy cửa ra, ra hiệu anh quét thang máy cho mình, cô muốn về nhà.

Thiệu Khinh Yến làm theo ý cô.

Cánh cửa thang máy mở ra trước mắt anh, rồi từ từ đóng lại.

Anh quay người, nhanh chóng suy nghĩ về bộ dữ liệu vừa in sâu vào tâm trí, định hoàn thành sớm rồi leo lên tầng 33 chuẩn bị bữa khuya cho Lê Xán.

Nhưng "đing" một tiếng.

Lúc anh đang định đóng cửa nhà lại thì cửa thang máy chợt mở ra.

Thiệu Khinh Yến quay đầu lại, thấy Lê Xán đứng trong tháng máy, mặt tái mét, khoanh tay nhìn anh đầy khó chịu.

"Tôi chưa từng ngắm cảnh đêm ở tầng thấp như này, anh bảo nửa tiếng đúng không? Cho tôi mượn ban công nhà anh ngắm một lát đi."

"..."

Thiệu Khinh Yến đứng ở cạnh cửa, kinh ngạc nhìn Lê Xán bước ra khỏi thang máy, đi lướt qua mình, tự ý đi về phía ban công.

Thật ra ban công nhà Thiệu Khinh Yến chẳng có gì, chỉ có một chiếc ghế mây đặt ở góc, hướng về phía ánh sáng bên bờ sông.

Còn không phải là anh đặt, chiếc ghế đó là của chủ cũ để lại.

Vì không muốn ở cùng một không gian với anh nên từ khi vào nhà, Lê Xán gần như chẳng dừng lại, đi thẳng ra ban công rồi tự nhốt mình ở ngoài.

Cô mở điện thoại lên xem thời gian, định nửa tiếng nữa sẽ chẳng khách khí gì giục Thiệu Khinh Yến lên tầng với mình.

Nhưng mà, ngoài dự đoán của cô, sau khi cô đóng cửa ban công lại, Thiệu Khinh Yến không đi làm việc ngay mà về phòng lấy chăn cho cô.

"Ngoài trời lạnh lắm, em đắp đi." Anh nói.

Lê Xán đứng trong gió rét, nhìn anh không chớp mắt.

Dường như đang nghĩ xem hành động này của anh có hàm ý gì.

Ngoài lý do anh tốt bụng ra thì cô chẳng nghĩ được gì khác.

"Không muốn đắp."

Nếu vậy cô thà chịu lạnh còn hơn nhận lấy lòng tốt của Thiệu Khinh Yến.

Thiệu Khinh Yến cứ cầm chăn đứng trước mặt cô hai phút.

Thấy cô không định cầm lấy thật, cuối cùng dường như anh không chờ nổi nữa, anh đành mở chăn ra, trùm lên người cô.

"Dù có tức giận với người khác thế nào cũng đừng để bản thân phải khó chịu."

Nói xong, anh cũng không đứng lại trước mặt Lê Xán nữa, lập tức quay người vào phòng, tiện tay khép cánh cửa ban công lại giúp cô.

Cách ô cửa kính sát sàn trong suốt, Lê Xán cứ quay đầu lại nhìn anh mà chẳng biểu cảm gì như thế.

So với 5 năm trước, bây giờ Thiệu Khinh Yến đã phải dùng đến kính khi làm việc.

Anh với lấy chiếc kính gọng bạc mảnh ở cạnh laptop, thứ mà lúc nãy vừa mở cửa đã tháo ra, rồi ngồi lại trước bàn sách, bắt đầu chế độ làm việc.

Nhìn từ góc này, có thể thấy rõ đường quai hàm hoàn hảo của anh, như thể được ai đó tỉ mỉ điêu khắc, chẳng khác gì 5 năm trước.

Ánh bạc phản chiếu từ gọng kính mang theo vẻ sắc sảo lạnh lùng, trong mắt Lê Xán, điều này lại càng khiến hình tượng học sinh xuất sắc của anh thêm bộ lọc của một kẻ cặn bã nho nhã.

Cô không khỏi thất thần, nhớ lại khoảng thời gian ngồi ở thư viện với Thiệu Khinh Yến.

Bình thường, Lê Xán có rất nhiều hoạt động giải trí, muốn học gì sẽ thuê người đến nhà kèm, còn Thiệu Khinh Yến, bất cứ việc gì cũng tra cứu tài liệu, cô chưa từng trải nghiệm bao giờ.

Chưa từng trải nghiệm không có nghĩa là cô không hiểu Thiệu Khinh Yến.

Không phải những đứa trẻ nhà nghèo đều như vậy sao?

Trong quãng thời gian hạnh phúc nhất của năm 18 tuổi, cô đã nhiều lần cùng Thiệu Khinh Yến đến thư viện.

Mỗi lần thấy anh chăm chú học bài, cô sẽ không nhịn được mà trêu anh, có khi lén đá chân anh dưới bàn, có khi cố tình nằm úp lên bàn thổi vào sách của anh, lần nào cũng khiến anh buộc phải nhìn cô, sau đó cô sẽ vui vẻ.

Lần đầu tiên cô và Thiệu Khinh Yến hôn nhau là vào buổi tối hôm tốt nghiệp.

Nhưng nụ hôn khiến cô ấn tượng nhất là lúc hai người ở thư viện.

Anh bị cô làm phiền, sau đó bảo cô không được trêu anh nữa.

Cô lại nói muốn đi ăn.

Thiệu Khinh Yến, không thể không kết thúc việc học, đi ăn cơm cùng cô.

Lần nào đi ăn cùng Thiệu Khinh Yến, Lê Xán đã quen không chọn những nhà hàng quá đắt đỏ với anh, nếu thèm quá, cô sẽ báo trước là mình mời, để anh không cảm thấy áp lực.

Thời điểm đó, Lê Xán thật sự rất hạnh phúc, cảm thấy mình đang chìm đắm trong mối tình ngọt ngào nhất thế giới.

Cho nên sau này Thiệu Khinh Yến nói chia tay, cô mới phản ứng dữ dội như thế.

Hôm đó ở thư viện, Lê Xán lại giận dỗi, nhất quyết đòi anh đi cùng cô đi cầu thang.

Thật ra đi từ tầng 5 xuống tầng 1 cũng chẳng tốn nhiều thời gian.

Nhưng khi đi tới góc cầu thang giữa tầng 5 và tầng 4, Lê Xán không kìm được hôn lên má anh một cái.

Cô và Thiệu Khinh Yến chưa từng hôn sâu.

Nhưng lần đó, Thiệu Khinh Yến lại ném ba lô xuống đất, ép cô vào tường, gần như cướp trọn hơi thở của cô.

Từ tầng 5 xuống tầng 1, hai người đi mất nửa tiếng đồng hồ.

Cảnh sông ở tầng 8 không thoáng như tầng 33, nhưng nhìn vẫn khá đẹp.

Lúc này đã là nửa đêm, nhưng bên kia bờ sông vẫn rực rỡ và sầm uất, như thể mỗi người, mỗi tòa nhà đều đang hết mình tỏa sáng để chào đón năm mới.

Lê Xán siết chặt chiếc chăn trên người, cuối cùng cũng chờ đến lúc Thiệu Khinh Yến ra gọi mình.

"Đi thôi." Anh nói.

Lê Xán ngẩng đầu lên.

Anh đã tháo kính ra, dưới ánh đèn, có thể lờ mờ thấy hai bên cánh mũi hơi ửng đỏ.

Trước đây cô không để ý, nhưng bây giờ nhìn lại, thật sự rất rõ ràng.

Thật sự muốn véo một cái.

Nhưng cô vẫn kiềm chế được.

"Đi thôi." Cô cũng đứng dậy, ôm chăn đi vào nhà, để ở trên sô pha.

Hai người đi tháng máy lên tầng 33.

Ngày nào cô giúp việc cũng đi chợ mua thức ăn, cho nên tủ lạnh nhà Lê Xán vô cùng phong phú.

Nhưng Thiệu Khinh Yến ngồi lục lọi một lúc, cuối cùng lấy một quả trứng gà và một quả cà chua.

Một bát mì đỏ rực màu cà chua, điểm xuyết sắc vàng được đặt trước mặt Lê Xán, như nhắc cô đã đến lúc ăn rồi.

"Sao lại không có thịt?" Lê Xán hỏi một cách tinh quái.

"Muộn quá rồi, ăn thịt không tốt cho tiêu hóa."

"Thiệu Khinh Yến, anh ăn mì không có thịt nên cũng không muốn cho tôi ăn thịt đúng không?"

Lê Xán lập tức phản bác lại.

Thiệu Khi Yến biết cô đang nói tới bát mì anh vừa ăn.

"Anh ăn mì ăn liền thì sao không sợ không tốt cho tiêu hoá?" Cô ngước lên hỏi.

Thiệu Khinh Yến im lặng một lát mới trả lời: "Quen rồi."

Sau đó anh còn nói: "Nếu em muốn ăn thì tôi đi làm thêm thịt cho em."

"Thôi." Nghe tới đây Lê Xán mới bĩu môi, tỏ vẻ miễn cưỡng chấp nhận, kéo bát mì lại trước mặt mình.

Cô ngồi xuống cạnh bàn, nói: "Bát này nhiều quá, anh ăn chung với tôi đi."

"Tôi ăn rồi, không đói..."

"Vậy chỉ còn cách đổ đi thôi."

Lê Xán thản nhiên nói.

Cô tự lấy một cái bát nhỏ, bắt đầu gắp từng chút từ bát mì lớn sang bát của mình, rồi cứ thế ăn.

Hình ảnh này rất quen thuộc.

Thiệu Khinh Yến nhớ, lần đầu anh và Lê Xán ăn cùng nhau cũng như thế này.

Anh đứng trước bàn ăn, chần chừ một lát rồi ngồi xuống.

Hai người đều im lặng.

Sau nhiều năm xa cách, trong không gian kín thế này, dường như họ chẳng có gì để nói với nhau cả.

Ít nhất trong mắt Lê Xán là thế.

Lần nào...

Lần nào cũng là cô chủ động tìm anh, họ mới có cơ hội gặp gỡ, mới có cái gọi là "sau này".

Dù cho lần nào mục đích của cô cũng không thiện lương.

Giống như lúc này vậy.

Cô cũng không biết, ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại chạy đi giới thiệu Cố Truyền Minh cho anh.

Là bởi vì Vivian nói, hay do vốn dĩ trong lòng cô vẫn cảm thấy áy náy?

Cô không biết.

"Ngày kia tôi phải đi Hồng Kông."

Mãi đến khi ăn xong, Lê Xán mới nghe thấy Thiệu Khinh Yến chủ động lên tiếng, nói với mình.

"Nếu em muốn mua gì thì cứ nói với tôi."

Hình như đó là lời đã ấp ủ từ rất lâu, nên khi nói ra, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm nhưng cũng đầy hy vọng.

Lê Xán mặt không đổi sắc nhìn anh, không hiểu được anh nói vậy là có ý gì.

Cảm ơn cô giúp anh liên lạc với Cố Truyền Minh à? Hay là lý do khác?

"Thế à?"

Cô không vội đồng ý với Thiệu Khinh Yến, chỉ lơ đãng hỏi lại, như thể không muốn tiếp xúc quá nhiều với anh.

"Cảm ơn anh, nhưng để tôi xem tình hình đã, gần đây tôi không muốn mua gì cả."

Thiệu Khinh Yến khẽ "Ừ" một tiếng.

Giọng điệu chẳng khác gì lúc nãy.

"Chúng ta kết bạn WeChat đi." Anh cầm chiếc điện thoại vẫn luôn đặt trên bàn lên, nói: "Sau này tiện liên lạc chuyện của Cố Truyền Minh hơn."

"Tại sao tôi phải tiện liên lạc với anh?"

Quả nhiên là vì chuyện của Cố Truyền Minh.

Vẻ mặt Lê Xán chẳng thể nói là thản nhiên đến đâu, mà dường như cô càng tìm thấy một lối để trút giận lên người Thiệu Khinh Yến.

Kể từ ngày hai người chia tay, Lê Xán đã xóa WeChat của Thiệu Khinh Yến rồi.

Cô biết rõ tính cách của mình, sau chia tay thì không thể làm bạn được.

Vì vậy, sau ngày hôm đó, cô đã xóa và chặn hết tất cả các phương thức liên lạc của Thiệu Khinh Yến, xoá cực kỳ dứt khoát, chặn không hề ngượng tay.

Người nói chia tay là anh, chẳng lẽ cô còn mặt dày giữ lại thông tin liên lạc của anh, chờ bị anh bỏ rơi cô lần nữa sao?

Đời này Lê Xán sẽ không bao giờ chịu uất ức như vậy.

Cô nhìn Thiệu Khinh Yến, lần này, cô không đồng ý yêu cầu của anh.

Thậm chí cô còn để lộ chiếc nanh dữ tợn với anh, ánh mắt đầy thờ ơ và khinh miệt, ghét bỏ và trách móc.

Cô nói: "Mặc dù không phải lúc nào tôi cũng có nhà, nhưng ngày nào cô giúp việc cũng sẽ tới đây nấu cơm và dọn dẹp, anh có chuyện gì thì cứ leo lên tầng 33 rồi để giấy tờ ở trước cửa là được rồi, tôi sẽ dặn cô ấy trước khi về thì kiểm tra một lượt, rồi hồi âm cho anh trong vòng 24 tiếng, còn về WeChat..."

"Thôi bỏ đi."

Lê Xán nói với vẻ điềm tĩnh, sau đó đặt bát đũa xuống rồi rời đi.

Chỉ còn một mình Thiệu Khinh Yến ngồi đó, đối diện với bát mì đã nguội, chẳng biết phải nói gì.

...

Sau kỳ nghỉ Tết Dương lịch, Lê Xán bận rộn hơn bao giờ hết.

Cuối tháng ba này studio sẽ khai trương, các mối quan hệ cũng cần Lê Đàm dẫn cô đi giao thiệp từng người một.

Kể từ lần ăn khuya cùng Thiệu Khinh Yến trước đó, Lê Xán vẫn chưa gặp lại anh.

Bởi vì hai người không thêm WeChat nên cũng chẳng biết gì về động thái của nhau cả.

Hôm nay, hiếm khi cô có chút thời gian thư giãn, tụ tập cùng Lâm Gia Giai, xem các bộ sưu tập thời trang thu đông mới nhất của các thương hiệu lớn.

"Hay là mấy hôm nữa tụi mình đi Hồng Kông đi." Lâm Gia Giai lật xong tạp chí trên tay, sau đó liên lạc với nhân viên bán hàng quen thuộc vài câu, chẳng mấy lại thấy chán.

"Ở Vân Thành chẳng có kiểu nào mới cả."

Lê Xán không nói gì, gần đây cô bận quá, có lẽ từ giờ đến Tết Nguyên đán cũng chẳng có thời gian đi Hồng Kông.

Nhưng ở Hồng Kông...

Không hiểu sao cô lại nghĩ tới Thiệu Khinh Yến vào đêm hôm đó.

"Ngày kia tôi phải đi Hồng Kông... Nếu em muốn mua gì thì cứ nói với tôi..."

Cô điên rồi sao?

Lê Xán cười tự giễu, cô thật sự điên rồi mới dám hy vọng anh sẽ mua đồ từ Hồng Kông về cho mình.

Cô không nghĩ tiếp chuyện này nữa, sau khi tạm biệt Lâm Gia Giai, Lê Xán quay về Duyệt Thành Loan, định tắm rửa rồi nghỉ ngơi một chút.

Chiếc Rolls-Royce dừng lại trước cổng Duyệt Thành Loan vừa đúng 6 giờ tối.

Vì không thích tự lái xe, Lê Xán thường kêu tài xế đưa đến cổng rồi cô đi bộ thẳng vào sảnh lớn.

Vừa bước vào sảnh lớn, không ngờ Lê Xán lại gặp Thiệu Khinh Yến.

Anh ngồi trong phòng chờ ở sảnh lớn, trước mặt đặt một chiếc laptop.

Nhận ra có ánh mắt quen thuộc hướng về phía mình, cuối cùng ánh mắt tập trung nhìn vào laptop của anh cùng ngẩng lên.

Đôi mắt anh trầm tĩnh, vừa khéo đụng phải ánh mắt của Lê Xán.

Mấy ngày không gặp, anh đi công tác ở Hồng Kông về, hình như trông anh mệt mỏi hơn khi trước nhiều.

Lê Xán đứng yên tại chỗ nhìn anh, mặt không chút cảm xúc, sau đó cô bất ngờ xoay người, không để ý đến suy nghĩ của anh, tập trung đi về phía thang máy của mình.

Thiệu Khinh Yến ngồi trên sofa ngây ra chừng hai giây.

Anh nhanh chóng đứng dậy, cầm túi đồ đặt bên chân lên, chủ động đi tới bên cạnh Lê Xán.

"Lê Xán." Anh gọi cô.

Lúc này Lê Xán mới quay đầu, bất đắc dĩ nhìn anh.

"Tôi đã nói với anh trai chuyện của Cố Truyền Minh rồi, muộn nhất là trước Tết, anh ấy sẽ giúp các anh sắp xếp một buổi gặp riêng, đến lúc đó anh chỉ việc qua thôi."

Lê Xán cho là anh tìm mình vì chuyện của Cố Truyền Minh, cho nên sau khi nói xong cô liền quay mặt đi, rõ ràng là không muốn nói thêm câu nào với anh.

Nghe vậy, Thiệu Khinh Yến khẽ đáp "Ừm" một tiếng, nói cảm ơn cô.

Lúc Lê Xán tưởng anh nhận được lời cam kết rồi thì sẽ lập tức xoay người rời đi, quay về sofa, nhưng ngoài dự đoán của cô, anh đưa hộp quà vẫn cầm nãy giờ trong tay tới trước mặt Lê Xán.

"Mấy hôm trước tôi đi dạo ở Hồng Kông thì thấy cái này, tôi nghĩ em sẽ thích."

Cái gì thế?

Đi dạo ở Hồng Kông?

Suýt nữa Lê Xán tưởng mình nghe nhầm.

Khoảnh khắc cô lại một lần nữa quay đầu nhìn Thiệu Khinh Yến với ánh mắt khôi hài, cũng vừa lúc nhìn rõ được món đồ anh đang cầm trên tay.

Không ngờ lại là một thương hiệu thiết kế ít người biết đến của Singapore mà gần đây cô để ý.

Trong nước, hiện tại chỉ có Hồng Kông có cửa hàng chính thức của thương hiệu này, các khu vực khác thì vẫn chưa có.

Lê Xán cứ lặng lẽ nhìn Thiệu Khinh Yến xách túi của thương hiệu ấy đứng ngay trước mặt mình như vậy.

Ngón tay thon dài của anh dường như chẳng khác gì so với trước kia, không biết có phải là do vào đông hay không mà nhìn còn trắng hơn.

"Cảm ơn."

Không biết qua bao lâu, cô mới lịch sự nhận lấy túi quà trên tay anh.

Lúc nhận lấy đồ, cô còn cố tình tránh để không chạm vào tay Thiệu Khinh Yến.

Thang máy chậm chạp mãi chưa tới.

Hai người cứ yên tĩnh đứng trước thang máy như vậy một lúc.

Đứng chưa đến nửa phút, Lê Xán nghe thấy Thiệu Khinh Yến hỏi: "Em ăn tối chưa?"

"Vẫn chưa."

"Tôi cũng chưa ăn."

Lần thứ ba Lê Xán quay đầu nhìn anh.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn sáng lên, khuôn mặt cô bại lộ dưới ánh đèn vàng lấp lánh của sảnh lớn, dường như đầy tâm sự, dường như muốn nói lại thôi.

Thiệu Khinh Yến đón nhận ánh mắt của cô, vẫn tự nhiên hỏi: "Vậy em có muốn ăn tối cùng nhau không?"

Thực ra giờ này chắc cô giúp việc đã nấu cơm xong rồi.

Nhưng Lê Xán nhìn anh, lời từ chối đến bên miệng lại nói không thành lời.

"Tôi muốn ăn cá." Cô nói.

"Được, hình như gần đây có một quán canh chua cá ngon lắm."

Thiệu Khinh Yến lấy điện thoại ra, cúi đầu tìm quán.

Toàn bộ quá trình, Lê Xán chỉ đứng đó nhìn chằm chằm vào anh, không biết đang suy nghĩ gì.

Đến khi thang máy tới, Thiệu Khinh Yến chạy đi thu dọn đồ của mình, cùng cô xuống gara để xe.

Đây là lần đầu tiên hai người ăn tối cùng nhau kể từ khi gặp lại.

Như thường lệ, Thiệu Khinh Yến lái xe, nhà hàng anh chọn nằm ở một trung tâm thương mại cách tiểu khu hai con phố.

Ra khỏi thang máy, Lê Xán đi theo Thiệu Khinh Yến đến xe anh.

Lúc đi ngang qua đuôi xe, cô cố ý liếc nhìn cái chỗ hôm trước mình làm trầy.

Quả nhiên, vết trầy vẫn còn đó.

Cô chẳng chột dạ chút nào, chỉ vô thức liếc Thiệu Khinh Yến thêm một cái, rồi vẫn mở cửa ghế sau ra.

Gần đây Lê Xán rất bận, nhất là hôm nay.

Cô phải đi giày cao gót, đứng trong studio cả ngày.

Trước khi chính thức khai trương, studio đã bắt đầu chạy thử kinh doanh, nhận một số dự án thiết kế quảng cáo.

Đây là đơn hàng đầu tiên mà cô thực sự cần tự mình hoàn thành kể từ khi ra trường, cô theo sát từng bước, đảm bảo mỗi khâu đều không xảy ra sai sót.

Cô rất mệt.

Vậy nên sau khi lên xe không lâu thì tựa vào ghế ngủ mất.

Thiệu Khinh Yến hạ thấp ánh sáng trong xe xuống, giảm tốc độ xe lại, cố gắng để cô ngủ thêm một chút.

Nhưng nhà hàng chỉ cách đây hai con phố, dù đi chậm thế nào thì hơn mười phút cũng đã đến nơi.

Anh đỗ xe vào nhà để xe của nhà hàng, không nỡ gọi cô dậy.

Nhưng mà Lê Xán như được gắn đồng hồ báo thức, xe vừa dừng đã mở mắt ra.

Ánh mắt cô mơ màng, vừa dụi mắt vừa hỏi Thiệu Khinh Yến.

"Đến rồi à?"

"Ừm, đến rồi."

"Vậy thì xuống xe thôi."

Hiếm khi cô không khó chịu sau khi thức giấc, đưa tay mở cửa ra xuống xe.

Nhưng có thể là vì vẫn chưa tỉnh ngủ, lúc xuống xe, cô quên mất mình đang đi giày cao gót, chỉ nghe thấy "rắc" một tiếng...

Lê Xán suýt nữa thì trẹo chân.

May là có Thiệu Khinh Yến đỡ.

Cô được anh đỡ dậy, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.

"Tôi vẫn chưa tỉnh ngủ..."

Cô biện minh một cách nhạt nhẽo, như thể sợ anh sẽ cười nhạo mình.

Nhưng Thiệu Khinh Yến đứng bên cạnh cô chỉ lịch sự rút tay về, không hề có ý chê cười cô.

"Ừ, tôi biết." Anh nói.

Nhưng trong lòng Lê Xán vẫn thấy khó chịu.

Cô đi theo Thiệu Khinh Yến vào nhà hàng canh chua.

Nhà hàng này có tổng cộng 5 tầng.

Lúc gọi món, Lê Xán hiếm hoi đưa mắt quan sát nhà hàng thêm vài lần.

Cô vốn nghĩ, mấy nhà hàng như này sẽ ồn ào lắm, không ngờ lại được thiết kế giống nhà hàng tư nhân vô cùng yên tĩnh.

Dù bên ngoài có ồn ào thế nào cũng không nghe thấy.

Hơn nữa, cá ở đây đều được chọn trực tiếp từ bể rồi chế biến ngay tại chỗ, từ lúc chọn món đến khi dọn lên bàn không quá một tiếng, đảm bảo hương vị tươi ngon nhất.

Lê Xán rất hài lòng.

Hơn nữa, Thiệu Khinh Yến chọn vị trí gần cửa sổ, nhìn ra ngoài, toàn bộ trung tâm tài chính Vân Thành rực rỡ ánh vàng đều lọt vào tầm mắt, tầm nhìn cực kỳ đẹp.

"Lúc còn ở phố Wall, anh kiếm được nhiều tiền không?" Sau khi gọi món, Lê Xán đột nhiên không nhịn được hỏi anh.

Thiệu Khinh Yến nhìn cô: "Không nhiều, chẳng được bao nhiêu."

Anh nói vậy không phải vì cố tỏ ra khiêm tốn.

Chẳng qua số tiền anh kiếm được chẳng đáng là bao so với Lê Xán.

Tập đoàn Hằng Khang là một trong một trăm doanh nghiệp hàng đầu cả nước, Lê Xán lại là công chúa của Hằng Khang. Nhà cô có sản nghiệp khắp nơi, không chỉ trong nước mà còn trải rộng ra các nước trên thế giới. Chỉ một chút tiền rơi ra từ kẽ tay thôi, cũng đủ để nuôi sống hàng chục, hàng trăm người.

Năm 20 tuổi ấy, anh đã nhìn thấu hiện thực đó, để rồi hiểu ra mình đã mơ mộng hão huyền đến mức nào.

Nhưng dĩ nhiên là Lê Xán cảm thấy anh đang khiêm tốn.

Cô nhớ lại quán bún cá trước đây Thiệu Khinh Yến dẫn mình đi ăn, so với khung cảnh bây giờ thì quả thực một trời một vực, chất lượng cá cũng khác xa nhau.

Hơn nữa, anh còn dọn đến sống cùng khu với cô.

Anh nói không kiếm được nhiều tiền thì ai mà tin được?

"Anh định sau này ở Vân Thành an cư luôn à?"

Trong lúc còn chờ cá được mang ra, Lê Xán trò chuyện với anh câu được câu chăng.

Dù đa phần là cô hỏi, anh trả lời.

"Có lẽ vậy."

Lúc này, câu trả lời của Thiệu Khinh Yến là vậy

Lê Xán gật đầu: "Vậy anh định mua nhà ở đâu? Duyệt Thành Loan luôn sao?"

Duyệt Thành Loan là dự án ven sông mới duy nhất phát triển trong vài năm gần đây, là lựa chọn hàng đầu của không ít người trẻ giàu có. Sắp tới, giai đoạn hai của dự án sẽ được triển khai, chắc chắn sẽ rất nhiều người đổ xô tới.

Thiệu Khinh Yến dừng lại: "Duyệt Thành Loan cũng được, nhưng tôi vẫn chưa đủ khả năng mua ngay, chờ thêm mấy năm nữa rồi tính tiếp."

Lê Xán lại gật đầu.

Chính sách mua nhà hiện nay ở Vân Thành khá khắt khe, không những phải có tiền mà còn phải đạt đủ một số điểm tích lũy của thành phố.

Thiệu Khinh Yến mới về Vân Thành, dù anh có tiền cũng chưa thể mua nhà ngay được.

Hai người trò chuyện một lúc, cuối cùng canh chua cá bốc hơi nóng hổi, tưới dầu nóng cũng được bưng lên.

Lê Xán nhìn con cá mình vừa chọn vài chục phút trước, giờ đã biến thành món ăn xuất hiện trước mặt, trong lòng cảm thấy xúc động khó tả.

Cô thật sự đang ngồi ở đây ăn tối cùng Thiệu Khinh Yến.

Bữa cơm tối đầu tiên của bọn họ sau khi gặp lại.

Cô lặng lẽ lấy điện thoại ra, chụp mấy bức ảnh món canh chua cá.

Sau đó, cô đưa điện thoại cho Thiệu Khinh Yến, giống như hồi trước cô kêu anh chụp ảnh cho mình.

"Chụp cho tôi một tấm cảnh đêm." Cô nói chuyện không chút khách sáo.

Thiệu Khinh Yến nhận lấy điện thoại.

Người đàn ông tràn đầy sức hút giỏi giang vẫn giống hệt 5 năm trước ngồi trên thảm cỏ thơm, ánh mắt lộ rõ vẻ chần chừ.

"Tôi không biết chụp lắm."

"Anh không biết chụp?" Lê Xán thẳng thừng hỏi ngược lại, "Chẳng lẽ bạn gái thời đại học không dạy anh chụp à? Thời đại này rồi, làm gì có ai yêu đương mà không biết chụp hình cho bạn gái chứ?"

"..."

Thiệu Khinh Yến nắm chặt điện thoại, nhìn cô, ánh mắt sáng trưng, nhưng chẳng biết đang nghĩ gì.

"Lê Xán, hồi đại học tôi không yêu ai cả." Anh nghiêm túc nói.

Lê Xán ngồi đối diện, cuối cùng nhìn anh sâu xa.

Đúng vậy, anh không yêu đương, cô đã biết từ lâu rồi.

Hôm đó Đào Cảnh Nhiên đã kể hết chuyện của anh cho mọi người nghe, anh ấy nói, nếu không đi học thì thời gian đó anh sẽ đi làm, không yêu ai cả, từ khi học đại học tới giờ, nghe nói chưa từng có đối tượng nào.

Cô nghe vào tai, đồng thời vẫn ghi nhớ trong lòng.

Không chỉ chuyện này, cô còn sớm biết rất nhiều chuyện khác, nhưng cô vẫn muốn lôi mọi chuyện trước mặt anh, muốn nghe trả lời mình, như vậy cô mới cảm thấy thỏa mãn.

Cô chớp chớp mắt, bắt chéo chân, không vì câu nói hồi đại học không yêu ai của Thiệu Khinh Yến mà bỏ qua cho anh, mà lại cố ý hỏi tiếp: "Ồ, thế sau khi tốt nghiệp bạn gái anh không dạy à?"

"..."

Thiệu Khinh Yến súc sạch cốc và bộ đồ ăn cho cô, rồi sắp xếp lại theo thói quen ăn uống trước đây của cô.

Sau đó lại lặp lại các bước đó cho mình.

Đợi đến khi lớp dầu nóng trên miếng cá lắng xuống, không còn bốc lên hơi nóng sôi sùng sục, anh mới lại ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn Lê Xán.

"Lê Xán." Anh nói.

"Sau khi tốt nghiệp, tôi cũng chưa từng có bạn gái."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...