Thiệu Khinh Yến đi rồi.
Lê Xán chủ động bảo anh đi.
Điện thoại của bà Tôn Vi như đánh đòn cảnh cáo, đập thẳng vào đỉnh đầu cô, khiến cô vật lộn thoát ra khỏi sự hoang đường và vui sướng không có giới hạn mấy hôm nay, không thể không giữ lấy sự tỉnh táo.
Cô bảo Thiệu Khinh Yến đi rồi, đồng thời cũng bảo hôm nay không cần anh nữa, anh không phải lên.
Thiệu Khinh Yến không nói gì thêm, tựa như không biết vì sao đột nhiên cô lại bảo mình rời đi, cũng không nhìn thấy bốn chữ "Quý bà Tôn Vi" thật to bất ngờ nhảy ra trên điện thoại của cô.
Nhưng Lê Xán biết, anh nhìn thấy rồi.
Nhìn qua bóng lưng của anh, cô lại cảm giác được sự ngạt thở vô biên một lần nữa.
Như thể tất cả lại trở về điểm bắt đầu, về ngày hôm ấy, cô nhìn cơn mưa không ngừng rơi xuống ngoài phòng, bên tai toàn là giọng nói lời chia tay của anh.
Động tác thu dọn đồ đạc của Thiệu Khinh Yến rất nhanh.
Sạch sẽ, nhanh chóng.
Không có chút dấu vết anh từng ở trong nhà cô chút nào.
Lê Xán cứ nhìn xuống đất, hướng về phía cửa chính.
Anh đi chưa đầy mười phút, bà Tôn Vi đã đẩy cánh cửa đó ra.
Trong tay bà cầm theo một chiếc hộp giữ nhiệt, trên tay mang theo chiếc túi xách mà bà yêu thích đã lâu.
"Sao bệnh mà cũng không nói với trong nhà một tiếng, nếu không phải hôm qua anh con quay về nhà nhắc một câu thì đến giờ mẹ còn không biết đấy."
Bà mở hộp giữ nhiệt ra, bên trong là súp bồ câu mà bà đặc biệt phân phó cho người trong nhà nấu.
Lê Xán vừa ngửi thấy mùi thì đã nhíu mày.
"Hôm qua cô Dung vừa nấu cho con rồi." Cô rầu rĩ nói.
"Nấu rồi là được, xương cốt bị thương tổn, đáng lẽ nên uống nhiều súp bồ câu."
Bà Tôn Vi chuyển hướng sang phòng bếp, liếc mắt nhìn, hỏi: "Cô Dung không ở đây sao?"
"À, cô ấy đi ra ngoài mua đồ ăn rồi ạ, hôm nay con không muốn uống súp bồ câu, muốn ăn gà ta nên cô ấy cố ý lái xe ra vùng ngoại thành, bảo là sáng thì chợ bên đó có bán."
Lê Xán cúi đầu chơi điện thoại, đương nhiên sẽ không nói cho bà Tôn Vi chuyện muốn ăn gà ta là quyết định trước mắt của cô gọi cho cô Dung sau khi nghe cuộc điện thoại của bà.
Cô không thể không đẩy cô Dung đi.
Nếu không, cô thật sự vô cùng sợ hãi, cô Dung sẽ gặp mặt bà Tôn Vi, trong lúc vô tình sẽ nói chuyện của Thiệu Khinh Yến ra.
"Ừ."
Tôn Vi nghe cô, may là không phát hiện ra vấn đề gì, vén ống quần ngủ rộng rãi của cô lên, đưa mắt nhìn, lông mày bất giác khẽ nhíu lại.
"Trông mắt cá chân vẫn hơi sưng đấy, bác sĩ bảo con nghỉ ngơi bao lâu? Có phải ít nhất hai tuần không?"
"Bảo là một tuần thì cũng gần khỏi rồi, có nặng lắm đâu."
"Thương cân động cốt một trăm ngày, dù có nặng hay không thì dạo này con phải ở nhà nghỉ ngơi cho khoẻ mới được."
Giọng bà Tôn Vi bất giác lại nặng hơn một chút, nhìn quanh căn hộ penthouse trống rỗng trên tầng cao nhất rồi lại nói: "Anh con nói con không muốn về nhà ở, thế mẹ sẽ xếp cho con hai cô nữa đến đây, không thì lại như hôm nay, cô Dung ra ngoài mua đồ ăn, nhỡ con muốn gì thì ai chăm sóc con? Ai giúp con lấy?"
"Con không cần đâu."
Ở trong mắt Tôn Vi, đây là một sự sắp đặt rất hoàn hảo.
Nhưng mà bà không ngờ, Lê Xán lại kiên quyết từ chối nhanh như thế.
"Con không cần thêm cô đâu." Cô nói, "Có một mình cô Dung là đủ rồi, dù sao trong nhà rộng thế này, con không thích có nhiều người chen chúc."
Cũng chỉ có kiểu cô chiêu sống an nhàn, sung sướng từ nhỏ mới có thể nói ra miệng chuyện penthouse 500m2, ở ba người là chen chúc.
Tính Tôn Vi kiên nhẫn, lại hỏi cô: "Vậy con định thế nào? Muốn một mình cô Dung chăm sóc con thật hả? Cô Dung không mệt chắc? Cô ấy không cần phải thay ca nghỉ ngơi chắc?"
Bình thường lúc Lê Xán không xảy ra chuyện, chuyện cần làm hằng ngày của cô Dung cũng chỉ có giặt quần áo, nấu cơm cho cô, quét dọn vệ sinh, sắp xếp trong nhà, làm xong những thứ này là bà có thể đi làm chuyện của mình. Nhưng bây giờ, còn phải thêm việc trông cô 24 giờ, đúng là lượng công việc khác trước kia.
"Con cho cô Dung gấp 3 lần tiền lương, cô Dung còn vui nữa đấy."
Song Lê Xán lại nói.
"..."
Tôn Vi biết bây giờ mình đã không nói lại cô, liền không có ý định đấu khẩu với cô nữa.
Nhưng Lê Xán vẫn có thể nhìn ra trong ánh mắt của bà, ý nghĩ định mời đến một cô giúp việc mới cũng chưa hề thay đổi.
Thế là cô lùi một bước, nói: "Ngày mai con gọi bọn Đào Cảnh Nhiên đến chơi với con, bảo bọn họ chăm sóc con, được chưa ạ?"
"Chẳng lẽ ngày nào chúng nó cũng đến được hay sao?"
"Mỗi ngày con gọi một người, hôm qua là Lâm Gia Giai ở với con, hôm nay con sẽ gọi Hà Minh Lãng, tối qua cậu ấy còn nói trong nhóm là hai hôm nay rảnh đến ngấy rồi, dù sao chơi ở đâu mà chẳng là chơi."
"Con đúng là không sợ làm phiền người ta."
"Con còn tặng quà cho mỗi người bọn họ nữa."
Lê Xán miệng lưỡi bén nhọn, nói chuyện không nhiều, nhưng nói lại độc. Mấy năm nay, vì có Lê Đàm cho cô ngày càng nhiều cổ phần ở bên ngoài nên đối mặt với bà Tôn Vi, cô cũng ngày càng biết nói chuyện.
Cô nói xong thì mở WeChat ngay trước mặt bà Tôn Vi, nhắn tin cho Hà Minh Lãng.
Bên Hà Minh Lãng đồng ý rất nhanh.
Cuối cùng Tôn Vi cạn lời, chỉ có thể giục cô uống súp bồ câu trước mặt trước đã.
Lê Xán thật sự không muốn uống, nhưng lại là tự bà Tôn Vi đưa đến, cô mà không uống thì đúng là sẽ làm bà tức giận thật.
Cô chỉ có thể căng da đầu, rót một bát lớn dưới mắt bà.
Cuối cùng Tôn Vi mới có chút thoả mãn, lại ngồi cùng cô một lúc, thưởng thức phong cảnh dưới bến sông ở tầng 33 xong thì đeo túi, lại xuống dưới tầng.
Bà vô cùng bận.
Thân làm một người phụ nữ giỏi giang, mỗi giây mỗi phút của bà Tôn Vi đều phải dùng một triệu làm đơn vị tính toán.
Lê Xán đưa mắt nhìn bóng hình bà biến mất ở cuối cửa chính, uống một bát súp bồ câu lớn cũng không thể cứu vớt tâm trạng trống rỗng của cô, khiến cô hoàn toàn tê liệt trên ghế sofa.
Nằm đến hơn nửa tiếng.
Mãi cho đến khi Hà Minh Lãng gọi điện cho cô, bảo anh ta đã đến dưới tầng nhà cô, cô mới phấn chấn lại tinh thần, gọi cho quầy phục vụ dưới sảnh lớn, xin bọn họ giúp dẫn người lên.
Suốt cả một ngày.
Lê Xán không gặp lại Thiệu Khinh Yến.
Cô bảo anh đừng đến thì hình như anh không đến thật, cơm trưa không đến, cơm tối cũng không đến.
Hà Minh Lãng chơi mấy ván cờ vây quốc tế với cô, lại chơi game một lát, cuối cùng ở đến ba bốn giờ chiều mới có việc, rời khỏi nhà cô.
Trong phòng bếp, đúng lúc cô Dung bắt đầu làm cơm tối.
Trong phòng khách chỉ còn lại một mình Lê Xán, ngắm mặt trời dần dần lặn xuống ngoài cửa sổ, từ từ ngẩn người.
Đợi đến khi cơm tối bưng lên bàn, đúng lúc là 5 giờ chiều.
Mùa động mặt trời lặn sớm, dù mới 5 giờ nhưng sắc trời bên ngoài đã như sắp tối.
Lê Xán không tiện đi lại, mấy hôm nay ăn cơm cũng là ngồi ăn bên cạnh bàn trà.
Cô Dung bày biện xong đồ ăn cho cô, nói: "Trước đó cô còn tưởng Tiểu Hà cũng ở lại nhà ăn nên mới làm nhiều chút, không ngờ cuối cùng chỉ có hai người chúng ta ăn.
Bàn tay cầm thìa của Lê Xán khựng lại.
Cô biết, chỉ cần lúc này cô bằng lòng, hỏi Thiệu Khinh Yến đã ăn tối chưa, thì khả năng cao là anh vẫn chưa ăn.
Nhưng cô không biết mình phải mở miệng như thế nào.
Sự xuất hiện của bà Tôn Vi giống như một cái gai, thẳng thừng chặn ngang trong cổ họng cô, khiến cái miệng trước giờ luôn biết ăn nói trước mặt người ngoài của cô bỗng im thin thít, thành câm điếc trước mặt Thiệu Khinh Yến.
"Ăn không hết thì ăn không hết thôi, vừa hay đêm nay cháu định nấu bữa khuya, đến lúc đó cô lại hâm nóng, làm bữa khuya cho cháu ăn." Cô nói với cô Dung.
"Được, vậy cô đổ ít canh còn lại vào nồi trước để giữ ấm, lúc đó hâm nóng lại là được."
Cô Dung nghe cô nói thì nhanh chóng đi bận rộn.
Để lại một mình Lê Xán, đối mặt với đồ ăn ngon trên bàn nhưng dường như lại không thể ăn được.
...
Tâm trạng bực dọc không vui cứ kéo dài đến sáng ngày hôm sau.
Không biết là vì tâm trạng không tốt từ lúc thức dậy hay là từ hôm qua, sau khi tỉnh lại, Lê Xán nằm trên giường ngẩn ngơ một lúc lâu, không có ý định rời giường.
Mắt thấy thời gian sắp đến 9 giờ, sắp bỏ lỡ thời gian vàng để ăn sáng, cô vẫn không định đứng dậy.
Kính coong.
Cửa chính truyền đến tiếng chuông cửa do có người nhấn.
Lê Xán giơ điện thoại, sững người một lát.
Giờ này, cô Dung đã ra ngoài mua đồ ăn, quay về thì cũng quay về được, nhưng cô ấy biết mật mã trong nhà, không thể nào lại ấn chuông cửa; nhấn chuông chỉ có người biết mật mã thang máy, nhưng lại không biết mật mã nhà cô...
Lê Xán lập tức nghĩ đến Thiệu Khinh Yến.
Lúc trước, mỗi lần anh đến, đều là cô Dung mở cửa cho anh, hoặc là cô chậm rãi nhảy từ ghế sofa qua mở cửa cho anh.
Hàng mi cô run run mấy cái, mấy tiếng sau khi tỉnh lại cũng không rời khỏi giường, bỗng lại có tinh thần.
Cô sửa sang lại áo ngủ, một chân mang dép, chân còn lại vẫn nhấc lên, nhún nhảy từ phòng ngủ ra ngoài, đi về phía cửa chính.
Lần đầu tiên Lê Xán cảm nhận được nhược điểm của việc nhà quá lớn.
Cô nhảy từ phòng ngủ ra mở cửa cho người ta, thế mà nhảy cả đường hết hơn một phút đồng hồ.
Trên gương mặt cô mang theo sự lo lắng lại thấp thoáng niềm vui sướng và hân hoan, mở cánh cửa ra, chỉ chờ mong có thể thấy được Thiệu Khinh Yến.
Nhưng khoảnh khắc Lâm Gia Giai mang theo tiramisu tự làm bất ngờ xuất hiện trước mặt Lê Xán, tất cả biểu cảm trên khuôn mặt cô đột nhiên trầm xuống.
"Tén tén tén ten."
Hôm nay là sinh nhật của Lâm Gia Giai, biết chân Lê Xán bị thương, không thể tham dự party sinh nhật tối nay của mình nên tối qua, cô ấy đặc biệt làm một phần tiramisu để đưa đến cho cô, muốn chơi với cô một lúc buổi sáng, coi như là cùng ăn sinh nhật.
Tiện thể, cô ấy cũng ở bên cô.
Hôm qua Hà Minh Lãng rời khỏi nhà Lê Xán, nói với bọn họ hình như tâm trạng cô không vui.
Mặc dù không biết nguyên nhân là gì, nhưng xưa nay Lâm Gia Giai là phái sống vô tư, cảm thấy mình chắc chắn có thể an ủi được người ta.
Lê Xán đứng ngoài cửa nhìn Lâm Gia Giai mặt mũi phấn khởi, biểu cảm trên mặt sau khi dại ra thì lại trở nên lúc buồn lúc vui.
Bình tĩnh nghĩ lại thì cô cũng hy vọng Lâm Gia Giai đến chơi với mình.
Nhưng cô không mong cô ấy đến hôm nay.
Hoặc chính xác hơn là cô không muốn bây giờ mình mở cửa, người nhìn thấy là cô ấy.
Ánh mắt cô rơi vào cửa thang máy sau lưng cô ấy, ở đó vô cùng yên tĩnh, không có chút tiếng động nào.
Không có.
Thiệu Khinh Yến không chủ động đến nữa.
Anh thật sự không chủ động đến nữa.
Lê Xán bỗng cảm thấy mình vô cùng nực cười.
Đổi lại là cô, bị người khác trong nhà người ta đến tận nhà sỉ nhục như vậy, rốt cuộc tại sao cô cứ phải chăm sóc con gái của nhà đó?
Nếu không phải ngày đó có Từ Lê Hoà, nếu không phải về sau cô giới thiệu Cố Truyền Minh với anh, anh còn có thể để ý đến cô không?
Rõ ràng cô cũng từng xem anh là kẻ có tội.
Bao nhiêu ngày qua, cô lừa mình dối người, càn quấy, cuối cùng dường như cũng nhìn thấy điểm cuối trong thế giới tối tăm.
Cô tránh cửa, để Lâm Gia Giai đi vào.
Nhưng bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy sự chán nản trên khuôn mặt, khiến Lâm Gia Giai cực kỳ khó hiểu.
"Xán Xán?" Cô ấy đỡ cô vào cửa.
"Không sao."
Lê Xán lắc đầu, muốn khiến mình cố gắng bình thường lại.
Nhưng nước mắt không giấu được ở khoé mắt, khiến cô đi được hai bước rồi chợt xoay người ôm lấy Lâm Gia Giai, nằm sấp trên vai cô, khóc nức nở.
Ngần ấy ngày che giấu, ngần ấy ngày lúc gần lúc xa, cuối cùng tất cả đều bị nghiền nát thành vụn vào khoảnh khắc này.
Đầu óc Lâm Gia Giai mơ hồ, nào đã thấy Lê Xán thế này bao giờ.
"Xán Xán?"
Cô ấy vừa kinh ngạc, vừa muốn ôm lại cô.
Nhưng trên tay cô ấy còn cầm bánh ngọt mình mang đến, không thể ôm lại cô được, chỉ có thể cố gắng lấy một bên tay trống không khẽ v**t v* lưng cô.
"Cậu sao thế?"
Cô ấy mặc cho cô ôm chặt lấy mình, dường như trở thành trụ cột duy nhất có thể dựa vào.
Cô ấy vừa dịu dàng xoa dịu cô, vừa hỏi lại cô.
"Anh ấy không cần mình nữa."
Lê Xán nằm vào vai cô ấy, nói một số câu mà cô ấy nghe không hiểu.
"Anh ấy không cần mình nữa." Cô khóc, nói.
"Gia Giai, anh ấy sẽ không thích mình nữa..."
Lâm Gia Giai hoàn toàn không nghe hiểu lời cô nói.
Nhưng cô ấy có thể nghe được tiếng khóc của cô,
Quen biết từ nhỏ đến giờ, Lâm Gia Giai nhận ra, hình như trước giờ mình chưa từng thấy Lê Xán khóc.
Đây là lần đầu tiên.
Không đến mức đau lòng xé ruột, không đến mức điên cuồng thét gào, dường như chỉ là những tiếng khóc rất bình thường, nhưng từng tiếng từng tiếng đi vào đáy lòng cô ấy, khiến cô ấy cũng cảm thấy khó chịu như kiến bò trong tim.
"Xán Xán..." Cô ấy cố gắng trấn an Lê Xán.
Nhưng Lê Xán ghé vào chiếc áo khoác còn chưa kịp cởi của cô ấy, rơi nước mắt, dường như cô ấy cũng có thể cảm nhận được cách lớp áo len và áo khoác nặng nề.
Nhất thời cô ấy cũng không nói thêm nhiều lời nữa.
Cô ấy cứ nghe những tiếng nức nở của Lê Xán như thế, đứng trước cửa nhà cô một lúc lâu.
Kính coong.
Mãi đến khi có tiếng chuông cửa mới vang lên.
Cuối cùng Lê Xán cũng ngẩng đầu lên khỏi vai cô ấy, mặt mũi đầy sự do dự.
Lâm Gia Giai đỡ cô ngồi xuống ghế sofa trước.
"Cậu ngồi trước đi, mình đi xem là ai."
"Ừm."
Lê Xán không ôm sự ảo tưởng với người bên ngoài cánh cửa nữa, ngồi trên ghế sofa, cổ họng khóc xong chỉ cảm thấy đau đớn và khó chịu như lửa thiêu.
Cô cũng không quan tâm xem nước bày trước mặt mình có phải để qua đêm hay không, lập tức cầm cốc nước lên uống một ngụm lớn.
Lâm Gia Giai bước đến bên cửa, mở màn hình chuông cửa, liếc nhìn một cái.
Sau đó thì xoay người, kinh ngạc nói với trong nhà: "Xán Xán, hình như người đứng ở ngoài là Thiệu Khinh Yến đó, có cần mở cửa cho cậu ấy không?"
