"Anh có ấn tượng với tấm ảnh này không?"
Lê Xán chỉ vào tấm ảnh họp lớp, hỏi anh.
"Có."
Thiệu Khinh Yến cụp mắt, lại tiếp tục thu dọn đồ trên bàn.
Hộp thuốc được anh nắm trong tay, anh đứng dậy, đặt nó lại chỗ nó nên ở.
Ánh mắt Lê Xán đi theo bóng lưng anh, nghe thấy anh nói: "Chụp lúc liên hoan Tết Dương lịch."
"Vậy thì khéo rồi, Tết Dương lịch năm đó tôi cũng đến trường bọn anh một lần."
Cô ra vẻ như nói bừa.
"Ừm."
Thiệu Khinh Yến cũng không nhẹ không nặng đáp lại một câu.
Tựa như không ai trong bọn họ biết.
Hôm đó, hai người đã từng có một tấm ảnh chụp chung.
Cô Dung bưng hai cốc nước chanh vừa mới làm xong đến, đưa cho bọn họ.
"Cảm ơn cô Dung ạ."
Thiệu Khinh Yến nhận lấy chúng, sải bước chân dài cầm lấy một cốc đưa cho Lê Xán.
Cô Dung cười híp mắt nhìn hai người bọn họ, nói: "Đừng khách sáo, cháu có thể đến đây giúp cô chăm sóc Xán Xán, cô nên cảm ơn cháu mới phải."
Bà ấy cất tấm chăn mà Lê Xán đặt trên ghế sofa, rồi nhanh chóng có chừng mực lại đi làm chuyện của mình.
Thiệu Khinh Yến cũng ngồi lại bàn cơm lần nữa, tiếp tục công việc anh vẫn chưa làm xong.
Một mình Lê Xán rất buồn chán, nhìn hai bên một cái rồi chọn cầm lấy chiếc máy tính bảng trên bàn chơi một số trò chơi.
Bình thường Lê Xán thích chơi cờ vua, cho nên trong máy tính bảng cũng sẽ có app cờ vua, thỉnh thoảng cô còn chơi cờ vây, cô cũng có cả app cờ vây.
Về phần biểu tượng đầy màu sắc không mấy ăn nhập với giao diện chính trên máy tính bảng của cô ấy... à, là cờ đam.
Hôm nay Lê Xán không muốn chơi cờ đam và cờ vây nên lập tức mở app cờ vua, chơi một ván với AI.
Cô chọn mức độ khó.
Chẳng bao lâu sau thì thua.
Cô mặt không cảm xúc thoát khỏi giao diện, tiếp tục chơi một ván nữa.
Lại thua.
Lặp đi lặp lại như thế, tổng cộng ba bốn ván.
Ván lâu nhất là giữ được bốn mươi phút, nhưng cuối cùng vẫn thua.
Không thể nào tập trung suy nghĩ, chơi cờ với người khác thì đồng nghĩa với việc tìm đường chết, đặc biệt là đối diện với robot tính toán cực kỳ chính xác.
Lê Xán ném máy tính bảng đi, nằm ngửa trên ghế sofa, ngẩn người với trần nhà rỗng tuếch.
Duyệt Thành Loan là nhà của một mình cô, tất cả mọi thứ ở đây cũng do một tay cô sắp xếp, bao gồm cả chiếc đèn treo trên đỉnh đầu cô bây giờ.
Chiếc đèn treo này là do cô tự chọn, đến từ một thương hiệu của Ý.
Mỗi viên pha lê đều là kiểu mà cô muốn, được khắc gọt hoàn hảo và đầy mộng ảo, hoàn toàn là món đồ mà một nàng công chúa nên có.
Cô cứ nằm như thế được hai ba phút, thưởng thức chiếc đèn treo mà mình chọn rất kỹ, sau đó chợt bật dậy, gọi tên Thiệu Khinh Yến.
Cô lại tiếp tục mở máy tính bảng ra, giơ trò chơi ở bên trên lắc trái lắc phải với anh.
"Giúp tôi chơi ván cờ." Cô nói.
Đây là chuyện trước kia Lê Xán hay làm.
Mỗi khi có cửa ải nào không qua được, cô đều thích bảo Thiệu Khinh Yến giúp mình.
Cho nên trước khi quen cô, trong điện thoại của Thiệu Khinh Yến có rất ít app trò chơi, sau khi quen cô thì anh hay có một số trò chơi cần phải tải xuống.
May mà Lê Xán không chơi trò nào lớn, lần nào cũng là mấy trò chơi nhỏ chỉ có mấy chục, mấy trăm MB, điện thoại anh vẫn chứa đủ.
Anh ngồi lại gần Lê Xán, nhận lấy máy tính bảng mà cô đưa cho.
Lê Xán thích chơi cờ vua, anh biết.
Trước khi quen Lê Xán, thực ra anh cũng chưa từng tiếp xúc với môn này, chỉ biết một số cách chơi cơ bản, sau khi quen Lê Xán, anh mới bị ép không thể không tinh thông.
Lê Xán không thích chơi với người thật, chỉ thích chơi với robot.
Level 66 ở mức khó, mãi mà cô không qua được.
Cô ôm gối dựa, nhìn đầu ngón tay tái nhợt của Thiệu Khinh Yến khẽ động, bắt đầu bước vào trò chơi.
Cảnh này rất quen thuộc.
Hồi trước, lúc bọn họ hẹn hò, không có việc gì làm, cũng là Lê Xán xem Thiệu Khinh yến chơi game cho mình.
Bình thường đợi đến khi anh chơi qua level, cô sẽ mặt mày hớn hở nhìn anh, sau đó kéo kéo cánh tay anh, coi như là ban thưởng cho anh.
Lúc ấy, Thiệu Khinh Yến đã 20 tuổi, cánh tay đã là sức của người trưởng thành, mỗi lần cô khoác lên đều có thể cảm nhận được sự căng chặt khác hoàn toàn với mình.
Sau này, đợi đến sau buổi lễ tốt nghiệp tháng 6, kiểu khen thưởng đó đã thay đổi.
Biến thành hôn.
Chỉ là một cái chạm nhẹ lên gương mặt anh, nhưng tai của Thiệu Khinh Yến sẽ ửng đỏ.
Khi đó Lê Xán mới biết, học sinh giỏi có xuất sắc đến đâu thì lúc yêu đương cũng sẽ không tránh khỏi chuyện như thằng nhóc mới lớn, tim đập nhanh bất chợt.
Một ván cờ vua, cần phải chơi rất lâu.
Lê Xán cứ dựa vào ghế sofa như thế, nhìn Thiệu Khinh Yến ở khoảng cách gần.
Mỗi một bước đi của anh, ánh mắt của cô đều trông theo đầu ngón tay anh, hòng để mình cũng có thể theo kịp suy nghĩ của anh, sau đó phỏng đoán chiến thuật.
Khi ván cờ đi được một nửa, cuối cùng cô cũng đã nhận ra một chút suy nghĩ của Thiệu Khinh Yến, sau đó vô thức níu chặt ống tay áo của anh, hy vọng anh thật sự có thể giúp mình qua cửa ải làm cô phức tạp này.
Thực ra hành động này quá mức thân mật.
Nhưng hai người không ai phát hiện ra, cũng chẳng ai nói gì.
Lê Xán vẫn cứ nhìn Thiệu Khinh Yến đánh cờ,
Mãi cho đến hơn năm mươi phút, cuối cùng anh cũng qua được ải này, giúp cô lấy được vé vào vòng chơi kế tiếp.
Trên mặt Lê Xán cuối cùng cũng lộ ra ý cười.
Là một nụ cười vô cùng xán lạn, không có chút châm chọc, không có chút ẩn ý, cũng không có chút lạnh lùng nào.
Cô nhìn về phía Thiệu Khinh Yến, Thiệu Khinh Yến cũng quay đầu nhìn cô.
Quá gần.
Đến bây giờ Lê Xán mới nhận ra, mình và anh kề nhau thực sự quá gần.
Ở tư thế này, khoảng cách này, cô có thể nhìn rõ hết lông tơ trên khuôn mặt của Thiệu Khinh Yến, sống mũi cao, còn có hàng mi dài hơi cụp xuống...
Cô nhìn anh, dần dần, hơi thở của mình cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Tay cô đưa về phía anh.
Sau đó, tháo kính của anh xuống.
"Kính mắt đẹp đấy, mua ở đâu vậy?"
Lê Xán mượn tư thế ngắm kính, cuối cùng cách anh xa một chút.
Gọng kính bằng bạc rất mỏng, cầm trên tay không có cảm giác nặng.
Dường như Thiệu Khinh Yến cũng nhận ra điều này nên hơi nghiêng người ra sau, giữ một khoảng cách nhất định với cô.
"Mới mua ở cửa hàng kính mắt dưới công ty." Anh nói.
"À."
Trong thời đại ai ai cũng đeo kính mắt, Lê Xán là trường hợp đặc biệt.
Vì từ nhỏ, trong nhà đã quản lí nghiêm, ngay cả khoảng cách xem TV cũng phải có giáo viên tại nhà giữ nghiêm ngặt cho cô, cho nên sau khi cô trưởng thành cũng không có gì cần phải mang kính.
Cô hỏi Thiệu Khinh Yến: "Bây giờ anh bao nhiêu độ?'
"Chưa đến hai độ, một bên thêm cả loạn nữa."
"Ồ."
Lê Xán không có nghiên cứu gì với loạn thị, cũng không biết là thứ gì.
Nhìn Thiệu Khinh Yến lại đeo kính lên lần nữa, trả máy tính bảng lại cho cô, cô biết, anh lại định đi làm việc.
Lê Xán không làm phiền anh tiếp nữa.
Lại qua một buổi chiều bình an vô sự như thế.
...
Hôm sau, Thiệu Khinh Yến không cần đến công ty họp, buổi sáng, lúc cô Dung ra ngoài mua đồ ăn, anh lập tức cầm hai chiếc laptop, lại ngồi vào bàn cơm trên tầng 33.
"Anh đây là xem bàn ăn nhà tôi thành bàn làm việc của anh sao?" Lê Xán rất muốn tức giận.
Cô ở nhà một mình nhàm chán thì thôi đi, còn phải xem anh làm việc trước mặt mình, hai người nhàm chán ở cùng nhau, thực sự có hơi bực bội.
Nếu bọn Đào Cảnh Nhiên ở đây, cô nghĩ, chắc chắn là cô sẽ có rất nhiều chuyện để làm.
Thiệu Khinh Yến vừa bày laptop ra xong, còn chưa kịp cởi áo khoác và đeo kính đã nghe thấy lời đó của cô, anh không suy nghĩ nhiều, lập tức lấy ra một hộp gì đó trong cặp công vụ vẫn chưa đóng lại.
Là một bộ cờ vua mới mua, ngay cả đóng gói bên ngoài vẫn còn chưa bóc.
Anh nói: "Chờ tôi xử lý xong việc buổi sáng hôm nay rồi tôi chơi với em nhé?"
Lê Xán nhìn đồ trên tay anh, cuối cùng tâm trạng bực dọc một cách khó hiểu từ sáng sớm lại tiêu tan như kỳ tích.
Cô đưa tay, ra hiệu Thiệu Khinh Yến đưa bàn cờ cho mình chơi trước.
Thiệu Khinh Yến bước qua, đưa đồ cho cô,
Sau đó lại đi đến cạnh mắc áo ở cửa nhà cô, cởi áo khoác, treo lên.
Tất cả động tác rất nhuần nhuyễn, có thể nói là nước chảy mây trôi.
Lê Xán ôm bàn cờ, con ngươi xoay vòng vòng, nhân lúc anh vẫn chưa hoàn toàn xoay người thì chụp một tấm ảnh bóng lưng của anh.
Vai rộng eo nhỏ, hình như dáng người của Thiệu Khinh Yến còn đẹp hơn cả năm anh 20 tuổi đó.
Cô lặng lẽ thưởng thức, sau đó, âm thầm lưu bức ảnh lại.
Thực ra trước kia, Lê Xán cũng chụp mấy bức ảnh với Thiệu Khinh Yến.
Đôi tình nhân đang yêu đương, làm gì mà lại không chụp ảnh chung.
Từ sau buổi lễ tốt nghiệp của cô, cô như được mở hai mạch Nhâm – Đốc, mỗi lần gặp Thiệu Khinh Yến cũng không tránh được việc muốn chụp mấy tấm ảnh kỷ niệm, nắm tay có, chỉ đơn giản là đứng cạnh nhau cũng có, ôm nhau, dựa vào nhau hôn, hơn nữa còn có...
Đến lúc bọn họ sắp đi cổ trấn, cô đã cố ý lập xong một album riêng biệt, dùng để lưu ảnh của hai người.
Nhưng mà về sau... Tất cả ảnh đều bị cô xoá.
Thùng rác cũng không buông tha.
Cho đến bây giờ, Lê Xán vẫn thừa nhận những ngày tháng ấy là ngày thảm hại nhất trong cuộc đời cô.
Cô bị bạn trai mới quen bỏ rơi, bị mẹ trách móc nặng nề, ngoài phòng mưa rơi rất rất lớn, nước ở trong đó cũng không sánh bằng sự uất ức ngập trời của cô.
Nhưng bây giờ, người bỏ rơi cô đang đứng trước mặt cô, cô lại không hận được một chút nào.
Cô biết rất rõ, rốt cuộc chính mình như gần như xa bao nhiêu ngày như thế là vì lý do gì.
Cô lặng lẽ cụp mắt, thoát khỏi album.
Đúng lúc đó, Thiệu Khinh Yến cũng quay lại bàn, im lặng ngồi xuống, bắt đầu làm việc.
Lê Xán cũng thức thời, không làm phiền anh nữa.
Đợi đến khi anh dành nửa tiếng xử lý xong những việc cần làm vào buổi sáng, cô mới nghe thấy tiếng chiếc ghế khẽ dịch chuyển.
Sau đó, Thiệu Khinh Yến nhanh chóng ngồi xuống đối diện với cô.
"Chơi một ván thôi, được không em?"
Thực ra, anh không hề cần phải chiều theo ý cô, thậm chí có thể không mang bàn cờ này cho cô.
Nhưng Lê Xán thật sự đã nghe thấy trong giọng nói của anh sự thương lượng và khẩn cầu.
"Ừm."
Cô gật đầu, biết anh thực sự rất bận.
Ván cờ diễn ra trong sự im lặng.
Lê Xán đã sớm bóc nilon, bày sẵn bàn cờ, chỉ chờ anh đến.
Vậy nên Thiệu Khinh Yến vừa ngồi xuống là có thể bắt đầu chơi với cô ngay.
Dường như đã lâu không ngồi trên bàn cờ, mỗi nước đi, hai người đều phải vắt óc suy nghĩ.
Ngay từ đầu ván, Lê Xán đã nói với Thiệu Khinh Yến không chỉ một lần: "Anh không được nhường tôi."
Thiệu Khinh Yến miệng thì nói được, nhưng mỗi nước đi vẫn có thể nhìn ra sự do dự.
Nếu không nhường, ván cờ này sẽ kết thúc rất nhanh.
Lê Xán như đã nhìn thấu ý đồ của anh, đến giữa chừng thì cuối cùng cũng nổi giận.
"Thiệu Khinh Yến!" Cô gọi.
"Ừm." Thiệu Khinh Yến ngoan ngoãn ngẩng đầu.
Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt anh, mọi sự tức giận của Lê Xán lại như một quả bóng bị xì hơi, dần dần xẹp xuống.
"Anh mà còn nhường tôi thì tôi không chơi nữa!"
Giọng cô vẫn đầy tức giận.
Nhưng khi lọt vào tai Thiệu Khinh Yến, lại nghe như đang làm nũng.
Anh kìm lòng không đặng, rướn môi nói được.
Lê Xán lườm anh một cái, tiếp tục ván cờ của mình.
Đúng lúc này là tám giờ bảy phút sáng.
Cô vừa cầm một quân cờ đen trong tay lên thì chiếc điện thoại đặt bên cạnh bàn trà đột nhiên rung lên.
Tiếng chuông quen thuộc, dễ nghe vang lên, khiến Lê Xán không thể không mất tập trung mà nhìn vào màn hình hiển thị cuộc gọi.
Chỉ một cái nhìn.
Động tác trên tay Lê Xán đột nhiên cứng đờ.
Thiệu Khinh Yến cũng nhìn theo ánh mắt cô.
Màn hình điện thoại trên bàn tự động sáng lên, hiển thị rõ ràng tên người gọi.
Chỉ có bốn chữ lớn.
"Quý bà Tôn Vi."
