Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 49



Sau khi vết thương ở chân gần như khỏi hẳn, cuối cùng Lê Xán cũng có thể ra ngoài.

Ngày đầu tiên ra ngoài, Đào Cảnh Nhiên nhắn tin trong nhóm, bảo là anh ấy cũng hẹn được thời gian ăn cơm với Thiệu Khinh Yến, 7 giờ tối ngày kia.

Còn đặc biệt @ Lê Xán trong nhóm, hỏi cô rốt cuộc có đi hay không.

Lê Xán còn chưa kịp trả lời thì Lâm Gia Giai đã trả lời thay cô.

Lâm Gia Giai: [Đi! Sao cậu ấy lại không đi chứ?! Chân cậu ấy đau, nằm ở nhà bao nhiêu ngày như thế, không hoạt động gân cốt một thì người sắp tàn phế rồi!]

Lê Xán: "..."

Vốn dĩ cô còn đang suy xét, nhưng nhìn Lâm Gia Giai, ngón tay sáng lấp lánh của cô gõ gõ mấy lần trên bàn phím, xoá xoá bớt bớt, cuối cùng vẫn đồng ý.

[Đi chơi đi.] Cô nói.

Thế là Đào Cảnh Nhiên bắt đầu đặt quán cơm và phòng riêng.

Lê Xán đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu, người đàn ông đối diện vừa hay đang nói chuyện mấy hôm trước mình đi du lịch ở Tam Á với cô.

"Tam Á bây giờ đúng là không so được với mấy năm trước, chỉ nói riêng chuyện chặt chém thôi cũng đã nghiêm trọng chưa từng thấy, cô không biết đâu, tôi ở đó hơn một tuần mà thấy biết bao nhiêu người phải bực mình vì giá cả quá đắt..."

"Thế sao?"

Giọng Lê Xán nhẹ nhàng, cũng không thấy hứng thú bao nhiêu.

Nhưng rõ ràng người đàn ông đối diện không nghe ra được, vẫn còn nói tiếp chuyện mình định Tết đến đảo Bali.

Lê Xán nghe mà thấy thật sự chẳng có hào hứng gì.

Người đàn ông hôm nay chính là con trai của vị khách hàng đầu tiên mà cô vừa hoàn thành công việc cách đây vài ngày.

Vì đây là đối tượng do Lê Đàm giới thiệu nên cô cũng không tiện quá thất lễ. Hơn nữa, gần đây quảng cáo của bọn họ cuối cùng cũng sắp được tung ra, người này liền hẹn cô ra ngoài ăn cơm, nói là muốn bàn bạc thêm một số việc tiếp theo.

Nhưng ăn cơm đến giờ, Lê Xán chẳng thấy chuyện định bàn bạc nào mà chỉ nghe anh ta làm màu trước mặt mình hơn nửa ngày.

Lại qua gần 10 phút, cuối cùng Lê Xán không chịu nổi con người này nữa, mặc cho nhà hàng này làm đồ ăn ngon cỡ nào, cô cũng không muốn nghe anh ta nói tiếp nữa.

Thế là cô liếc mắt nhìn điện thoại, giả bộ như studio của mình đột ngột có việc gấp, cần phải đi ngay.

Người đàn ông lịch sự đứng dậy, hỏi có cần đưa cô về studio không.

Lê Xán từ chối thẳng: "Tài xế nhà tôi ở dưới tầng."

Một câu nói, dường như cuối cùng đã làm người đàn ông tỉnh táo lại.

Đúng thế, người ta là công chúa dẫu có đi đến đâu cũng có Rolls-Royce đưa đón, hình như hôm nay anh ta đã huênh hoang quá mức.

Vậy nên anh ta lúng túng đứng tại chỗ, đưa mắt nhìn Lê Xán rời đi.

Vừa hay, cùng lúc đó, bên trong phòng ăn của nhà hàng xoay, Thiệu Khinh Yến và Lục Kính Văn, còn có nhóm người đi cùng hôm nay đi tới trước thang máy.

"Làm phiền giám đốc Lục còn phải tự chạy đến Tinh Thành liên lạc với chúng tôi, hôm nay khó lắm chúng tôi mới đến Vân Thành, vốn dĩ bữa cơm này nên là chúng tôi mời khách."

"Ôi, sau này chúng ta còn lâu dài mà, làm gì phải quan tâm một bữa hai cơm chứ, chúng tôi còn phải nhờ cậy với giám đốc Tôn đưa chúng tôi đi kiếm tiền đấy."

Khuôn mặt Lục Kính Văn rạng rỡ, một tay vỗ vai người phụ trách ký hợp đồng của công ty phần mềm mới nổi, một tay c*m v** túi quần, cùng vào thang máy với người ta.

Nhóm người phía sau ùa lên, cũng đều tràn vào theo.

Thiệu Khinh Yến quen đi sau cùng, nhìn thang máy đã gần như chật kín, sau đó lịch sự đưa mắt nhìn cô gái đang đứng ngoài thang máy giống mình, ý bảo cô ấy có thể đi trước, anh sẽ đợi chuyến sau.

Đó là nữ kỹ sư mà công ty phần mềm đưa đến.

Cả bữa ăn, dù Lục Kính Văn vẫn luôn ăn nói ngay thẳng nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt của cô ấy cũng chỉ rơi vào người Thiệu Khinh Yến.

Hết cách rồi, bất kể khi nào, con gái cũng đổi được cái tính xem mặt.

Hơn nữa Lục Kính Văn dễ hoà hợp, Thiệu Khinh Yến chín chắn ít nói, cô ấy lại thích chín chắn.

Cô ấy đã sớm nghe nói, dù người cộng sự này của công ty Thông Thắng ít nói nhất nhưng lý lịch lại rất ghê gớm, tuyển thẳng vào Thanh Hoa, trao đổi ở Đại học Columbia, đi làm ở phố Wall, dù lấy riêng ra bất cứ thứ gì thì cũng đủ để đánh bại rất nhiều người, nhưng một mình anh còn trẻ mà đã hội tụ tất cả.

Trong đồng nghiệp có người nhìn ra suy nghĩ của cô, lập tức đứng trong thang máy bảo: "Thang máy này đã hơi chật rồi, hay là hai người cùng chờ chuyến sau nhé?"

Nhân tiện còn nháy mắt ra hiệu, ý bảo nữ kỹ sư nắm lấy cơ hội.

Thiệu Khinh Yến không nói không được, chỉ là trong chớp mắt cửa thang máy khép lại, anh đứng xa nữ kỹ sư đó ra một chút.

Lê Xán đi đến trước thang máy, đúng lúc nhìn thấy Thiệu Khinh Yến đứng bất động tại chỗ như pho tượng, còn có nữ kỹ sư đang cố gắng tìm đề tài để nói chuyện với anh.

Đối với chuyện gặp Thiệu Khinh Yến ở khu này, thực ra Lê Xán hơi bất ngờ.

Giờ là buổi trưa.

Đây lại là nhà hàng xoay ở tầng 80 bên bến sông.

Nếu không phải vì xã giao và hẹn hò, buổi trưa ai lại chạy đến bên này ăn cơm.

Đôi mắt cô chậm rãi xoay một vòng quanh hai người, đứng giữa sau lưng bọn họ.

Cô không chủ động chào hỏi Thiệu Khinh Yến.

Nhưng hình như trên người cô có ra-đa, giây phút cô vừa đứng vững, Thiệu Khinh Yến đã quay đầu lại, ánh mắt lặng lẽ nhìn cô.

"Trùng hợp thế."

Ánh mắt Lê Xán cũng nhìn về phía anh, không có cảm xúc gì.

"Vừa khéo."

Thiệu Khinh Yến đáp lại cô, tiện thể khẽ lùi về sau một bước, đứng gần cô một chút.

Nữ kỹ sư nghe vậy thì tự nhiên cũng quay đầu đánh giá Lê Xán.

Có lẽ là chưa từng gặp kiểu tiểu thư như thế này, khoảnh khắc thấy Lê Xán, nữ kỹ sư bị sốc.

Đó là một người dù là chiều cao hay nhan sắc cũng rất xuất chúng. Tóc đen, khuôn mặt sắc sảo, chỉ đứng ở đó, không hề làm gì cũng đủ để thu hút ánh mắt của người khác.

Ở thời đại này, các cô gái thường chê bai những kiểu tóc ép sát da đầu, nhưng với kiểu tóc này trên người cô, cô ấy lại không thể tìm thấy bất kỳ cảm giác không ăn nhập nào, chỉ thấy đầy sự sang trọng.

Không cần phải làm phồng đỉnh đầu, không cần thêm bất kỳ chi tiết rườm rà nào, chỉ cần một chiếc áo khoác dáng ôm vừa vặn, đơn giản là đủ để tôn lên phong thái của cô.

Nhận ra ánh mắt của cô ấy, Lê Xán cũng liếc nhìn cô ấy.

Không có biểu cảm gì, hoàn toàn lạnh lùng như trước đây.

Nữ kỹ sư run lên một cái, lập tức quay mặt đi, ngại đánh giá cô tiếp.

Lúc này, thang máy đi xuống rất trống, chỉ có ba người bọn họ.

Nhưng ba người lại không nói gì tiếp.

Mãi đến thang máy xuống thẳng đến bãi đỗ xe dưới mặt đất, Thiệu Khinh Yến mới chủ động hỏi Lê Xán: "Tôi đưa em về nhé?"

"Không phải anh còn có bạn sao?"

Trông Lê Xán không có chút cảm xúc nào, thậm chí còn đứng cách anh hơi xa, tựa như bọn họ không có quan hệ gì.

Thiệu Khinh Yến dừng lại, ngẩng đầu nhìn chỗ dừng xe lúc bọn họ mới đến.

Nhóm người đó, chỉ trong chốc lát mà đã lái hết xe đi rồi, chỉ còn lại có anh và nữ kỹ sư này.

"..."

Anh muốn giải thích với Lê Xán, nhưng nữ kỹ sư đó còn ở đây, anh thực sự không tiện nói thêm gì nữa.

Anh chỉ có thể hỏi trước nữ kỹ sư bên hợp tác: "Buổi chiều các cô có việc gì vậy? Buổi trưa về khách sạn nghỉ ngơi sao?"

"Chắc là vậy." Bây giờ nữ kỹ sư cũng hơi xấu hổ.

Cô ấy không biết Thiệu Khinh Yến và người phụ nữ trước mắt có quan hệ gì, trông hơi giống quan hệ bạn bè nhưng lại không giống lắm.

Chỉ là bất cứ quan hệ gì thì bây giờ cô ấy đứng giữa bọn họ, cứ cảm thấy không khí cũng hơi là lạ.

Cô ấy muốn nói, hay là để cô ấy tự gọi xe.

Nhưng lúc ngẩng đầu lên, cô ấy thấy cô gái đó nghe bọn họ nói chuyện, hình như không nhịn được nhíu mày lại.

Sau đó, cô nhấc chân, đi thẳng về phía đối diện.

Đó là một chiếc Rolls-Royce, dù chưa từng ngồi nhưng nữ kỹ sư vẫn nhận ra.

Trên ghế lái bước xuống một người đàn ông trung niên, hình như là tài xế, lập tức mở cửa ghế sau xe ra, để cô lên xe,

Chiếc xe nhanh chóng nghênh ngang rời đi, không để lại bất cứ một ánh mắt nào cho bọn họ.

"..."

Thiệu Khinh Yến đau đầu nhíu ấn đường, nhất thời không biết nên nói gì mới tốt.

"Trưa nay tôi còn phải về công ty làm việc, có lẽ không thể đưa cô về được, phiền cô tự gọi xe nhé, tôi xin lỗi." Anh nói với nữ kỹ sư đó.

"Được."

Nữ kỹ sư cũng vô cùng rõ ràng, gật đầu, mặc kệ là anh lấy cớ hay gì đó, cô ấy cũng thật sự nhận ra rằng mình không còn nhiều hy vọng nữa.

...

Buổi trưa, sau khi về đến studio thì Lê Xán không nghĩ đến chuyện của Thiệu Khinh Yến nữa.

Cô nghỉ ngơi bảy ngày, studio có một đống công việc chờ cô về sắp xếp, cô bận đến nỗi chân không chạm đất, hoàn toàn không có thời gian nhớ lại cảnh mình và anh vô tình gặp nhau hồi trưa.

Chỉ là đến khuya, trên đường về nhà, cô mở điện thoại lướt tin nhắn mới phát hiện, thế mà cả một ngày, Thiệu Khinh Yến không hề giải thích cho mình.

Cô dần nhận ra, cuối cùng bắt đầu hơi tức giận.

Nhưng mà nghĩ kỹ lại.

Hình như anh cũng không cần phải giải thích với cô.

Bây giờ quan hệ của bọn họ là gì chứ?

Bọn họ chẳng có quan hệ gì cả.

Thấy xe sắp chạy đến cửa tiểu khu, cô bảo tài xế lái xe thẳng xuống bãi đậu xe dưới đất là được.

Hôm nay cô đi làm hơi mệt, đi thẳng thang máy từ bãi đỗ xe lên tầng, có thể đỡ được rất nhiều đường.

Cô về nhà, thế mà hôm nay cô Dung vẫn còn chưa về.

"Cô cũng vừa mới đi thang máy xuống bãi đỗ xe, nhưng lại quên mang quần áo mua cho Minh Minh."

Minh Minh là cháu trai của cô Dung.

Cô Dung lấy quần áo mang về cho cháu trai, lại hỏi Lê Xán: "Phải rồi, Xán Xán, hôm nay cháu có liên lạc với Tiểu Thiệu không? Vừa nãy cô gặp nó ở dưới bãi đỗ xe, nó còn hỏi cô xem cháu về nhà chưa đấy."

Thiệu Khinh Yến?

Lê Xán lắc đầu, "Buổi trưa cháu có gặp một lần, sau đó thì không liên lạc nữa."

"Hình như nó có việc tìm cháu đó, cô nhìn cái túi nó xách trên tay, không biết có phải là đưa cho cháu không, chẳng lẽ các cháu còn chưa kết bạn WeChat sao?" Cô Dung hỏi.

"..."

Đúng là chưa thật.

Nhưng không phải Thiệu Khinh Yến có số điện thoại của cô rồi sao? Có việc không biết nhắn tin cho cô à?

Lê Xán không rõ lắm.

Cô đạp đôi giày đã đi cả một ngày, thay sang đôi dép mềm mại, mở điện thoại lên, lại xem lần nữa.

Thật sự không có tin nhắn của Thiệu Khinh Yến.

Biết đâu là cô Dung hiểu lầm thì sao, cô nghĩ, đến giờ anh vẫn chưa giải thích chuyện buổi trưa với cô, tìm cô còn có chuyện gì được nữa chứ?

Cô nghe tiếng cô Dung mở cửa, định xuống tầng rời đi.

Cô đi dép, đứng tại chỗ, trong đầu đột nhiên như có một cảnh tượng chợt loé lên.

Lê Xán sững người một lát rồi sau đó, người vừa đi thang máy về nhà, thoáng chốc lại cầm túi xách của mình lên, đi dép, vào thang máy theo cô Dung, nhấn đi xuống tầng dưới.

Cô Dung hơi kinh ngạc, không biết là cô muốn làm gì.

Tưởng là cô muốn đến nhà Thiệu Khinh Yến nhưng không ngờ, cô lại lập tức nhấn thang máy xuống tầng 1.

Lê Xán đi thang máy xuống tầng 1, khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, bước chân hơi nôn nóng bước ra ngoài.

Trong đầu cô chợt nảy ra một ý nghĩ.

Ý nghĩ có phần hoang đường, nhưng dường như lại vô cùng ăn khớp với tất cả logic.

Cô đi dép, cất bước, như đang sốt ruột tìm kiếm đáp án gì đó, mục tiêu rõ ràng mà chuyển hướng sang khu nghỉ ngơi của sảnh lớn ở tầng 1.

Sau đó không hề ngoài ý muốn, cô thấy Thiệu Khinh Yến ngồi ở đó, trên chiếc bàn thấp trước mặt bày một chiếc laptop mới mở ra.

Nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, anh quay đầu lại.

Lê Xán cứ đứng trước mặt anh như vậy, yên lặng nhìn anh.

Trông thấy kính mắt của anh, cũng trông thấy bó hoa hồng trắng đầy ắp, gần như tràn ra, đặt dưới đất bên chân anh.

"Anh là đồ ngốc hả?"

Khoảnh khắc Thiệu Khinh Yến ngẩng đầu, Lê Xán chất vấn.

Có số điện thoại của cô, có mật mã thang máy nhà cô, sao anh lại muốn ngồi ở đây chờ cô.

Nhìn qua nét mặt của cô đúng là có chút tức giận, nhưng nhìn kỹ thì cũng không giận đến vậy, dù khuôn mặt mang theo sự giận dữ nhưng cũng có sự đáng yêu vừa sống động vừa ngang ngược.

Thiệu Khinh Yến im lặng nhìn nhau với cô một lát.

Sau đó, anh đứng dậy, nói: "Người buổi trưa là kỹ sư của công ty phần mềm bọn tôi vừa ký hợp đồng, không phải tôi ăn cơm riêng với cô ấy đâu, có rất nhiều người cùng xã giao, chỉ là chuyến thang máy đầu hơi đông, còn thừa lại tôi với cô ấy. Ừm, có lẽ mọi người có suy nghĩ làm mối cho tôi và cô ấy nhưng tôi tuyệt đối không có, tôi cũng không đưa cô ấy về khách sạn, cô ấy tự bắt xe về."

Anh giải thích rõ ràng toàn bộ mọi chuyện với Lê Xán, sau đó, đôi mắt trong sáng nhìn cô.

Lê Xán vốn có chút chiếm thế thượng phong, nghe giải thích của anh xong thì bỗng cảm thấy mình bớt đi rất nhiều khí thế hùng hổ.

"Thế thì sao?" Cô cứng rắn hỏi.

"Anh giải thích với tôi chuyện này để làm gì?"

"Vậy nên..."

Thiệu Khinh Yến chần chừ một lúc rồi cúi người xuống, ôm bó hoa hồng đặt dưới chân mình lên.

"Tôi không phải đồ ngốc, chỉ cảm thấy muộn thế này rồi mà tự đến nhà em thì không tốt lắm, giải thích bằng điện thoại hay tin nhắn với em lại rất không có thành ý."

Anh đưa bó hoa hồng ra.

"Đây là bó hoa hồng trắng và hoa nhài mà buổi tối tôi nhìn thấy trên đường về nhà, em thích không?"

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...