Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 50



Lê Xán không đặc biệt thích loại hoa nào, nếu bắt buộc phải nói, vậy có lẽ chính là hoa nhài.

Vì Thiệu Khinh Yến từng tặng cô một chiếc vòng hoa nhài.

Dẫu cô đã làm mất từ lâu nhưng sau này, mỗi lần nhìn thấy bà lão xách giỏ bán hoa nhài ở bên đường, cô vẫn vô thức dừng bước lại, sau đó mua một chiếc vòng tay hoa nhài.

Hôm nay Thiệu Khinh Yến lại tặng hoa nhài cho cô.

Mặc dù chen lẫn trong khóm hoa hồng trắng, nhưng Lê Xán biết ngôn ngữ của đoá hoa này...

"Tặng người hoa nhài, xin người đừng bao giờ rời đi."

Cô nằm lì trên giường suy nghĩ rất lâu, cuối cùng sau đó mới gửi một tin nhắn ngắn cho Thiệu Khinh Yến.

[Hoa chọn cũng được.]

Một câu nói rất đơn giản, mang theo ý mất tự nhiên của cô.

Thiệu Khinh Yến bên kia mau chóng trả lời tin nhắn.

[Ừm, em thích là được.]

"..."

Lê Xán nhìn câu nói ấy, không nhịn được lườm một cái.

Vốn dĩ còn có thể trò chuyện thêm đôi câu, giờ cứ vậy mà bị cắt đứt. Cuối cùng cô cũng không có hứng thú nói chuyện với anh nữa, tắt điện thoại, lập tức tắt đèn chìm vào giấc ngủ.

Nhưng mà, một lát sau, điện thoại lại có tiếng thông báo tin nhắn mới.

Cô nhịn rồi lại nhịn, thực sự không nhịn được nữa, vẫn mở ra xem một cái.

Quả nhiên là Thiệu Khinh Yến gửi tin nhắn mới cho cô.

Là một tấm ảnh được gửi dưới dạng tin nhắn MMS... Thời gian biểu làm việc tuần này của anh?

Lê Xán khẽ nhíu mày, nhìn công việc được sắp xếp chi chít trên bảng, từ thứ hai đến thứ năm, dường như không có lúc nào rảnh rỗi, dù trông nội dung ở thứ sáu không nhiều, nhưng ở cột buổi chiều, viết ba chữ to sáng loáng...

Đi công tác.

Nghĩa là cuối tuần của anh lại tan thành mây khói, phải trải qua những chuyến công tác liên tục.

Lê Xán không biết anh gửi cho mình thứ này là có gì gì, ngón tay chạm vào màn hình, lập tức gõ xuống một hàng chữ: [Tiền có nhiều thời gian để kiếm, nhưng mạng sống chỉ có một...]

Nhưng cẩn thận nghĩ lại, cô vẫn xoá đi.

[?]

Cô đổi thành dấu hỏi gửi qua.

Bên ấy nhanh chóng gửi đến một câu.

[Đây là thời gian biểu làm việc tuần này của tôi, lúc rảnh thì em có thể bảo tôi đến làm tài xế của em.]

Trên cái bảng này của anh, có thời gian rảnh được sao?

Lê Xán giận quá mà bật cười, rất muốn hỏi anh.

Nhưng dù sao vẫn nhịn được.

Cô lại nghiên cứu kỹ thêm lần nữa bảng kế hoạch làm việc của anh, nhìn thấy trong lịch trình dày đặc ấy, quả thật vẫn còn hai khoảng thời gian trống, là hai buổi tối sau giờ làm của ngày mai và ngày kia.

Nhưng sau giờ làm ngày kia, anh phải đi tham gia buổi tụ họp của Đào Cảnh Nhiên, vậy cũng có nghĩa là tuần này, thực chất anh chỉ còn thời gian rảnh vào tối mai.

Lê Xán nghĩ ngợi, đầu ngón tay lại nhẹ nhàng chạm vào màn hình, tìm thời gian biểu làm việc trong tuần của mình, có qua có lại gửi cho anh.

Khác với Thiệu Khinh Yến, dù Lê Xán rảnh rỗi, cả tuần không đi làm, nhưng trên thời gian biểu của cô thì trừ giờ làm việc bình thường, cô không sắp xếp cho mình bất cứ mục cần tăng ca nào dư thừa.

Cho nên xem qua có vẻ khá rảnh rang.

Thiệu Khinh Yến nhận được tin nhắn, sau khi xem thời gian biểu một lần thì hỏi cô ngay:

[Vậy tối mai đi xem phim không?]

Anh giống hệt như người cao tuổi sống ở thế kỷ trước, hoạt động có thể nghĩ ra để hẹn hò với con gái trừ ăn cơm ra thì cũng chỉ có xem phim.

Lê Xán cầm điện thoại, lại liếc mắt lần nữa.

Nhưng nghĩ đến bó hoa mình nhận được tối nay, một lúc sau, cô vẫn đồng ý với anh.

...

Đây là lần hẹn hò nghiêm túc đầu tiên của hai người sau khi gặp lại.

Tối hôm sau, trước khi đi xem phim, bọn họ còn nhân tiện ăn tối cùng nhau.

Là một nhà hàng sashimi trong trung tâm thương mại, ăn xong thì đi xem phim luôn, cũng khá tiện.

Lúc sắp bắt đầu chiếu phim, Lê Xán chờ ở khu nghỉ ngơi, nhìn Thiệu Khinh Yến đi mua bỏng ngô và đồ uống cho mình.

Lúc anh quay về, chạy qua trước mặt anh đúng lúc là một đôi học sinh cấp 3 mặc đồng phục đang yêu nhau.

"Mau lên mau lên, sắp muộn phim rồi, không kịp xem cảnh mở đầu đâu."

Cô nghe thấy giọng nói ngọt ngào của nữ sinh, sau đó lại trông thấy chàng trai một tay nắm tay cô bé, một tay đút túi, liên tục tìm vé xem phim.

Bình thường đồng phục mùa đông của cấp 3 đều là kiểu to béo mập mạp, nhưng không biết có phải do Lê Xán đến tuổi rồi hay không mà giờ nhìn kiểu đồng phục này, lại chẳng xấu xí bao nhiêu, ngược lại, cô còn hơi hâm mộ hai học sinh cấp 3 đó.

Hâm mộ thanh xuân của bọn họ.

Còn cả cho dù chạy cả đường nhưng vẫn luôn nắm chặt tay, không hề buông ra.

Cô trơ mắt nhìn hai người nóng ruột tìm vé xem phim, sau đó đi qua cổng soát vé, cuối cùng biến mất ở chỗ ngoặt cô không nhìn thấy.

"Đó là đồng phục mùa đông của Thực nghiệm."

Không biết Thiệu Khinh Yến đã đến bên cạnh cô từ khi nào, trên tay xách một đống đồ ăn vặt và hai cốc trà sữa, ánh mắt nhìn cùng hướng với cô.

Lê Xán nghe vậy thì quay đầu nhìn anh một cái.

Sau đó, nói trái với lòng: "Bảo sao, xấu như thế."

"..."

Thiệu Khinh Yến không nói gì, đặt đồ ăn xuống mặt bàn trước mắt cô, sau đó đi lấy vé.

Suốt buổi, Lê Xán tỏ vẻ uể oải, ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích.

Chờ mãi đến khi Thiệu Khinh Yến lấy vé xem phim quay về, cô mới bất đắc dĩ cầm cốc trà sữa của mình.

Hồng trà kem muối, 30% đường, thêm trân châu.

Cô cụp mắt nhìn, không nói thêm gì.

Soát vé rồi vào phòng chiếu phim.

Còn một tháng nữa sẽ đến Tết Âm lịch, nên thật ra bây giờ không có quá nhiều phim hay để xem.

Bọn họ chọn một bộ phim thanh xuân, hài hước gần đây được chấm điểm khá cao.

Nói là phim hài, nhưng mở đầu phim lại là cảnh nữ chính bị cả thế giới bỏ rơi, một mình ngồi xổm khóc lóc ở một góc trên sân thượng.

Lê Xán vô cảm xem được mấy phút, không biết là vì kỹ năng diễn xuất của nữ chính quá kém hay là kịch bản quá cũ mà cô không thể nào nhập tâm hoàn toàn vào bộ phim.

Lúc phim chiếu được năm phút, cô bắt đầu ngáp.

Chưa đầy mười phút sau, đầu cô dần gối lên bờ vai của Thiệu Khinh Yến, chìm vào giấc ngủ.

Nghỉ ngơi cả một tuần lễ, sau khi về studio thì bận rộn liền hai ngày, giờ phút này, sự mệt mỏi ập đến với cô.

Cô ngủ vô cùng yên tĩnh, im ắng bước vào mộng đẹp, tựa như người đẹp ngủ say trong những câu chuyện cổ tích.

Nhận ra một bên vai mình chợt trĩu xuống, Thiệu Khinh Yến tự nhiên quay đầu, ngắm gương mặt Lê Xán lúc ngủ.

Quen biết nhau đã lâu, đến bây giờ, hình như đây là lần duy nhất Lê Xán tựa vào vai anh ngủ.

Thiệu Khinh Yến yên lặng nhìn cô.

Khuôn mặt Lê Xán rất trắng.

Cho dù dưới ánh đèn mờ của rạp chiếu phim, cũng có thể nhìn ra được mặt cô rất trắng, hoàn toàn ở một không gian thế giới khác với người bình thường.

Cô ngủ thiếp đi, khuôn mặt vô cùng yên bình, không có động tác gì lớn, cũng không nói mớ linh tinh.

Khác hẳn với vẻ ngoài lúc tỉnh, lúc nào cũng cao ngạo và khinh thường người khác, Lê Xán khi ngủ trông thật ngoan ngoãn, tựa như một con búp bê sứ được che chở và bảo bọc rất kỹ càng, từng đường nét trên khuôn mặt đều toát lên sự tĩnh lặng, an lành của tháng năm.

Thiệu Khinh Yến nghiêng đầu, mượn ánh sáng thỉnh thoảng phát ra từ màn hình, cứ lặng lẽ quan sát cô như vậy một lúc lâu.

Mãi đến khi tiếng sấm chợt vang lên trong bộ phim kéo anh về thực tại, ánh mắt anh mới miễn cưỡng quay lại màn ảnh.

Anh lấy khăn quàng che gương mặt Lê Xán lại, không để cô bị ảnh hưởng bởi bộ phim.

Trên màn hình lớn, không biết có chuyện gì mà nữ chính lại chạy vào cơn mưa to.

Nhưng lại khác với cảnh mở đầu, ở cảnh này, cô ấy rất thích thú trong màn mưa dày đặc.

Thiệu Khinh Yến ngơ ngẩn nhìn màn hình, không khỏi lại nhớ đến đêm mưa mình từng chia tay với Lê Xán.

Hôm chia tay với Lê Xán, Thiệu Khinh Yến vẫn nhớ, cơn mưa cũng lớn như vậy.

Anh không gặp được Lê Xán, không biết rốt cuộc lúc ấy vẻ mặt Lê Xán như thế nào.

Anh chỉ nhớ, trong điện thoại cô khóc rất to.

Cô nói, một khi bọn họ chia tay, cô sẽ không tha thứ cho anh.

Nhưng không tha thứ cho anh, dẫu sao cũng tốt hơn việc ở bên anh rồi ầm ĩ với gia đình chứ?

"Về chuyện đó, là tôi hiểu lầm cậu, xin lỗi."

Anh nhớ mãi lời xin lỗi kiêu ngạo ngày hôm đó trong điện thoại của bà Tôn Vi.

"Nhưng chuyện này cũng không đồng nghĩa với việc tôi sẽ chấp nhận chuyện giữa cậu và Lê Xán."

"Nhà tôi đã mua nhà cho nó ở London rồi, cách trường nó rất gần, ba mươi triệu."

"Sinh nhật 18 tuổi của con bé, chúng tôi đã mua hai tòa nhà cho nó, đứng tên nó."

"Thời gian khổ cực nhất của cuộc đời nó có lẽ là hồi bé bị chúng tôi đưa đi trại hè ở Mỹ một mình, sau này về thì bị đen đi một tông."

"À, cậu từng đến Mỹ chưa? Cậu có hộ chiếu không?"

"Tuyển thẳng vào Thanh Hoa, nghe có vẻ cũng không tầm thường, nhưng con trai tôi tốt nghiệp Harvard, con gái tôi cũng là sinh viên giỏi của Trường Kinh tế và Khoa học Chính trị London."

"Nếu cậu thật sự thích con bé, ít nhất cũng nên có mấy chục triệu tài sản rồi hãy yêu đương với nó chứ? Nếu không, chẳng lẽ muốn cuối tuần nào nó cũng đi máy bay từ London về thăm cậu sao?"

...

Sau đó còn có rất nhiều lời, thời gian đã trôi qua 5 năm, Thiệu Khinh Yến vẫn có thể đọc vanh vách từng câu một cách rõ ràng.

Trước đó, anh vẫn luôn nghi ngờ, rốt cuộc tính tình của Lê Xán là học người ta, hay trời sinh chính là như thế.

Sau ngày đó, anh đã hiểu hoàn toàn.

Tính tình của cô giống bà Tôn Vi như đúc.

Hai mẹ con các cô, khi sỉ nhục người khác thì không để lại chút mặt mũi nào.

Hôm ấy là tháng 7, giữa mùa hè, Thiệu Khinh Yến vẫn còn nhớ rất rõ.

Lúc anh nhận điện thoại của bà Tôn Vi, mẹ anh mới vừa kiểm tra xong toàn thân, anh ngồi trên chiếc ghế bệnh viện lạnh buốt vì gió thổi từ điều hoà, nghe bà nhục nhã anh từng câu từng chữ.

Nhưng hình như cũng không được xem là nhục nhã.

Chẳng qua là bà bày hết sự thật trước mắt anh, nói lại một lần mà thôi.

Gọi điện đến cuối cùng, bà Tôn Vi vẫn cầu xin anh.

"Gọi điện thoại cho con bé, để nó dẹp ý nghĩ đó đi, ngày mai tôi phải đưa nó sang Anh, tôi không muốn nó sang Anh rồi còn muốn chết muốn sống, lén chạy về tìm cậu."

"Nếu cậu thích con bé thì hẳn phải biết bây giờ nên làm gì mới là tốt nhất cho nó."

...

Dù sao cũng là một bộ phim hài, đến cuối cùng, mọi người đã hoàn toàn quên đi những bi kịch bị thế giới vứt bỏ mà nữ chính từng trải qua, chỉ còn nhớ những tiếng cười ha hả, nhìn tấm chi phiếu năm triệu của cô ấy mà cứ như mình cũng nhận được vậy.

Thiệu Khinh Yến quay đầu nhìn Lê Xán.

Đúng lúc đó cô cũng vừa tỉnh dậy, không biết là nghe thấy tiếng reo hò của nữ chính trên màn ảnh hay bị tiếng cười của mọi người làm ồn.

"Tỉnh rồi à?" Anh hơi cúi người hỏi cô.

"Ừm..."

Thật ra Lê Xán đã tỉnh được một lúc rồi.

Nhưng khi biết mình đã ngủ dựa vào vai Thiệu Khinh Yến, cô lại không muốn dậy chút nào.

Cô lén lút ngước mắt lên, liếc nhìn Thiệu Khinh Yến, sau khi bị anh hỏi thì cuối cùng cũng không thể giả vờ ngủ nữa, bèn kéo chiếc khăn quàng cổ trên mặt xuống, hỏi: "Đến đoạn nào rồi?"

"Sắp hết rồi."

"Ồ."

Quả nhiên cô không hợp ngồi xem ở rạp chiếu phim bên ngoài, Lê Xán nghĩ, dù sao ngủ ở nhà thì còn có thể tua lại, chứ ở đây thì tua làm sao được?

Nhưng một bộ phim vô bổ như thế này, hình như cũng chẳng cần thiết phải xem lại.

Cô lập tức tiếp tục giả vờ ngủ, giữ nguyên tư thế dựa vào vai Thiệu Khinh Yến, nhắm mắt nghỉ ngơi cho đến khi phim kết thúc.

Đợi đến khi đèn trong rạp sáng hẳn lên, cô mới đứng thẳng người dậy, vươn vai một cách tự nhiên.

"Bây giờ có về nhà không?" Thiệu Khinh Yến hỏi cô.

"Không về nhà thì đi đâu?"

Tuy Vân Thành là một thành phố có đời sống về đêm khá sôi động, nhưng Lê Xán cũng không thích chơi ở bên ngoài quá muộn.

Càng khuya càng cảm thấy trống rỗng.

Cô nghĩ như vậy.

Vừa mới tỉnh ngủ, sau khi đứng dậy, cô lại không kìm được mà đứng tại chỗ ngáp mấy cái liền, trước mắt trở nên mờ mịt không nhìn rõ.

Cô cử động chiếc cổ cứng đờ, sau đó theo bản năng nắm lấy cánh tay của Thiệu Khinh Yến bên cạnh, muốn anh dắt mình ra khỏi rạp chiếu phim.

Không ngờ, thứ cô nắm lấy lại là tay của anh.

Bao nhiêu năm rồi.

Bao nhiêu năm rồi, khung cảnh hòa quyện giữa mơ và thực đã hiện ra trước mắt cô một lần nữa.

Cô sững sờ tại chỗ.

Khoảnh khắc này, cô lại đột nhiên muốn rụt tay lại.

Nhưng Thiệu Khinh Yến không cho cô cơ hội đó.

Anh nắm chặt lấy tay cô, bàn tay rộng lớn, dường như cũng không khác gì ngày xưa.

Thế nhưng bao nhiêu năm qua, ngoài giấc mơ ra, trong thực tế, Lê Xán đã sớm không còn nhớ cảm giác được Thiệu Khinh Yến nắm tay nữa.

Cô chỉ biết, bàn tay đang bao trọn lấy năm ngón tay của cô lúc này, vừa ấm áp lại vừa mạnh mẽ.

Anh dắt cô đi, tay kia xách túi đồ ăn vặt và trà sữa mà hai người gần như chẳng động đến suốt cả buổi chiếu phim.

"Vậy chúng ta về nhà thôi."

Cô nghe thấy anh nói với mình.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...