Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 52



Trên đường về nhà, hai người vô cùng im lặng.

Bản thân Thiệu Khinh Yến là kiểu không nói nhiều, Lê Xán cũng chẳng khá hơn anh bao nhiêu.

Vì không ai hát nên suốt cả đường, trong xe vô cùng buồn tẻ.

Lê Xán hiếm khi không ngồi phía sau xe mà lần đầu tiên ngồi lên ghế lái phụ của Thiệu Khinh Yến, ngồi bên cạnh anh.

Nhưng cả đường im lặng về nhà,

Thiệu Khinh Yến xuống khỏi ghế lái, thấy Lê Xán vẫn không có ý định xuống xe thì bước tới bên cạnh cô, kéo cánh cửa bên cô ra.

"Về nhà không?" Anh hỏi.

Cuối cùng Lê Xán nghiêng đầu, nói: "Tôi không muốn về nhà."

Thiệu Khinh Yến nhớ lại khung cảnh mình vừa ra khỏi nhà vệ sinh thì đã gặp cô khi nãy.

Anh không ngờ Lê Xán sẽ nghe thấy những lời đó trong hoàn cảnh như vậy.

Lúc trước anh đã từng nghĩ đến cảnh tượng bộc bạch tấm lòng với Lê Xán rất nhiều lần.

Từ nhỏ đến lớn, vì thành tích vượt trội của mình mà Thiệu Khinh Yến đã bị đẩy lên bục nhận thưởng vô số lần. Lúc đứng ở những chỗ đó, anh chưa bao giờ biết hai chữ "luống cuống" viết như thế nào.

Nhưng, mỗi khi lòng anh tưởng tưởng đến cảnh mình và Lê Xán đối mặt với nhau thì anh biết, có rất nhiều lời, bảo anh nói ra trước mặt Lê Xán, vậy gần như là không thể.

Anh đứng ở cửa xe, cứ nhìn Lê Xán như thế.

Thấy bộ dáng lười biếng của cô, ngồi dựa vào ghế xe của anh, không nhúc nhích.

"Thiệu Khinh Yến, tôi muốn đi uống rượu." Lê Xán khẽ chớp hàng mi dài, nói.

Sắc mặt Thiệu Khinh Yến bình tĩnh, "Không được, chân của em vừa khỏi, không được uống rượu."

"Vậy anh uống cho tôi xem!"

Yêu cầu khá vô lý.

Thiệu Khinh Yến im lặng nhìn cô. Sáng mai anh còn phải đi làm sớm, tối nay liên hoan trừ chuyện chủ động cản rượu giúp cô ra thì không dính thêm giọt rượu nào nữa, bây giờ đã muộn thế này, đương nhiên càng không thể uống.

Nhưng Lê Xán cũng không chịu lùi bước.

Hai người cứ bắt đầu âm thầm đối đầu như thế.

Mãi đến khi trong ga-ra có tiếng giày cao gót vang lên, cuối cùng mới phá vỡ cảnh yên ắng này.

"Anh đẹp trai, trùng hợp thế."

Giọng nói vô cùng quyến rũ, cũng rất vui vẻ.

Lê Xán hoàn toàn không cần ngẩng đầu cũng biết chủ nhân của nó là ai.

Vivian giẫm lên đôi bốt quân đội mới mua, chỉ nhìn thấy Thiệu Khinh Yến đứng ở ngoài ghế lái phụ của mình, hoàn toàn không trông thấy Lê Xán bị anh che khuất.

Vậy nên bước chân của cô ấy rất nhẹ nhàng, liếc mắt đưa tình vô cùng thẳng thừng với Thiệu Khinh Yến, "Muộn thế này mà đứng một mình ở đây làm gì vậy? Có muốn đi uống rượu với em không?"

"..."

Khuôn mặt lạnh lùng đã mười mấy phút của Lê Xán bỗng bật cười.

Trong đôi mắt thêm mấy phần ngả ngớn, muốn xem xem anh trả lời như thế nào.

Thiệu Khinh Yến nhíu mày, quay đầu lại từ chối luôn: "Không muốn."

"Ồ ừm."

Vivian còn muốn nói thêm gì đó nhưng giây phút đôi giày cao gót dừng lại, cô ấy nhìn thấy Lê Xán ngồi trong xe của Thiệu Khinh Yến.

"..."

Thần thái vốn đang rạng rỡ yêu kiều, bỗng khó chịu như ăn phải quả đắng.

"Tối nay các anh lại ra ngoài hẹn hò à?" Cô ấy ôm ngực bĩu môi, vẻ mặt rõ ràng trở nên không phục.

Lê Xán cố ý trêu chọc, dứt khoát lắc đầu, nói: "Rõ ràng là đang định đi thuê phòng mà."

"..."

Vivian thực sự không kiềm được, lập tức trầm mặc xuống, trừng cô một cái.

"Hai người yêu nhau?"

Trên mặt cô ấy viết đầy chữ không thể tin được.

Mặc dù bao nhiêu ngày như thế, cô ấy xun xoe với Thiệu Khinh Yến nhưng chưa lần nào anh để ý tới cô ấy, nhưng cô ấy thấy, người đàn ông mà cô ấy không chiếm được, Lê Xán cũng không thể nào dễ dàng thuận lợi như vậy được.

Nhưng dáng vẻ Lê Xán thảnh thơi dựa vào xe của anh, thực sự không giống như đang diễn.

"Vẫn chưa, anh ấy còn đang theo đuổi tôi." Lê Xán nói với Vivian.

"Nếu để anh ấy tán dễ như thế thì truyền ra ngoài, mặt mũi của tôi biết để đâu?"

"..."

Cuối cùng nghe được cô trêu mình.

Vivian liếc mắt, không hiểu sao biểu cảm lại thoải mái hơn lúc nãy một chút.

"Tôi định ra ngoài uống rượu, hai người có đi không?"

Cô ấy cũng mặc kệ xem ba người ngồi cùng nhau có ngại hay không, thoải mái mời thẳng bọn họ.

Lê Xán chỉ chỉ vào Thiệu Khinh Yến, "Anh ấy không cho tôi đi."

"..."

Vivian đã hiểu.

Hôm nay nói chuyện với Lê Xán, cô cứ ba câu thì không rời Thiệu Khinh Yến, mà ba câu cũng không rời việc trêu chọc cô ta.

"Không đi thì không đi." Cô ta dậm chân, lại liếc mắt lần nữa, giẫm lên cái gót nhọn dưới chân, một mình xoay người rời đi.

Lê Xán im lặng nhìn bóng lưng cô ấy, nụ cười treo trên khoé môi mãi không tắt.

Mãi đến khi nhìn thấy chiếc xe thể thao của Vivian rời đi, cô mới thu lại ánh mắt, tiếp tục ngửa đầu nhìn Thiệu Khinh Yến.

Vì có một khúc nhạc dạo ngắn như vậy nên dường như sự căng thẳng lúc nãy cũng không tồn tại nữa.

Thiệu Khinh Yến bất đắc dĩ kéo tay cô: "Tối nay về nhà trước, đợi lần sau rảnh, tôi sẽ uống rượu với em."

"Thế lần sau là lúc nào?"

"Đợi tôi đi công tác về."

"Vậy đã nói rồi đấy, chờ lúc chân tôi khỏi thì anh uống rượu với tôi."

"Ừm."

Rốt cuộc Lê Xán cũng được dỗ dành, cuối cùng vẫn bằng lòng xuống khỏi ghế lái phụ, đi theo Thiệu Khinh Yến lên tầng trước.

Anh đưa cô về tầng 33 trước.

Bởi vì lúc trước khi chăm sóc Lê Xán, anh đã biết mật khẩu của tầng 33 nên Thiệu Khinh Yến rất thuận lợi đưa người đến cửa nhà.

Nhưng tối nay không biết là Lê Xán có chuyện gì mà sau khi lên tầng 33, cô lại lôi kéo tay Thiệu Khinh Yến, bảo muốn đến nhà anh ăn bữa khuya.

Thiệu Khinh Yến cúi đầu nhìn cô.

Biết cô là nghe thấy lời nói trong nhà vệ sinh nên cả đường đang cố ý hành hạ mình.

Nhưng đúng là trong nhà anh vẫn còn chút đồ ăn khuya.

Từ lần trước Lê Xán đến nhà anh, vì để phòng sau này thỉnh thoảng cô có thể đến nên đôi khi Thiệu Khinh Yến sẽ đặt đồ ăn trên mạng, bỏ vào tủ lạnh, dù có thể mình không nấu nhưng cũng đảm bảo lúc nào tủ lạnh nhà mình cũng có nguyên liệu nấu ăn nên có.

Anh suy nghĩ một lúc, hỏi: "Ăn mì không?"

"Trừ làm mì ra, có phải anh không biết nấu món gì khác nữa không?" Lê Xán hỏi anh.

"Cũng gần như thế."

Mặc dù tay nghề nấu cơm của Thiệu Khinh Yến là học từ bà Thiệu Thấm Phương, nhưng hồi trước trong nhà, đa phần là bà Thiệu Thấm Phương tự nấu cơm, lúc tay nghề của anh thực sự phát huy được tác dụng là một năm anh đi trao đổi ở Mỹ.

Một năm đó, anh vừa tới Mỹ, vẫn chưa quen với môi trường ẩm thực ở nước ngoài. Anh thấy những nhà hàng bên ngoài vừa đắt vừa dở, vậy nên anh hay tự xuống bếp, nấu mì trong ký túc xá, vừa tiện lại vừa rẻ.

Tháng đầu, anh tự biến tấu, liên tục nấu mì gần ba mươi ngày.

Anh thì không ngán, nhưng cậu bạn cùng phòng thì sau này cứ thấy anh định nấu mì là lại hoảng sợ kêu lên, chạy vào nhà vệ sinh gục mặt vào bồn rửa, phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn.

Anh lại đưa Lê Xán xuống nhà mình ở tầng dưới.

Mở tủ lạnh ra cho cô, bảo cô tự chọn nguyên liệu nấu ăn mình muốn.

Cũng không phải là chê đồ nấu ăn của Thiệu Khinh Yến ít, mà thực ra cô mới ăn no ở buổi tụ tập xong, vẫn chưa đói.

Cô chỉ đang cố ý làm khó Thiệu Khinh Yến.

"Vậy anh nấu cho tôi mì trứng cà chua đi." Cô nhớ ra bát mì hôm đó Thiệu Khinh Yến từng nấu cho mình.

"Được."

Đó là món sở trường nhất của Thiệu Khinh Yến, cũng là món anh hay tự nấu cho mình nhất.

Anh lấy nguyên liệu nấu ăn trong tủ ra, chỉ dùng một hai phút là có thể làm xong công tác chuẩn bị.

Lê Xán yên lặng ngồi nhìn cạnh bàn ăn.

Lần trước Thiệu Khinh Yến nấu ăn ở nhà cô, cô ngồi trên ghế sofa, suốt buổi không đoái hoài, cũng chẳng có lòng dạ nào mà nhìn kỹ, lúc này, cô chống đầu, lại có thể nhìn một cách đường hoàng, quang minh chính đại.

Cô nhìn anh lột vỏ cà chua xuống từng chút một, rồi lại thái cà chua đã lột vỏ thành hạt lựu từng chút một.

Thủ pháp thành thạo, động tác nhanh gọn, cho dù nói anh đã làm nội trợ mấy năm, có lẽ cũng có người tin.

Đang lúc cô nheo mắt lại, định bắt đầu nghĩ xa xôi thì Thiệu Khinh Yến nãy giờ vẫn luôn đứng nghiêng về phía cô bỗng xoay lưng lại, bắt đầu đun nước luộc mì.

Lê Xán chỉ đành lại lẳng lặng nhìn bóng lưng anh.

Thiệu Khinh Yến đã cởi áo khoác, bóng lưng có thể nói là hoàn hảo đến mức mắt thường cũng có thể thấy rõ. Áo phông và quần dài thường mặc khi còn trẻ, giờ đây đã biến thành áo sơ mi trắng và quần tây không đổi.

Tỷ lệ giữa áo sơ mi và quần tây được chia cắt vừa vặn, dù chân đi dép lê, chiếc thắt lưng vừa vặn ngang eo cũng có thể phác hoạ rõ đôi chân dài của anh, còn cả vòng eo gọn nhưng rất khoẻ, trong mắt Lê Xán, thực sự vô cùng rõ ràng.

Thân hình như vậy, lại thêm khuôn mặt này, cộng với lý lịch và học thức như thế, thật ra cô không hề ngạc nhiên tại sao Thiệu Khinh Yến đi đến đâu cũng có nhiều cô gái yêu thích đến vậy.

Nếu không thì có vẻ như ánh mắt cô quá kém rồi nhỉ?

Cô cứ nhìn chăm chú vào bóng lưng Thiệu Khinh Yến, không biết đang nghĩ gì mà mãi đến khi anh bưng bát mì đã nấu xong đến trước mặt mình mới khó khăn lắm lấy lại được tinh thần, ánh mắt lại rơi vào bát mì trứng cà chua đó.

"Cẩn thận nóng."

Có lẽ cũng biết chắc cô không ăn được nên Thiệu Khinh Yến không nấu nhiều mì, chỉ làm một bát mì trứng cà chua nhỏ, chưa đến mười đũa.

Chỉ có một bát mì nhỏ như thế, nhưng Lê Xán vẫn nói: "Tôi không ăn hết, anh ăn cùng với tôi đi."

Thiệu Khinh Yến nhìn cô.

Thực ra đến đây, anh thật sự đã có thể hiểu được Lê Xán đang nghĩ gì.

Cô đang liên tục dò xét ranh giới cuối cùng của anh.

Cô đang liên tục dò xét trình độ dung túng của anh với cô.

Vì nghe thấy câu nói như vậy nên bây giờ cô đã có thể biết rất chắc chắn, anh thích cô.

Anh không nói gì, chỉ xoay người vào bếp, lại lấy một bộ bát đũa, ngồi xuống đối diện cô.

Một bát mì rất nhỏ, hai người chia ra ăn thì một người chỉ ăn hai ba đũa là hết.

Song Thiệu Khinh Yến cũng không biết, rốt cuộc bọn họ ăn bao lâu thì hết bát mì đó.

Dù sao cũng không thể là gần mười phút được.

Đợi đến cuối cùng cũng ăn hết bát mì, Lê Xán mới hài lòng.

Cô đứng dậy, lấy áo khoác và túi xách của mình xong, sau khi nói tạm biệt với anh thì lập tức xoay người, định về tầng trên.

Cô không còn định hành hạ Thiệu Khinh Yến nữa, ánh mắt trong sáng, rõ ràng, cuối cùng nhìn anh một cái, không có bất kỳ ý tứ nào khác, nhưng dường như lại viết đầy ý tứ.

Cô bước từng bước, đi thẳng về phía cửa.

Cuối cùng, trước khi cô đi tới bên cửa, cô nghe thấy phía sau mình có tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Sau đó, cổ tay cô bị người ta nắm lấy.

"Lê Xán!"

Lê Xán quay người lại, nhìn Thiệu Khinh Yến như dự đoán.

Người đàn ông trước giờ luôn tỏ ra điềm tĩnh, vẻ mặt bình thản, hôm nay cuối cùng cũng để lộ ra vẻ mặt hoàn toàn khác thường trước mặt cô lần thứ hai.

Lần đầu tiên là lúc anh thấy cô bên ngoài nhà vệ sinh.

Lê Xán yên lặng ngẩng đầu nhìn anh.

Nhìn thấy đôi mắt đối diện với mình của anh khẽ cụp xuống, lại nhuộm màu trầm mặc và hoang mang không nói nên lời.

"Chúng ta... có thể thử qua lại một lần nữa không?"

Dường như rốt cuộc cô cũng nghe thấy anh khẽ giọng cầu xin.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...