Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 51



Chuyện mình lại lần nữa rơi vào sự mập mờ không thể nào kiềm chế, Lê Xán biết rất rõ.

Một chiều nọ, Thiệu Khinh Yến lái xe tới đón cô, hai người cùng đi đến buổi tụ tập của Đào Cảnh Nhiên.

Trên đường đi, Lê Xán theo thói quen ngồi ở chỗ phía sau, bật bài hát mình thích.

Trước khi đến chỗ đó, cô vẫn cho rằng ở buổi gặp chỉ gọi mấy người quen của bọn họ, không ngờ, lúc Lê Xán bước vào cửa mới phát hiện trong phòng trừ Đào Cảnh Nhiên và Lâm Gia Giai ra thì cô chẳng quen biết ai hết.

Sầm Lĩnh và Hà Minh Lãng không ở đây, không biết là không đến hay là vốn không định đến.

Bây giờ nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy được trong phòng toàn là bạn bè năm đó ở trường THPT Thực nghiệm.

Nói chính xác hơn thì là bạn của Thiệu Khinh Yến và Đào Cảnh Nhiên.

Lê Xán cảm thấy mình bị lừa, xoay người nhấc chân muốn rời đi, nhưng lại bị Lâm Gia Giai giữ chặt.

"Ấy ấy ấy, Xán Xán, cậu mà đi rồi thì chỉ còn lại một mình mình thôi, ở với mình đi, lát nữa chúng ta lại tìm Đào Cảnh Nhiên tính sổ!"

Lâm Gia Giai nhoài lên vai cô, nói.

"Huống chi, chủ yếu là hôm nay Đào Cảnh Nhiên muốn kéo học sinh giỏi nhà các cậu đi thôi, cậu mà không ở đây thì không hay lắm đâu."

Lê Xán liếc cô ấy một cái, nghe vậy thì cuối cùng cũng không nói gì nữa, nghe cô ấy, cứ ngồi xuống vậy.

Lâm Gia Giai lại tiếp tục lôi kéo cô hỏi: "Hôm nay hai người các cậu đến cùng nhau hả?"

"Ừm."

Bây giờ hai người ở cùng một khu nhà, hơn nữa còn là người cũ của nhau, với lại còn có chút dấu hiệu tro tàn cháy lại, tất cả những chuyện này cũng chỉ có một mình Lâm Gia Giai biết.

Nghe thấy Lê Xán trả lời, Lâm Gia Giai lại cực kỳ hưng phấn, nói: "Mình biết ngay mà!"

"Các cậu định khi nào quay lại vậy, rồi thì khi nào công khai?"

Cô ấy nói chuyện đương nhiên, tựa như đây là chuyện sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ làm.

Lê Xán nghe đến đây lại hiếm khi khựng lại một chút.

Công khai?

Cô lại chưa từng cân nhắc đến chuyện này.

Dù sao bây giờ quan hệ giữa cô và Thiệu Khinh Yến thật sự không rõ ràng, còn mờ mịt, thậm chí còn chưa qua lại chính thức, công khai kiểu gì?

Về phần quay lại... Thực ra Lê Xán biết, có tình cảm là một chuyện, thực tế lại là chuyện khác.

Đến giờ cô vẫn không rõ, Thiệu Khinh Yến có thái độ gì với mình.

Đối tượng mập mờ như có như không? Người yêu cũ muốn quay lại lần nữa? Nghe ra thì còn không đáng tin cậy bằng một cô chiêu rất có giá trị lợi dụng.

Dẫu sao thì cô cũng giới thiệu Cố Truyền Minh cho anh, lại gián tiếp giới thiệu Lê Đàm, nếu là người có tâm thì chắc chắn bây giờ phải cực kỳ tốt với cô, cực kỳ tốt, nhỡ đâu ngày nào đó dỗ cô vui vẻ, cô khoát tay lại giới thiệu sếp lớn gì đó, thì đây chính là thứ người khác tốn bao nhiêu tâm tư cũng không kiếm được.

Nghĩ đến chuyện này, Lê Xán thực sự không nhịn được ngẩng đầu, liếc mắt nhìn về phía Thiệu Khinh Yến.

Nhân vật làm mưa làm gió hay đứng đầu bảng trong trường ngày xưa, bây giờ là con người xuất sắc trở về từ phố Wall của nước Mỹ, bất kể vào lúc nào, đi tới đâu, anh cũng là tiêu điểm trong các bạn học.

Vả lại, lần trước Thực nghiệm họp lớp anh không đi, giờ mấy người bạn của anh cứ như muốn vây chặt lấy anh, nói chuyện tâm tình.

Cô lặng lẽ nhìn qua, sau đó lập tức lắc đầu với Lâm Gia Giai, mờ mịt bày tỏ thực ra bản thân cô cũng không rõ chuyện này.

Lâm Gia Giai hơi giật mình, muốn hỏi ngay tại sao, nhưng thấy khung cảnh ồn ào ở đây thì hình như không thích hợp lắm, chỉ có thể tạm thời bỏ qua.

"Haizz, học sinh giỏi, sao cậu và Xán Xán lại đến cùng nhau vậy?"

Sau khi Đào Cảnh Nhiên kéo Thiệu Khinh Yến ngồi xuống thì bên trái là Thiệu Khinh Yến, bên phải là Lê Xán đang ngồi, nhớ đến cảnh lúc nãy hai người cùng bước vào cửa, trai xinh gái đẹp, anh ấy thực sự không khỏi tò mò.

Lê Xán nghe vậy thì lại lần nữa ngẩng đầu nhìn, thản nhiên nhìn Thiệu Khinh Yến.

Trừ Lâm Gia Giai ra, đây là lần đầu tiên có người hỏi về quan hệ của bọn họ sau khi gặp lại.

Cô muốn biết Thiệu Khinh Yến trả lời như thế nào.

Người hôm qua nắm tay cô trong rạp chiếu phim, hôm nay sẽ trả lời như thế nào trước mặt nhiều người thế này.

Thiệu Khinh Yến cùng trùng hợp nhìn cô một cái, sau đó nói không chút do dự: "Bây giờ bọn tôi là hàng xóm."

Rất bình tĩnh, rất bình thường, tựa như quả thực bọn họ chỉ là hàng xóm bình thường.

Lê Xán nhìn dáng vẻ của anh, trên khuôn mặt không thể nói là vui vẻ nhưng cũng chưa đến nỗi mất mát, chỉ là ánh mắt không khỏi tối sầm lại, rồi lại cụp hàng mi lạnh lùng xuống.

Phải, bây giờ bọn họ chỉ là hàng xóm.

Song Đào Cảnh Nhiên kinh ngạc nói: "Bây giờ các cậu lại là hàng xóm? Thế học sinh giỏi, bây giờ cậu cũng ở Duyệt Thành Loan sao?"

"Phải." Thiệu Khinh Yến nói.

"Ông được đấy, số 1 Duyệt Thành Loan đó à? Giá phòng ở đó cũng không rẻ đâu nhỉ?" Trên bàn có người khác tiếp lời.

Thiệu Khinh Yến nói: "Công ty cho thuê thôi, không phải mua."

"Ồ."

Mặc dù có khá nhiều người hâm mộ, nhưng ở đây cũng có không ít người nghe xong thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đều học cùng một trường, anh được tuyển thẳng vào Thanh Hoa thì thôi, anh có học bổng toàn phần đi Mỹ cũng thôi, nếu bây giờ anh đã có thể mua nhà ở số 1 Duyệt Thành Loan thì khoảng cách chênh lệch giữa người với người đúng là còn lớn hơn cả khoảng cách giữa người với lợn.

Thuê là được, thuê là được.

Trước giờ Lê Xán không quen bạn bè ở Thực nghiệm của Thiệu Khinh Yến, càng đừng nói đến chuyện ăn cơm cùng nhau, mãi đến khi nhìn thấy lúc này, những người khác để lộ ra nét mặt vui mừng mới nhận ra đám người cũng thật buồn cười.

Thì ra tất cả các buổi tụ tập trên thế giới, đều giống nhau cả.

...

Ăn cả bữa cơm, Lê Xán chẳng quen được mấy người bạn mới.

Tựa như chỉ vì ăn cơm mới đến buổi gặp này, cả bữa cô cũng tỏ ra rất bình thản.

Phòng tối nay Đào Cảnh Nhiên đặt là kiểu phòng tích hợp ăn uống, hát karaoke và chơi mạt chược.

Sau khi mọi người ăn xong thì cùng ngồi xuống ghế sofa ca hát, ầm ĩ đòi chơi Thật hay Thách.

Lê Xán chỉ cảm thấy tầm thường đến nỗi không thể so sánh được, lại ngại mặt mũi của Đào Cảnh Nhiên và Lâm Gia Giai nên chỉ có thể ngồi xuống.

Vẫn là chỗ giống nhau, cô ngồi giữa Đào Cảnh Nhiên và Lâm Gia Giai, Thiệu Khinh Yến ngồi bên tay trái Đào Cảnh Nhiên.

Mọi người tung xúc xắc, bắt đầu đếm từ người đầu tiên của ghế sofa bên kia, người bị đếm đến phải nhận phạt.

Người thua ván đầu tiên, Lê Xán không quen.

Người bị chỉ đến ván thứ hai, lại là Lâm Gia Giai.

Bởi vì là người đẹp nên mọi người theo thói quen lại đùa bỡn một lát.

Nhưng trước mắt toàn là người không quen thân lắm, đương nhiên là Lâm Gia Giai chọn Thật, rút được câu hỏi là tổng cộng đã quen bao nhiêu người yêu.

"Sáu người." Cô ấy nói không chút kiêng kỵ gì.

Những người có mặt lại vang lên rất nhiều tiếng xôn xao nho nhỏ.

Cho dù là Lê Xán cũng không khỏi nhướn mày, đưa mắt nhìn cô ấy.

Dẫu biết sau khi lên đại học thì Lâm Gia Giai bắt đầu quen bạn trai, bạn trai cô ấy còn hay chia tay, nhưng lúc nghe cô ấy nói ra kết quả, cô mới biết cô ấy đã qua lại với tận sáu người.

Nhìn Lâm Gia Giai xong, cô lại vô thức chạm vào ánh mắt của Thiệu Khinh Yến cách Đào Cảnh Nhiên, âm thầm liếc nhau một cái với anh.

Lên đại học anh lại không yêu đương.

Cô cười lạnh, giờ phút này, ánh đèn đủ màu trên đầu chiếu vào mặt cô, không biết là vui hay không vui.

Xúc xắc đã chơi được một vòng, ở lượt đầu tiên, cả Lê Xán và Thiệu Khinh Yến đều không bị gọi trúng.

Nhưng Đào Cảnh Nhiên lại bị gọi đến hai lần, hỏi một số vấn đề râu ria.

Bắt đầu vòng thứ hai, cuối cùng Thiệu Khinh Yến cũng bị gọi trúng.

Tất cả mọi người ngồi nghiêm túc, muốn xem rốt cuộc anh chàng học sinh giỏi này sẽ chọn Thật hay Thách.

Thế mà...

"Thật."

Giọng nói không chút dao động nào của Thiệu Khinh Yến vang lên trong phòng.

Không hề có bất ngờ, lựa chọn vô cùng an toàn.

Mọi người đều cảm thấy chẳng có tí thú vị nào, xem xét vấn đề của anh thì càng thấy chán chường.

"Đại học từng yêu mấy người?"

"Không yêu."

"Cắt."

Mọi người rối rít khoát tay, bày tỏ mau đến người tiếp theo đi.

Người tiếp theo vừa hay lại là Thiệu Khinh Yến ném xúc xắc.

Anh lắc lắc xúc xắc, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, ném ra số hai.

Hai.

Đếm từ Thiệu Khinh Yến, người thứ hai lại trùng hợp là Lê Xán.

Đó là lần đầu tiên bị phạt trong tối hôm đó của Lê Xán, là người đẹp siêu cấp mặt lạnh, ở đây cũng có khá nhiều người đã nhận ra.

Sau khi cô vào cửa thì hình như không nói gì, nghe Đào Cảnh Nhiên nói, cô là bạn bè bên Quốc tế Tư Minh của anh ấy, hôm nay cũng tới chơi cùng.

Lê Xán của Quốc tế Tư Minh, thực ra khoá 18 năm đó của Thực nghiệm có không ít người đã từng nghe đến tên cô.

Một là vì vlog mà hồi đó bạn cô đăng lên, trong đó cô nhảy thực sự quá đẹp; một cái khác là vì chuyện hot trên mạng chấn động một thời của cô.

Dù khi ấy mọi người đều có những ý kiến khác nhau về chuyện này, như bao nhiêu năm như thế, thực ra cũng đã quên gần hết.

Thẻ bài Thật hay Thách, bây giờ đang đặt tất cả trước mặt Lê Xán.

Lê Xán nhìn hai tấm thẻ đó, tối nay cũng có thể nhìn rõ, không có nhiều người chơi Thách.

Thứ nhất là mọi người cũng đã đến tuổi, không còn thích k*ch th*ch như thế nữa; thứ hai nữa, dù là bạn cũ nhưng thực ra mấy năm nay mọi người không gặp nhau, rất nhiều người cũng không còn thân nhau nữa, thách thì cũng chẳng ra trò trống gì.

Nhưng Lê Xán vẫn rút Thách.

Cô để lộ ra tấm thẻ mình rút được...

"Hôn vào khuôn mặt người thứ ba bên tay phải mình."

Người thứ ba bên tay phải, là nam, Lê Xán không quen.

Nhìn thấy thẻ của cô, có thể nói tối nay bầu không khí của căn phòng vào lúc này, cuối cùng cũng xem như sục sôi.

Lê Xán lại lần nữa cảm thấy đám người này đúng là buồn cười.

Cô không nhìn thêm người đàn ông đó chút nào, mà lập tức vứt thẻ bài trên tay mình xuống, ung dung ôm ngực dựa vào ghế sofa, nói: "Trùng hợp là mấy hôm trước chân tôi bị thương, không uống rượu được, có ai uống giúp tôi không?"

Không nhận phạt thì phải uống rượu, đây là quy tắc của Thật hay Thách.

Bầu không khí chỉ sục sôi được hai giây thì lập tức trầm xuống.

Nhóm đàn ông dần im như thóc, ngồi tại chỗ hai mặt nhìn nhau.

"Để tôi/mình đi."

Bỗng, trên bàn có ba tiếng nói đồng thời vang lên, khiến mọi người mơ màng ngẩng đầu lên.

Mọi người lần theo âm thanh nhìn lại, nhận ra ba giọng nói này, đến từ...

Người đàn ông thứ ba bên tay phải Lê Xán.

Đào Cảnh Nhiên.

Còn cả, Thiệu Khinh Yến.

Chờ đã, Thiệu Khinh Yến.

Mọi người không hẹn mà cũng đặt hết ánh mắt lên người anh.

Đào Cảnh Nhiên quen người ta, chặn rượu giúp người ta thì cũng hiểu được.

Người đàn ông thứ ba bên tay phải, dù sao cũng là đối tượng bị gọi trúng, cũng hiểu được.

Thiệu Khinh Yến... Lẽ nào bởi vì là hàng xóm?

Sau khi nhìn Thiệu Khinh Yến đủ rồi, mọi người lại đưa mắt xuống người Lê Xán, không biết cô sẽ chọn ai.

Lê Xán rướn môi, liếc nhìn ba người trước mặt, sau đó vươn tay dưới cái nhìn chăm chú của nhiều người, không chút do dự đưa ly rượu trước mặt mình đến...

Trước mặt Đào Cảnh Nhiên.

"Cảm ơn." Cô nói với Đào Cảnh Nhiên.

"Chuyện nhỏ thôi."

Đào Cảnh Nhiên tự nhiên uống rượu giúp cô.

Trò chơi tiến hành bước tiếp theo...

...

Thiệu Khinh Yến bước ra từ nhà vệ sinh, biểu cảm trên mặt không có gì thay đổi.

Cố Xuyên Phong cũng uống khá nhiều rượu, bước ra khỏi căn phòng hát karaoke, đang đứng hóng gió.

Thấy Thiệu Khinh Yến, anh ấy tự nhiên bá vai.

"Thằng nhóc cậu, về Vân Thành lúc nào mà cũng không nói cho tôi một tiếng vậy?"

"Không lâu, mới về lúc Tết Dương lịch."

"Cậu..."

Sau khi lên đại học thì Cố Xuyên Phong cũng rất ít khi gặp Thiệu Khinh Yến.

Tối nay gặp nhau, Đào Cảnh Nhiên có tình nghĩa, thế mà lại gọi anh ấy đến, nhưng mà bao nhiêu người như thế, anh ấy cũng không có cơ hội để kéo Thiệu Khinh Yến nói chuyện cho đàng hoàng.

Lúc nãy ăn cơm với chơi đùa, thực ra trong lòng anh ấy đã nghĩ không ít lời trong lòng, nhưng bây giờ thật sự để anh ấy nói thì lại không nói ra được.

"Sau khi cậu quay về thì có liên lạc với Văn Gia Văn không?"

Nghĩ trái nghĩ phải xong, anh ấy mới hỏi trước.

Thiệu Khinh Yến thấy kỳ lạ: "Tôi liên lạc với cậu ấy làm gì?"

"Tôi biết ngay là cậu sẽ nói chuyện này mà." Cố Xuyên Phong thở dài, "Lần trước, lúc liên hoan Tết Dương lịch ấy, Văn Gia Văn từng hỏi tôi tung tích của cậu, tôi không biết cậu đã về Vân Thành nên đã nói với cậu ấy cậu vẫn còn ở Bắc Thành..."

"Nói thật thì từ sau khi tốt nghiệp cấp 3, Văn Gia Văn hay tìm tôi để nghe ngóng tin tức của cậu. Rõ ràng bản thân cậu ấy ở Bắc Thành, cách cậu gần hơn cả tôi nhưng lúc nào cũng đến hỏi tôi..."

"Cậu nói thật đi, có phải hồi đó các cậu có chuyện gì không? Nếu không thì sao đến mức trở thành thế này chứ?"

Thiệu Khinh Yến nghe thấy lời này của anh ấy thì khựng lại.

Mùa hè năm ấy tốt nghiệp cấp 3, buổi tối trước khi đi Bắc Thành, đúng là Văn Gia Văn từng bí mật đến tìm anh một lần.

Xin lỗi anh về chuyện của Lê Xán, đồng thời còn tỏ tình với anh.

Nhưng anh đã từ chối.

Sau đó, anh cũng không gặp cậu ấy nữa.

Cố Xuyên Phong nghe anh giải thích qua xong thì vịn vai anh, lại thở dài một lúc lâu: "Cậu đúng là hồng nhan hoạ thuỷ, khuôn mặt này, vóc dáng này, đầu óc này, haizz.."

Anh ấy trái thở dài đến, phải thở dài đi, mãi đến khi thở dài đủ rồi mới hỏi anh tiếp: "Thế bây giờ cậu có mối nào không? Nếu vẫn không có người thích thì thử với Văn Gia Văn một chút thôi, cậu xem người ta một lòng say mê cậu như vậy, bao nhiêu năm như thế, điều kiện gia đình cũng được lắm..."

"Tôi có người tôi thích rồi."

Nhưng Thiệu Khinh Yến lập tức cắt đứt lời anh ấy nói.

Cố Xuyên Phong dừng lại.

"Cậu có người thích rồi?" Anh ấy kinh ngạc nói, "Mới quen gần đây hả? Không phải lúc nãy chơi Thật hay Thách cậu bảo đại học không yêu đương mà?"

"Ừm, không phải quen lúc học đại học, là người tôi thích năm lớp 12 đó."

Cố Xuyên Phong gần như ngây ngốc.

Người thích năm lớp 12... Đúng là anh ấy có chút ấn tượng.

Khi đó anh ấy còn tưởng là Thiệu Khinh Yến cuối cùng cũng chạch đẻ ngọn đa, không ngờ, sau này không có tin tức gì nữa, cũng không thấy anh đăng ảnh người yêu gì lên bảng tin.

Anh ấy thử dò xét nói: "Chia tay rồi quay lại bao nhiêu năm như thế?"

Thiệu Khinh Yến lại mở miệng rất khẽ, cảm thấy nói chung thì mình và Lê Xán cũng không thể gọi là chia tay rồi quay lại bao nhiêu năm như thế.

Anh nói: "Là tôi vẫn luôn yêu thầm cô ấy."

Câu chuyện đến đây là dừng.

Cố Xuyên Phong hiểu rõ, Văn Gia Văn không có hy vọng, thế là cũng không nói chuyện thay cậu ấy nữa, chỉ vỗ vỗ bả vai Thiệu Khinh Yến, tặng anh hai chữ "Cố lên" rồi vòng qua anh, đi vào nhà vệ sinh.

Thiệu Khinh Yến bước ra khỏi khúc ngoặt nhà vệ sinh,

Sau đó, ngay tại khúc cua, anh nhìn thấy Lê Xán trong chiếc váy voan trắng tinh, dáng người cao ráo.

Cô đứng ở góc tường, gần lối đi từ nhà vệ sinh ra phòng karaoke, trên đầu là ánh đèn đủ màu sắc.

Ánh mắt trầm lặng, sắc sảo như mèo hoang nhìn chằm chằm vào anh, không biết vừa rồi đã nghe được bao nhiêu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...