Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 54



Buổi tối trên tầng 33 của Duyệt Thành Loan, ánh đèn không sáng lắm.

Lúc chờ Thiệu Khinh Yến quay về nấu cơm cho mình, Lê Xán mở một bộ phim, sau đó không kiềm chế được lại mở một chai rượu.

Rượu trái cây, tuy không có nồng độ cồn đáng kể, nhưng uống nhiều quá cũng dễ làm mặt đỏ.

Một chai, một chai, lấy tiếp một chai nữa.

Lúc bản thân Lê Xán cũng không ý thức được, cô đã uống liên tục ba chai rượu trái cây.

Nhưng trong đầu vẫn không xoá được Thiệu Khinh Yến.

"Tôi nói là tôi muốn theo đuổi em lại lần nữa, bà ấy đồng ý rồi."

Quả thực câu nói này còn làm người ta sợ hãi hơn cả lời tỏ tình tối qua.

Mỗi một lần Lê Xán nhớ lại đều không thể không ngừng hít thở, bảo mình bình tĩnh mới có thể tỉnh táo lại được.

Thật sự cô chưa bao giờ lại vì một câu nói của người khác mà hoàn toàn ngu ngơ tại chỗ.

Cuối cùng ngoài cửa cũng vang lên tiếng chuông kíng coong, cô ngồi trên ghế sofa, ngẩn người mấy giây xong mới bất giác nhớ ra, bước đến mở cửa cho người ta.

Quả nhiên người đứng ngoài cửa là Thiệu Khinh Yến.

Hình như trên đường về anh còn mua đồ ăn, áo khoác bọc vô cùng kín kẽ, trên tay xách mấy cái túi ni lông.

Khoảnh khắc mở cửa, dường như Lê Xán cảm nhận được khí lạnh mà anh mang đến cho mình.

Không khỏi run lập cập.

Thiệu Khinh Yến đứng ngoài cửa, nhìn Lê Xán mặc váy ngủ tơ tằm hai dây ra mở cửa cho mình cũng sững sờ một lúc.

Sau đó lại trông thấy gò má đã hơi ửng hồng của cô, sự kinh ngạc của anh lại càng được đẩy lên tối đa.

"Lê Xán, em uống rượu?" Anh hỏi.

Lê Xán có chút chột dạ.

Vì hình như trước đó cô đã hẹn với Thiệu Khinh Yến, chờ mấy hôm nữa anh về sẽ cùng uống rượu với nhau.

Nhưng hôm nay đúng là cô không nhịn được.

Nói thật thì cảnh tượng tối qua, cô không uống rượu là đã nhịn giỏi lắm rồi.

"Anh lề mà lề mề, đến giờ còn chưa đi công tác, vậy sao tôi biết được ngày nào anh đi công tác về? Tôi muốn uống thì giờ cứ uống thôi."

Cô xoay người, cây ngay không sợ chết đứng, né tránh ánh mắt anh, lời nói cũng rất hùng hồn.

Thiệu Khinh Yến có phần bất đắc dĩ, đặt đồ ăn đang cầm trong tay lên chiếc tủ cạnh cửa trước rồi cởi áo khoác, thay dép, sau đó đi theo sau cô vào phòng khách.

Vì đang chiếu phim nên ánh sáng trong phòng khách rất tối, khiến người ta không thấy rõ được gì.

Lê Xán đi chân trần, về ngồi lên ghế sofa của mình.

Thiệu Khinh Yến lại gần cô, nhìn lướt qua bộ phim trên màn hình gần như chiếm trọn cả bức tường, đó là bản 《Kiêu hãnh và định kiến》 chiếu năm 2005.

Keira Knightley với mái tóc dài mang phong cách đồng quê Anh đang bước đi giữa cánh đồng bát ngát, khung hình từ từ chuyển từ xa đến gần, đặc tả gương mặt cô...

Đây là bộ phim điện ảnh mà Lê Xán thích nhất.

Thiệu Khinh Yến biết.

Hồi trước, mỗi buổi tối lúc anh và Lê Xán treo điện thoại làm chuyện riêng của mình, anh hay nghe thấy tiếng bộ phim này trong điện thoại của cô.

"Prejudice let you can't accept me, pride let me can't love you."

Những câu thoại kinh điển vẫn còn được lưu truyền đến tận ngày nay, quả thực rất đáng để xem lại nhiều lần.

Anh đứng bên cạnh ghế sofa, cũng không kìm được mà xem theo một lúc, sau đó, ánh mắt anh từ từ hạ xuống, dường như mới bị những thứ trên bàn trà trước mặt thu hút.

Đó là mấy cái chai.

Một, hai, ba cái...

Ừm, được lắm, thì ra Lê Xán không những uống rượu, mà còn uống một lần tận ba chai.

Thiệu Khinh Yến lẳng lặng nhấc chân lên, ném hết mấy cái chai đó vào thùng rác, sau đó lại mang mấy chai rượu cô vẫn chưa mở ra vào tủ rượu cạnh phòng bếp.

Lúc quay lại phòng khách, đúng lúc Lê Xán cũng đang nhìn theo anh.

Dưới ánh sáng mờ ảo, chập chờn, gương mặt nghiêng của cô vừa tinh xảo vừa phảng phất một nỗi u buồn khó tả.

"Còn ăn tối nữa không?"

Bước chân Thiệu Khinh Yến khựng lại, lại xách đồ ăn đã mua trước vào phòng bếp.

"Ăn."

Lê Xán chuyển ánh mắt về.

Hôm nay cô Dung xin nghỉ. Bởi vì hình như cháu trai cô ấy đánh nhau với người ta ở trường, dạo này con trai và con dâu cô ấy cũng rất bận, cô ấy chỉ có thể đến xem xem.

Thiệu Khinh Yến im hơi lặng tiếng, bắt đầu bận rộn làm cơm tối cho cô.

Vì Lê Xán vừa uống rượu, chắc cũng ăn được món gì khác nên anh định nấu luôn cho cô một bát cháo.

Anh l*t s*ch từng con tôm tươi mua về để rang, sau đó lấy thêm một hộp bắp ngô đã tách hạt trong tủ lạnh ra, nấu cho cô một nồi cháo ngô tôm tươi.

Trong lúc chờ cháo chín, cuối cùng anh cũng ngồi xuống ghế sofa, xem phim một lát với Lê Xán.

"Đây là bộ phim tôi thích nhất."

Lê Xán dần dần, dần dần, không hiểu sao lại dựa vào vai anh.

Trong phòng đã mở hết lò sưởi, vậy nên người chỉ mặc một chiếc váy ngủ tơ tằm hai dây cũng không cảm thấy lạnh.

Nhưng Thiệu Khinh Yến cúi đầu liếc cô một cái, vẫn đắp cho cô một chiếc chăn lông.

Lê Xán cũng không phản đối, cứ vừa đắp chăn lông như vậy, vừa nói cảm nhận của mình mỗi lần xem bộ phim này với anh.

"... Thực ra ban đầu tôi muốn đi nước Anh cũng là vì bộ phim này, hồi đó tôi còn không biết Tuần lễ Thời trang London gì đó, tháp Elizabeth gì đó, tôi chỉ biết là hình ảnh trong đó rất đẹp, tôi muốn đến sống ở đó, muốn đọc sách ở đó."

"Sau đó thì nghỉ hè năm ấy, bố mẹ đưa tôi đi thật."

"Sau khi đến nước Anh, tôi mới biết thì ra không phải như thế, London cũng giống như Vân Thành, rốt cuộc thì cũng chỉ là toà cao ốc khiến người ta ghét, đâu đâu cũng là nhân viên cổ cồn trắng* với nụ cười giả tạo."

(*) Nhân viên cổ cồn trắng (White collar worker) là thuật ngữ chỉ những người làm việc trong các tòa nhà văn phòng, bàn giấy với công việc thuộc các ngành như tài chính, hành chính, luật, công nghệ thông tin, marketing, kinh doanh, nhân sự, v.v. Cụm từ "cổ cồn trắng" xuất phát từ trang phục của những người làm việc trong văn phòng, thường là áo sơ mi trắng và cà-vạt. Nhân viên cổ cồn trắng thường được coi là những người có học thức cao hơn, địa vị xã hội cao hơn, làm công việc nhẹ nhàng hơn nhưng kiếm được nhiều tiền hơn so với công nhân cổ cồn xanh.

"Hình ảnh trong phim chỉ riêng nông thôn mới có."

"Năm đó, chắc là tôi khoảng 8 tuổi..."

Công chúa từ nhỏ đã không có gì phiền não, trừ chuyện không được gặp bố mẹ thường xuyên ra thì chuyện buồn đầu tiên gặp được trong đời chính là bị phim ảnh lừa gạt, lầm tưởng rằng cả nước Anh đều có giọng điệu như vậy, khắp nơi đều mang phong tình như thế.

"Vậy nên sau này tôi thấy mấy phim về trang viên Pháp, hay phim đồng quê Mỹ, tôi cũng chẳng còn tin nữa." Cô nói đầy tức giận.

Thiệu Khinh Yến nghe cô kể lại xong thì không nhịn được khẽ bật cười.

"Anh cười cái gì?"

Lê Xán đắp chăn, đột nhiên ngồi thẳng dậy, khuôn mặt nghiêm túc nhìn Thiệu Khinh Yến.

Thiệu Khinh Yến ngớ ra, khoé miệng vừa mới rướn lên lại không thể không nhịn xuống.

"Tôi đâu có cười." Anh nhìn Lê Xán, nói.

"Anh cười!" Lê Xán lại nói chắc chắn.

"Thiệu Khinh Yến, anh cười nhạo tôi!"

"Tôi không hề."

Thiệu Khinh Yến xin thề, bình thường anh nhịn cười rất giỏi.

Nhưng hôm nay không hiểu tại, không biết là chỉ vì những trải nghiệm Lê Xán mô tả, hay vì điều gì khác, tóm lại, dưới câu hỏi dồn dập của Lê Xán, khóe môi anh lại không nhịn được, dần dần rướn lên lại.

Thậm chí, trong đáy mắt anh đã hiện rõ ý cười.

Lê Xán bắt được chỗ sai của anh, cũng bất chấp tất cả, lập tức ôm lấy tấm chăn nhào lên đùi anh.

"Thiệu Khinh Yến!" Cô cố tình gây sự, nói: "Anh vừa mới nói muốn theo đuổi tôi, thế mà giờ lại dám cười nhạo tôi, vậy sau này còn có gì mà anh không dám làm nữa chứ? Hả?"

Lại là câu hỏi khá vô lý.

Thiệu Khinh Yến cười, đỡ eo cô thật vững, sợ cô ngã xuống khỏi đùi mình.

"Tôi thật sự không cười nhạo em." Anh vẫn kiên trì nói.

"Thế vừa nãy anh đang cười cái gì?" Trông Lê Xán có vẻ ngây thơ, nhưng lại hỏi dồn.

"Đang cười..."

Thiệu Khinh Yến cũng không biết giải thích tâm trạng bây giờ của mình với cô như thế nào.

Trên màn hình là bộ phim yên tĩnh, trong bếp là nồi cháo nóng vừa mới nấu xong, bây giờ là tối thứ năm, sắp đến thứ sáu, mà người ngồi trên đùi anh là cô gái mà anh đã thích rất nhiều năm.

Hơn nữa, mấy tiếng trước anh còn mới nhận được sự đồng ý của mẹ mình, có thể yên tâm theo đuổi cô gái anh thích.

"Xán Xán."

Đã lâu lắm rồi không xưng hô thế này.

Thiệu Khinh Yến từ từ ôm chặt eo Lê Xán, dần thu lại ý cười, yên lặng nhìn nhau với cô.

Bây giờ, trên gương mặt Lê Xán, cái đỏ hây hây do rượu mang đến lại càng rõ ràng hơn lúc nãy.

Nhưng cô biết, mình vẫn chưa say.

Cô cũng biết rất rõ bây giờ mình đang làm gì.

Cô đang càn quấy với Thiệu Khinh Yến, đang trút bỏ niềm vui sướng muộn màng của mình với anh.

Nhận được lời tỏ tình hai ngày liên tiếp, Lê Xán thực sự rất cần một trận xả hết để bản thân hoàn toàn vui vẻ, cũng trở nên chân thật.

Cô ngồi trên đùi Thiệu Khinh Yến, nửa người trên còn bọc một tấm chăn.

Nhưng dưới lớp chăn là chiếc váy ngủ hai dây tơ tằm, còn có xương quai xanh như ẩn như hiện, dường như đã nhìn thấu hết không còn sót gì.

Cô đối mặt với Thiệu Khinh Yến, sau khi im lặng một lúc lâu thì bỗng chuyển động tứ chi của mình, càng sát lại gần anh.

"Lê Xán..."

Cô lại nghe thấy Thiệu Khinh Yến đang gọi mình.

Lê Xán nghiêng cái cổ dài, lại tiếp tục để lộ nét mặt ngây thơ, vô hại với anh.

Sau đó, cô trông thấy một cách rõ ràng, yết hầu của Thiệu Khinh Yến chuyển động.

"Tôi đi xem cháo nấu xong chưa."

Anh ôm chặt eo cô, muốn đặt cô xuống ghế sofa. Nhưng Lê Xán tựa như cố tình chơi xấu, lập tức ôm cả cổ anh, không chịu bỏ xuống.

"Lê Xán..."

Thiệu Khinh Yến không thể không gọi cô một tiếng nữa.

"Cháo xong rồi."

Anh nói.

"Ừm." Lê Xán nghe thấy.

Rồi thản nhiên nói: "Sau đó thì sao?"

"..."

"Sau đó, tôi đi xem cháo trước đã."

Không biết từ lúc nào, ánh mắt của Thiệu Khinh Yến đã không nhìn Lê Xán tiếp nữa.

Lúc anh quay đi chỗ khác, nửa bên tai vẫn không thể tránh khỏi việc lọt vào tầm mắt của Lê Xán.

Lê Xán nhìn chằm chằm vào vành tai ửng đỏ của anh rất lâu.

Rồi rốt cuộc, hài lòng bật cười.

Cuối cùng cô cũng chủ động trượt xuống khỏi đùi Thiệu Khinh Yến, đắp kín chăn ngồi xuống một bên ghế sofa.

Thậm chí Thiệu Khinh Yến còn không kịp chỉnh vạt áo, anh sải bước dài đứng dậy. Rõ ràng là dáng đi chẳng khác gì ngày thường, nhưng Lê Xán nhìn bóng lưng anh, lại cứ cảm thấy dáng vẻ tối nay của anh, giống hệt như đang chạy trốn.

Kế tiếp bộ phim chiếu đến đâu, Lê Xán không còn lòng dạ mà quan tâm nữa.

Dẫu sao cũng là bộ phim cô xem không dưới trăm lần, mỗi một lời thoại kinh điển trong đó cô đều thuộc làu làu.

Cô tính toán thời gian, đợi Thiệu Khinh Yến vào trong bếp, bưng cháo ra cho cô, sau đó dặn cô: "Cẩn thận nóng."

Cô gật đầu, vừa xem phim vừa ăn cháo.

Thiệu Khinh Yến cứ ngồi bên cạnh cô như thế, tiếp tục ở bên cô.

Đây là tối thứ năm.

Trước đó Lê Xán chưa từng cảm thấy, thì ra thứ năm cũng có chuyện đáng để mong chờ như vậy.

Lúc ăn tối xong, cô ngồi dựa vào ghế sofa, cuối cùng cũng cảm thấy buồn ngủ nên ngáp một cái.

Thiệu Khinh Yến bê bát của cô đi, tự giác vào phòng bếp rửa sạch sẽ đồ dùng cho cô.

Đến khi anh quay lại phòng khách, Lê Xán đã ngủ thiếp đi trong tư thế vẫn ngồi dựa vào ghế sofa.

Uống ba chai rượu, lại ăn một bát cháo nóng, bị sự mệt mỏi bao phủ cũng là chuyện đương nhiên.

Thiệu Khinh Yến bỏ tấm chăn của cô ra, vươn tay ôm người đang ngồi về phòng ngủ.

Lê Xán ngủ rất yên bình, cả đường bị người ta ôm về giường cũng không cựa không quậy, chỉ là lúc đặt nhẹ xuống giường mới như lưu luyến, ôm lấy cánh tay của Thiệu Khinh Yến.

Thiệu Khinh Yến nhìn cô một cái, gạt lọn tóc dài đang xõa trên má cô ra trước, sau đó mới cẩn thận rút cánh tay mình ra, đắp chăn lại cho cô.

Đến khi làm xong tất cả, anh lại quay về phòng bếp, rót cho cô một cốc nước ấm, đặt ở đầu giường.

Trước khi đi, anh ngồi xổm ở mép giường Lê Xán, cuối cùng lại quan sát cô.

Thấy đôi mắt nhắm nghiền của cô, còn cả mái tóc dài mềm mại tựa vẩy mực tàu vẫn như mọi khi.

Đoạn cổ lộ ra ngoài ấy dường như luôn tinh xảo đến tột cùng, ngay cả khi đang ngủ, vẫn giống như một con thiên nga đen xinh đẹp đến mức không thể với tới.

Anh ngồi xổm ở mép giường, nhìn đến nỗi xuất thần, cuối cùng không nhịn được, cúi người xuống, lấy khoé môi chạm lên mu bàn tay cô.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng nghiêng nghiêng đổ vào, dường như cuối cùng, trên thế giới không còn có giây phút nào có thể làm rung động lòng người hơn giây phút này.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...