Thứ sáu, cuối cùng Thiệu Khinh Yến phải bay đến Quảng Châu công tác như trong thời gian biểu mà anh viết.
Đào Cảnh Nhiên và Lâm Gia Giai cũng hẹn Lê Xán ra ngoài, bảo là muốn chúc mừng vết thương ở chân cô đã khỏi hẳn.
Buổi tối, bọn họ bao hết một quán bar temperance nhỏ, lúc này, Hà Minh Lãng và Sầm Lĩnh cũng ở đây.
Chân Lê Xán mới bước vào cửa đã nghe thấy Lâm Gia Giai đang kể lể với hai tên họ Sầm, Hà: "Các cậu chẳng có nghĩa khí gì hết, không biết lúc đó mình và Xán Xán ngồi đó xấu hổ cỡ nào đâu, cả bàn toàn là người bên Thực nghiệm, may mà mình tài cao gan lớn, cuối cùng vẫn cân team cả buổi, nếu không thì đúng là ngón chân sắp móc ra được một toà thành ma thuật rồi..."
Cô ấy phàn nàn chuyện tối đó bị Đào Cảnh Nhiên lừa đi tham gia buổi tụ tập.
"Mình đoán ngay mà!" Sầm Lĩnh ôm bụng cười to, nói: "Cậu ta muốn mời học sinh giỏi đó ăn cơm, chúng ta lại chẳng có quan hệ gì với người ta, thân cũng không thân, thế chúng ta đi làm gì? Cũng chỉ có cậu với Xán Xán mới sẵn lòng theo cuộc vui, hớn ha hớn hở đi thôi."
"Ôi, nhưng mà Xán Xán đồng ý đi cùng cậu, đúng là hiếm có đấy."
Anh ấy nói nói, rồi nói một câu khó hiểu.
"Đương nhiên rồi, chân Xán Xán đau, nằm trong nhà đã sắp được một tuần rồi, không ra ngoài xem nữa thì thế giới bên ngoài sắp quên mất cậu ấy luôn rồi."
Lâm Gia Giai cũng rất có tình nghĩa, tạm thời Lê Xán chưa muốn công khai quan hệ với Thiệu Khinh Yến, nên cô ấy cũng không chủ động lắm miệng trước mặt người khác.
Cho dù tất cả bọn họ chơi cùng với nhau từ nhỏ đến lớn.
Mấy hôm nay, Lê Xán ra ngoài vẫn không thể đi giày cao gót, buổi gặp tối nay cũng chỉ đi một đôi bốt Martin đế bằng màu đen dưới chân.
Nhưng với chiều cao của cô, cho dù không đi giày cao gót, trước giờ cũng vẫn là tâm điểm của các buổi tiệc, là người nổi bật nhất trong đó.
Cô còn chưa đi đến bên cạnh ghế sofa thì Hà Minh Lãng đã liếc mắt nhìn thấy cô, vẫy tay với cô.
"Ở đây!"
Lê Xán bước mấy bước lại gần bọn họ, theo thói quen ném túi xách rồi ngồi xuống.
"Đến rồi, Xán Xán, chân thế nào rồi?" Sầm Lĩnh thấy cô thì hỏi.
"Cũng khá, tàm tạm thôi, cứ đi từ từ thì cả đời này cũng sẽ đến được đích." Hiếm khi Lê Xán tự trào phúng như vậy.
"Ô, trông tâm trạng có vẻ vui phết nhỉ?" Sầm Lĩnh nói, "Mình còn tưởng mấy hôm nay cậu ở nhà nên sắp buồn bực, chán chết rồi cơ."
"Đại ca." Lê Xán bắt chéo chân, cuối cùng tung ra cái liếc mắt sắc lẹm đầu tiên của tối nay, "Em đã ra ngoài sắp được một tuần rồi."
"Cũng phải." Sầm Lĩnh cười cười, "Do tuần này mình đi công tác ở bên ngoài nên không thể về thăm cậu được, mình tự phạt một ly."
Anh ấy nói xong thì lập tức cầm ly rượu trước mặt mình lên, uống một ngụm.
Lê Xán nhìn ly trà đá Long Island trong tay anh ấy, quay đầu hỏi Hà Minh Lãng: "Có menu không?"
Tối nay cô vẫn chưa ăn, cũng muốn ăn chút gì đó.
Hà Minh Lãng lấy menu bên cạnh cho cô.
Lê Xán nghiêm túc nhìn vào.
Dù sao đây cũng là quán bar temperance, vẫn thuộc phạm trù quán bar nên trang đầu tiên của menu toàn là các loại cocktail pha chế đặc biệt.
Nhớ lại cũng đã lâu mình không đến quán bar, Lê Xán nhìn lướt qua từng món trong menu, thực sự có chút ngứa ngáy trong lòng.
Rượu trái cây tối qua chẳng có chút nồng độ nào, mặc dù ngủ ngon, nhưng quả thực hương vị không đủ mạnh liệt.
Nhưng chân cô lại mới vừa khỏi, tối qua uống rượu thì thôi vậy, nếu tối nay lại uống nữa thì thật sự không nói được nữa.
Cô chỉ có thể tạm thời nhịn đau, lật menu sang trang thứ hai, gọi mấy đĩa thức ăn đơn giản.
Đến quán bar không thể uống rượu, Lê Xán gọi món xong thì uể oải dựa vào ghế sofa, nghe mọi người tán gẫu lúc có lúc không.
Bây giờ là bảy, tám giờ tối, là lúc Vân Thành náo nhiệt nhất.
Ngoài đường cái, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng còi nặng nề, chói tai, dân đi làm bận rộn cả tuần, chỉ mong tối nay tan làm có thể thư giãn, tụ tập với bạn bè, người thân, uống vài ly.
Vậy nên, vào tối thứ Sáu, Vân Thành luôn được định sẵn là một thành phố không ngủ.
Vì tăng ca nên mãi cho đến chín giờ, Đào Cảnh Nhiên mới lững thững đến chậm.
Lê Xán nhìn hình ảnh anh ấy phong trần mệt mỏi, mặc đồ Tây đi giày da, cà vạt thắt trên người, vậy mà trông cũng có đôi phần nhân viên cổ cồn trắng xuất sắc.
"Mình thấy bây giờ mình chính là một thằng làm thuê hèn mọn nhất!"
Song anh ấy lại phàn nàn.
Mọi người nghe vậy thì không khỏi bật cười.
Lê Xán cũng cười theo, đang muốn nghe anh ấy nói tình hình dạo này của mình thì đúng lúc trong điện thoại lại nhận được tin nhắn mới.
Cô đưa mắt nhìn, là Thiệu Khinh Yến chủ động nhắn cho cô.
Chiều nay anh đã đến Quảng Châu, buổi tối thì ở khách sạn với đồng nghiệp, ăn bánh cuốn.
Cô nhìn bức ảnh Thiệu Khinh Yến chủ động gửi cho mình, khoé miệng vốn đang rướn lên lại càng cong hơn nữa.
Nhìn bàn mọi người đã uống gần hết, có thể nói là một bàn đầy hỗn loạn, cô đột nhiên giơ điện thoại lên, chụp một tấm ảnh.
Cô cố ý cắt bỏ đĩa đồ ăn nhẹ trước mặt mình, sau đó gửi ảnh cho Thiệu Khinh Yến.
Quả nhiên, chưa được mấy phút thì tiếng chuông điện thoại của cô vang lên.
Khóe môi Lê Xán lại hiện lên một nụ cười đắc ý vì trò đùa thành công, cô quơ điện thoại nói với bọn họ: "Mình đi nghe điện thoại."
Sau đó thì ra ngoài.
"Alo, Lê Xán?"
Giọng Thiệu Khinh Yến vang lên ở đầu dây bên kia.
"Ừm."
Lê Xán bước ra ngoài cửa quán bar temperance, dựa vào vách tường ngoài quán bar, thản nhiên trả lời: "Sao thế?"
"Bây giờ em đang uống rượu ở bên ngoài?" Thiệu Khinh Yến hỏi.
"Đúng thế, uống cùng bọn Lâm Gia Giai." Lê Xán cố ý nói.
Hình như Thiệu Khinh Yến hít sâu một hơi.
"Lê Xán, chân em mới vừa khỏi." Anh nói.
"Tôi biết chứ." Lê Xán nói, "Nhưng tôi chỉ uống một chút thôi, tôi đâu có nghiện rượu, giống như hôm qua ấy, uống một chút thôi."
"Lê Xán!"
Cô không nhắc đến tối qua thì thôi, vừa nhắc đến, đương nhiên là Thiệu Khinh Yến lại nhớ đến chiến tích uống liên tục ba chai rượu của cô.
"Tối qua đã uống rượu rồi, tối nay đừng uống nữa, được không?" Cô nghe thấy anh hỏi khẽ.
"Thiệu Khinh Yến, anh lấy tư cách gì mà quản lý tôi chứ?"
Chỗ hay của việc không xác định quan hệ chính là Lê Xán mãi mãi có thể vờn Thiệu Khinh Yến hết lần này đến lần khác mà chẳng cần lý do gì.
Cô có thể nghe thấy một cách rõ ràng, sau khi cô tung ra câu hỏi đó, hô hấp của Thiệu Khinh Yến ở bên kia cũng bình tĩnh hơn lúc nãy rất nhiều.
Đúng vậy, anh không có tư cách.
Bây giờ, anh không có bất kỳ tư cách nào hết.
"Xán Xán."
Lê Xán thấy anh lại gọi mình.
"Cơ thể là của chính em, cho dù tôi có tư cách gì hay không, cũng đừng lấy bản thân mình ra làm trò đùa." Ở đầu bên kia điện thoại, anh nói một cách nghiêm túc.
Lê Xán nghe giọng anh, dường như cuối cùng không kiềm chế được nữa, cầm lấy điện thoại cười ra tiếng.
"Thiệu Khinh Yến." Cô cười đáp lại, tựa như cả lồng ngực cũng đang rung lên, "Tôi trêu anh thôi, tôi không uống rượu đâu, toàn là rượu của bọn Đào Cảnh Nhiên đấy, tôi gọi chút đồ ăn rồi, một cái sandwich thịt gà, còn có một phần salad thịt xông khói, a, còn cả một chai hồng trà đá nữa."
Lúc nãy cô đi ra vội nên quên mang khăn quàng, sau khi cười với anh, lại chịu gió lạnh, không khỏi hít vào hơi lạnh, giọng nói lạnh lẽo cũng truyền vào tai Thiệu Khinh Yến ở bên kia theo tiếng cười.
Thiệu Khinh Yến hết cách nhận ra mình bị đùa bỡn.
Nhưng vẫn không nhịn được quan tâm cô, "Giờ em đang đứng ở ngoài sao?"
"Đúng thế." Lê Xán đưa điện thoại ra xa, "Tiếng gió rõ ràng thế này, lẽ nào anh không nghe thấy à?"
"Nghe thấy rồi." Thiệu Khinh Yến nói, "Đã không uống rượu thì mau vào phòng đi, tối nhớ về nhà sớm."
"Thiệu Khinh Yến." Song Lê Xán cười nhạo anh xong, vẫn còn muốn nói chuyện với anh.
"Bánh cuốn Quảng Đông ăn có ngon không?" Cô hỏi.
Thiệu Khinh Yến nói với cô: "Bình thường, chẳng khác gì quán bán dưới công ty."
Lê Xán lại bị anh chọc cười.
"Vậy ngày mai ra ngoài ăn sáng thử đi." Cô nói, "Tôi nhớ ở gần công viên Văn Hoá có một quán ăn cũng ngon lắm."
"Được." Thiệu Khinh Yến nói, "Ngày mai rảnh tôi sẽ đi."
"Ừm."
Lê Xán cầm điện thoại, bất ngờ lại đón một cơn gió rét lạnh thổi trên đường.
Cuối cùng, cô không còn định nói tiếp với anh nữa, hít mũi một cái xong thì vội vàng cúp điện thoại, quay lại căn phòng ít ra cũng ấm áp của quán bar temperance.
...
Mấy ngày tiếp theo, Thiệu Khinh Yến vẫn luôn công tác ở Quảng Châu.
Mặc dù hôm nào anh cũng chụp đủ thứ mình ăn cho Lê Xán, nhưng đã không còn thời gian để trò chuyện điện thoại đơn giản với cô như tối ngày đầu nữa.
Dựa theo kế hoạch, anh cần ở lại Quảng Châu khoảng một tuần, tổng cộng khảo sát ba đến bốn dự án với Lục Kính Văn.
Ban ngày bọn họ khảo sát các công ty, ghi chép đủ loại dữ liệu, bảng báo cáo, buổi tối thì bận rộn làm báo cáo đánh giá rủi ro tại khách sạn, đưa ra những nhận định dữ liệu chính xác về từng công ty, có thể nói là hoàn toàn không có chút thời gian rảnh rỗi nào.
Có đôi lần, anh cũng quên gửi ảnh ăn cơm của mình cho Lê Xán.
Nhưng chuyện này không phải là vì anh thật sự quên gửi, mà ngay cả thời gian phải ăn cơm anh còn không nhớ.
Thế giới của người trưởng thành chính là như thế, lúc bận rộn, ngay cả bản thân mình cũng quên mất, huống chi là người yêu cách xa ngàn dặm.
Tối nay Lê Xán cũng làm việc trong studio đến tận khuya, mở điện thoại ra xem, quả nhiên hôm nay Thiệu Khinh Yến lại không gửi gì cho cô.
Cô hơi bất mãn, nhưng cũng không chủ động nhắn gì cho anh.
Trong studio có hai cô gái nhỏ tuổi nhất, chỉ nhỏ hơn Lê Xán một tuổi, đang cùng tan làm, nói lát nữa sẽ cùng đi ăn khuya.
Đúng lúc Lê Xán cũng thấy mình hơi đói bụng nên hỏi các cô ấy: "Các em đi ăn khuya món gì vậy?"
"Bún cá!" Hai cô gái cùng nói.
Lê Xán hơi sững sờ.
Cả đời này, cô chỉ ăn bún cá đúng một lần.
Là lần Thiệu Khinh Yến đưa cô đi ăn.
Trong cửa hàng núp ở ven đường trên con phố ăn vặt.
Cô đứng tại chỗ, suy nghĩ một lúc, dường như đã không còn nhớ nổi hương vị của bát bún cá đó.
Chỉ còn nhớ hình như là ăn rất ngon.
Mặc dù chất lượng của thịt cá không được lắm, dù môi trường ở quán cũng không tốt lắm nhưng hôm đó, hai người là cô và Thiệu Khinh Yến cùng ăn chung một bát bún cá, ăn thế nào cũng thấy rất ngon.
Thế là trên đường về, cô cố ý bảo tài xế đi vòng, tìm một quán bún cá gần đây, cũng mua cho mình một bát.
Cô xách bún cá mà tài xế mua về, về tầng 33 của mình.
Bận rộn cả một ngày, tối còn phải tăng ca, Lê Xán ngồi bên cạnh chiếc bàn, khoảnh khắc mở hộp bún cá ra, cô rất mong chờ hương thơm nức mũi và màu sắc, hương vị hấp dẫn ùa đến.
Nhưng không có.
Ngoài dự kiến của Lê Xán là hộp bún cá trước mặt cô, mắt thường cũng thấy được rõ ràng phía trên cùng toàn là lạc và hành thái.
Tất cả đều là thứ cô không ăn được.
Nhớ lại bát bún lúc trước ăn với Thiệu Khinh Yến, hình như rõ ràng không phải vậy.
Lê Xán chỉ có thể xé mở đôi đũa được gói kỹ bằng ni lông, rồi tỉ mỉ gắp từng chút hành lá và lạc rắc trên bát bún cá trước mặt.
Sau vài phút loay hoay, rốt cuộc cô cũng hoàn thành, cứ nghĩ rằng như vậy là cuối cùng đã có thể ăn được rồi.
Nhưng Lê Xán lại bỗng phát hiện, bát bún cá này của cô không có miếng thịt cá nào.
Dường như không tin vào vận rủi, cô cầm đôi đũa thô ráp dùng một lần, cẩn thận lật tung cả chiếc bát nhựa lên.
Không có miếng cá nào thật.
Còn tưởng là ông chủ quên cho vào, cô chỉ có thể ăn trước một miếng.
Chỉ mới một miếng, bỗng, Lê Xán như nhận ra điều gì đó, cô tự mở ứng dụng đặt đồ ăn đêm ra.
Cô tìm bừa một quán bún cá, nhấp vào, nhìn thấy trang đặt món ghi rõ ràng:
Bún cá vị nguyên bản, 10 tệ;
Thêm một phần cá, 8 tệ.
Cô nhìn trang đặt món này, dừng lại rất lâu.
Thêm một phần cá, 8 tệ.
Bún cá đêm nay của cô, hiển nhiên là không thêm cá.
Vậy bát lúc trước cô ăn... Là thêm bao nhiêu phần cá?
Bát bún cá trước mặt vẫn kiên trì bốc lên làn khói nóng hổi, Lê Xán nắm chặt đôi đũa, ngồi cạnh bàn ngơ ngẩn, bỗng nhiên chẳng có chút khẩu vị gì.
Mãi đến khi bát bún cá trước mặt nguội hẳn, vón lại thành một cục, cô mới đậy nắp nhựa lại, rồi vứt vào thùng rác trong bếp.
Cô chậm rãi ngồi xuống ghế sofa, nắm chặt điện thoại, gọi điện cho Thiệu Khinh Yến.
Hình như anh thật sự rất bận, ngay cả cuộc gọi hơn mười giờ đêm cũng nghe hơi chậm.
"Alo?" Giọng nói bình thường luôn mát lạnh, giờ phút này có vẻ như đã khàn đặc và mệt mỏi.
Không biết vì sao, Lê Xán cầm điện thoại, không nói gì, hít mũi một cái.
Người ở đầu bên kia điện thoại khựng lại, "Lê Xán?"
"Ừm."
Lê Xán cuộn mình trên ghế sofa, hỏi, "Thiệu Khinh Yến, có phải gần đây anh bận rất bận rất bận đúng không?"
Thiệu Khinh Yến đặt điện thoại lên bàn, hai tay vẫn không ngừng gõ bàn phím máy tính.
Nghe thấy câu hỏi của Lê Xán, anh im lặng, sau đó nói với cô: "Phải, gần đây rất bận."
"Rất rất bận sao?"
"Ừm, rất rất bận."
Thiệu Khinh Yến không hiểu Lê Xán ra sao, từ mấy câu nói ít ỏi của cô, dường như anh có thể thoáng nhận ra, đêm nay cô không vui lắm.
Thế là anh dần ngừng việc phân tích dữ liệu lại, cầm điện thoại lên, nghiêm túc hỏi: "Lê Xán, em sao thế?"
"Không có gì..."
Lê Xán ôm điện thoại, trông qua có hơi khó chịu.
Nhưng thực ra cô cũng không biết, mình gọi điện cho Thiệu Khinh Yến là muốn làm gì?
Muốn làm gì đây?
Muốn nói với anh, vừa nãy tôi gọi một bát bún cá, thế mà bên trong không có miếng thịt cá nào; muốn nói với anh, vì sao anh không nói sớm cho tôi, muốn ăn thịt cá thì phải cộng thêm tiền; muốn nói với anh, vì sao cũng không nói cho tôi, trong bún cá luôn có thêm hành lá và lạc, như vậy ăn không ngon chút nào...
Nhưng Lê Xán im lặng, biết mình không nói ra miệng được câu nào.
Cô bần thần ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, cầm lấy điện thoại, cảm thấy ngàn vạn câu nói đã nghĩ ra, đến cuối cùng lại chẳng nói ra được câu nào.
"Thiệu Khinh Yến."
Hình như khoé mắt lại hơi đau.
Lê Xán cầm điện thoại, vội cầm xa ra một chút, nói: "Tôi là muốn nói với anh, đợi ngày anh về, anh tỏ tình với tôi lại lần nữa đi."
Tỏ tình với tôi lại lần nữa, biết đâu tôi sẽ đồng ý với anh.
Thiệu Khinh Yến cũng cầm điện thoại, nghe thấy vậy thì hô hấp không khỏi thoáng ngừng lại.
"Được." Anh đáp lại Lê Xán.
