Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 58



Vết thương sở dĩ là vết thương, khoảnh khắc đau đớn nhất không phải là giây phút bị thương, mà là sau khi vết thương đã kết vảy, trong đêm khuya không bóng người, lại cứ bóc lớp vảy đó ra hết lần này đến lần khác.

Nghe được câu hỏi của Lê Xán, nét mặt Thiệu Khinh Yến có thể nói đương nhiên là tối sầm lại.

Nhưng đôi mắt anh vẫn chưa mất hết đi ánh sáng vốn có.

Anh chỉ ôm Lê Xán vào ngực, ôm càng chặt thêm.

"Lê Xán, trước giờ anh chưa từng trách em."

Không chỉ Lê Xán run rẩy, nhắc đến những chuyện mấy năm trước, cho dù là Thiệu Khinh Yến khá bình tĩnh cũng sẽ run.

Ngực anh dính sát vào Lê Xán, trái tim cũng vậy.

Lời bà Tôn Vi nói đêm hôm đó, lại liên tục quanh quẩn bên tai anh.

Anh muốn nói rằng, lúc đó anh chưa đủ kiên định, cũng chưa đủ tự tin, cho nên lúc nghe những lời nói ấy mới sinh ra suy nghĩ lùi bước đầu tiên, đồng thời cũng thấy mình quả thực không xứng với Lê Xán.

Từ nhỏ đến lớn, Thiệu Khinh Yến đã đứng trên không biết bao nhiêu bục trao giải một cách đầy vinh quang suốt hơn mười năm, xưa nay không hề nghĩ đến, có một ngày, khi anh gặp được cô gái anh thích thật lòng, cũng sẽ tự ti đến vậy.

Trên ngưỡng cửa bước vào tuổi trưởng thành của năm lớp 12, bài học đầu tiên mà Thiệu Khinh Yến 20 tuổi học được là không có tiền, đó chính là tội lỗi.

Thanh Hoa là ngôi trường tốt nhất mà anh có thể với tới, nhưng con nhà người ta có thể dễ dàng đi du học.

Bắc Thành là nơi xa nhất mà anh có thể đến, nhưng Lê Xán sẽ đến London.

"Chẳng lẽ muốn tuần nào nó cũng đi máy bay từ London về thăm cậu sao?"

Những lời lẽ khinh miệt đến tận xương tủy của bà Tôn Vi, tựa như một cái cây to lớn đầy gai, đâm sâu vào cổ họng của Thiệu Khinh Yến, khiến anh rõ ràng là có thể nói rất nhiều, nhưng lại không nói nên lời.

Cho nên cuối cùng của cuối cùng, anh đã đồng ý với đề nghị của bà Tôn Vi, buông tha Lê Xán.

Anh cũng biết, với tính cách của Lê Xán, nếu anh nói thật với cô thì chắc chắn cô sẽ không đồng ý chia tay.

Vì thế, không bằng dứt khoát xé mạnh vết thương ra, xé mạnh hơn nữa.

Để Lê Xán biết, anh ghét cô là được.

Người kiêu ngạo như cô, nghe thấy những lời đó, làm sao lại không đồng ý chia tay được.

Anh nhìn Lê Xán, từ từ nâng mặt cô lên, "Anh xin lỗi nhé, Xán Xán, nhưng trước giờ, anh thật sự chưa từng ghét em..."

Vì biết tính cô như thế nào, cho nên đối với những tâm tư đó của cô, thực ra anh không cảm thấy kinh ngạc chút nào.

Chỉ là anh tiếc nuối, sự cố gắng của mình vẫn không thể chân chính ôm lấy nàng công chúa năm 18 tuổi.

"Hồi đó anh đi Mỹ là bởi vì đúng lúc có một đàn anh học ở Đại học Columbia, nói là có thể dắt anh làm dự án, như vậy thì năm ba đại học đã có thể bắt đầu kiếm tiền được rồi, hơn nữa lúc ấy trong trường, chương trình trao đổi sang Anh cũng không phù hợp với anh lắm..."

"Lê Xán, trước giờ anh không hề cố ý không đi gặp em, chỉ là anh..."

Chỉ là trong lòng luôn đè nén một sức mạnh, cảm thấy ít nhất bản thân phải chút sự nghiệp của mình mới xứng được gặp em.

Khoảnh khắc Lục Kính Văn liên hệ với anh, thực ra cũng vừa khéo là lúc anh sắp quyết định về nước.

Nếu Lục Kính Văn không liên hệ với anh, như vậy thì muộn nhất là nửa năm nữa, anh sẽ chủ động về nước, về Vân Thành, đến gặp Lê Xán.

Anh cũng đã nghĩ kỹ, sau khi về nước, anh sẽ chuyển đến gần nhà Lê Xán, dần dần ở bên cô lần nữa, nếu cô bằng lòng gặp lại anh, bắt đầu lại lần nữa với anh, vậy thì bọn họ sẽ bắt đầu lại từ đầu; nếu cô không muốn, thì anh cũng chỉ âm thầm theo dõi cô, anh cũng không ép buộc.

Là anh đã bỏ đi 5 năm, anh không có tư cách yêu cầu bất kỳ ai vẫn chờ mình ở đó, nhất là Lê Xán.

"Em nên để anh nếm thử mùi vị chờ đợi nhiều hơn chút." Lê Xán vừa đỏ mắt, vừa nghe anh nói hết cõi lòng mình mấy năm nay, dòng lệ trong đôi mắt nhạy cảm như dòng suối, chảy mãi không ngừng.

Mùi hương trong khách sạn như muốn hun người ta.

Lúc Thiệu Khinh Yến nói chuyện, không khỏi cũng hít mũi một cái, chôn đầu càng sâu vào cổ Lê Xán.

"Cho nên cảm ơn Xán Xán, cảm ơn em đã bằng lòng ở bên anh."

Anh dính chặt vào cổ Lê Xán, cùng đan cổ vào nhau với cô, tựa như hấp thu hết chút không khí cuối cùng khiến đầu óc người ta tỉnh táo trong rừng sâu.

Lê Xán cũng nằm sấp trên vai anh, lặng im, sau đó ôm chặt eo anh, nói, "Vậy Thiệu Khinh Yến, anh nói cho em chút chuyện của mẹ anh đi."

Đây là chuyện cô tò mò nhất, cũng là chỗ khúc mắc mà cô canh cánh trong lòng, khó mà quên nổi nhiều năm như vậy.

Nếu, Lê Xán nghĩ, nếu hôm đó bọn họ không gặp Tôn Vi, thì thực ra cô vẫn ôm tâm lý may mắn rất lớn, cảm thấy bọn họ có thể cứ như vậy tiếp tục, rất lâu rất lâu mà không bị ai biết.

Lúc cô học cấp 3, sở dĩ cô không tiết lộ quan hệ với Thiệu Khinh Yến cho ai, là bởi vì lo lắng chuyện sớm muộn gì cũng có ngày đến tai bà Tôn Vi.

Thiệu Khinh Yến nghe thấy yêu cầu của cô, quả nhiên cơ thể hơi cứng lại một chút.

Nhưng chẳng mấy, anh đã điều chỉnh xong tâm trạng của mình, vuốt đầu Lê Xán.

"Được." Anh nói, "Nhưng mà em có đói không? Chúng ta gọi đồ ăn cho em trước đã nhé, em vừa ăn tối, anh vừa kể cho em nghe, có được không?"

Lê Xán chờ anh ở sân bay hơn 5 tiếng, dù trong lúc chờ cũng đã ăn chút đồ, nhưng ăn vào toàn vô vị, không biết mình đã ăn gì.

Nghe Thiệu Khinh Yến nói, cô gật đầu, hàng mi nhỏ dài chớp chớp đôi lần rồi nói, "Nhưng em muốn uống bia, bia với đồ nướng, vậy mới ăn ngon được."

Thiệu Khinh Yến cười khẽ, không biết tại sao gần đây cô cứ ám ảnh về rượu như vậy.

Nhưng anh cũng không có cách làm khó dễ cô.

"Được." Anh trả lời.

...

Về chuyện giữa Thiệu Thấm Phương và Trần Hoằng, còn có Trần Mẫn, thực ra Thiệu Khinh Yến cũng không biết nói từ đâu cho Lê Xán.

Nói từ lúc anh bắt đầu sinh ra sao? Hình như đã quá muộn.

"Thực ra trước kia, ông ngoại anh làm lái xe cho Bí thư huyện, lúc đó tất cả mọi người đều định cư ở Đông Bắc, mẹ anh và Trần Hoằng cũng quen nhau ở Đông Bắc."

"Lúc đầu, gia cảnh trong nhà ông bà ngoại anh cũng khá tốt, dẫu sao lúc đó cũng có công việc ổn định, còn lái xe cho Bí thư, cũng coi như là rất vẻ vang, nhưng mà sau này đánh tham ô chống hủ bại, chẳng mấy đã điều tra đến vị Bí thư đó, ông ngoại anh chẳng mấy đã bị liên luỵ theo."

"Hồi đó chuyện này ầm ĩ đến mức, theo mẹ anh nói thì là họ đi trên đường cũng bị người ta chỉ trích sau lưng."

"Mẹ anh và bà ngoại, trong sạch hơn nửa đời người, chưa bao giờ tin ông ngoại sẽ làm ra chuyện như thế, nhưng đối mặt với tình hình lúc đó, bọn họ cũng hết cách, bọn họ không bị người ta khinh khỉnh tiếp nữa, cũng không muốn vô duyên vô cớ bị chửi là tay tham ô, cho nên cuối cùng chọn quyên góp hết tiền tiết kiệm trong nhà, sau đó rời khỏi Đông Bắc."

"Trần Hoằng và mẹ anh quen nhau trước một năm chuyện của ông ngoại, sau khi xảy ra chuyện, mẹ anh nghĩ, hai người bọn họ vẫn còn trẻ, đưa theo bà ngoại anh, khi đó vẫn khoẻ mạnh, ba người cùng xuôi Nam, đi đâu cũng được, đều có thể làm lại từ đầu, tự lực cánh sinh."

"Nhưng hôm sau, khi bà nói dự định của mình với Trần Hoằng xong, Trần Hoằng đã không thấy tăm hơi, chỉ còn lại có mẹ anh và bà ngoại, hai người cùng sống nương tựa vào nhau, rời khỏi Đông Bắc, đến Vân Thành."

"Cũng là lúc đến Vân Thành, mẹ anh mới phát hiện, trong bụng mẹ có anh."

"Thực ra đôi lúc anh cũng hay hoài nghi, có phải anh là đồ xui xẻo hay không mà vì sinh anh, sức khoẻ của mẹ cũng trở nên yếu hơn, bà ngoại rời đi năm anh 6 tuổi, ông ngoại vào tù không bao lâu cũng đi, thoáng cái trong nhà chỉ còn lại có hai người là anh và mẹ..."

Vì thực sự quá sợ hãi, vì thực sự không chịu nổi ánh mắt khác lạ của người ta, cũng vì, thực sự không chấp nhận được sự bỏ rơi của Trần Hoằng, cho nên trong một, hai năm đầu mới sinh Thiệu Khinh Yến, Thiệu Thấm Phương không dám đưa anh đến đăng ký ở Cục Dân chính, cũng không dám đưa anh ra ngoài ánh mắt của mọi người.

Bà tốn thời gian 2 năm mới hoàn toàn bình tĩnh lại, tốn thời gian 2 năm mới cho đứa con một danh phận dưới sự khuyên bảo của mẹ mình.

Cho nên thời gian trên căn cước thiếu mất 2 năm.

Cho nên Thiệu Khinh Yến năm đó bị người ta tìm đến cửa sỉ nhục là con riêng, thực ra không phải là 18 tuổi, mà là 20 tuổi.

Trước khi Thiệu Khinh Yến xuất hiện, thậm chí Trần Hoằng và Trần Mẫn có thể chưa từng quen biết nhau.

Lần đầu tiên Thiệu Khinh Yến gặp Trần Hoằng, là năm anh 19 tuổi.

Năm đó, anh mới lên lớp 11, Trần Hoằng không thông qua Thiệu Thấm Phương mà thẳng thừng tìm được anh ở trường, nói cho anh biết, ông ta là bố của anh.

Đó là lần đầu tiên Thiệu Khinh Yến đã sống suốt 19 năm biết, thì ra mình còn có bố, thì ra bố mình vẫn chưa chết.

Lê Xán giật mình ngồi tại chỗ, nhớ ra tấm hình ban đầu mình nhìn thấy trong phòng làm việc của Trần Hoằng.

Bảo sao, bảo sao lúc trước cô kỳ lạ hỏi sinh nhật của Thiệu Khinh Yến, bảo anh là em trai mình, anh lại dùng ánh mắt bất đắc dĩ, nhưng lại không nói tiếng nào như vậy.

Cô siết chặt lon bia trong tay, uống một hơi vào trong miệng mình, sau đó cả người toàn mùi rượu lại nhào vào trong lòng Thiệu Khinh Yến, ôm chặt lấy anh.

"Anh không phải, anh không phải là đồ xui xẻo, nếu anh là xui xẻo thì em đã bị anh liên luỵ đến phá sản từ lâu rồi, nếu anh là xui xẻo thì anh sẽ không thi đậu Thanh Hoa, bản thân cũng có thể đi Mỹ du học."

Cô ôm Thiệu Khinh Yến thật chặt, không biết có phải là uống say hay không mà liên tục ghé vào tai nói cho anh biết, "Anh không phải xui xẻo, là họ Trần sai, là ông ta không phải người, anh và mẹ anh không sai chút nào hết, bọn anh không hề sai chút nào hết..."

"Ừm..."

Dường như trước giờ Thiệu Khinh Yến chưa từng nói với ai những chuyện này.

Lê Xán là người đầu tiên anh sẵn lòng muốn nói.

Anh ôm chặt lại Lê Xán, nhìn cô không hề do dự nhào đến mình, anh thật sự cảm thấy, lỗ hổng mà từ nhỏ đến lớn mình không thể nói, vào giờ phút này, cuối cùng cũng được người ta lấp kín.

Anh dán chặt vào gò má Lê Xán, "Anh biết, anh luôn luôn biết."

Luôn luôn biết, mình không phải đồ xui xẻo.

Anh chỉ có ngày càng mạnh mẽ, ngày càng kiên cường mới có thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ, nắm lấy thứ mình muốn nắm lấy.

Cả một buổi tối, hai người cũng chỉ ôm lấy nhau.

Lê Xán đã uống bia say, chóng mặt đổ vào lòng Thiệu Khinh Yến, tung ra từng câu từng câu hỏi cho canh.

Hỏi từ tại sao anh lại tên là Thiệu Khinh Yến, đến hỏi anh vì sao không đến London gặp mình.

Thuê hai căn phòng hạng sang, đến cuối cùng, quả nhiên không có tác dụng.

Tối đó, Thiệu Khinh Yến ngủ bên phòng của Lê Xán.

Nhưng cũng không làm gì hết.

Chỉ yên lặng mà ngủ.

Tối đó, anh nói với Lê Xán rất nhiều rất nhiều, từ lúc anh lớn lên trong con ngõ ở đường Hoành Sơn, đến chuyện sau này anh lên cấp 3 rồi được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, lại bắt đầu cuộc sống ở Thanh Hoa, cho đến cuộc sống vừa học vừa làm của anh ở Mỹ.

Lê Xán hỏi gì, anh đáp nấy, tựa như một con búp bê bằng bông mới mua về, bại lộ hết tất cả trước mặt cô, không sót thứ gì.

Nhưng chỉ có Thiệu Khinh Yến biết, anh còn rất nhiều rất nhiều chuyện chưa nói với Lê Xán.

Ví dụ như, khi năm ba anh đến Mỹ, thực ra cũng đến London một lần.

Đó là mùa đông đầu tiên anh trải qua ở Mỹ.

Ngày nghỉ lễ Giáng sinh năm đó, anh được đàn anh đưa đi tham gia cuộc gặp gỡ của người Hoa, trong cuộc gặp, mấy công tử nhà giàu đúng lúc bàn chuyện mấy hôm nữa sẽ bao máy bay sang Anh chơi.

Trước đó, thực ra Thiệu Khinh Yến chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đi London.

Nhưng sau khi nghe mọi người nói chuyện xong, đáy lòng chợt nảy ra suy nghĩ, bắt đầu sinh trưởng như dây leo.

Anh không đi máy bay mà đám cậu ấm đó bao.

Mà sau vài ngày tra cứu, tự mình mua được vé chuyến bay rẻ nhất từ New York đến London.

Tiền máy bay đi qua đi lại, là tiền sinh hoạt gần một tháng của anh.

Anh đến London, đến xem trường đại học của Lê Xán, còn đi qua sông Thames, cuối cùng thấy được Cầu Tháp London.

Nhưng không gặp được Lê Xán.

Buổi tối ngồi trước toà thư viện của LSE, nhìn thấy bảng tin của Đào Cảnh Nhiên, thì ra mấy người bọn họ lại cùng nhau đi Phần Lan, đi làng ông già Noel ở Bắc Cực, đi ngắm cực quang.

Trên điện thoại, khuôn mặt Lê Xán tươi cười, hình như còn tươi đẹp, rạng rỡ hơn cả mấy lần trước anh thấy trên bảng tin của Đào Cảnh Nhiên.

Anh vẫn như mọi khi, im lặng nhìn chằm chằm vào tấm ảnh rất lâu, sau đó lưu vào album điện thoại.

Đêm trên sông Thames cũng chỉ có vậy, Cầu Tháp London không sáng đèn vì anh, tiếng chuông Westminster trên tháp đồng hồ càng không thể vang lên vì anh.

Chỉ là một đêm rất đỗi bình thường.

Ngày hôm sau, Thiệu Khinh Yến lại quay về New York, tiếp tục cuộc sống không thay đổi của mình.

Không có bất kỳ bất ngờ hay biến động nào.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...