Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 57



Thời gian bay từ Quảng Châu về Vân Thành là hai tiếng rưỡi, thời gian bay từ sân bay Vân Thành đến Quảng Châu cũng là hai tiếng rưỡi.

Từ 3 giờ chiều đến hơn 5 giờ chiều, từ hơn 5 giờ chiều đến hơn 10 giờ đêm.

Trong cuộc đời của Thiệu Khinh Yến, cho dù có bận, nhưng hình như cũng chưa từng có giờ phút nào vội vàng như thế.

Khi anh kéo vali, lại lần nữa chạy về Quảng Châu, cuối cùng anh cũng nhìn thấy Lê Xán đang ngồi trong một góc của sân bay để chờ mình.

Giây phút ấy, tựa như tất cả mỏi mệt, tất cả cực nhọc, tất cả gió bụi phong trần, mọi vất vả nhọc nhằn đều bay hết sạch.

Anh đứng tại chỗ, nhìn Lê Xán từ xa xa.

Người đợi hơn 5 tiếng ở sân bay, chỉ từ bóng người cũng có thể thấy được sự tiều tuỵ bằng mắt thường.

Quảng Châu không lạnh như Vân Thành, nhưng bây giờ đã là hơn 10 giờ đêm, cho dù có ấm áp nhưng cũng khó tránh được cái rét, chịu đựng cơn gió lạnh thổi vô tận.

Lê Xán quấn khăn quàng cổ, ngồi trên mặt ghế lạnh buốt ở sân bay.

À không phải, bây giờ đã không lạnh buốt nữa rồi, cái ghế này đã bị cô ngồi cho ấm lên từ lâu.

Cô ngẩng đầu, muốn xem xem rốt cuộc Thiệu Khinh Yến đã đến chưa.

Sau đó, khoảnh khắc ngước mắt lên, nhìn thấy bóng hình đứng trước mặt mình.

Trong không khí nóng lạnh đan xen liên tục ở sân bay, hai người vốn lỡ mất nhau cuối cùng cũng nhìn thẳng vào mắt nhau, trong mắt là cảm xúc chỉ có nhau mới hiểu.

Thiệu Khinh Yến bỏ vali, bất đắc dĩ bật cười với Lê Xán.

Lê Xán ngồi trên ghế, cuối cùng cũng bật cười với anh.

Khoảnh khắc ôm chặt lấy nhau, hai người dùng sức như muốn bóp nát đối phương, ép chặt vào tận xương tủy của nhau.

5 năm.

Cái ôm mà suốt 5 năm trời chưa từng được trải nghiệm lại, cuối cùng cũng đến muộn vào khoảnh khắc này, mang theo đầy tuyết gió và tin tưởng, cuốn lấy con người ta.

Lê Xán tựa vào lòng Thiệu Khinh Yến, khoé mắt không thể kiềm chế, dường như sắp có nước mắt muốn chảy ra.

Nhưng cô thật sự rất ghét khóc lóc.

Như vậy làm cô rất yếu đuối, làm cô không có chút mạnh mẽ nào.

Cô thật sự không muốn khóc một chút nào.

"Sao anh về nhà mà không nói với tôi một tiếng? Anh có còn dám đến muộn nữa không? Anh biết tôi đợi anh ở sân bay bao lâu không? Ai bảo anh về sớm? Anh cũng không nói với tôi, anh có biết, bộ dạng này của anh đáng ghét lắm không?"

Cô chỉ có thể ra sức mà trách móc Thiệu Khinh Yến, ép nước mắt của mình quay lại trước.

Nhưng, cô đánh vào vai Thiệu Khinh Yến, càng nói thì càng phát hiện, nỗi tủi thân của mình càng ngày càng có cảm giác chân thực, hoàn toàn không khống chế nổi.

Giọng nói của cô không thể kiềm chế, mang theo tiếng nghẹn ngào.

Sau đó đương nhiên là bị Thiệu Khinh Yến phát hiện ra.

Từ lúc xuống máy bay đến giờ, người đàn ông chưa từng nói một câu nào, cuối cùng vào giờ phút này lại để lộ cảm xúc lo lắng, buông vai Lê Xán ra.

"Xin lỗi, Xán Xán, là tôi không nói trước cho em, xin lỗi."

Anh nâng gò má Lê Xán, bàn tay thô ráp cố gắng xoa đôi mắt cô thật nhẹ nhàng, thật lòng thật dạ nói xin lỗi với cô.

Nhưng Lê Xán khó chịu quay mặt đi, không muốn để ý đến anh.

Thiệu Khinh Yến chỉ có thể nắm tay cô, "Muộn thế này rồi, có phải đợi ở sân bay mệt lắm không? Chúng ta đến khách sạn nghỉ ngơi chút được không? Tìm khách sạn gần đây thôi, nghỉ ngơi đã."

Đôi mắt Lê Xán vẫn không nhìn anh.

Nhưng lại gật đầu.

Thế là một tay Thiệu Khinh Yến nắm chặt tay cô, một tay kéo va li của hai người, đưa cô đi ra nhà ga sân bay trước.

Hai người tìm một khách sạn 5 sao gần sân bay.

Lúc đăng ký vào ở, Thiệu Khinh Yến không hề nghĩ nhiều, thẳng tay thuê hai phòng.

Lê Xán nhìn anh một cái, không nói gì.

Đến khi lên tầng, Thiệu Khinh Yến giúp cô bỏ va li vào trong phòng trước, Lê Xán mới ngồi ở sofa hỏi anh, "Lát nữa anh có qua không?"

Thiệu Khinh Yến cầm thẻ phòng của mình trong tay, nhìn cô.

Lê Xán còn nói, "Tôi vẫn chưa ăn cơm tối, lát nữa tôi muốn ăn khuya, anh ăn cùng tôi đi."

"Được."

Lý do như vậy, đương nhiên là Thiệu Khinh Yến không có chỗ từ chối.

Huống chi... Anh thật sự cũng không muốn từ chối cô.

Anh về phòng mình, cất kỹ va li trước, bôn ba cả đường khiến anh trông ra đúng là hơi tiều tuỵ, anh rửa mặt rồi mới quay lại phòng Lê Xán.

Lê Xán ngồi trên ghế sofa, vẫn không nhúc nhích, chờ đến khi Thiệu Khinh Yến gõ cửa phòng cô, cuối cùng cô mới đi dép, ra mở cửa cho anh.

Người đứng bên trong và bên ngoài cánh cửa, chạm mắt nhìn nhau, thoáng chốc lại không biết nên nói gì.

Lê Xán nói, "Tối nay tôi muốn ăn đồ nướng, anh có muốn ăn gì không?"

"Tôi giống em đi."

Thiệu Khinh Yến nói.

Thế là Lê Xán gật đầu, để anh vào trước.

Thiệu Khinh Yến đã đặt hai phòng giường lớn hạng sang cao cấp nhất, phòng ngủ và phòng khách được tách biệt riêng.

Hai người cùng ngồi trên ghế sofa ở phòng khách.

... Đi qua nỗi xúc động lúc mới gặp, bây giờ rốt cuộc hai người trở nên yên tĩnh, nhưng thật ra là hơi xấu hổ.

Kiểu xấu hổ này, không phải sự xấu hổ giữa người lạ, mà là rõ ràng biết tấm lòng của nhau, nhưng lại xấu hổ không biết nói ra miệng như thế nào.

"Xán Xán."

Cuối cùng, sau khi Lê Xán luôn là người chủ động hết lần này đến lần khác, lần này, rốt cuộc cũng đến lượt Thiệu Khinh Yến mở lời trước.

Đôi mắt anh vẫn bình tĩnh như thường, chỉ là lúc nhìn Lê Xán, không khỏi dấy lên nhiều cảm xúc mà bản thân cũng không nói rõ được.

"Em có bằng lòng, ở bên cạnh anh không?"

Anh lại hỏi nghiêm túc một lần nữa.

Lê Xán không nói gì.

Đôi mắt ẩm ướt từ lúc gặp anh, giờ đang nhìn anh như một chú nai con ngây thơ.

"Chờ lúc anh quay về thì tỏ tình với tôi một lần nữa đi."

Tất nhiên là Lê Xán vẫn còn nhớ lời mình từng nói.

Cô hoàn toàn không cần tự hỏi, cũng đã biết câu trả lời của mình.

Cô nhìn Thiệu Khinh Yến, dường như đang hồi tưởng lại từng chút kỷ niệm khi ở bên anh, lại như đang nhớ về cuộc điện thoại ép buộc cô không thể không chia tay vào đêm mưa ấy.

Từ trước đến giờ, không ai có thể rõ ràng hơn Lê Xán, câu nói ấy của Thiệu Khinh Yến, cô đã đợi bao lâu.

Rất rất lâu.

Cô yên lặng nhìn Thiệu Khinh Yến, cuối cùng, vẫn muốn tìm ra cho mình một ít khuyết điểm của anh, tìm ra cho mình lý do để không chấp nhận anh.

Nhưng không có.

Tất cả dáng vẻ của Thiệu Khinh Yến, chính là dáng vẻ mà cô muốn nhất.

Chỉ cần anh đứng ở đó, cô mãi mãi không thể nào khống chế được đến gần anh, sau đó, yêu anh.

Từ đầu đến cuối, Lê Xán đều vô cùng rõ ràng.

Cuối cùng cô không nhịn được nữa, nhào ngay tới, cắn bờ môi anh.

Tất cả cảm xúc đều bộc phát ra ngay giây phút đó,

Thiệu Khinh Yến ôm eo cô, bế cô ngồi thẳng lên đùi mình,

Thật lâu về trước, Lê Xán từng mơ một giấc mơ.

Trong mơ, Thiệu Khinh Yến ôm cô, hôn cô dưới tán cây ngô đồng trên con đường Hoành Sơn mãi mãi không nhìn thấy tận cùng.

Tư thế cũng gần giống như bây giờ.

Cũng không phải, khác nhiều lắm.

Bởi vì bây giờ bọn họ ngồi đối mặt nhau.

Không có cây ngô đồng, cũng không có đường Hoành Sơn.

Thậm chí, ngay cả chiếc xe đạp cũ nát của anh cũng không có.

Bọn họ ôm nhau, chỉ có nhau, tựa như cũng chỉ còn lại nhau.

Phòng giường lớn hạng sang của khách sạn 5 sao, rõ ràng cảm giác không nhỏ lắm, nhưng ôm hôn đến cuối cùng, Lê Xán vẫn cảm thấy không gian ngày càng chật chội, không khí ngày càng loãng.

"Vì sao ở đây không có phòng Tổng thống?"

Lúc bị Thiệu Khinh Yến hoàn toàn ôm chặt vào lòng, Lê Xán không kìm được mà phàn nàn.

Thiệu Khinh Yến bật cười khẽ, nghe vậy thì mới buông lỏng cô ra, "Vậy ngày mai đưa em đi đổi phòng khác?"

"Ngày mai anh còn ở đây không?" Cô vòng lấy cổ Thiệu Khinh Yến, hỏi, "Hồi trước không phải bảo định mai về Vân Thành sao?"

"Nhưng không phải em mới đến à?" Thiệu Khinh Yến nói, "Nếu mai em muốn nghỉ ngơi một hôm thì anh sẽ bảo Lục Kính Văn, sáng ngày kia anh về."

"Vậy anh bảo Lục Kính Văn đi." Lê Xán nói không khách khí chút nào.

Thế là Thiệu Khinh Yến lại cười khẽ, "Được."

Hai người nói dứt lời xong thì dường như cuối cùng cũng có thể ôm nhau bình tĩnh lại.

Nhưng thực ra, cũng không bình tĩnh được bao lâu.

Nỗi nhớ nhiều năm không gặp nhau, chấp niệm nhớ mãi không quên 5 năm qua, tất cả xông vào đầu hai người, khiến không ai có thể tỉnh táo được.

Chỉ đơn giản là nhìn nhau một cái, chẳng mấy, Lê Xán đã chủ động hôn Thiệu Khinh Yến.

Lúc này, dường như hai người đã có sự ăn ý, chỉ hôn rất đơn giản.

Không có kiểu phức tạp, không chút dây dưa sâu sắc, chỉ hôn rất đơn giản, từng chút từng chút một, như bản dạ khúc nhẹ nhàng của ánh trăng, từ từ đan xen, tựa như dòng thác chảy.

Nếu lại quay về năm 18 tuổi lần nữa, có người hỏi Lê Xán, sau này cô sẽ thích kiểu đàn ông như thế nào, chắc chắn Lê Xán sẽ dõng dạc, nói thẳng cho người đó biết, "Mặc kệ là kiểu gì, dù sao thì cũng không phải người mà cả nhà chỉ có 100m2, tiền tiết kiệm chưa nổi vài chục triệu tệ đâu."

Lê Xán năm đó, không chỉ kiêu ngạo hơn người, mà còn giữ những quan điểm cố chấp về thế giới này, luôn thờ ơ với mọi thứ, cho rằng con người phải được phân chia thành 7749 loại, rằng thế giới phải xoay quanh mình, rằng dù có học hành vất vả cũng chẳng đạt được kết quả gì tốt đẹp, rằng tất cả những ai nghèo hơn mình thì vốn dĩ kém cỏi hơn mình.

Nếu không gặp được Thiệu Khinh Yến, bây giờ có lẽ cô vẫn có những suy nghĩ này.

Cô công chúa từ nhỏ đã sống ở đỉnh kim tự tháp, trong nhà có bảo mẫu, ra ngoài có tài xế, du học có vệ sĩ, sự uất ức lớn nhất cuộc đời này, chính là từng bị một đứa con trai nghèo nàn bỏ rơi, mà còn vì chuyện này mà thiếu điều cãi nhau ầm ĩ với mẹ mình.

Có lẽ là vì nhớ lại những điều này nên Lê Xán làm ổ trong ngực Thiệu Khinh Yến lại vô tình rơi nước mắt.

Lúc Thiệu Khinh Yến phát hiện, cũng đúng lúc cô mở to mắt, toàn thân như cách hơi nước mờ mịt nhìn anh.

"Thiệu Khinh Yến, tại sao lại muốn chia tay với em?" Lê Xán không ngăn được sự run rẩy của mình.

Lần nào nhớ lại những chuyện này, Lê Xán cũng không kiềm chế được, không thể ngăn nổi sự run rẩy của mình.

Cô mặt đối mặt nhìn Thiệu Khinh Yến, câu hỏi luôn muốn hỏi anh từ lúc gặp nhau, trốn tránh đến giờ, cuối cùng mới thổ lộ hết với anh.

"Tại sao lại muốn chia tay với em, ban đầu em thật sự, thật sự xấu xa như thế sao?"

"Rõ ràng em đã giải thích với anh rồi, em cũng biết sai rồi, tại sao còn muốn chia tay với em?"

"Còn nữa, vì sao chia tay không thể nói thẳng với em, tại sao phải nói với em trong điện thoại? Em không quan trọng như vậy sao? Em dễ bị vứt bỏ như thế sao?"

Hiển nhiên là cô đang trách mắng Thiệu Khinh Yến, nhưng khoảnh khắc cô nói xong, bản thân lại không thể kiềm chế nổi, lại lần nữa lệ rơi đầy mặt.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...