Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 6



Thiệu Khinh Yến lái xe về đến nhà, đúng lúc ánh ban mai vừa hé lên.

Trong nhà im ắng, hình như có người còn đang ngủ.

Nhưng đến khi cậu mở cửa vào, thoáng cái, bà Thiệu Thấm Phương đã đi từ trong phòng ra.

"Về rồi à?" Bà dịu dàng hỏi.

"Sao tối qua con không về nhà, đi dạy thêm xong đi đến cửa hàng tiện lợi làm luôn hả?"

"Vâng."

Thiệu Khinh Yến đặt cặp sách xuống, không nói thêm gì nữa.

"Tối qua con ăn cơm chưa?"

"Con ăn rồi."

Lúc này Thiệu Thấm Phương mới đặt đồ ăn sáng xuống, rồi lại hỏi cậu tiếp, "Ăn ở nhà con dạy thêm đó hả? Hôm qua dạy thêm nhà người ta thế nào?"

"Cũng được ạ, nhà họ cũng khá tốt."

Cho dù là người một nhà, Thiệu Khinh Yến cũng vẫn trả lời như vậy.

Thiệu Thấm Phương khẽ thở dài một tiếng, dường như cũng không phát hiện con trai đang tránh nặng tìm nhẹ, bà chỉ tự trách nói, "Cũng vì mẹ vô dụng, con được tuyển thẳng vào Thanh Hoa rồi, cũng phải để con vất vả bên ngoài kiếm tiền sinh hoạt..."

"Không sao." Thiệu Khinh Yến an ủi bà mãi thành thói quen, "Chuyện này không liên quan đến mẹ, tuyển thẳng xong cũng không cần phải đến trường nữa, con ở nhà cũng rảnh rỗi, chẳng bằng ra ngoài nhận dạy thêm, vừa tiện vừa thoải mái."

"Huống chi..."

Cậu ngừng lại.

"Nhà họ thật sự rất tốt, đúng là tối qua con giảng bài cho cậu nhóc quá giờ nên mới không kịp về nhà ăn cơm."

Thiệu Thấm Phương nghe vậy, cuối cùng cũng nở nụ cười.

"Nhưng con cũng không thể bận đến thế được, dạy thêm dễ kiếm tiền, thế thì chỗ cửa hàng tiện lợi, tạm thời đừng làm nữa nhé..."

Sau khi Thiệu Khinh Yến chắc chắn có suất tuyển thẳng, người nghe danh đến nhà cậu để học thêm cũng không ít, bao gồm cả nhà họ Đào, cậu nhận dạy thêm một lúc ba nhà.

Ngoài ra, anh còn làm bán thời gian ở cửa hàng tiện lợi gần nhà, ngày nào cũng bận rộn, không dạy thêm cho học sinh thì cũng làm ở cửa hàng, hoặc là đi lại giữa dạy thêm và cửa hàng.

Dù cậu còn trẻ tuổi nhưng suốt ngày vất vả như vậy, Thiệu Thấm Phương nhìn cũng rất đau lòng.

"Chỗ cửa hàng chỉ là đứng thu ngân thôi mà, cũng không mệt lắm, con vẫn còn trẻ, kiếm được nhiều thì cứ kiếm thôi."

Hiển nhiên Thiệu Khinh Yến cũng không vì mấy câu của mẹ mà tuỳ tiện bỏ công việc của mình, dạy cả một buổi tối nên sắc mặt cậu không tốt lắm, sau khi bỏ cặp sách vào phòng thì đi vào nhà vệ sinh rửa mặt trước.

Thiệu Thấm Phương đứng tại chỗ, lại lặng lẽ thở dài một hơi.

"Mẹ làm xong đồ ăn sáng rồi, lát nữa ăn sáng xong rồi hẵng ngủ tiếp nhé." Bà lại nói với Thiệu Khinh Yến.

"Vâng."

Thiệu Khinh Yến nhanh chóng rửa mặt đánh răng, rồi đi vào căn bếp chật hẹp bưng đồ ăn sáng giúp mẹ.

...

Sau khi Lê Xán rời giường lại nhìn thấy ván cờ đam mà tối qua mình chưa phân tích xong. Những viên thuỷ tinh trong suốt rải rác trên bàn cờ, trông thì lộn xộn nhưng thực ra là cô dựa vào đường đi của mình và Thiệu Khinh Yến trong trí nhớ để dựng lại từng tí từng tí một.

Hồi trước, Lê Xán không cho rằng được tuyển thẳng vào Thanh Hoa là một chuyện lợi hại cỡ nào.

Dù sao đó cũng là nỗ lực của bọn họ, trước giờ không phải mục tiêu của cô.

Nhưng qua buổi tối hôm qua, sau khi cô và Thiệu Khinh Yến chơi một ván cờ đam, cô mới thấy, có một số người được tuyển thẳng, quả thực rất đáng ngưỡng mộ.

Thiệu Khinh Yến cực kỳ thông minh, thông minh hơn rất nhiều người mà cô đã từng gặp.

Dù mỗi một bước cờ cậu đi đều nằm trong dự kiến của người ta nhưng cậu vẫn có thể dựa vào vài quân cờ bất ngờ, nhanh hơn cô một bước dài để về đích ngay trước mặt.

Lê Xán rất ít khi bội phục người khác.

Nhưng cô không thể không bội phục Thiệu Khinh Yến.

Bội phục xong, còn có chút không cam lòng.

Vì cô đã nhìn ra được, vì trong ván cờ còn có thằng bé Đào Minh Thành nên lúc cậu đi cờ sẽ cố ý chọn mấy đường không dễ đi.

Nếu không phải vì Đào Minh Thành, có lẽ cậu sẽ chơi nhanh hơn, tàn nhẫn kết thúc ván cờ này với cô.

Cô đứng cạnh bàn cờ, nhìn thành quả mà tối qua mình vắt hết óc mới phân tích ra được, quầng sáng loá mắt chiếu vào từ cửa sổ sát đất, xuyên qua viên thuỷ tinh năm màu rực rỡ.

Lòng chợt dâng lên sự bực bội khó hiểu.

Lê Xán thực sự không chịu nổi nữa, nhấc chân lên đá đá chiếc bàn thấp trước mặt.

Viên thuỷ tinh trên bàn cờ nảy lên mấy lần, có mấy viên lúc nảy lên không chịu được rồi rơi xuống.

Cô lạnh lùng nhìn mấy viên thủy tinh ấy, một giây sau thì xoay người nghênh ngang rời đi.

...

Hôm nay tâm trạng Lê Xán không được tốt lắm.

Khá nhiều người đã nhìn ra được.

Nhưng cũng không ít người không thấy.

Dù sao từ trước đến giờ cô công chúa này cũng mặt lạnh như vậy, coi thường tất cả mọi người một cách bình đẳng, lạnh nhạt với tất cả mọi người một cách bình đẳng.

Hôm nay là buổi gặp gỡ của câu lạc bộ Nhảy trong trường, vì có khá nhiều người trong câu lạc bộ cũng đã nhận được offer của nước Anh, cho nên trong buổi gặp mặt có thể nghe thấy rất nhiều lời chúc.

"Chúc mừng nhé, cậu với Lâm Gia Giai đi nước Anh cùng nhau hả?"

Emily cầm ly rượu, đến trước mặt cô.

Lê Xán liếc cậu ta một cái, không nói gì.

Emily cảm thấy mình bị khinh thường.

Nhưng Lê Xán lại là người làm chuyện này, dường như cô ta vẫn chấp nhận được.

Cô ta bẽ mặt bĩu môi, lựa chọn tiếp tục đứng bên cạnh Lê Xán.

"Nghe nói gần đây Lâm Gia Giai rất thân thiết với cái cậu đẹp trai được tuyển thẳng vào Thanh Hoa bên Thực nghiệm, có thật không vậy?"

Lê Xán không nhịn được cười lạnh một tiếng.

Cô biết mà, sao con người này vô duyên vô cớ cứ nhất quyết đến nói chuyện với cô chứ, thì ra là muốn nghe ngóng tin tức của Lâm Gia Giai.

Lần trước mọi người tổ chức bữa tiệc sinh nhật bất ngờ cho Lâm Gia Giai, chụp rất nhiều ảnh, tối đó sau khi về, Lâm Gia Giai đã tổng hợp ra rất nhiều ảnh rồi đăng một bài lên vòng bạn bè với chín ô ảnh. Trong đó có lẫn cả ảnh mà buổi trưa bọn họ chụp ở nhà hàng, Thiệu Khinh Yến cũng ở tấm ảnh đó.

Lê Xán đoán là Emily nghe phong thanh từ mấy bức ảnh đó, rồi đến trước mặt cô gây chú ý.

"Liên quan gì đến cậu?"

Cô nhìn cũng không thèm nhìn người này, rất lười phải nói chuyện với cậu ta.

"Đều là bạn bè cả, tôi không hỏi được hả?"

Emily bị chẹn họng, hiển nhiên là cũng bị Lê Xán chọc giận.

"Lê Xán, tôi biết tôi với Lâm Gia Giai có quan hệ không tốt, cho nên cậu mới giúp cậu ta chọc giận tôi, nhưng hôm nay tôi vẫn phải nói thật với các cậu. Nếu Lâm Gia Giai cố ý muốn đối đầu với tôi, cố ý muốn ganh đua so sánh với tôi nên mới đi làm thân với cậu chàng đẹp trai học giỏi ấy, tôi nói nhé, thật sự không cần phải thế đâu!"

"..."

Lê Xán nhíu mày, không biết sao cô ta lại nói được mấy lời này.

Nhưng một giây sau, Emily lại nói tiếp với cô, "Chắc là mấy cậu còn chưa biết hoàn cảnh nhà cậu chàng đẹp trai học giỏi ấy nhỉ? Tôi nói cho cậu biết, nhà cậu ta rất nghèo, rất nghèo, vô cùng nghèo, đây là sự thật mà cả trường Thực nghiệm không ai là không biết. Cậu ta đã bắt đầu đi làm thêm bên ngoài từ hồi lên cấp 3 rồi, liều mạng lấy học bổng trong trường. Nhà cậu ta không có bố, chỉ có một người mẹ bệnh tật, nếu cậu ta không đi kiếm tiền, không cướp, không giành giật mấy thứ đó thì chỉ sợ còn không đóng nổi học phí của một kỳ đâu..."

"Bây giờ cũng vậy thôi, cho dù cậu ta được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, cho dù Thanh Hoa miễn học phí cho cậu ta thì ngày nào cậu ta cũng vẫn phải đi dạy thêm cho nhà người ta mới tiết kiệm được tiền đi lại và tiền sinh hoạt ở Bắc Thành..."

"Lê Xán, cậu với Lâm Gia Giai là bạn bè, cậu lại hiểu rõ tính của Lâm Gia Giai, cậu ta mua đại một cái túi xách bên đường thì có khi tên học sinh giỏi ấy phải không ăn không uống, tiết kiệm tiền mấy tháng mới được, cậu thấy bọn họ như vậy, có hợp thật không?"

Không hợp.

Lâm Gia Giai và Thiệu Khinh Yến không hợp.

Từ đầu Lê Xán đã biết chuyện này.

Chỉ là cô không biết, Emily có tư cách gì mà đứng đây, kiêu ngạo, đắc ý chỉ trích chuyện này với cô.

Phải, đúng là vì chuyện tối qua ở nhà họ Đào mà Lê Xán không ưa Thiệu Khinh Yến, nhưng so với dáng vẻ Emily đứng trước mặt mình, chỉ tay năm ngón nói tràng giang đại hải, cô chợt cảm thấy, hình như tên họ Thiệu đó cũng khá thuận mắt.

Hai tay cô ôm ngực, thản nhiên nhìn đối phương.

"Thì?"

"Cậu nói với tôi mấy chuyện này là muốn nói chuyện gì?"

"Cho dù hai người họ không hợp thì liên quan gì đến cậu?"

"Nếu cậu ăn no rửng mỡ không có gì làm thì chẳng bằng tự mình nghĩ cách, làm sao mới tìm được bạn trai vừa được tuyển thẳng vào Thanh Hoa vừa khiến Thanh Hoa miễn học phí cho cậu ta đi.

"Tôi..."

Emily lại bị cô làm nghẹn lần nữa, đến nỗi khuôn mặt vặn vẹo.

"Không phải chứ, Lê Xán, tôi có ý tốt mới khuyên các cậu, cậu đừng có mà không biết tốt xấu!"

"Tốt xấu? Cậu biết cái gì gọi là tốt xấu à?"

Lê Xán đứng dậy khỏi ghế ngồi, vốn dĩ hôm nay cô cũng không có tâm trạng tham gia buổi gặp gỡ này, bây giờ bị Emily phá như thế, cuối cùng cũng hoàn toàn hạ quyết tâm rời đi.

"Tốt xấu giữa chúng ta, chính là tốt nhất sau này cậu ít xuất hiện trước mặt tôi thôi, hơn nữa, bớt buôn chuyện về bạn tôi đi, nếu không, tôi cũng tìm người đi điều tra người yêu cậu, đồng thời công khai toàn bộ gia cảnh nhà cậu ta cho mọi người, để mọi người bàn tán xem."

Cô mặc áo khoác, tiện tay đeo túi xách lên, trước khi ra khỏi cửa còn liếc Emily một cái nhìn sâu xa, trong đôi mắt toàn là sự ghét bỏ, xem thường.

Dù những người khác không hiểu rõ lắm nhưng xem động tĩnh bên này cũng rối rít vây lại.

Lê Xán không cho ai mặt mũi, xoay người, sải bước rời khỏi căn phòng này.

Âm thanh sau lưng lộn xộn, bước chân Lê Xán lại càng lúc càng nhanh.

Có người đuổi ra khỏi cửa, muốn ngăn cô lại, song vì nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng không hề có độ ấm của cô, sau khi tới gần lại bị doạ đến nỗi không dám nói lời nào.

Lê Xán đi thang máy, từ tầng 5 xuống tần 1.

Tài xế trong nhà không nhận được thông báo đón cô, cho nên đương nhiên lúc này cũng không chờ cô ở dưới tầng.

Vẫn là con đường ngô đồng này.

Lê Xán vừa ra khỏi cửa thì bị gió lạnh thổi vào đầy cõi lòng, trông thấy những cái cây khô quen thuộc.

Cô đứng sững trong gió lạnh, nhìn bốn phía, lúc chợt bình tĩnh thì lại không biết đi đâu.

Cô đứng tại chỗ, trên mặt vẫn còn mang theo nét tức giận tột độ lúc nãy đối mặt với Emily.

Lê Xán bỗng cảm thấy gần đây mình rất ít khi lộ tâm trạng rõ ràng như vậy ở trước mặt người khác.

Nhưng Emily đã làm được rồi.

Cô cũng không nói rõ được cụ thể là vì sao, vì cậu ta mắng chửi Lâm Gia Giai sao? Vì cậu ta cứ châm biếm bóng gió Thiệu Khinh Yến là một tên nghèo nát không có gì sao?

Cô cảm thấy đều không phải.

Hình như là vì thua ván cờ hôm qua.

Lê Xán không phủ nhận, trời sinh mình là một người không chịu thua kém.

Về chuyện gia cảnh của Thiệu Khinh Yến, cô đã biết từ lâu, nhưng dường như những lời của Emily lại bọc những chuyện này thành kim châm, đâm vào tim cô nhiều lần liên tục.

Cậu ta nói thêm một câu, dường như lòng cô lại có thêm một người khác không ngừng nhảy múa, nói, "Nhìn đi, Lê Xán, nhà cậu ta là thế đây, đi bước cờ đam cũng có thể nghiền ép mày, mày nhìn lại mày đi, từ nhỏ đến lớn có nhiều như thế, chẳng lẽ mày không thấy nực cười sao? Chẳng lẽ mày không thấy xấu hổ sao?"

Hai tay cô ôm ngực lần nữa, mặt lạnh đi, chậm rãi bước đi dưới nhánh cây ngô đồng trơ trọi, khi cơn gió lạnh tiếp tục đánh thức cô, cô hít mạnh cái mũi đã bị đông cứng lại.

Hôm nay Vân Thành rơi tuyết không ngừng, lại vì tuyết tan mà còn lạnh hơn cả mấy hôm trước.

Sắc trời phía xa vẫn còn sáng, cô rụt cổ lại, tạm thời vẫn chưa muốn về nhà sớm như thế.

Bóng hình xa lạ khắp đường, toàn thân cô quạnh quẽ, đi lẫn vào, nhưng cũng thật sự không biết mình nên đi đâu.

Bất chợt, có một bóng hình gầy gò lái xe đạp bất ngờ xông vào tầm mắt cô.

Đôi mắt Lê Xán run lên, gần như vô thức thốt ra cái tên ấy:

"Thiệu Khinh Yến!"

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...