Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 7



Sau này, Thiệu Khinh Yến nhớ lại, con đường ngô đồng buổi chiều hôm đó, có lẽ là lần đầu tiên Lê Xán chủ động gọi tên cậu.

Trước đó, ấn tượng của cậu với Lê Xán cũng không sâu.

Chỉ đơn giản là một cô công chúa xinh đẹp, nhà giàu, lúc nào cũng nhìn người khác bằng đôi mắt lạnh lùng, ăn trên ngồi trốc, không dính bụi trần.

Nếu không có gì ngoài ý muốn thì bọn họ trừ bữa cơm ấy ra, còn có ván cờ đam trẻ con thì cả đời này cũng sẽ không gặp nhau.

Nhưng cô gọi cậu lại.

Cậu bóp nhanh phanh xe đạp lại, quay đầu nhìn cô.

Khuôn mặt xinh xắn của thiếu nữ để lộ ngoài cơn gió lạnh mùa đông, mũi bị thổi đến nỗi đỏ bừng, đôi mắt long lanh nước, lặng lẽ rơi xuống người cậu, như đang nhìn cậu qua muôn trùng núi sông.

Lòng Thiệu Khinh Yến chợt bị khuấy động, không biết đây là tình cảnh kỳ lạ cỡ nào.

Đương nhiên, cậu cũng không biết vì sao đột nhiên Lê Xán lại gọi mình.

Bọn họ có giao tình gì không?

Hình như là không.

Cậu dừng lại dưới tán cây ngô đồng, nhìn cô đứng yên lặng ở đó.

Khoảng cách giữa bọn họ còn không phải là khoảng cách có thể nói chuyện được.

Nhưng sau khi Lê Xán kêu tên cậu xong, dường như cũng không định bước lên phía trước.

Cô chỉ đứng đó, không nhúc nhích.

Thiệu Khinh Yến cũng ngồi ở yên xe, một chân chống xuống đất, nhìn cô, không di chuyển.

Hai người không ai nói chuyện trước, cũng không ai biết đối phương muốn nói gì.

Tựa như đang âm thầm đối đầu nhau.

Nhưng thực ra Thiệu Khinh Yến cũng không biết mình và cô công chúa sinh đã đứng ở đỉnh kim tự tháp này có gì mà phải đối đầu nhau.

"Khéo vậy."

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, lúc cậu định thu ánh mắt lại, đi tiếp con đường ngô đồng này thì cuối cùng Lê Xán cũng không chịu nổi cơn gió này, bước lên phá vỡ sự im lặng kỳ quái của hai người.

Thì ra cô đang gọi cậu thật.

"Ừm, khéo."

Thiệu Khinh Yến chỉ có thể đứng tại chỗ, trả lời lại cô đâu ra đấy.

"..."

Lê Xán liếc nhìn chiếc xe đạp của cậu, lại chủ động hỏi trước, "Cậu đang đi đâu thế?"

"Dạy thêm."

"Ồ."

Cô ngẩng đầu nhìn lên phía trước.

"Nhưng đây đâu phải hướng đi đến nhà Đào Cảnh Nhiên."

"Tôi đi dạy thêm nhà khác."

"À..."

Lê Xán hơi bí lời.

Lâm Gia Giai nói chẳng sai, kín như bưng đúng là kín như bưng, có thể chịu được loại kín miệng này cũng không phải người bình thường.

"Hôm nay tôi đến gặp bạn bè."

Cô để hai tay vào trong túi áo khác, tự mình tìm chuyện.

Thiệu Khinh Yến chỉ nhìn cô, không tiếp lời cô.

Bởi vì cậu cũng không biết mình nên đáp lại thế nào.

Lê Xán còn nói:

"Nhưng tôi không muốn ở lại với bọn họ nữa..."

"Bây giờ một mình tôi đứng ở đường, không biết nên đi đâu..."

"Cậu phải đi dạy thêm, thế chở tôi một đoạn đường đi."

Thiệu Khinh Yến chớp mắt, tưởng mình nghe lầm.

Cậu nhíu đôi lông mày trước giờ vẫn lạnh nhạt, lại nhìn Lê Xán một cái.

Lê Xán cũng không phải đang nói đùa.

"Coi như tôi xé túi mù, cậu chở tôi đi đại một đoạn đường, đưa tôi đi hóng gió đi."

Cô chậm rãi đưa ánh mắt về chỗ ngồi sau xe đạp.

Xe cũ cũng có chỗ tốt của cũ, bây giờ xe đạp mới làm gì có tác dụng chở người nữa.

Vừa rồi ánh mắt cô lướt qua còn hơi tức giận, nhìn Thiệu Khinh Yến đầy tự tin.

Tựa như biết anh nhất định sẽ đồng ý.

Thiệu Khinh Yến trầm mặc, quả thực không từ chối.

Có lẽ là vì vừa mới gặp mặt hôm qua, có lẽ là vì cô là bạn của Đào Cảnh Nhiên.

Trong ba nhà cậu dạy thêm thì nhà họ Đào trả nhiều tiền nhất.

Lê Xán che kín áo khoác lại, sau khi cậu đồng ý thì dứt khoát bước lên hai bước, đặt mông lên chỗ ngồi lạnh buốt phía sau.

Nhưng gần như nháy mắt sau, cô lại nhảy ra khỏi chỗ ngồi.

Ai nói cho cô biết vì sao chỗ ngồi bằng sắt đằng sau, mùa đông lại lạnh thấu xương thế này được không?"

Trong mắt cô chứa ít tức giận, miễn cưỡng nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi không biết nói chuyện đó.

Thiệu Khinh Yến vẫn giữ tư thế cũ chẳng hề động đậy, sau khi cô bị ép ra khỏi chỗ ngồi cũng không lên tiếng.

Cậu im lặng như đang nói rõ với Lê Xán: Chỗ ngồi đằng sau là vậy được, ngồi được hay không thì xem cậu hết.

Lê Xán cứng đầu, nhất thời cũng không biết vì sao mình lại tự tìm đau khổ như vậy, cuối cùng, cô vẫn vịn vào một góc của gạc ba ga, ngồi xuống lại từ từ.

Tư thế ngồi nghiêng khiến cô hơi khó tìm được một điểm tựa an toàn và vững chắc trên xe đạp.

Lê Xán cũng không phải chưa từng xem phim thần tượng, biết bình thường này nên ôm chặt eo người phía trước là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng cô cũng không phải là người gì cũng không kén chọn...

Cô ngẩng đầu, nhìn người đang chắn trước người mình, bóng lưng gầy gò của Thiệu Khinh Yến, cuối cùng vẫn chọn cầm vào đáy yên xe của cậu.

Vị trí này rất tốt, làm gì cũng không chạm vào.

Mái tóc của Lê Xán bắt đầu tung bay trong cơn gió lạnh.

Vì có Thiệu Khinh Yến che chắn nên gương mặt cô cũng không cảm nhận được gió thổi quá lớn, chỉ là hai bên tai bị đông cứng đến nỗi sắp mất đi tri giác.

Chiếc xe đạp bon bon lướt qua đại lộ ngô đồng dường như bất tận trên đường Hoành Sơn, rồi rẽ qua góc phố và tiếp tục đi thêm hai khu phố nữa.

Hóng gió quả thật có thể làm người ta vui vẻ.

Lê Xán ngồi sau Thiệu Khinh Yến, vốn dĩ vẫn còn mang theo nhiều tâm tư phức tạp, nhưng qua cơn cuồng phong không ngừng gào thét bên tai cô, trừ việc cô phải nắm chặt một góc chỗ ngồi ra thì còn thưởng thức phong cảnh bên đường, cuối cùng cô cũng không nghĩ được chuyện khác.

Trong không khí có mùi thoang thoảng của tuyết tan.

Ngay cả cô cũng không nhận được, trên mặt mình đã bắt đầu lộ ra nét mặt hưởng thụ.

Kỹ năng lái xe của Thiệu Khinh Yến khá lão luyện, suốt đường đi không hề làm cô văng ra ngoài, lúc nhanh lúc chậm, hoàn toàn tùy theo tình hình giao thông hiện tại, Lê Xán rất dễ thích nghi.

Khoảng hơn 10 phút sau, cuối cùng xe đạp cũng dừng lại.

Lê Xán chỉ liếc nhìn khu cư xá trước mặt, biết chỗ này chính là nơi Thiệu Khinh Yến dạy thêm cho người ta.

Cô tự giác xuống xe, vóc dáng 1m70, duyên dáng, yêu kiều đứng trước mặt anh.

"Cảm ơn."

Dường như cô đã khá hơn, sự tức giận rõ rệt ban đầu trên con đường ngô đồng đã gần như biến mất hoàn toàn.

Thiệu Khinh Yến thấy mái tóc cô bị thổi đến rối loạn, sau lưng ánh sáng lúc có lúc không chiếu rọi vào, loáng thoáng loé lên hào quang.

"Ừm."

Cậu tuỳ tiện đáp lại một tiếng, muốn dắt xe vào trong cư xá.

Nhưng Lê Xán lại chặn trước mặt cậu.

Cô tiện tay vuốt vuốt tóc mình, lấy ra điện thoại nằm im trong chiếc túi xách bị cô xoay ra sau lưng.

Điện thoại sáng lên trước mặt Thiệu Khinh Yến.

Lê Xán hệt như hôm đó ở nhà Đào Cảnh Nhiên, khi chưa bắt đầu ván cờ đã bày ra nét mặt vui vẻ với cậu.

"Bao nhiêu tiền vậy, tôi chuyển cho cậu."

Khóe miệng cô mang theo nụ cười.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...