Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 60



Lê Xán có người yêu rồi.

Có thể thấy được, lúc Đào Cảnh Nhiên biết tin này thì kinh ngạc đến cỡ nào.

Sau đó, đối mặt với chiếc điện thoại đã cúp máy của mình, anh ấy dùng tốc độ nhanh như chớp, mau chóng bắt đầu thông báo rộng rãi!

"Alo, Xán Xán, cậu với Thiệu Khinh Yến làm lành rồi à?"

Lâm Gia Giai là người đầu tiên gọi cho Lê Xán sau khi nghe được thông tin, trong giọng nói lộ ra sự vui vẻ, còn có chút không cam lòng...

Thế mà cô ấy lại không phải là người đầu tiên biết tin! Thế mà lại bị Đào Cảnh Nhiên nẫng trước.

Lúc Lê Xán nhận được điện của cô ấy, đúng lúc vừa xem phim với Thiệu Khinh Yến xong, cũng dưỡng da xong luôn, đang định đi ngủ thì nghe được câu hỏi của cô ấy, tất nhiên cô có thể ý thức trước được là Đào Cảnh Nhiên nói chuyện này.

Nhưng cô đã chủ động nói thẳng chuyện này cho Đào Cảnh Nhiên, cũng là nói lên rằng, cô vốn không có chút suy nghĩ muốn che giấu nào.

Cô đáp: "Đúng vậy, sao thế?"

"Aaaaaa!"

Lâm Gia Giai ở đầu dây bên kia lập tức hoá thành con sóc đất, thét gào.

Một tay chơi đào hoa thay người yêu xoành xoạch không thể gây được sự tò mò từ mọi người xung quanh, chỉ khi một chiến binh tình yêu thuần khiết chưa từng yêu đương ra tay, thì mới có thể khiến người ngoài cuộc vô cùng hứng thú, còn háo hức muốn biết hành trình tâm lý yêu đương của cô ấy.

"Xán Xán!"

Lê Xán nằm trong ổ chăn, nghe giọng cô nàng ở đầu bên kia điện thoại, quả thực không biết còn kích động hơn bản thân cô bao nhiêu lần.

Cô đưa điện thoại ra xa một chút, nghe được cô ấy nói, "Mau nói cho mình biết chuyện giữa các cậu đi, bọn mình làm nghề nhiếp ảnh, thực sự rất cần những nguồn cảm hứng mới mẻ để nuôi dưỡng tâm hồn."

Nào chỉ có nhiếp ảnh, Lê Xán biết, chỉ cần là công việc hơi chút dính đến nghệ thuật, ví dụ như công việc thiết kế quảng cáo của bản thân cô, thường cần rất nhiều cảm hứng để nuôi dưỡng tâm hồn

Nhưng Lê Xán gối lên chiếc gối đầu mềm mại của khách sạn, cẩn thận suy nghĩ thì muốn nói với người khác chuyện giữa cô và Thiệu Khinh Yến, thực sự cô vẫn cảm thấy mình không thể nói ra miệng được.

Nói thế nào đây?

Nói ban đầu cô sỉ nhục, không hề có chút ý tốt nào sao? Nói sự thảm hại của cô khi bị Thiệu Khinh Yến phát hiện sao? Nói 5 năm họ buộc phải chia xa sao? Hay là nói về chấp niệm và sự vướng bận mà cô không thể quên suốt 5 năm đó?

Cho dù là đối mặt với bạn thân Lâm Giai Giai mà cô thân thiết nhất, cô cũng không thể sắp xếp tốt những chuyện này thành ngôn ngữ rồi nói hết cho cô ấy nghe.

Cô chỉ có thể nói trước chuyện trời xui đất khiến giữa mình và Thiệu Khinh Yến ở sân bay, về phần còn lại, cô nói, "Đợi sau khi mình về, mình xem có thể nói ra trước mặt cậu không, nếu nói được thì mình sẽ nói cho cậu biết, còn nếu nói không được thì trước mắt cứ cho mình giấu bí mật đã."

Cô nói với Lâm Gia Giai ngủ ngon, sau đó mới cúp điện thoại.

Bởi vì chuyện này mà trước khi ngủ, cô lại cố ý mở WeChat lên, nhìn mấy chấm đỏ và tin nhắn mới lít nha lít nhít.

Cái miệng của Đào Cảnh Nhiên là cái phễu lớn không giấu được, chỉ có mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi mà đã không ít người hỏi cô, có bạn trai thật sao, còn có nhiều người chúc phúc thẳng luôn.

Lê Xán hiếm khi vui vẻ, nằm lỳ trên giường trả lời lại từng tin nhắn một, trả lời xong, hình như tinh thần ngày càng hưng phấn, tâm trạng vốn định đi ngủ, giờ gần như hoàn toàn không có nữa.

Cô không ngủ được.

Nằm trên giường lật qua lật lại suy nghĩ không bao lâu thì đứng dậy xuống giường, gõ cửa phòng Thiệu Khinh Yến sát vách.

"Anh cho em mượn máy tính chơi một chút đi." Cô nói với Thiệu Khinh Yến, "Em không ngủ được, muốn chơi game một lát."

Lần này ra ngoài Lê Xán đi vội, đến Quảng Châu hoàn toàn là quyết định nói đi là đi, trừ chiếc vali không có gì ra thì không có thứ gì khác.

Hình như Thiệu Khinh Yến vừa tắm xong, tóc anh vẫn còn mềm mại, ướt rượt, trên người mặc đồ ngủ, trên cổ vắt một chiếc khăn mặt, toàn thân trông rất khác với lúc bình thường, vừa hiền vừa ngoan, cực kỳ tuấn tú.

Nghe thấy Lê Xán nói, quả nhiên anh lại rất ngoan ngoãn lấy cho cô laptop của mình.

Lê Xán ôm máy tính của anh, tò mò hỏi: "Sao muộn thế này rồi anh mới tắm?"

Bọn họ xem phim xong, về phòng riêng của mình, cô đã chuẩn bị đi ngủ lâu rồi mà giờ anh mới tắm xong.

"À..." Sắc mặt Thiệu Khinh Yến hơi dừng lại, "Vừa mới bận làm bảng báo cáo."

"Em còn tưởng anh đang bận nhớ đến em chứ." Lê Xán cười xuỳ, chỉ thả thính bừa một câu, xoay người định rời đi.

Nhưng đột nhiên Thiệu Khinh Yến lại bắt lấy cánh tay cô.

Lê Xán quay đầu, chỉ nhìn thấy khuôn mặt điển trai của anh, còn có đôi tai bên cạnh mái tóc, thường xuyên ửng đỏ bất chợt chỉ vì một hai câu nói.

Cô lặng yên nhìn Thiệu Khinh Yến.

"Vậy..." Thiệu Khinh Yến chần chừ, nói, "Có muốn anh chơi game với em không?"

Dường như chỉ là một câu hỏi rất đơn giản.

Cũng không bao hàm mùi vị t*nh d*c gì cả.

Nhưng sau khi Lê Xán gật đầu, Thiệu Khinh Yến lập tức ôm cô lên chiếc giường lớn trong căn phòng của mình.

Hai người cùng ngồi trên giường chơi game.

Tựa như chẳng có gì kỳ lạ.

Buổi tối lúc ngủ, Lê Xán đương nhiên lại ngủ trong lòng Thiệu Khinh Yến, ngửi mùi hương dầu gội đầu của khách sạn đã được anh sấy khô một nửa.

Là hương bưởi khắp phòng.

Hai người kề nhau rất gần, cuối cùng cô cũng không mất ngủ nữa.

...

Sau khi về đến Vân Thành, Lê Xán bắt đầu bận rộn với những công việc cuối cùng trước Tết, Thiệu Khinh Yến cũng vậy.

Càng gần ngày Tết thì người ta càng bận.

Dù hai người ở trong cùng một toà nhà, nhưng về đến Vân Thành thì vẫn ở nhà của riêng mình, nếu không phải ngày nào cũng cố gắng tạo cơ hội gặp nhau thì có thể là một tuần cũng không thể gặp nhau được mấy lần.

Cuối cùng, sau khi hoàn thành ba đơn quảng cáo nhận trước ngày khai trương studio, Lê Xán đã cho mọi người và cả bản thân mình một kỳ nghỉ Tết thật đã đời.

Lúc này, cách Tết âm lịch chỉ còn có một tuần lễ.

Cô nhắn tin cho Thiệu Khinh Yến, hỏi anh tối nay có rảnh ăn cơm cùng nhau không, nhưng mãi lâu mà Thiệu Khinh Yến không trả lời.

Lê Xán cũng đã quen.

Làm cái nghề này của bọn họ, đôi khi vì phân tích mục tiêu, giành lấy cơ hội kinh doanh trong đêm mà đến một chút thời gian rảnh cũng không có.

Đúng lúc này, Lâm Gia Giai gửi tin nhắn cho cô, gọi cô tối nay ra ngoài chơi.

Cô đồng ý với cô ấy.

Lâm Gia Giai ở Đông Bắc hơn nửa tháng, hôm nay mới về đến Vân Thành.

Chuyện đầu tiên sau khi về Vân Thành, chính là không nhịn được chia sẻ cho mọi người cảnh tuyết mà mình nhìn thấy.

Cô ấy đưa máy ảnh cho mọi người xem qua một vòng.

Nhưng mà mọi người đã lâu lắm rồi không tụ tập với nhau, lần nữa gặp lại, hiển nhiên là có hứng thú lớn hơn với bạn trai của Lê Xán.

Về chuyện Lê Xán có bạn trai, qua cái miệng của Đào Cảnh Nhiên, chưa đầy 3 ngày, dường như tất cả người trẻ tuổi trên dưới Vân Thành đã biết hết.

Chỉ là trừ Lâm Gia Giai ra, vẫn chưa một người nào biết, rốt cuộc bạn trai Lê Xán là ai.

"Rốt cuộc là ai vậy, giấu kỹ thế, đã thừa nhận có người yêu rồi mà còn không cho người ta xem, cũng không công khai trên bảng tin, sao lại không muốn ai thấy mặt vậy?" Sầm Lĩnh hỏi.

Đào Cảnh Nhiên cũng tò mò không thôi.

Nhưng mặc cho mọi người thúc giục thế nào, Lê Xán vẫn không nói cho bọn họ, đúng kiểu ngồi vững như chuông, bất động như núi.

"Đến lúc đó rồi cậu sẽ biết." Cô nói.

Hà Minh Lãng đẩy kính mắt, khoé miệng cũng khẽ cong lên, "Chắc không phải là thật sự không dám gặp người khác, nên mới không muốn công khai đó chứ?"

Vốn dĩ mọi người cũng chỉ nói đùa thôi, chỉ có câu này của anh ta mới nói có mấy phần là thật, sắc mặt mấy người ngồi trên ghế sofa cũng lập tức thay đổi.

Đào Cảnh Nhiên xưa nay vô tư, lúc này cũng không nhịn được được nheo mắt lại, "Không phải chứ, Xán Xán, cậu?"

Nhóm con nhà giàu ở Vân Thành, yêu đương kiêng kỵ nhất ba chuyện, một, đối phương không có tiền, hai, đối phương không có quyền, ba, đối phương không được sinh ra đàng hoàng.

Lê Xán luôn giấu bạn trai, không chịu nói cho bọn họ là ai, đúng là rất đáng bị người ta hoài nghi.

Dường như cuối cùng không chịu nổi sự nghi ngờ đột nhiên vô căn cứ của bọn họ, Lê Xán lườm một cái trước mặt tất cả mọi người.

"Yên tâm, đến lúc thì tự nhiên sẽ kể cho các cậu nghe, mình chỉ mới bắt đầu quen anh ấy, cho nên dù sao thì cũng phải ổn định một thời gian mới có thể công khai với các cậu chứ? Nếu không, nhỡ yêu chưa được một tháng đã chia tay, chẳng phải sau này gặp mọi người cũng thấy ngại sao?"

"Vậy cũng phải..."

Đào Cảnh Nhiên và Sầm Lĩnh điển hình là người gió thổi chiều nào theo chiều nấy, nghe Lê Xán giải thích, không khỏi lại cùng gật đầu, cảm thấy rất có đạo lý.

Thế là Lê Xán thừa cơ đổi lại vấn đề lên mọi người.

"Thế bọn cậu thì sao? Dạo này đều bận gì thế? Có bạn gái chưa?"

"..."

Đào Cảnh Nhiên và Sầm Lĩnh nghe vậy, quả nhiên không có chút tâm tư nào mà quan tâm đến bạn trai Lê Xán nữa.

Mấy người líu ríu, nói ra hết mấy chuyện thú vị xảy ra với mình gần đây.

Lê Xán vừa ngồi xếp bằng, dựa vào ghế sofa, vừa nghe, nghe mãi đến khi điện thoại chợt có tin nhắn gửi đến, cô mới phân tâm, liếc mắt xem.

Là Thiệu Khinh Yến vừa trả lời tin nhắn cho cô.

Thiệu Khinh Yến: [Vừa tan làm, chuẩn bị về nhà, em đang ở bên ngoài hả? Có cần anh đến đón em không?]

Lê Xán hơi do dự, ban đầu muốn bảo anh đến đón, những vừa nghĩ đến chuyện anh đến đón thì có lẽ cũng sẽ lộ quan hệ của bọn họ trước mặt mọi người, cô lập tức nhắn với anh một chữ:

[Thôi.]

Lúc đóng điện thoại lại xoay về, đúng lúc Hà Minh Lãng bưng mấy cốc đồ uống, ngồi xuống bên cạnh cô.

Anh ta đưa đồ uống cho Lê Xán, Lê Xán nói câu cảm ơn theo thói quen.

"Lát nữa bạn trai cậu có đến đón cậu không?"

Chơi đùa thì chơi đùa, từ sau khi Hà Minh Lãng lên đại học, đeo mắt kính, trừ bỏ dáng vẻ lịch sự bại hoại bên ngoài thì đa phần ấn tượng anh ta mang đến cho người khác là sự hào hoa phong nhã.

Dù sao anh ta cũng có bằng thạc sĩ, bản thân anh ta cũng đúng là một người như vậy.

Lê Xán lắc đầu, nói với anh ta: "Bảo tài xế chở mình về là được rồi."

"Anh ta thật sự không thể gặp như thế sao?"

Dường như chỉ là một lời nói đùa.

Hơn nữa lời nói đùa này, chỉ có một mình Lê Xán có thể nghe thấy.

Nhưng Lê Xán yên lặng nhìn kính mắt gọng vàng của anh ta, quả thực cảm thấy rất bất đắc dĩ.

Cô há miệng, toan nói chuyện.

Song Hà Minh Lãng lại cười, cắt lời cô.

"Được, mình biết rồi, sau này mình sẽ biết."

Trong lời nói của anh ta lộ ra không ít sự cưng chiều, thực ra thì không khác với giọng điệu mà bình thường bọn Đào Cảnh Nhiên và Sầm Lĩnh nói với Lê Xán lắm, nhưng hình như vẫn còn có điểm nào đó hơi khác.

Tạm thời Lê Xán không nghĩ ra, chỉ có thể nhướn mày, quay đầu gia nhập vào cuộc bàn cãi của nhóm Lâm Gia Giai đang mồm năm miệng mười.

Tối về đến Duyệt Thành Loan, mấy tòa nhà đối diện với tấm biển hiệu luôn sáng đèn chào đón du khách đã tắt điện hết.

Lê Xán bước vào đại sảnh tầng 1, đúng lúc Thiệu Khinh Yến đang ngồi ở đó.

"Sao anh không vào nhà em chờ em?" Cô đi đến trước mặt Thiệu Khinh Yến, nói.

Thiệu Khinh Yến mỉm cười: "Anh sợ em lại đến nhà anh tìm anh trước."

"..."

Sau khi hai người quen nhau, tất nhiên là đã trao đổi mật mã và vân tay trong nhà của nhau.

Lê Xán nghe Thiệu Khinh Yến trêu ghẹo, không nhịn được vung túi xách lên người anh.

Thiệu Khinh Yến nhặt túi cô lên, đeo thẳng lên vai mình thay cô, sau đó một tay xách cặp công văn, một tay trống thì nắm chặt tay cô.

"Lúc em mới nhắn tin cho anh, nói em sắp đến nhà, đúng lúc anh cũng vừa mới về chưa được mấy phút, nên ngồi ở chỗ này chờ em luôn." Cuối cùng anh giải thích thật với Lê Xán.

"À." Dù rằng Lê Xán để mặc anh dắt cô, nhưng giờ phút này, giọng điệu trả lời anh lại thoáng lộ ra, tâm trạng tối nay của cô không được tốt lắm.

Hai người cùng bước vào thang máy, Thiệu Khinh Yến ấn mật khẩu của tầng 33 trước.

Đến khi cửa thang máy khép lại hoàn toàn, anh mới cúi đầu hỏi Lê Xán, "Tối nay chơi không vui sao?"

"Không có."

Lê Xán thật sự không nghĩ mình là một người sĩ diện, có một số chuyện trong lòng cô, buông được là buông được, buông không được là buông không được, thực ra bản thân cô cũng hiểu rõ.

Nhưng cô cảm thấy, kể từ sau khi xác nhận quan hệ với Thiệu Khinh Yến, chuyện cô làm ngày càng trở nên lo trước lo sau.

Ví dụ như lúc này, chuyện bọn Đào Cảnh Nhiên cứ giục hỏi bạn trai cô rốt cuộc là ai.

Lúc trước là vì sợ bị bà Tôn Vi phát hiện, cho nên Lê Xán chưa bao giờ nhắc đến sự tồn tại của anh trước mặt người ngoài; bây giờ cô đã không quan tâm rốt cuộc bà Tôn Vi có thể phát hiện hay không, nhưng cô lại vì mối quan hệ với Thiệu Khinh Yến mà tạm thời kìm nén cảm xúc.

Nếu đổi lại là Lê Xán của trước kia, sau khi không còn lo lắng đến bà Tôn Vi, chắc chắn sẽ thoải mái, thẳng thừng ném ảnh của Thiệu Khinh Yến xuống trước mặt bọn họ, nói cho bọn họ, đây là người yêu cô.

Nhưng mà Lê Xán bây giờ...

Cô liếc nhìn Thiệu Khinh Yến một cái sâu kín, trong đầu toàn là chuyện buổi tối hôm đó gặp anh, nói bọn họ chỉ là hàng xóm trước mặt mọi người.

Bây giờ Lê Xán đã là người lo lắng đến suy nghĩ của Thiệu Khinh Yến rồi.

Anh có muốn công khai không?

Nếu muốn, vì sao bọn họ cũng đã qua lại nhiều ngày như vậy, mà anh vẫn chưa đăng một bài viết nào về cô trên bảng tin, cũng như chưa một lần nhắc đến cô trước mặt người ngoài?

Là cô không thể công khai sao?

Vậy thì không thể nào.

Lê Xán cũng không phải là người sẽ phủ nhận bản thân mình, lúc thang máy "Ting" một tiếng, dừng ở tầng 33, cô chợt gọi Thiệu Khinh Yến đang muốn dắt cô ra quay lại.

Cô ho nhẹ, dùng giọng điệu mệnh lệnh để nói cho anh biết:

"Tối nay em định đăng ảnh công khai, anh tự chuẩn bị cho tốt đi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...