Công khai.
Bình thường Thiệu Khinh Yến không thích nghe mấy thể loại nhạc rap mới mẻ, thời thượng, cũng không thích đi nhảy disco ầm ĩ, nhưng cũng không phải là người tiền sử sống trong quá khứ, đương nhiên là biết hai chữ này ở thời đại hiện nay có ý nghĩa như thế nào.
Anh vốn định đưa Lê Xán về nhà mình, nhưng nghe thấy câu nói đó, bàn tay đang nắm tay Lê Xán của anh dường như bỗng không cách nào buông ra được.
Anh nhìn thẳng vào Lê Xán.
Lê Xán không hài lòng lắm với phản ứng của anh, "Sao thế, anh không muốn công khai với em sao?"
"Không phải..." Thiệu Khinh Yến vô thức phản bác.
Nhưng cũng không phải là anh không nhớ bộ dáng những lúc Lê Xán ở bên anh khi trước.
Mặc dù lúc đó thật sự rất vui, nhưng không thể phủ nhận, hồi ấy, thực ra Lê Xán ở bên anh có chút dấu hiệu trốn trốn tránh tránh.
Ví dụ như, lúc cô và anh cùng xuất hiện trước mặt bọn Đào Cảnh Nhiên, lúc nào cô cũng giữ dáng vẻ không quen biết với anh; ví dụ như, lúc bọn họ hẹn hò, không phải tránh bạn học cùng với của cô thì cũng là tránh bạn bè, lúc cô nhận điện thoại của bạn hoặc là người nhà, lúc nào chuyện đầu tiên cũng là nhướn mày nhìn anh, sau đó anh sẽ biết, lúc này chuyện mình phải làm nhất đó chính là im lặng...
Khi trước, Thiệu Khinh Yến luôn cảm thấy mấy chuyện này chẳng sao cả, dẫu sao lúc đó tuổi hai người cũng còn nhỏ, nhưng bây giờ ngẫm lại, thực ra là anh không đủ tốt để công khai.
Cho dù là vì sợ bị bà Tôn Vi phát hiện, hay là vì điều gì khác, anh thật sự không đủ tốt để xuất hiện trong vòng xã giao của Lê Xán.
Trước đây đã không đủ tốt.
Bây giờ cho dù anh đã về nước từ phố Wall và có sự nghiệp riêng, thì thực ra vẫn không quá xứng đôi.
Danh xưng đối tác của công ty đầu tư mạo hiểm, tuy nói ra nghe hay, nhưng người trong giới tự nhiên sẽ hiểu. So với vô số đại gia lớn nhỏ ở Vân Thành, những thứ này thực sự chẳng đáng là bao.
Nhất là khi nhà họ Lê lại là trùm trong những đại gia.
Cho nên anh có hơi bất ngờ.
Bây giờ Lê Xán lại muốn công khai anh nhanh như thế.
"Em không sợ..."
Anh đang định nói chuyện, nhưng đúng lúc này, điện thoại Lê Xán lại đột ngột vang lên.
Hai người chỉ có thể vào nhà Lê Xán trước.
Lê Xán vào nhà xong thì cởi áo khoác, lập tức ngồi lên ghế sofa trong phòng khách.
"Alo, anh ạ?"
"Được như ý rồi à?"
Tối nay Lê Đàm lại đang tham gia một buổi tiệc rượu, vốn là không liên quan gì đến Lê Xán, nhưng được nửa bữa tiệc, vừa hay anh nghe thấy hai cô gái trong góc trò chuyện, chủ đề nói chuyện, lại trùng hợp là Lê Xán...
"Nghe nói gì chưa, gần đây Lê Xán đang yêu đương."
"Ai cơ, Lê Xán? Là Lê Xán mà mình biết đó sao?"
"Đúng thế đấy."
"Cái bộ dáng mặt lạnh sát thần như thế mà cũng có anh nào chịu được thật hả?"
"Thì ai mà biết được, dù sao Hằng Khang gia tài cả chục tỷ, cho dù tính tình không tốt thì chắc cũng có đầy ông đổ xô vào."
"Thế có biết ông người yêu đó là ai không? Điều kiện gia đình thế nào?"
"Không biết, chưa có nói, nhưng hình như tin này là do Đào Cảnh Nhiên tung ra đấy, Đào Cảnh Nhiên hả, thân thiết với Lê Xán như thế, lời cậu ta nói chắc chắn không giả được đâu..."
Dạo trước Lê Đàm vẫn luôn công tác ở Bắc Thành, trong vòng Vân Thành lưu truyền rộng rãi tin Lê Xán yêu đương, anh không nghe được chút nào.
Nếu không phải do hai cô gái hôm nay, có lẽ anh còn tiếp tục mơ hồ.
Anh gọi điện thoại cho Lê Xán, chỉ nói ba chữ "Được như ý".
Được như ý.
Lê Xán hơi sửng sốt, đưa mắt nhìn Thiệu Khinh Yến.
"Anh..."
Người hiểu rõ cô nhất, quả nhiên mãi mãi là người nhà của cô.
"Sắp hết năm rồi, định lúc nào về nhà?"
Dường như Lê Đàm không gọi vì chuyện tình cảm của cô, chỉ tuỳ tiện lấy chuyện này để mở đầu rồi hỏi cô chuyện về nhà ăn Tết.
Tựa như trong mắt anh ấy, yêu đương thì yêu đương, cho dù tìm một thằng nhóc nghèo dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng thì cũng chẳng có gì đáng ngại.
Lê Xán lại sững sờ, tự nhiên cũng đỡ được nỗi phiền toái cứ tưởng sẽ phải tranh cãi với anh, cô nói: "Chắc là hai mươi tám."
Năm nào nhà họ Lê cũng ăn Tết ở Hồng Kông, trước giao thừa thì chỉ tụ họp tượng trưng một chút, đến đúng đêm ba mươi thì cả nhà sẽ bay sang Hồng Kông.
Hàn huyên đôi câu với Lê Đàm xong thì Lê Xán cúp điện thoại.
Cô quay đầu nhìn Thiệu Khinh Yến.
Sau khi vào cửa, anh vẫn luôn ngồi trên sofa với cô, bây giờ đang cầm điện thoại mở máy tính, không biết là đang tính gì.
Dường như anh cực kỳ cố gắng, cho dù có từng giây từng phút thời gian rảnh, anh cũng không muốn lãng phí mà nhất định phải tốn thời gian trong công việc.
Lê Xán thấy thế thì lập tức chộp lấy điện thoại của anh, mở chân ra, mặt đối mặt ngồi lên đùi anh.
"Vừa nãy em nói chuyện với anh em, anh đã nghe thấy chưa?" Cô hỏi.
Thiệu Khinh Yến bỗng mất điện thoại, đương nhiên là ngẩng đầu lên, nhìn Lê Xán.
Nhưng anh nhìn Lê Xán, cũng không vội lấy điện thoại lại mà hai tay thuận theo tư thế hiện giờ, đỡ lấy vòng eo mềm mại của Lê Xán, sợ cô ngã xuống.
"Ừm."
Anh gật đầu, sắc mặt không có gì khác thường.
"Thế anh không có gì muốn nói sao?" Lê Xán không cam tâm như vậy, hỏi tiếp ngay.
Thiệu Khinh Yến bỗng cười.
"Được như ý."
Anh chậm rãi nhả ba chữ này ở bên tai Lê Xán.
Tai Lê Xán nóng lên, cắn lên cổ anh, "Ai bảo anh nghe cái này?"
"Nếu không thì anh nghe cái gì?"
Thiệu Khinh Yến vào nhà cũng chỉ cởi một chiếc áo khoác, trong nhà mở đầy lò sưởi, hình như tối nay hơi nóng, anh ôm Lê Xán, ánh mắt vừa chân thành vừa có vẻ sâu xa.
Lê Xán nói, "Mấy hôm nữa em phải đi Hồng Kông rồi, nên ít nhất phải chờ một tuần."
Đây là thường lệ mỗi cuối năm của nhà họ Lê, cô không thể nào phá vỡ.
Một bàn tay của Thiệu Khinh Yến lặng lẽ bò lên sau lưng cô, dần dần ôm cô chặt vào trước người mình.
"Ừm, anh biết." Anh nói.
Đây là người anh đặt ở đầu quả tim, sao anh lại không rõ, rốt cuộc là cô muốn nói gì.
Anh khẽ chống cằm l*n đ*nh đầu Lê Xán, "Em đến Hồng Kông nghỉ ngơi một thời gian cho tốt trước đi, chờ anh nghỉ, có rảnh thì sẽ đi gặp em."
Cuối cùng Lê Xán cũng hơi thoả mãn, ngẩng đầu lên, "Vậy lúc đó anh phải nói một tiếng với em trước, không nhỡ đâu lại biến khéo thành vụng thì làm sao?"
Ví dụ như hành trình ở Quảng Châu, mặc dù kết quả vẫn khiến người ta vui vẻ, nhưng quá trình thì đúng là cạn lời.
Thiệu Khinh Yến tự nhiên cũng nhớ đến cùng một chuyện với cô, không nhịn được lại cong khoé miệng lên, khẽ chạm một cái vào giữa trán cô.
"Ừm, anh biết rồi."
Anh trịnh trọng cam kết.
Hai người tựa sát vào nhau, cứ ngồi im lặng hồi lâu với tư thế như vậy.
Không biết qua bao lâu sau, Lê Xán mới bắt đầu nhớ đến điện thoại của mình.
"Đúng rồi, em còn muốn công khai nữa mà." Cô vừa mở điện thoại ra, vừa hỏi Thiệu Khinh Yến một lần cuối cùng, "Anh có ý kiến gì không? Không có ý kiến gì thì em đăng nhé?"
"Không có ý kiến." Thiệu Khinh Yến cụp mắt, nói, "Chỉ cần em không có ý kiến thì anh mãi mãi cũng không có ý kiến."
Lê Xán nghe vậy, đương nhiên là lại liếc mắt nhìn anh.
Niềm vui vì được làm cho hài lòng bất chợt ùa tới trong đôi mắt, tựa như ánh sao đêm, lặng lẽ rơi đầy vào đáy mắt cô.
Cuối cùng cô chọn bức ảnh nhờ người khác chụp cho lúc hai người đi dạo ở Quảng Châu, đăng lên.
Không có một dòng chữ dư thừa nào.
Chỉ tựa lên vai nhau, còn cái nghiêng đầu vô thức lúc chụp ảnh chung với nhau, đã đủ để nói rõ tất cả.
Đăng xong, cô lại lấy điện thoại của Thiệu Khinh Yến lập tức mở WeChat của anh ra, lấy tài khoản của anh, cũng đăng bức ảnh đó lên.
"Có phải ngày mai sẽ có nhiều người hỏi anh lắm không?"
Làm xong hết mọi việc, Lê Xán bỗng thấy có thứ cảm giác vừa thoải mái vừa được thả lỏng.
Dường như cuối cùng đã đến mức này, cho dù có thể bị người khác phát hiện hay không, cho dù sau đó sẽ bị ai phát hiện, cô đều thoải mái, không còn quan trọng nữa, còn vui vẻ.
Thiệu Khinh Yến nghe thấy những lời này lại trầm tư một lúc.
Sẽ.
Tất nhiên là sẽ.
Chắc chắn sẽ.
Lấy sự chênh lệch giữa anh và Lê Xán, ngày mai phàm là người nào biết cả hai bọn họ đều sẽ tò mò.
Dù sao trước đó, bọn họ chẳng có chút quan hệ nào.
Hơn nữa khoảng cách giữa họ, có nói là khác biệt giữa ngày đêm cũng không đủ.
Vừa rồi lúc Lê Xán đang gọi điện thoại, thực ra Thiệu Khinh Yến cũng không làm chuyện gì khác mà là đang tính tất cả tài sản hiện có trong tay mình.
Bỏ đi mấy thứ anh kiếm được ở phố Wall, sau khi anh về nước, bởi vì hùn vốn lập nghiệp với nhóm Lục Kính Văn, công ty lại mới ở giai đoạn khởi nghiệp nên có thể nói là trừ tiền lương cơ bản ra, dường như cũng không kiếm tiền gì nữa.
Cho dù là ánh mắt của bọn họ tinh tường, những dự án đã đầu tư trong năm nay đều có thể phát triển lớn mạnh, dần dần thu hồi vốn vào năm sau, thì sâu thẳm trong lòng, Thiệu Khinh Yến cũng hiểu rất rõ, số tiền hiện tại của anh vẫn còn quá ít.
Cho dù là so sánh với Lê Xán, hay là đám con cháu nhà giàu hay chơi với cô, tất cả đều quá ít.
Cho nên tối nay sau khi mọi người nhìn thấy trên bảng tin, có lẽ còn có một bộ phận lớn nhận định ngay rằng, anh là người ăn bám.
Thấy anh mãi không trả lời câu hỏi của mình, Lê Xán không khỏi xoay đầu, dùng cái trán sáng bóng chọc chọc vào cằm anh.
"Thiệu Khinh Yến, anh đang nghĩ cái gì vậy?" Cô hỏi.
"Đang nghĩ... Mấy dự án nhìn thấy tối nay, rốt cuộc có đáng đầu tư hay không."
Thiệu Khinh Yến lấy lại tinh thần, không nhịn được lại ôm chặt Lê Xán thêm chút nữa.
Lê Xán vùi vào ngực anh, hơi tức giận.
Chỉ cần không phải mặt lạnh, thực ra cho dù cô làm bất kỳ nét mặt nào cũng vô cùng hoạt bát, đáng yêu.
Cho dù là tức giận, cũng có một ý hờn dỗi khác.
Cô cắn vào cằm Thiệu Khinh Yến, tức giận nói, "Anh cứ sống cả đời với công việc của anh đi!"
Thiệu Khinh Yến nhìn cô rồi khẽ cười.
Không suy nghĩ nhiều, anh hơi thấp cổ xuống, hôn lên môi Lê Xán.
Ban đêm dòng ngân hà chảy trôi, tháng năm yên bình, tĩnh lặng.
...
Về chuyện của mình và Thiệu Khinh Yến, khoảnh khắc Lê Xán đăng lên bảng tin, thực ra đã từng nghĩ sẽ bị bà Tôn Vi phát hiện.
Cho nên ngày hôm sau, lúc cô vẫn còn nằm trong chăn đã nhận được điện thoại của bà Tôn Vi, cô trừ hơi bực bội ra thì không cảm thấy kinh ngạc một chút nào.
"Gần đây con bắt đầu nghỉ Tết rồi, đúng không?" Khí thế của bà Tôn Vi rất mạnh mẽ, mang theo ý không định nói nhảm nhiều với cô.
Lê Xán nằm trong chăn, bất đắc dĩ đáp một tiếng.
"Vậy ngày mai đến Hồng Kông luôn đi."
Sau đó cô nghe thấy bà Tôn Vi nói.
"Vừa hay trước Tết mẹ cũng không về nữa, con cũng đến chơi với ông ngoại, mẹ và ông có chuyện muốn nói với con."
