Cuối cùng Thiệu Khinh Yến thương lượng thời gian về diễn thuyết với trường học là vào thứ tư tuần tới.
Đúng hôm ấy Lê Xán lại hẹn ký hợp đồng với đối phương, cho nên không thể đi cùng anh được.
Nhưng để phòng ngộ nhỡ, Thiệu Khinh Yến vẫn cho cô một tờ giấy thông hành của trường học, bảo cô nếu rảnh thì có thể đến.
Sau khi thoả thuận xong các điều khoản với bên A, thời gian vừa đúng 4 giờ chiều.
4 giờ chiều, Lê Xán nghĩ nghĩ một lúc, bây giờ chạy đến thì vừa hay có thể nghe được một phần cuối cùng trong bài diễn thuyết của anh, cho nên cô quyết định thu dọn đồ, bảo tài xế đưa mình đến trường THPT Thực nghiệm.
Từ studio của bọn họ cho đến Thực nghiệm, không bất ngờ lắm khi phải đi qua đường Hoành Sơn.
Lê Xán ngồi trong xe, ngẩng đầu là có thể thấy một mảng xanh um trên đỉnh đầu. Những cành cây trơ trọi, mạnh mẽ vào mùa đông giờ đây đã thay da đổi thịt, thoả ra sức sống khác biệt.
Buổi chiều trên đường Hoành Sơn, ánh sáng thật đẹp.
Cô ngửa mặt lên, những tia nắng lấp lánh xuyên qua tán cây, lướt trên má cô, vẽ nên một áng văn an bình nhất của tháng năm.
Cuối cùng cũng đến cổng trường THPT Thực nghiệm, Lê Xán lấy giấy thông hành tạm thời mà tối qua Thiệu Khinh Yến đưa cho mình.
Vì không thể lái xe vào trường nên sau khi cô được bảo vệ cho phép thì tự xuống xe, đi bộ tìm chỗ mà Thiệu Khinh Yến gửi định vị cho mình.
Là giảng đường đa công năng của THPT Thực nghiệm.
Hình như bình thường không mở cho người ngoài, chỉ có trường hợp đặc biệt mới dùng để tổ chức một số bài diễn thuyết đặc biệt.
Lúc Lê Xán chạy đến, bài diễn thuyết đã sắp kết thúc.
Cô đứng ở phía sau cùng của giảng đường, nghe thấy Thiệu Khinh Yến nói lời cuối cùng với các đàn em của anh:
"... Các em chỉ còn một tháng nữa là thi đại học rồi, hôm nay anh đến diễn thuyết cũng không phải để khoe khoang với các em, cũng không phải lấy tư cách tiền bối để nói với các em mà chỉ muốn nói với các em, cho dù là lúc nào, thuận cảnh hay nghịch cảnh cũng đừng từ bỏ chính mình. Thế giới ngoài kia rất rộng lớn, có lẽ tốt nghiệp là đích đến thanh xuân của các em, nhưng tuyệt đối không phải là đích đến của cuộc đời các em, cuộc đời của các em chỉ vừa mới bắt đầu, mọi chuyện đều có thể."
Giọng nói mát lạnh ngàn năm không đổi, vang lên mỗi một góc trống vắng trong giảng đường lớn thông qua microphone.
Dưới sân khấu dần vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Thiệu Khinh Yến lại nói tiếp trong tiếng vỗ tay: "Cuối cùng, vì cô Từ đã dặn anh nên anh muốn nhấn mạnh, giới thiệu thêm với các em về Thanh Hoa, khích lệ các em một chút, vậy nên anh nói thêm một câu cuối cùng nữa, nhà ăn của Thanh Hoa rất tốt, món ngon giá rẻ, có lẽ là nhà ăn có giá cả hợp lý nhất ở Bắc Thành, chào mừng các em đến đăng ký."
Anh mặc Âu phục thẳng thớm, cuối cùng cũng đứng thẳng người trên bục diễn thuyết.
Phía dưới khán đài, tiếng cười như sấm nổ vang lên. Cùng với hành động rời bục diễn thuyết của anh, những tràng pháo tay không ngớt cũng liên tục vang vọng khắp mọi ngóc ngách của giảng đường.
Tiếng vỗ tay kéo dài không dứt.
Cách biển người xa xôi, Lê Xán lặng lẽ nhìn khung cảnh này, ký ức lại bất ngờ bị kéo về đầu mùa xuân năm ấy.
Cũng là Thiệu Khinh Yến mặc Âu phục thẳng thớm, đứng trên sân khấu lễ trưởng thành của trường học, làm học sinh ưu tú đại diện phát biểu.
Khi đó, anh cũng dựa vào thành tích và năng lực của mình, giành được tất cả tiếng vỗ tay của các bạn dưới sân khấu.
Có thể nói giống khung cảnh trước mặt y như đúc.
Cô đứng tại chỗ, mãi lâu không nhúc nhích, thấy Thiệu Khinh Yến xuống bục diễn thuyết, lại nhanh chóng bị nhóm đàn em của anh vây quanh, hỏi đủ thứ vấn đề.
Cô dỏng tai lên nghe, loáng thoáng nghe thấy câu hỏi gì mà Thanh Hoa tự chủ tuyển sinh, còn có một số chính sách mới ra, kỳ thi tuyển sinh đại học mới sẽ được cải cách vào năm sau, vân vân.
Câu hỏi cuối cùng, cô nghe thấy một cô bé hỏi.
"Đàn anh trông đẹp trai thế này, có bạn gái chưa ạ?"
"Oa oa!!!"
Học sinh cấp 3, am hiểu đùa bỡn nhất.
Lê Xán đứng thẳng người, thản nhiên nhìn Thiệu Khinh Yến.
Không ngờ, dường như đã biết cô ở đây từ lâu, Thiệu Khinh Yến nghe câu hỏi này xong thì khoé miệng lập tức ngậm ý cười, đưa ánh mắt rơi vào người cô một cách chính xác.
"Có bạn gái rồi." Anh nói, "Hôm nay cô ấy còn đến xem bài diễn thuyết của anh."
"Oa oa!!!"
Một đám học sinh lại kêu lên, lao nhao muốn hỏi thêm nhiều câu hỏi về bạn gái của Thiệu Khinh Yến.
Thiệu Khinh Yến lại không trả lời mọi người thêm, chỉ kiên nhẫn trả lời xong tất cả những câu hỏi liên quan đến thi đại học rồi anh đi ngược với mọi người, bước đến bên cạnh Lê Xán.
"Có phải chờ lâu lắm rồi không?" Anh quen thuộc dắt tay cô.
"Chậc." Lê Xán trêu chọc anh, "Đàn anh à, trong mắt nhóm đàn em của anh, độ nổi tiếng của anh cao phết đấy."
Dù sao thành tích tốt thì thôi không tính, dáng dấp còn đẹp trai thế này, không nổi tiếng mới là lạ.
Đối mặt với sự trêu chọc của cô, Thiệu Khinh Yến đã đến nỗi nhìn mãi thành quen.
Nhưng anh chỉ nắm chặt tay cô, đưa cô đi ra từ cửa sau, nói: "Lát nữa anh còn phải đến khu dạy học trước, tạm biệt với các thầy cô, em có muốn đi cùng không?"
Khu dạy học lớp 12 Thực nghiệm.
Nơi lần đầu gặp mặt thật sự giữa Thiệu Khinh Yến và Lê Xán.
Lê Xán gật đầu, song lại nói: "Em đứng dưới tầng chờ anh, anh tự đi lên là được."
"Được."
Thiệu Khinh Yến cũng không ép cô.
Sau khi cùng đi đến khu dạy học, Lê Xán đưa mắt nhìn Thiệu Khinh Yến lên tầng, còn mình thì ở dưới tầng nghiêm túc đi dạo xung quanh.
Khó lắm mới đến một chuyến, cô muốn tiện thể tìm xem, rốt cuộc chỗ lần trước Lâm Gia Giai lần đầu tiên chụp ảnh cô và Thiệu Khinh Yến là ở góc nào.
Thời gian đã trôi qua 6 năm, cô lục tìm lại tấm ảnh khi ấy, đối chiếu với những toà nhà mang tính biểu tượng, cuối cùng cũng nhanh chóng quay trở lại nơi đó.
Chỉ là trùng hợp, lúc đó buổi diễn thuyết vừa kết thúc, rất nhiều học sinh đang đổ xô trở lại khu nhà. Dưới tầng trệt, người qua kẻ lại, hầu như tất cả đều là học sinh mặc đồng phục, Lê Xán thật sự không tiện khi một mình đứng chắn giữa đường, đành phải tỏ ra như không có chuyện gì, đi về phía bức tường vinh danh gần khu dạy học.
Qua nhiều năm như vậy, đương nhiên trên tường vinh danh không thể còn có tên của Thiệu Khinh Yến.
Lê Xán nhìn từng bức ảnh học sinh được dán trên tường, chỉ cảm thấy mỗi một người bọn họ trông đều vô cùng quen thuộc.
Dường như cho dù là ai, chỉ cần mặc đồng phục vào, chụp tấm ảnh 2 inch thì mãi mãi có thể dừng lại tuổi 18, dừng lại tuổi thanh xuân đẹp nhất, khi tuổi trẻ rung động mãnh liệt nhất.
Lê Xán nhớ lại hai hôm trước tổ chức sinh nhật cho bà Thiệu Thấm Phương xong, cô lấy về một số ảnh hồi bé của Thiệu Khinh Yến trong nhà bà.
Trong đó có ảnh 2 inch và 1 inch không dùng hết.
Thiệu Khinh Yến mặc đồng phục, giữa hai hàng lông mày luôn toát lên vẻ tự tin và tuấn tú, dường như bất kể có chuyện gì xảy ra, anh cũng đều có thể vững vàng như núi, ngồi như chuông*.
(*) Nguyên văn là "Toạ như chung" được lấy trong câu "Lập như tùng, Tọa như chung, Hành như phong, Ngọa như cung", là câu nói để rèn giũa tác phong của người xưa. "Lập như tùng" là đứng thẳng như cây tùng, không chỉ đơn thuần nói đến dáng đứng ngay thẳng mà còn thể hiện nền tảng đạo đức của một người. "Toạ như chung" là chỉ trạng thái ngồi thiền, thân thể giống như một cái chuông; rất vững vàng, ở giữa rỗng (ý chỉ tâm rỗng không tạp niệm); là tư thế ngồi duy trì được sự cân bằng và trọng tâm của cơ thể. "Hành như phong" có nghĩa là đi như gió, khi di chuyển, bước đi phải dứt khoát, có lực nhưng vẫn nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động lớn. "Ngoạ như cung" là nằm nghiêng như cây cung, là tư thế lý tưởng của con người để các khớp xương được thư giãn. Nằm nghiêng một bên khi ngủ cũng quan trọng như việc duy trì tư thế ngay thẳng trong ngày.
Chàng trai có dũng khí thay đổi thế giới.
Đợi đến khi cô đã thưởng thức gần xong những bức ảnh trên tường vinh danh thì Thiệu Khinh Yến cũng bước từ trên tầng xuống, dưới tầng chen chúc các học sinh đi lại, cuối cùng cũng đã về phòng học của riêng mình.
Thế là Lê Xán kéo Thiệu Khinh Yến quay lại phía dưới khu dạy học đó.
Cô đứng ở vị trí gần như y hệt năm xưa, quay đầu lại nói với Thiệu Khinh Yến: "Thiệu Khinh Yến, thực ra, chúng ta cũng đã từng gặp nhau ở đây."
Trong đôi mắt cô toát lên đầy ánh long lanh và sự ranh mãnh, ý đương nhiên muốn nói là, chuyện này chỉ có một mình mình biết.
Nhưng Thiệu Khinh Yến mặc cho cô lôi kéo, trong mắt không hề có sự bất ngờ nào, khoé miệng rướn lên, nói: "Ừm."
"Ừm?" Nụ cười Lê Xán dần cứng lại trên khuôn mặt, nghiêng đầu, "Anh biết?"
Thiệu Khinh Yến không nói gì.
Chỉ là lại lần nữa nắm chặt tay Lê Xán, đứng ở chỗ khi trước cô và Lâm Gia Giai từng đứng với nhau.
Vậy chắc đó là lần đầu tiên các cô ấy đến trường THPT Thực nghiệm, Thiệu Khinh Yến nghĩ.
Cho nên trong đôi mắt của Lâm Gia Giai đang cầm máy ảnh mới đầy vẻ tò mò và tìm kiếm.
"Không phải hồi trước anh nói với em rồi sao?" Đối mặt với ánh mắt chất vấn của Lê Xán, Thiệu Khinh Yến kiên định trả lời cô, "Lần đầu tiên gặp nhau, anh đã nhớ kỹ em rồi."
Lê Xán hoàn toàn ngây ngốc.
Hồi trước trong miệng anh chính là lần bọn họ lại vô tình đi qua đường Hoành Sơn, sau đó Lê Xán xuống xe mua trà sữa và lẩu Oden quay về.
Lẩu Oden là mua trong cửa hàng tiện lợi mà Thiệu Khinh Yến từng làm thêm, trà sữa thì mua ở quán trà sữa mới mở đối diện cửa hàng tiện lợi.
Hồng trà kem muối, 30% đường, thêm trân châu.
Nhiều năm như vậy, khẩu vị của Lê Xán vẫn không hề thay đổi.
Lần đó, cô ôm ly trà sữa mà Thiệu Khinh Yến mua về cho mình, đương nhiên lại nghĩ tới khi trước hai người hẹn hò đủ kiểu, thế là lại hứng thú hỏi anh:
"Thiệu Khinh Yến, anh thích em từ lúc nào vậy?"
Lúc đó Thiệu Khinh Yến trả lời thế nào nhỉ?
Anh mím môi, không trả lời, mà hỏi ngược lại Lê Xán: "Em thấy là từ lúc nào?"
Lê Xán đã nghĩ đến vấn đề này từ rất lâu.
Hồi đó cô nghĩ, có thể là lúc hai người hẹn đi xem phim cùng nhau; cũng có thể là lúc cô cố ý tìm anh đi chọn quà cho Từ Lê Hoà; hoặc là lúc cùng đi dã ngoại, cùng tụ tập ở nhà Đào Cảnh Nhiên, nhưng đến cuối cùng, Lê Xán nghĩ đến nghĩ lui, nói đầy tự tin: "Có phải lần ở trường đó không? Thiệu Khinh Yến, lần đầu tiên anh thấy em đã thích em rồi, có phải không?"
Lần cô nói là lần đầu tiên Đào Cảnh Nhiên sắp xếp cho bọn họ ăn trưa cùng nhau.
Cô ngồi trong quán trà sữa, vô cùng bất ngờ, một linh cảm mách bảo, nhìn thấy Thiệu Khinh Yến bước ra từ cổng trường.
Lúc đó rõ ràng có ba người, nhưng ánh mắt của Thiệu Khinh Yến lại không hề lệch đi một chút nào, vừa khéo rơi vào người cô.
Cách nhau qua ô cửa kính dày cộp, cách nhau qua màn tuyết rơi ngập trời, họ nhìn nhau từ xa, dường như không nghe thấy những âm thanh ồn ào khác, cũng chẳng thấy bất kỳ rào cản nào.
Sau khi Thiệu Khinh Yến nghe xong suy nghĩ của Lê Xán thì không đồng ý hết, nhưng cũng không hoàn toàn phủ nhận, chỉ không bày tỏ ý kiến gì, gật gật đầu nói: "Ừm, lần đầu tiên gặp nhau đã nhớ kỹ em rồi."
Thì ra lần đầu tiên anh nói...
Là ở đây.
Anh đã biết mọi chuyện từ lâu.
Anh đã biết hết, từ lâu lắm rồi.
Bọn họ từng gặp nhau.
Cô có phần oán hận, bất mãn, nhào vào trong lòng anh, hỏi anh: "Anh còn bao nhiêu chuyện mà em không biết nữa hả?"
Khuôn mặt Thiệu Khinh Yến rạng rỡ, đưa tay ôm chặt eo cô: "Không có nữa."
Lần này thật sự không có nữa.
Tất cả của anh, hết thảy đã không giữ lại chút gì với Lê Xán.
...
Buổi tối, trước khi hai người về nhà, Lê Xán lại mua trà sữa ở trước cổng trường.
Quán trà sữa đó cũng coi như là đứng vững, bao năm vẫn mở ở đây.
"Tiền của học sinh đúng là dễ kiếm." Lê Xán cầm trà sữa nói.
Thiệu Khinh Yến đồng ý: "Đương nhiên rồi."
"Thiệu Khinh Yến." Lê Xán bỗng nhiên nghĩ rồi nói, "Đợi sau này nếu em có con, cấp 3 em cũng bảo nó học ở Thực nghiệm. Dù sao thì Thực nghiệm cũng có khu quốc tế, anh thấy sao?"
Hình như cũng không phải là đột nhiên nghĩ đến.
Cô đang vô cùng nghiêm túc hỏi suy nghĩ của Thiệu Khinh Yến.
Tựa như bọn họ thật sự đã đến bốn, năm mươi tuổi, bắt đầu phải suy xét đến chuyện đi học của con cái.
Thiệu Khinh Yến yên lặng rướn môi, không biết là vui vì nghe thấy chữ "con" hay chỉ đơn giản là vui vì Lê Xán.
"Ừm, anh nghe mẹ nó là được." Anh nói.
Lê Xán cười.
Cô rất hài lòng với kiểu kẻ thức thời là trang tuấn kiệt của Thiệu Khinh Yến.
Thế là cô đưa tay, như phát lòng từ bi, nói: "Thiệu Khinh Yến, anh cõng em đi."
Từ đây đến chỗ đỗ xe của anh còn một đoạn đường nữa, cũng không phải Lê Xán lười đi mà muốn lại một lần nữa trắng trợn công khai với thế giới chủ quyền của mình.
Tiếc nuối năm 18 tuổi, cô muốn bù đắp từng thứ từng thứ một.
Mà hình như Thiệu Khinh Yến cũng có thể nghe hiểu được tiếng lòng của cô, vào giờ tan học, quanh người đi lại toàn là học sinh, nhưng anh vẫn không nói hai lời, lập tức bước đến trước Lê Xán, cúi người khom lưng, ngồi xổm xuống.
Lê Xán nằm lên lưng anh.
Một người rất nhẹ
Rõ ràng là vóc dáng cao 1m70 nhưng lần nào Thiệu Khinh Yến ôm cô, cõng cô đều cảm thấy cô gầy đến nỗi không tưởng nổi.
Tối nay có thể lại làm bữa khuya cho cô ăn, anh vừa cõng cô đi về phía đỗ xe, vừa nghĩ.
Đương nhiên là Lê Xán không biết anh đang nghĩ gì.
Cho dù mùa xuân trời tối muộn thì bây giờ đã gần 7 giờ, cũng là lúc đèn đường đã thắp sáng, không khí phố xá đầy ắp hơi thở cuộc sống.
Cô nằm trên lưng Thiệu Khinh Yến, nhìn xuống đất, bóng hình hai người nhanh chóng đan xen vào nhau.
Cô đếm bóng của họ trên mặt đất, vì đèn đường nên lúc thì dài lúc thì ngắn, lúc thì ở phía trước, lúc lại ở phía sau.
Đến cuối cùng lại đón một ngọn đèn đường mới.
Dưới bóng cây đưa qua đưa lại, bóng hai người lại lần nữa bị kéo rất dài rất dài.
Lê Xán im lặng nằm trên lưng Thiệu Khinh Yến, lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh bóng hình đang chồng lên nhau dưới mặt đất.
Còn chưa đến mùa hạ nhưng giờ trên đỉnh đầu đã loáng thoáng có tiếng ve kêu ồn ào giữa bụi cây.
Trong đầu đột nhiên hiện lên vô số hình ảnh những lần họ nắm tay nhau, đạp xe, lướt qua dưới bóng cây ngô đồng.
Lê Xán nhìn xung quanh đầy những học sinh mặc đồng phục mùa hè, nhìn họ vừa đi vừa cười nói, nhìn họ hăng hái đạp xe về nhà. Cô chưa bao giờ cảm nhận được mùa hạ lại sắp đến một cách mãnh liệt đến thế.
Chàng trai bị cô đánh mất vào năm 18 tuổi, cuối cùng đã hoàn toàn trở về bên cô vào năm 24 tuổi.
Thời gian chảy trôi qua dưới bóng cây ngô đồng, sau sáu năm, cuối cùng cũng được viết tiếp một chương mới lộng lẫy.
"Thiệu Khinh Yến." Lê Xán tựa đầu vào vai anh, đột nhiên nói, "Cuối tuần này chúng ta đi dã ngoại đi."
Cô muốn nhân lúc mùa hè chưa đến hẳn, lại đạp lên ánh sáng mùa xuân, ngắm nhìn thảm cỏ xanh mướt.
Thiệu Khinh Yến suy nghĩ kỹ một lúc, cuối tuần này chỉ cần tăng ca có một ngày.
Thế là anh vừa cõng Lê Xán đi về phía trước, vừa đồng ý nói với cô: "Được."
Phía trước là con đường rợp bóng cây, đèn đuốc sáng trưng.
Đi mấy bước nữa là đến chỗ đỗ xe của Thiệu Khinh Yến.
Lê Xán nằm trên lưng anh, lần đầu tiên có một hy vọng, hy vọng con đường này có thể kéo dài mãi mãi.
Tựa như con đường Hoành Sơn năm ấy, rõ ràng bây giờ đi lại xem thì đã rất dễ có thể đi đến tận cùng, nhưng con đường Hoành Sơn năm ấy, dường như đi thế nào cũng không đi hết được.
Thiệu Khinh Yến lại lái xe chở cô, đi ngang qua từng quán cà phê, đến lúc đi qua cửa hàng tiện lợi anh từng làm thêm, anh sẽ hỏi cô có ăn lẩu Oden hay không, không thì lại đến quán trà sữa bên cạnh mua một cốc trà sữa.
Cho dù lúc đó, anh tự mua một ly nước chanh 4 tệ cũng đau lòng.
Khi hoàn toàn đến cuối con đường Hoành Sơn, đi bên trái là quốc tế Tư Minh, bên phải là THPT Thực nghiệm.
Lúc chở Lê Xán, bình thường Thiệu Khinh Yến sẽ đi bên trái.
Bởi vì anh phải đưa cô về nhà.
Đến khi anh thật sự đưa cô đến cổng phía Tây của trang viên, anh sẽ lại hỏi cô: "Ngày mai cùng đi xem phim không?"
Đương nhiên là Lê Xán muốn đi xem phim với anh.
Đó là chàng trai cô không thể nào vứt bỏ, là chàng trai mà ngày sau dẫu cách mấy ngàn dặm Anh, cô cũng nhớ mãi không quên.
Cô ôm chặt vai Thiệu Khinh Yến.
Nhìn ánh sáng mùa xuân rực rỡ và tươi đẹp trên con đường phía trước.
Ước mong mùa hè ở nhân gian sẽ mãi dài lâu.
