Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 70



Lại một lần nữa bước vào khu nhà dân cũ kỹ ven đường Hoành Sơn, thực ra Lê Xán vẫn có hơi hoảng hốt.

Nghĩ kỹ lại thì bây giờ đã vào tháng 4, chuyện đó đã sắp trôi qua 6 năm.

Trên cầu thang vô cùng yên tĩnh, xung quanh chỉ thoang thoảng mùi khói lửa đặc trưng của phố phường.

Hệt như lúc cô đến năm đó, không có bà Tôn Vi, không có dì Trần Mẫn, chỉ có Thiệu Khinh Yến nắm tay cô, dắt cô đi lên từng bước, từng bước một.

Vì bình thường dù không phải ngày lễ Tết gì, Thiệu Khinh Yến cũng thường xuyên về nhà nên bây giờ, hai người không mang nhiều đồ, tất cả đều do một mình Thiệu Khinh Yến xách, Lê Xán chỉ cầm một hộp quà rất nhẹ để tượng trưng.

Trong nhà không khoá cửa, đẩy cánh cửa sắt cũ kỹ ra là có thể nghe thấy tiếng bận rộn trong bếp của bà Thiệu Thấm Phương.

"Mẹ." Thiệu Khinh Yến đứng ngoài cửa gọi một tiếng.

Bà Thiệu Thấm Phương lập tức ló đầu ra.

Khoảnh khắc nhìn thấy Lê Xán, hình như toàn thân bà có chút bối rối.

"Đây là Xán Xán nhỉ?" Bà cười một cách rõ ràng là gượng gạo.

Thật ra Lê Xán cũng giống bà.

Đây là lần đầu tiên cô đối diện trực tiếp với bà Thiệu Thấm Phương như vậy.

Cho dù trước khi tới, Thiệu Khinh Yến đã dặn đi dặn lại cô là mẹ anh dễ sống bao nhiêu, nhưng cô vẫn không tránh khỏi việc đổ mồ hôi ở lòng bàn tay.

"Chào cô ạ." Cô cố gắng hết sức để nặn ra nụ cười dịu dàng nhất mà cả đời cô có thể làm được.

"Được, được, à, mẹ còn có mấy món trong bếp, xong ngay thôi, các con cứ tự nhiên tìm chỗ ngồi trước đi, đồ gì đó cũng cứ để xuống là được."

Lê Xán khẽ đáp một tiếng, sau đó nhìn Thiệu Khinh Yến.

"Không phải đến rồi sao?" Trước giờ Thiệu Khinh Yến chưa bao giờ thấy dáng vẻ căng thẳng như bây giờ, cười đưa tay lấy hộp quà trong cô, đặt xuống mặt bàn.

Anh chuyển cho cô một cái ghế.

Nhưng Lê Xán nhìn Thiệu Thấm Phương trở về nhà bếp xong thì ánh mắt lại đánh giá một vòng quanh căn nhà nhỏ, nói, "Em muốn vào phòng anh xem xem."

Lê Xán vẫn còn nhớ hình ảnh căn phòng của Thiệu Khinh Yến.

Lúc trước cô từng đến một lần, sau đó mãi chưa quên.

Phòng anh rất nhỏ, chỉ có ba món đồ là giường, bàn học và tủ quần áo, bàn học đối diện với cửa sổ, bình thường ngồi trước bàn, ngẩng đầu lên là có thể thấy được phong cảnh ngoài cửa sổ.

Gần thì có cây cổ thụ trăm năm dưới tầng, xa xa thì có nhà cao tầng san sát nhau.

Hôm nay ánh nắng ngoài cửa sổ rất đẹp, thời tiết tháng 4, ôn hoà, ngay cả cơn gió mát thổi vào cũng có mùi hương xoa dịu lòng người.

Lê Xán được Thiệu Khinh Yến đưa đến ngồi trước bàn, dần dần nảy sinh một thứ ảo giác như đã cách mấy đời.

Vì Thiệu Khinh Yến ít khi ở đây nên trên bàn học được dọn dẹp rất sạch sẽ, dường như chẳng có gì mấy.

Thiệu Khinh Yến đưa cô vào phòng xong thì mình vào phòng bếp giúp bà Thiệu Thấm Phương, một mình Lê Xán ngồi trong phòng anh, nhìn trái ngó phải, cuối cùng mở tủ quần áo của anh ra.

Giống như bàn học, quần áo trong tủ của Thiệu Khinh Yến bên này cũng ít đến đáng thương,

Thậm chí Lê Xán còn không phải lục kỹ cũng có thể nhìn thấy trong tủ chỉ còn hai chiếc áo cộc và một chiếc quần dài, còn có đồng phục hồi trước của Thực nghiệm.

Hai bộ mùa hè, hai bộ mùa đông, sau đó thì không còn gì nữa.

Cô ôm bộ đồng phục mùa hè ra, muốn xem xem hồi trước đồng phục của Thực nghiệm trông như thế nào.

Không ngờ, dưới đồng phục còn có một chồng vở bị đè lên.

Hình như tất cả đều là vở ghi chép.

Lê Xán có chút hứng thú lấy hết mấy quyển vở đó ra, đặt lên giường, định đọc từng quyển một.

Nhưng lúc mở quyển đầu tiên ra, cô mới biết đây nào phải vở gì, mà là những bài văn Thiệu Khinh Yến viết từ lúc lên cấp 3.

Bìa vở dùng ngòi bút cứng cáp đầy mạnh mẽ viết:

Lớp 10-10, Thiệu Khinh Yến.

Bài văn đầu tiên đã được giáo viên của bọn anh dùng bút đỏ chấm điểm 98 nổi bật.

Có thể tưởng tượng, một học sinh giỏi luôn giành được học bổng hàng năm như anh, chắc chắn là một học sinh xuất sắc toàn diện, giỏi đều cả ba môn Văn, Toán, Anh.

Thoáng cái Lê Xán càng hứng thú hơn, cầm lấy bài văn anh viết để đọc.

Đáng tiếc là chưa đọc được mấy trang, Thiệu Khinh Yến đã đẩy cửa đi vào, bảo cô ra ăn trưa trước.

Lê Xán chỉ có thể bỏ những quyển vở này xuống, ra ngoài ăn cơm với anh trước.

Vì biết Thiệu Khinh Yến sẽ đưa bạn gái về nên sáng hôm nay bà Thiệu Thấm Phương đã ra ngoài từ sớm, đến chợ mua rất nhiều thịt tươi và rau củ quay về.

Nhìn một bàn ngập đồ ăn, Lê Xán nhớ ra đêm giao thừa, Thiệu Khinh Yên chụp cho mình xem ảnh cơm tất niên của hai mẹ con bọn họ.

Hình như còn không thịnh soạn bằng hôm nay, cô thầm nghĩ.

Đúng lúc này, Thiệu Khinh Yến mang một đĩa anh đào và dâu tây vừa rửa sạch đến, đặt trước mặt cô.

"Đang nghĩ gì vậy?" Thiệu Khinh Yến khẽ giọng hỏi cô.

"Đang nghĩ mấy bài văn anh viết hồi trước." Lê Xán ranh mãnh nói với anh, "Anh viết văn cũng hay đấy."

Thiệu Khinh Yến khẽ cười.

Năm đó sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển của Thanh Hoa, anh đã dọn dẹp tất cả sách giáo khoa trong nhà, bán giấy vụn, tặng phần lớn số vở ghi chép thì cho người khác, còn sách bên ngoài thì đăng bán trực tiếp trên các trang web đồ cũ, chỉ giữ lại vài quyển vở viết văn để làm kỷ niệm, cất dưới đáy tủ quần áo.

"Lát nữa ăn cơm xong em lại xem tiếp." Lê Xán vẫn chưa hết thoả mãn, muốn đọc nội dung bài văn của Thiệu Khinh Yến nhiều hơn nữa.

Dường như làm vậy, cô có thể biết được, rốt cuộc anh đã trải qua mấy năm cấp 3 của anh như thế nào, những suy nghĩ, cảm xúc của anh ra sao.

Thiệu Khinh Yến từ chối cho ý kiến.

Đợi đến khi anh dọn xong hết bát đũa, bà Thiệu Thấm Phương bưng bát canh gà cuối cùng lên là mọi người có thể ăn cơm được rồi.

Hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau qua mấy chục năm, thật sự chưa có ngày nào làm đồ ăn thịnh soạn như vậy.

Sau khi bà Thiệu Thấm Phương ngồi xuống, bản thân mình cũng còn là lạ.

Vì đề phòng cô chiêu Lê Xán được nuông chiều, lại chê bai mình nên bà còn cố ý chuẩn bị một đôi đũa chung trên bàn ăn.

Bất kể muốn gắp món gì, bà đều kiềm chế bản thân, chỉ dùng đũa chung để gắp.

Lê Xán thấy bà còn căng thẳng hơn cả mình nên dẫu bình thường không thích nói chuyện trên bàn cơm nhưng vẫn cố gắng tìm đề tài với Thiệu Khinh Yến, khen bà làm cơm ngon.

Một bữa cơm, ba người cũng xem như hoà thuận.

Chờ mãi đến khi ăn cơm xong, Thiệu Khinh Yến đi rửa bát, Lê Xán mới lại một mình vào phòng của anh, đọc bài văn trước đó cô chưa đọc xong.

Bà Thiệu Thấm Phương gõ cửa phòng, lại rửa một bát hoa quả mới mang vào cho cô.

"Con cảm ơn cô ạ." Lê Xán lễ phép đón nhận.

"Không có gì."

Bà Thiệu Thấm Phương cũng là người khá có chừng mực, biết chắc bình thường cô không thích nói chuyện nên đưa hoa quả cho công xong, bà nhanh chóng đi ra ngoài, còn tinh tế khép cửa phòng lại cho cô.

Một mình Lê Xán ngồi trên giường, vừa ăn hoa quả vừa say sưa thưởng thức bài văn của Thiệu Khinh Yến.

Lúc này, cô không đọc văn lớp 10 tiếp nữa mà rút ra một quyển lớp 12 ở dưới cùng, định mở ra xem trước.

Tâm tình của Thiệu Khinh Yến vào năm lớp 12 dường như đã khác rất nhiều so với năm lớp 10.

Qua từng câu chữ, có thể thấy anh đã điềm tĩnh hơn rất nhiều.

Những dòng văn tinh tế và sắc bén như một dòng suối nhỏ chảy êm đềm, nhưng không biết từ lúc nào lại đột nhiên xuất hiện một đoạn cao trào, một bước ngoặt đầy bất ngờ, tạo thành một nét bút thần kỳ hay một điểm nhấn tuyệt vời.

Lê Xán chưa từng thi viết văn môn Văn nhưng nhìn dòng văn của Thiệu Khinh Yến, cô cũng hiểu, cách anh trình bày nhịp điệu câu chuyện, cũng như bố cục khởi – thừa – chuyển – hợp*, nhất định đều thuộc hàng đỉnh cao.

(*) "Khởi – thừa – chuyển – hợp" là kết cấu tư duy văn cổ đầy chiều sâu mà chúng ta thường thấy trong thơ Đường, văn nghị luận Hán học, hay các bài biểu tấu ngày xưa. Khởi là phần khơi nguồn cảm xúc, dựng nên hình ảnh hoặc lý tưởng. Thừa là lúc triển khai, mở rộng vấn đề – đưa ra hoàn cảnh thực tế, thử thách, đối kháng. Chuyển là đoạn thay đổi nội tâm, chuyển biến tư tưởng, từ tiêu cực sang tích cực, từ thất vọng sang ý chí, từ lo âu sang hành động. Hợp là phần đúc kết lại thông điệp – thường rất súc tích, gọn gàng, nhưng giàu sức nặng. Nó làm nhiệm vụ như đóng dấu triết lý, khiến toàn bộ đoạn văn trở thành một thể hoàn chỉnh, sâu sắc và có dư âm.

Nhưng có lẽ là năm lớp 12, Thiệu Khinh Yến bắt đầu bận việc đi thi và tuyển thẳng cho nên quyển vở văn này rất mỏng, chẳng được mấy bài đã hết.

Lê Xán lại lật tiếp những trang giấy trống phía sau, muốn xem rốt cuộc còn có gì không. Bỗng nhiên, một tờ giấy được gấp lại rơi ra, bất ngờ rớt xuống giường ngay trước mặt cô.

Cô mở tờ giấy ra, thấy không phải là một bài văn mới, mà là...

Một kế hoạch đi du lịch?

Lê Xán hơi nhíu mày, thấy nội dung kế hoạch viết...

1, 8 giờ sáng gặp nhau ở Quảng trường Nhân dân, đi xe buýt đến cổ trấn, dự tính khoảng 2 tiếng rưỡi, tốn 55r × 2*.

(*) Ở Trung Quốc được gọi nhân dân tệ là rénmín bì, viết theo tiếng Anh là RMB, nên mình đoán chữ r ở đây là viết tắt cho nhân dân tệ.

2, Mua sẵn vé tham quan, tốn 190r × 2.

3, Bữa trưa có thể ăn mì thịt cừu, bánh ngàn lớp cà rốt đặc biệt, dự tính tốn 30r × 2, có thể Lê Xán còn muốn uống trà sữa, dự tính lại thêm 30r.

4, Chiều đi thuyền, thuyền 8 người thì 65r một người, bao thuyền 480r (có thể Lê Xán thích bao thuyền hơn).

5, Tối ăn vịt ngâm tương đặc sản, các món gia truyền, dự tính khoảng 150r, ăn xong còn có thể đi xem hoa đăng (có thể giúp Lê Xán chụp vài tấm hình).

6, Nhớ đặt trước hai phòng ở homestay, dự tính tốn 180r × 2.

7, Sáng thứ hai nhớ ăn sáng sớm, đã đặt trước homestay rồi nên miễn phí bữa sáng...

Lê Xán đọc nhanh như gió.

Cầm bản kế hoạch này, nhìn vết tích đã hơi ố vàng trên trang giấy, có lẽ cô đã biết Thiệu Khinh Yến viết từ lúc nào.

Là khi tốt nghiệp cấp 3, bọn họ đã hẹn sẽ đi cổ trấn tổ chức sinh nhật cho anh, cho nên anh mới viết.

Phía trên có chỗ cần phải đặt vé trước nên anh còn cố ý dùng bút đỏ đánh dấu.

Phía dưới cùng của kế hoạch còn ghi mấy chứ nhỏ:

Dự kiến hết khoảng 2500r.

Buổi tối lúc xem hoa đăng, có thể mua một bó hoa, chính thức tỏ tình với Lê Xán.

Cổ trấn hay mưa, nhớ phải mang hai cái ô để che mưa.

...

Ngoài cửa sổ loáng thoáng có tiếng xào xạc của bóng cây, Lê Xán nắm trong tay bản kế hoạch từ 6 năm trước, vẻ mặt cô ngẩn ngơ, nhất thời lại càng không biết mình nên làm những gì.

Ký ức dần lùi lại về những buổi tối mùa hè năm ấy.

Cô ngồi trên yên sau chiếc xe đạp của Thiệu Khinh Yến, kiêu ngạo ngẩng mặt lên, hỏi anh, "Cậu có chút tự giác nào của người theo đuổi không vậy? Chậm nữa là món lẩu của tôi phải xếp hàng đó."

Còn có sau đó, cô vừa xem phim trong phòng, vừa nằm sấp xuống nói với Thiệu Khinh Yến, "Đi du lịch tốt nghiệp thì cùng đi chơi ở mấy trấn cổ gần đây đi."

Còn có sau đó, cô nằm trên giường, dường như ngửi thấy mùi hương sau cơn mưa trong phim của nước Anh, cho nên đã thốt lên: "Thiệu Khinh Yến, Thanh Hoa có mấy chương trình trao đổi sinh viên sang Anh theo diện học bổng toàn phần."

...

Nhưng bất kể chuyện gì, cuối cùng cũng sẽ trở thành đêm mưa ầm ĩ năm ấy.

Cô cầm lấy điện thoại, nghe thấy Thiệu Khinh Yến trong điện thoại nói với cô:

"Nhưng mà Lê Xán, tôi cũng nên, có chút tự trọng chứ..."

"Lê Xán, tạm thời chúng ta, đừng gặp nhau nữa."

"Lê Xán, chúng ta cũng bước về phía trước, có được không?"

Không được.

Không được một chút nào hết.

Vì sao rõ ràng thích cô như vậy, còn muốn chia tay với cô.

Như thế không được một chút nào.

Lúc Thiệu Khinh Yến vào phòng, vừa hay nhìn thấy Lê Xán đang nắm gì đó trong tay, đọc đến xuất thần.

Anh cúi đầu liếc mắt nhìn qua, bước chân cũng không khỏi khựng lại tại chỗ.

Đây là kế hoạch du lịch cổ trấn mà anh đã tự tay xé từ quyển vở văn của mình sau khi nói lời chia tay với Lê Xán.

Vốn muốn vứt đi, nhưng cuối cùng lại không nỡ.

Cho nên cứ kẹp ở trong vở.

Ngay cả bản thân anh cũng sắp quên mất.

"Lê Xán." Anh cố gắng khiến sắc mặt của mình bình thường, ngồi xuống bên cạnh Lê Xán.

Nhưng giây tiếp theo, Lê Xán lại cầm tờ giấy này nhìn anh.

"Thiệu Khinh Yến, đợi đến sinh nhật năm nay của anh, chúng ta đến cổ trấn chơi đi."

Cô cố gắng ép những giọt nước mắt chực trào ra trở lại lồng ngực, ánh mắt sáng rực nhìn anh, chỉ còn lại sự mong đợi.

"Anh cũng đã làm xong kế hoạch rồi, nếu không thì chẳng phải phí lắm sao?"

Không ngờ cô lại nói như vậy.

Thiệu Khinh Yến xoa nhẹ gáy cô, "Được, nhưng mà đây là kế hoạch 6 năm trước, có lẽ không hợp với bây giờ lắm..."

"Vậy anh lại làm bản khác." Lê Xán yêu cầu.

Thiệu Khinh Yến nhìn đôi mắt cô, không ngờ lại như quay về 6 năm trước.

6 năm trước, ngày cuối cùng anh và Lê Xán gặp nhau.

Cô đứng trong phòng anh, vươn tay về phía anh, hỏi: "Thiệu Khinh Yến, cậu có dám nắm tay tôi xuống tầng không?"

Mùa hè lúc đó tiếng ve kêu rất to, bên ngoài vang lên tiếng xào xạc của bóng cây lay động.

Lê Xán đứng trước mặt anh, toàn thân toát ra khí chất kiêu ngạo như một nàng công chúa không thể nào với tới.

Nếu mùa hè năm ấy có thể kéo dài thêm chút nữa.

Thiệu Khinh Yến vẫn hay nghĩ, như thế thì thời gian vui vẻ của anh và công chúa cũng sẽ dài thêm một chút.

"Được."

Cuối cùng, anh đưa tay ôm lấy công chúa của anh, đồng ý với tất cả yêu cầu mà cô nói ra.

Người gặp gỡ vào mùa đông.

Dường như nhất định sẽ ôm chặt lấy nhau khi mùa hè sắp đến.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...