Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 120



Chương 120: Cạch —— Chúc mừng đóng máy

Diễn biến kế tiếp hoàn toàn trùng khớp với nguyên tác.

Con chó lai sói Tiệp Khắc rơi vào trạng thái cuồng loạn, không phân biệt địch ta, điên cuồng tấn công tất cả sinh vật xung quanh. Đám lính né không kịp, Lily bất đắc dĩ phải nổ súng. Liều lượng thuốc gây mê đủ để quật ngã một con voi găm vào người Tiểu Mộc nhưng không xi nhê, con chó lai sói vẫn tiếp tục rồ dại.

Tiêu Chẩm Vân tận mắt chứng kiến chú chó săn vốn chỉ biết cọ chân anh lấy lòng nay biến thành một con chó điên thực thụ.

Mỗi phát đạn gây mê Lily bắn vào Linh thú đều tương đương với một đòn giáng thẳng vào chủ nhân của nó. Tinh thần Tư Chử thương tổn nặng nề, nhưng lại không thể gọi Tiểu Mộc về. Cơn đau lọng óc khiến mắt cậu ta đỏ ngầu, hơi thở dồn dập. Lúc này, cậu chàng khó lòng chịu đựng nổi mùi của Tư Đệ. Mùi từ Lính gác cấp bậc cao hơn chỉ khiến Lính gác đang trong trạng thái nhạy cảm bực bội thêm. Đây rõ ràng là điềm báo cuồng loạn tinh thần.

Diệp Phỉ Nhiên dốc hết sức trấn an cậu ta, cho đến khi sức mạnh tinh thần cạn kiệt. Dòng cảm xúc tiêu cực mãnh liệt như bão táp của Tư Chử lập tức dội vào cậu, khiến Diệp Phỉ Nhiên đau đớn kêu lên, chim công cũng phát ra tiếng r*n r* thảm thương.

Con chó lai sói Tiệp Khắc bỗng khựng lại. Nó nghiêng đầu, ngơ ngác nghe tiếng chim công rít lên từng hồi thống thiết.

Trong phút chốc, vẻ hung ác trong đôi mắt đầy hằn học của nó tan biến, thay vào đó là sự minh mẫn quen thuộc.

Diệp Phỉ Nhiên đỡ lấy Tư Chử, kinh ngạc nhìn con chó lai sói Tiệp Khắc. Cậu cứ ngỡ kỳ tích đã xuất hiện, Tiểu Mộc đã vượt qua dược tính của QTA. Vậy anh Đệ và chú út tiêm thuốc cho Tư Chử thực sự là có nguyên do chính đáng ư?

Nhưng cậu chưa kịp hỏi han, giây tiếp theo, con chó lai sói đã ngã quỵ xuống đất, thân hình dần tan biến trong thực tại, cuối cùng cũng có thể trở về thế giới tinh thần của chủ nhân.

Tư Chử cũng khép chặt hai mắt, mất đi ý thức.

“Tiểu Chử!” Diệp Phỉ Nhiên sợ hãi ôm chặt Tư Chử, cố gắng vắt kiệt chút sức mạnh tinh thần cuối cùng để thâm nhập vào thế giới tinh thần của Tư Chử, xem xét tình hình Tiểu Mộc.

Hai nam chính người ngất kẻ lo, khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Lily áy náy quỳ một chân canh giữ bên cạnh họ. Đoạn Phi mặt không cảm xúc kêu đám cấp dưới bị chó cắn đi băng bó. Nhím Gai cõng Tiêu Kinh Phong vẫn chưa tỉnh lại, đi quanh Tư Chử quan sát.để coi Tư Chử bị tiêm QTA rồi có khác gì không.

Chỉ có Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ ngước mắt nhìn nhau, ăn ý mỉm cười nhẹ nhõm, trút bỏ tảng đá trong lòng. Trong nguyên tác, việc chó lai sói Tiệp Khắc tỉnh táo giây lát trước khi ngủ say chính là nút thắt để nó có thể thức tỉnh sau này. Đây là hào quang nam chính dành riêng cho Tư Chử, những người biến dị khác một khi Linh thú chết đi hoặc ngủ say vĩnh viễn đều không có được diễm phúc này.

Chỉ cần tình tiết này diễn ra, Tiểu Mộc chắc chắn sẽ tỉnh lại.

Giờ là lúc thực hiện nốt tình tiết cuối cùng.

Tiêu Chẩm Vân thấy hơi mệt, Đoạn Phi kịp thời đưa nước cho anh và Tư Đệ, khiến Tiêu Chẩm Vân cảm động đến mức muốn nhận cậu ta làm con nuôi ngay tại chỗ. Năm phút sau, Diệp Phỉ Nhiên bi phẫn mở mắt, giận dữ hét lên với Tư Đệ và Tiêu Chẩm Vân: “Tiểu Mộc hôn mê vĩnh viễn rồi! Tiểu Chử cũng bị ảnh hưởng nên chưa thể tỉnh lại. Anh Đệ, chú út, rốt cuộc hai người đang làm gì vậy?!”

“Yên tâm đi, làm chuyện tốt, sau này Tiểu Chử sẽ phải cảm ơn bọn anh.” Tư Đệ nói, nhưng lại thầm bổ sung một câu trong lòng: Thời gian là một năm sau, ở phần ngoại truyện.

Tiêu Chẩm Vân chưa đọc ngoại truyện nên không biết rốt cuộc “cảm ơn” là “cảm ơn” cái gì. Anh lên đạn súng lục: “Tiểu Phỉ, giao Tiểu Chử cho nhóm Đoạn Phi đi, con đi theo tụi chú.”

Nghe vậy, Diệp Phỉ Nhiên lập tức ôm chặt Tư Chử hơn nữa, cảnh giác nói: “Hai người còn định làm gì nữa? Sao không nói rõ mà cứ úp mở như đánh đố vậy, rốt cuộc có chuyện gì mà không thể nói cho tụi con biết?”

Ở bên kia, Nhím Gai sung sướng bỏ cục tạ trên lưng xuống cáng của quân binh, cười hì hì đi đến cạnh Tiêu Chẩm Vân, cà lơ phất phơ túm đuôi sói của Tư Đệ. Đám hóng hớt bà tám luôn phở phơ như thế, đến đi như gió: “Mấy anh trai nghiệp tụ ới, bón hành Tư Chử xong lại định bón tiếp cho Diệp Phỉ Nhiên à?”

Tư Đệ liếc anh chàng, hất đầu ra hiệu. Ngay sau đó, anh trai Lính gác nghiệp tụ thứ ba cũng gia nhập đại gia đình “hành hạ em trai”. Cả hai mỗi người một bên xách Diệp Phỉ Nhiên lên. Mấy quân binh lập tức khiêng cáng đến, đưa Tư Chử đi mất hút.

“Đã bắt được Bridges chưa?” Tiêu Chẩm Vân nghiêng người hỏi Đoạn Phi. Đoạn Phi vô cùng đáng tin cậy tất nhiên không làm anh thất vọng, gật đầu nói: “Bridges chưa trốn được bao xa đã bị điều tra viên bên tôi phát hiện, thuận lợi bắt về rồi.”

Cậu ta thậm chí còn tinh tế không vạch trần việc Tiêu Chẩm Vân lại gọi sai tên Giáo sư.

“Phiền cậu đưa lão tới đây…” Tiêu Chẩm Vân bỗng nhớ ra mình không biết mộ vợ con Giáo sư ở đâu, đành hỏi: “Tiêu Niệm bị con ngựa trắng của Chủ tịch mang đi rồi, cậu có biết giờ thằng bé ở đâu không?”

“Biết ạ.” Đoạn Phi lại đáp chắc nịch, “Theo lời người dân trong trấn, sau khi Chủ tịch Tiêu hôn mê, con bạch mã hoảng sợ, hất văng Tiêu Niệm rồi biến mất tại chỗ. May mà Tiêu Niệm không bị thương, đồng đội của tôi đã đi đón cậu bé về.”

Tiêu Chẩm Vân kìm lòng không đậu, vỗ vai Đoạn Phi, cảm thán: “Cậu mà là người biến dị, khéo năm sau Tiêu Kinh Phong phải nhường ghế cho cậu mất.”

Mười lăm phút sau, Tiêu Niệm lấm lem xuất hiện, còn phì ra một cọng lông ngựa. Tiêu Chẩm Vân cúi người thì thầm với c* cậu vài câu, khiến c* cậu không kìm được, mặt tươi roi rói. Như kiểu tự dưng hôm nay con mèo nhà mình không cào cấu lung tung, còn xuống bếp nấu cho mình một mâm thịnh soạn tinh tươm, vừa sung sướng vừa khó tin.

Tiêu Chẩm Vân lười lảm nhảm với c* cậu, bảo Tiêu Niệm mau  dẫn đường đưa Giáo sư và Diệp Phỉ Nhiên đến trước hai ngôi mộ biệt lập nằm sát cạnh nhau. Thế tựa núi nhìn sông, nhìn là biết nơi này chắc chắn phong thủy tốt.

Trong nguyên tác, Giáo sư cùng đường, bị Diệp Phỉ Nhiên đuổi tới đây trong cơn thịnh nộ. Lão chỉ còn một tay, ôm cái chân đang chảy máu không ngừng, vừa dùng máu tươi v**t v* tấm ảnh người vợ quá cố, vừa kể lại câu chuyện của hai người.

Ngoài đời, Giáo sư khá bình tĩnh đứng buồn trước mộ, còn nhổ bớt cỏ dại trên mồ vợ. Diệp Phỉ Nhiên cũng cực kỳ bình tĩnh, sự chú ý của cậu hoàn toàn không đặt vào Giáo sư mà tò mò xem Tư Đệ và Tiêu Chẩm Vân định bày trò gì.

Ngoài hai người họ, Nhím Gai dính dai như đỉa cũng đứng cách đó không xa cùng với Lily, tạo thành tổ hợp tò mò hại chết mèo con, nằng nặc đòi đứng ngoài quan sát tất cả.

Sau hồi lâu im lặng, Tiêu Chẩm Vân đành phải chủ động đẩy nhanh cốt truyện. Anh bước lên phía trước ho khẽ một tiếng, cảm thấy mình như bà mối đang giới thiệu trai gái hai nhà: “Giáo sư Bridges, ông còn lời nào muốn nói không?”

“Tôi không có gì để nói.” Giáo sư lau bụi trên mộ con trai, “Cảm ơn các người đã cho tôi gặp họ lần cuối.”

“Ông không muốn tâm sự về họ sao?” Tiêu Chẩm Vân dẫn dắt.

Giáo sư đứng thẳng người, hơi mâu thuẫn lảng mắt gì: “Chẳng có gì để tâm sự, chỉ là một người phụ nữ bình thường và một đứa trẻ bình thường mà thôi.”

Tiêu Niệm đứng khoanh tay, đã quá quen với những sai lệch nhỏ này nên cũng chẳng bận tâm. c* cậu nấp sau lưng Tư Đệ, tránh tầm mắt người khác rồi cẩn thận mở cuốn sách bìa cứng ra kiểm tra độ hoàn thành cốt truyện. Nhìn những thông số đầy biến động trên đó, c* cậu thầm than dù sao cũng vừa đủ đạt yêu cầu, rồi an tâm khép sách lại.

“Bảo ông nói thì cứ nói đi.” Tiêu Chẩm Vân cọc cằn đe dọa. Sắp đến giờ tan làm, lòng kiên nhẫn của anh tụt dốc không phanh, “Ông và vợ mình quen nhau thế nào, lúc con trai mới chào đời mấy người đã vui sướng ra sao, rồi hối hận vì thiếu quan tâm đến con, hay lúc vợ chết lòng ông nguội lạnh cỡ nào nữa.”

Briggs phẫn nộ quay người: “Mày ——”

Giây tiếp theo, một họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào giữa mày lão. Tiêu Chẩm Vân mặt không cảm xúc giơ súng chỉa vào lão: “Bớt lảm nhảm!”

Giáo sư, Diệp Phỉ Nhiên: “…”

Briggs rất cứng, nghiến răng không nói lời nào, không chịu phơi bày vết thương lòng trước mặt bao người. Không ngờ giây tiếp theo Tiêu Chẩm Vân nổ súng luôn, dứt khoát bắn thủng cánh tay trái của lão. Giáo sư hét lên thảm thiết, lùi lại vài bước rồi ngã xuống dựa lưng vào bia mộ của vợ.

Máu tươi tuôn ra như suối, lập tức thấm ướt quần áo của Briggs, bắn lên tấm bia.

Diệp Phỉ Nhiên kinh ngạc nhìn Tiêu Chẩm Vân, Tiêu Niệm cũng giật mình co rụt đồng tử, vội vã lùi sâu vào góc tối. c* cậu lại lôi cuốn sách bìa cứng ra xem, ngỡ ngàng nhìn độ hoàn thành cốt truyện tăng thêm 1%.

“Nói mau!” Tiêu Chẩm Vân lại nhắm họng súng vào đùi phải của Briggs.

Tư Đệ khẽ nheo mắt, cái đuôi sói thong thả lắc lư sau lưng. Nhím Gai quay lại nhìn, tặc lưỡi: “Ráng nhịn chút đi, “nắng” nó vừa không tan hết tuyết mất.”

“Ông không thấy s*x* lắm à? Dáng vẻ bây giờ của ổng á?”

Nhím Gai không buồn nhìn hắn: “Hai người đúng là một cặp b**n th**.”

Tư Đệ coi đó như lời khen, lúc lắc tai, rũ bỏ những bông tuyết đọng trên đó.

Cuối cùng, bị vũ lực uy h**p, Giáo sư đành phải đau đớn hồi tưởng lại cuộc đời mình. Chủ yếu là Tiêu Chẩm Vân ép cung từng tí một, lão thì rặn ra từng tẹo như nặn kem đánh răng. Cực kỳ khốn khổ, người nói khổ mà người nghe cũng thấy nhọc. Có mấy lần Diệp Phỉ Nhiên muốn rời khỏi khung cảnh đẫm máu này, nhưng Tiêu Chẩm Vân nhất quyết giữ cậu lại không cho đi. Về sau, không biết có phải chú út vô lương tâm mỏi tay không, mà còn đưa súng bắt cậu lên trước làm c* li, mình thì đứng sau hỏi tới hỏi lui.

Cuối cùng khi tình tiết này kết thúc, máu của Briggs cũng sắp cạn khô.

Đúng lý thì lão còn phải tự sát, nhưng Tiêu Chẩm Vân đợi mãi mà Giáo sư có vẻ vẫn ham sống sợ chết, thoi thóp cầm cự. Anh quay lại nhìn Tiêu Niệm, thấy quản trị viên liên tục giơ ngón cái, rồi lại làm dấu “OK”.

Tư Đệ đứng cạnh anh, đôi tai sói lại rung rinh rũ máu, mái tóc lỡ màu bạc xõa trên vai. Đôi mắt hắn cong cong, như hai mầm non xanh mướt trong xứ tuyết, môi vương nét cười, một tay để trên, một tay đặt dưới, bắt chước tư thế cầm bảng phân cảnh.

Cạch. Hắn thì thầm, hai tay đập vào nhau.

Chúc mừng đóng máy.

Tiêu Chẩm Vân gật đầu, nhưng vẫn cảm thấy còn thiếu gì đó.

Đột nhiên, Lily đưa hai tay làm loa, hét lớn về phía Diệp Phỉ Nhiên: “Dẫn đường Diệp Phỉ Nhiên——!”

[ Giáo sư chết bên cạnh vợ con mình, khóe môi ngậm cười, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện. Diệp Phỉ Nhiên đứng nhìn lão hồi lâu, khẩu súng lục rơi xuống, cắm nghiêng vào lớp tuyết đọng, cậu cũng chẳng hề hay biết.

Trong lòng không hề thấy sảng khoái vì báo thù thành công, chỉ có nỗi buồn bã, mất mát vô hạn.

Bỗng nhiên, một nữ quân nhân tóc ngắn phóng khoáng mạnh mẽ hối hả chạy tới, đưa hai tay lên miệng làm loa, gọi từ đàng xa.

“Dẫn đường Diệp Phỉ Nhiên ——” ]

Một cơn gió thổi qua, làm tung bay mái tóc ngắn của Lily: “Đội trưởng chúng tôi gửi tin ——”

[ Diệp Phỉ Nhiên quay đầu lại, dáng hình lẻ loi gầy yếu đến đáng thương, dường như chỉ một cơn gió cũng có thể thổi ngã cậu.

“Đội trưởng phái tôi tới báo cho cậu một tin,” ]

“Lính gác Tư Chử tỉnh lại rồi.”

[ “Lính gác Tư Chử tỉnh lại rồi.”

Mắt Diệp Phỉ Nhiên bừng sáng như cây khô đón Xuân về, cả người toát ra sức sống dồi dào. Cậu nhấc đôi chân đông cứng, bước từng bước, rồi chạy chậm, sau đó chuyển thành chạy nhanh.

Chạy thật nhanh về phía Lính gác của mình.

—— Hết truyện. ]

Trước mắt Tiêu Chẩm Vân dường như xuất hiện hai chữ khiến anh trút được gánh nặng kia, sau đấy như thể có một tấm rèm đen bế mạc từ từ hạ xuống che khuất ý thức của anh. Tầm nhìn tối sầm, thân hình Tiêu Chẩm Vân buông thõng đổ xuống đất.

Anh không hề kháng cự, bởi vì anh biết mình sẽ không thực sự ngã xuống nền tuyết lạnh lẽo, nhất định sẽ có một đôi tay ấm áp và vững chãi kịp thời đỡ lấy, ôm chặt anh vào lòng.

“Chẩm Vân, Chẩm Vân?… Tiêu Niệm, sao lại thế này?!” Tư Đệ vội vàng kêu lên.

“Khụ,” giọng Tiêu Niệm rất nhẹ, “Cốt truyện đã kết thúc, cơ thể anh ta bắt đầu tự chữa trị.”

Giọng nói đầy cường điệu của Nhím Gai vọng lại: “Hửm…? Hình như tôi vừa nghe thấy cái gì hay ho á? Cốt truyện gì, chữa trị là sao?”

Tư Đệ, Tiêu Niệm: “…”

Những chuyện xảy ra sau đó, Tiêu Chẩm Vân hoàn toàn không biết.

[HẾT CHƯƠNG 120]

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...