Chương 121.1: Chương kết
Để tránh việc Tiêu Chẩm Vân trình diễn màn biến hóa đôi chân ngay trước mặt mọi người, ngay khi anh ngất đi Tư Đệ bèn vác anh lên vai chạy thẳng, lại ẩn cư lần nữa, nhưng giờ là đi theo đôi lứa, cả hai cùng chơi trò mất tích.
Hành động này vô tình lại tái hiện đúng đoạn “Tiêu Chẩm Vân mất tích” trong nguyên tác mà Tiêu Niệm đã từ bỏ từ lâu. Nhờ vậy, độ hoàn thành cốt truyện lại gian nan nhích thêm 1%.
—— nhưng họ bỏ lại Tiêu Niệm.
Sói đen và hươu đực dũng cảm ở lại bọc hậu cho chủ nhân. Tuy nhiên, Thiên Lộc nhanh chóng lộ rõ bản tính, nó ngửa đầu nhìn con rắn lục đang quấn trên sừng mình, phấn khích xoay vòng vòng, trông rất giống cành cây quấn dải lụa rực rỡ ngày Tư ngày Tết.
Tất nhiên, việc Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ cùng biến mất đã khiến Tiêu Kinh Phong nổi trận lôi đình sau khi tỉnh dậy. Đứa cháu ngoại từng hứa chắc chắn sẽ giải thích ngọn ngành giờ lại bặt vô âm tín. Thằng nào nhịn được, chứ thằng cậu này không nhịn nổi.
Chưa đầy ba ngày sau, Chủ tịch Công đoàn cưỡi bạch mã đã xuất hiện bên ngoài căn biệt thự nhỏ ở nông thôn của Tiêu Chẩm Vân, khí thế hừng hực, nuốt vạn núi sông. Có thể nói, Tiêu Chẩm Vân có thể mai danh ẩn tích suốt ba năm không phải là vì Tiêu Kinh Phong không tìm được, mà vì ông cậu tâm lý đoán chừng thằng cháu muốn biến mất nên không đi tìm nghiêm túc.
Nhưng giờ đùa không vui, cậu đã căng. Chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày, chú ta đã lùng sục ra mọi dấu vết của Tiêu Chẩm Vân, bất kể thật giả, rồi rầm rộ kéo đến tính sổ.
Từ cách xa ba dặm, tiếng ngựa hí vang trời đã vọng đến tai Tư Đệ. Tiêu Chẩm Vân lúc này vẫn còn bán thân bất toại, đành phải nhờ Tư Đệ dìu ra mở cửa đón khách quý phương xa, chuẩn bị thú nhận được khoan hồng, chống đối bị nghiêm trị.
Ba ngày đã trôi qua, nhưng chuyện “ân ái trên xe” mà Tư Đệ hằng mong đợi vẫn chưa thực hiện được.
Ngày đầu tiên, Tiêu Chẩm Vân hôn mê suốt 24 giờ đồng hồ. Trong thời gian đó, anh bị sốt cao, đổ mồ hôi, co giật, tăng nhịp tim, cùng hàng loạt triệu chứng tiêu cực khác.
Đến sáng hôm sau khi anh tỉnh lại, Tư Đệ lật chăn lên định kiểm tra tình hình chân cẳng của Tiêu Chẩm Vân. Nhưng thứ đập vào mắt hắn đầu tiên lại là chú họa mi cực kỳ sung sức đang vui vẻ tắm mình dưới ánh mặt trời, hít thở không khí trong lành, Say Hi với Tư Đệ.
Tư Đệ đương nhiên cũng l**m nanh Hi lại.
Tiêu Chẩm Vân chưa muốn lăn lộn với một Lính gác cấp S bằng cơ thể tàn tạ vừa ốm dậy, nên anh lịch sự nhưng không kém phần kiên quyết từ chối yêu cầu tập thể dục buổi sáng của Tư Đệ. Anh ngồi dậy, n*n b*p cơ đùi của mình, cảm nhận xúc giác rất lâu mới lấy lại được.
“Có cảm giác rồi.” Giọng anh rất nhẹ nhàng thản nhiên, không kích động như lần đầu mang chân giả cất bước. Nhưng khi Tiêu Chẩm Vân cử động ngón chân, rồi tự dùng sức mình nhấc chân lên, xoay khớp xương, ngồi thẳng dậy, để chân chạm đất, cảm nhận xúc cảm mềm mại khi tấm thảm cọ lên ngón chân mình, sự hưng phấn trong lòng anh cứ thế dâng trào, dần hóa thành nụ cười rạng rỡ trên môi.
Anh duỗi đôi chân dài thẳng tắp, chậm rãi đứng dậy từ giường.
Đó không còn là đôi chân teo tóp như cây sậy, mà khỏe khoắn săn chắc đàn hồi, là đôi chân nguyên bản của Tiêu Chẩm Vân trước khi xuyên không.
Tư Đệ lùi ra cửa phòng, dang rộng hai tay với Tiêu Chẩm Vân. Thái Cực nhảy xuống từ giữa không trung, ngồi xổm cạnh chân Tư Đệ, đuôi sói đáp trên chân.
Tiêu Chẩm Vân như hươu con mới chào đời, anh nhấc chân, mỉm cười tiến về phía Tư Đệ.
—— sau đó ngã sấp mặt xuống thảm.
“…”
Hồi mới lắp chân giả, Tiêu Chẩm Vân phải tập đi lại từ đầu. Giờ bỏ chân giả ra, anh lại quên mất cách bước đi tự nhiên.
Tư Đệ lại tỏ ra rất thích thú với phong cách “chàng tiên cá” này, còn trêu phải cho Tiêu Chẩm Vân mặc váy đuôi cá thôi.
Tiêu Chẩm Vân đáp em cứ chờ đấy cho tôi, một tuần nữa tôi sẽ dùng đôi chân này nhảy lộn nhào đá vào đầu em.
Tiếc thay anh mới lảo đảo tập phục hồi chức năng được một ngày thì cậu anh đã cưỡi ngựa đến hỏi tội. Về lý mà nói, cốt truyện của thế giới trong sách đã kết thúc, bước vào giai đoạn ổn định, anh làm gì hay nói gì cũng không sợ thế giới sụp đổ nữa. Nhưng vấn đề là: Liệu Tiêu Kinh Phong có tin những gì anh nói, có chấp nhận lời giải thích của anh không?
Sau hồi lâu chần chừ, Tiêu Chẩm Vân chọn cách nói một nửa, giữ lại một nửa.
Anh chỉ tiết lộ với Tiêu Kinh Phong rằng Tiêu Niệm cũng không phải con người, mà là một quản trị viên đến từ chiều không gian cao hơn. Trong tay c* cậu có một cuốn sách thần kỳ có thể tiên đoán tương lai, họ buộc phải đảm bảo hiện thực diễn ra đúng như nội dung được đoán trước…
“Thì mới cứu vớt được thế giới à?” Tiêu Kinh Phong nhướn mày, “Chẳng lẽ cậu còn phải gọi mấy đứa là anh hùng cứu thế?”
Tiêu Chẩm Vân: Biết ngay ổng không tin mà.
Tư Đệ: Tin mới lạ.
Trưa hôm đó, Tiêu Niệm được Nhím Gai hộ tống đến biệt thự nhỏ ở miền thôn dã này. c* cậu tự biểu diễn màn biến ra sách giữa thinh không cho Tiêu Kinh Phong và Nhím Gai xem. Nhím Gai vẫn còn ý kiến, nhưng thật ra đã tin 80%. Tiêu Kinh Phong vẫn khăng khăng đây chỉ là ảo thuật, còn tranh cãi nảy lửa với Nhím Gai.
“Cốt truyện kết thúc rồi, sao cậu chưa đi?” Tiêu Chẩm Vân hỏi Tiêu Niệm, “Tôi cứ ngỡ lúc diễn đến đoạn “Hết truyện” là cậu sẽ hoá thành tiên, quay về bỏ việc cơ.”
Tiêu Niệm điên cuồng đảo mắt khinh Tiêu Chẩm Vân: “Vất vả lắm mới xong việc, không cho tôi được nghỉ Đông ở thế giới suýt bị anh phá nát này à?”
Họ tán dóc mà không hề giấu giếm Tiêu Kinh Phong và Nhím Gai, nghiễm nhiên coi như hoàn toàn thành thật với nhau.
Đối chiếu những hành vi kỳ quặc của Tiêu Chẩm Vân với Tư Chử trước đó, Nhím Gai giờ đã tin mười mươi. Anh chàng gật đầu: “Lúc đầu tôi tưởng khi sự thật sau những hành động mâu thuẫn của anh được phơi bày, tôi sẽ thấy hụt hẫng như chơi game trinh thám sau khi biết đáp án, chẳng còn vị gì. Nhưng hóa ra thế giới này lại có kịch bản, không diễn đúng thì bị hủy diệt. Điều đó chẳng phải là chúng ta đang sống trong một cuốn sách sao? Thú vị ghê!”
Anh ta quay sang Tư Đệ: “Sói Đen, lúc trước anh hứng chí nhất thời đồng ý giúp chú bắt cóc Tư Chử đúng là quyết định sáng suốt.”
“Mấy đứa còn bắt cóc Tư Chử?” Tiêu Kinh Phong hít sâu vào, tai ngựa dựng đứng như lưỡi dao, cái đuôi ngựa mượt mà cũng xù lên.
“Chuyện xưa như trái đất rồi ạ.” Tiêu Chẩm Vân nói, “Tụi con cũng hết cách, thằng bé là nam chính trong sách mà. Làm nam chính đâu có dễ, phải nằm gai nếm mật chứ.”
“Đúng đúng.” Nhím Gai vội vàng đổ thêm dầu vào lửa, “Nào là bắt cóc, nhốt hầm, dẫn đi nhảy vực, còn tiêm cả QTA nữa.”
Tiêu Kinh Phong nheo mắt: “Suýt thì quên vụ QTA. Linh thú của Tư Chử đến giờ vẫn ngủ say, nhờ ơn mấy đứa cả đấy.”
“Một năm nữa Tiểu Mộc sẽ tỉnh lại thôi.” Tư Đệ vội giải thích, “Nhưng mọi người không được kể chuyện này cho nó. Nó phải mài giũa một năm thì mới có thu hoạch bất ngờ.”
Cả Tiêu Kinh Phong, Nhím Gai và Tiêu Chẩm Vân đều nghi hoặc nhìn hắn, đồng thanh hỏi: “Thu hoạch bất ngờ gì?”
Tư Đệ nhìn Tiêu Chẩm Vân đầy bất lực: “… Vậy là kịch bản ngay trước mắt mà chú cũng chẳng thèm đọc hả?”
Tiêu Niệm mở cuốn sách bìa cứng ra, lật đến phần ngoại truyện: “Sau khi Linh thú ngủ say, Tư Chử cho rằng đó là do mình không đủ mạnh mẽ để bảo vệ cún cưng. Vì vậy cậu ta rút kinh nghiệm xương máu, tích lực luyện rèn, một năm sau bất ngờ đột phá từ cấp A lên cấp S.”
“Chậc.” Tiêu Chẩm Vân cực kỳ bất mãn, “Cái danh cấp S đúng là rẻ rúng như mớ rau ngoài chợ. Trong phòng này có 5 người thì 3 người cấp S, Diệp Phỉ Nhiên cũng cấp S. Vất vả lắm mới có một nam chính cấp A khác biệt chút, thế mà ngoại truyện cũng biến thành cấp S, đúng kiểu cả nhà đều vui cũ rích.”
Anh kết luận một câu xanh rờn: “Thế sao không cho tôi lên cấp S luôn đi, sao chỉ mình tôi là cấp C?”
Tư Đệ chợt nghĩ ra một chuyện: “Này quản trị viên, lúc cậu trả cơ thể khỏe mạnh cho Tiêu Chẩm Vân, sao không tiện tay sửa số liệu cho Chẩm Vân lên cấp S?”
Tiêu Niệm hừ lạnh, kiêu kỳ đáp: “Cái đó phải tính giá khác.”
Nghe đến cơ thể khỏe mạnh, Tiêu Kinh Phong nghi hoặc nhìn Tiêu Chẩm Vân. Tiêu Chẩm Vân hiểu ý, vén ống quần lên ngay trước mặt chú ta, để lộ bắp chân thon dài săn chắc. Chú ta kinh ngạc ngồi xổm xuống, nâng chân Tiêu Chẩm Vân lên, xoay nhẹ các khớp rồi hỏi anh có đau không, cảm giác thế nào.
Nhìn đôi chân khỏe mạnh này, Tiêu Kinh Phong đột nhiên bắt đầu tin câu chuyện hoang đường kia.
Nhưng thứ xuất hiện sau đấy, là nỗi hoài nghi chôn giấu trong đáy lòng mà chú ta giấu giếm bấy lâu: “Con thực sự là Tiêu Chẩm Vân sao?”
Tiêu Chẩm Vân sững người, anh từ từ cụp mắt, biết mình chung quy vẫn không thể trốn tránh câu hỏi này.
Sau khi buột miệng thốt ra câu hỏi đó, Tiêu Kinh Phong khựng lại một chút. Chú ta biết đáp án có thể sẽ khiến mình rất đau khổ, nhưng vẫn chọn sự thật: “Con chẳng giống thằng bé chút nào. Dù trước kia cậu rất ít tiếp xúc với nó, nhưng nó luôn lảng tránh cậu, cậu cũng chẳng ưa gì nó, dù nó là con trai của chị cậu. Nhưng…” Tiêu Kinh Phong quay sang, “Tiêu Niệm, chị của ông…”
“Chị của ông chỉ là một dòng chữ thôi.” Tiêu Niệm không giấu giếm, cũng không nói linh tinh, “Bà ấy đã qua đời trước cả khi dòng thời gian của kịch bản bắt đầu. Công ty không thổi hồn vào nhân vật này, nên bà ấy chỉ là một hàng chữ.”
Sở dĩ c* cậu nói thẳng toẹt như vậy là vì những lời kế tiếp: “Con trai của chị ông cũng thế. Trước khi cốt truyện bắt đầu, linh hồn của Tiêu Chẩm Vân đã đến, nghĩa là người cháu trong ký ức của ông cũng chỉ là những dòng chữ. Tiêu Kinh Phong, tôi biết điều này rất tàn nhẫn, nhưng vì ông đã hỏi nên ông phải tự gánh lấy hậu quả. Xin lỗi, ký ức và quá khứ của ông tuy có thật, nhưng chúng chỉ là những dòng chữ 2D. Kể từ ngày Tư Chử tốt nghiệp khỏi Tháp, trúng tuyển vào Công đoàn Đặc công, đó mới là khởi đầu của thế giới 3D này, hiện thực mới thật sự bắt đầu.”
“…”
Tiêu Kinh Phong lặng lẽ bước ra ngoài nghiền ngẫm cuộc đời.
Ông cậu vừa đi, Nhím Gai thần kinh thép lập tức hào hứng nhảy đến trước mặt Tiêu Chẩm Vân và Tiêu Niệm: “Nghe Sói Đen kể, trong truyện tôi đã chết từ hai năm trước, bị tiêm QTA, bỏ mạng dưới tay lão Giáo sư Briggs hả?”
“Đắc ý quá, tự hào quá nhỉ?” Tiêu Chẩm Vân mỉa mai.
Khoé mắt Nhím Gai nổi hoa văn vảy rắn, cái đuôi rắn lạnh lẽo rủ xuống đất, không ngừng uốn lượn đong đưa hình chữ S trên tấm thảm: “Thế thì k*ch th*ch quá! Trong lúc tôi không hề hay biết, chỉ trật ray một tẹo mà tôi đã thoát chết trong gang tấc. Cứ gọi là ngầu quên sầu!”
“Tư Đệ đáng lẽ còn chết sớm hơn anh.” Tiêu Niệm bồi thêm, “Chết ngay từ chương 2. Cái tên Dẫn đường chuyên thu thập lũ xanh cỏ này mở màn là khiến tôi chiết khiếp.”
Nhím Gai thất vọng mất một giây vì mình không phải kẻ duy nhất “xanh cỏ”, nhưng ngay sau đó anh chàng lại phấn khích: “Sói đen, hai đứa mình đều ngầu quá!”
Tư Đệ không hiểu cái sự “ngầu” này ở đâu ra: “?”
…
Một giờ sau, Tiêu Kinh Phong hóng gió đến độ mặt lạnh ngắt quay lại phòng. Chú ta bảo mình ngắm trời sao, cũng chấp nhận sự thật rồi: “Cũng tốt, những khổ đau đó chỉ là vài dòng chữ, chị tôi chưa từng thực sự trải qua. Mọi thứ chỉ tồn tại trong ký ức của tôi, nghĩ vậy cũng thấy nhẹ lòng.”
“Nghĩ thông suốt nhanh thế à?” Nhím Gai khoa trương hỏi.
“Chứ còn sao nữa?” Tiêu Kinh Phong hậm hực nói, “Chẳng lẽ thịt cả Chẩm Vân lẫn Niệm Niệm, rồi gào khóc đòi trả lại chị và cháu trai cho tôi?”
“Nghĩ thông là tốt rồi.” Tư Đệ vội vàng nói đỡ cho Chủ tịch, “Chẩm Vân vẫn là cháu của ngài, con cũng là cháu của ngài.”
Tiêu Kinh Phong tiện đà hỏi tiếp một vấn đề chú ta chợt nghĩ ra khi ngắm sao: “Trước đó hai đứa nói, trong sách Tư Chử nghĩ Linh thú hôn mê là do mình yếu kém không bảo vệ được nó, nên rút kinh nghiệm xương máu, tích lực luyện rèn, một năm sau vượt qua cấp A lên cấp S… Nhưng ngoài đời hai đứa ép thằng bé phải tiêm QTA, nó tin hai đứa nên mới không phản kháng… Vậy giờ nó có rút kinh nghiệm xương máu, tích lực luyện rèn nữa không?”
Tiêu Chẩm Vân, Tư Đệ, Tiêu Niệm: “…”
…
[CÒN TIẾP]
