Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 122: Ngoại truyện 1.1



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngoại truyện 1.1: Đó là một ngày bình thường, nhạt nhòa, không có gì đặc biệt

Nếu nhất định phải mô tả, thì với Tiêu Gia Lễ, bốn năm đã mất tựa như đắm mình thản nhiên say giấc trong làn nước biển xanh thẳm, nhịp nhàng lên xuống theo những đợt triều dâng trồi sụt… Sự yên tĩnh và an bình ấy là trải nghiệm ổn định mà cậu chưa từng có bao giờ.

Bỗng một ngày, một ngày chẳng khác gì hơn một nghìn ngày đêm đã qua.

Dưới ánh nắng ấm áp của buổi xế chiều, ý thức của cậu khôi phục. Cậu chậm rãi mở mắt, dòng ký ức hỗn độn như nước biển tràn về, cuồn cuộn đổ vào não bộ.

—— Để rồi sau đó, Tiêu Gia Lễ phát hiện mình đã trở thành một thiếu niên mười lăm tuổi, còn thay đổi cả gương mặt.

(Tính ra thì Tiêu Niệm mới 12 tuổi lúc rời thân xác, nhưng đoạn này về sau tác giả cứ viết là 15. Kệ bả vậy thôi vì bả thích cài cắm thế.)

Đôi mắt hạnh nhân màu hổ phách đã không còn, thay vào đó là một đôi mắt xanh, nhưng không phải xanh khói như của Tiêu Chẩm Vân, mà là sắc xanh trong trẻo của mặt hồ. Vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, đó chính là đôi mắt của Tiêu Niệm.

Lúc Tiêu Gia Lễ chết, cơ thể của cậu mới 25 tuổi, nhưng đầu đã bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn như cụ già ở độ cổ lai hi. Tiêu Niệm không chỉ trả lại cho cậu sinh mạng, mà còn tặng thêm mười năm tuổi thọ; từ mười lăm đến hai mươi lăm tuổi — đúng mười năm Tiêu Gia Lễ bị cha mình bán đi, bị giam cầm làm thí nghiệm, bị tẩy não và đánh mất ký ức.

“Quản trị viên tốt quá, Mộc qua người tặng ném sang, Quỳnh cư ngọc đẹp ta mang đáp người.” Tiêu Chẩm Vân vắt chéo chân, cảm thán ngồi uống trà trên sofa, “Sao không trả lại mười năm đã mất cho tôi? Trước khi vào đây tôi mới 26, vào sách xong tự nhiên vọt lên 36.”

(Mộc qua người tặng ném sang, Quỳnh cư ngọc đẹp ta mang đáp người: Bài thơ Mộc Qua 1 của Khổng Tử, bản dịch của Tạ Quang Phát. Toàn bài: Mộc qua người tặng ném sang, Quỳnh cư ngọc đẹp ta mang đáp người, Chẳng là báo đáp ai ơi, Mà là giao hảo bao đời với nhau. Link đọc và xem giải nghĩa: Link.)

Tư Đệ đang lướt tin tức buổi trưa trên trang chủ Interstellarnet gần Tháp, nghe vậy thì cười khẽ, bưng cốc cà phê trên bàn lên nhấp một ngụm: “Chú cũng phải xem lại bản thân đi chứ, Tiêu Gia Lễ mở mồm ra là Niệm Niệm ơi, Niệm Niệm à, miệng ngọt xớt ai mà chẳng thương. Chú thì sao? Suốt ngày lì lợm đòi làm ba người ta, còn quậy phá công việc của người ta rối tinh rối mù. Khéo tiền thưởng cuối năm của thằng c* cũng đi tong vì chú ấy chứ.”

“Tự nó chọn thân xác con nít mà, tôi không làm ba nó thì làm gì?” Tiêu Chẩm Vân cãi ngay, “Còn về vấn đề cốt truyện, chẳng qua là sự cố ngoài ý muốn thôi, chẳng lẽ tôi lại cố tình bày mưu tính kế phá hoại cốt truyện hay sao?”

“Khó nói lắm.” Tư Đệ cười bỡn cợt, “Ai biết chú có cố tình hay không?”

“Tụi mình đã thành đôi, chung một suy nghĩ, chẳng lẽ em không biết tôi có cố tình hay không?”

Trong tiếng cãi yêu mắng đùa đầy tình cảm ấy, Tiêu Gia Lễ lo lắng bất an bước ra khỏi phòng.

Ký ức của cậu vẫn dừng lại ở vách núi tối ngòm, hỗn loạn và tuyệt vọng. Tuy không phải là Lính gác thực thụ, nhưng cũng như bao Lính gác khác, cậu ghét máy ức chế giác quan, ghét cảm giác bị che mắt, bịt tai. Trên vách núi ấy, cậu tháo máy ra, cảm thấy mình như một mầm non đâm chồi khỏi mặt đất, vươn vai giãn cốt, đói khát hít hà làn không khí mát lạnh, nhìn thấu mọi vật xung quanh.

Nhưng cùng lúc đó, cậu cũng cảm nhận rõ rệt sức sống trong cơ thể đang trôi đi.

Khoảnh khắc viên đạn găm vào người, Tiêu Gia Lễ không thấy đau, chỉ thấy cái lạnh khi máu cạn dần lan tỏa khắp cơ thể. Điều cậu dự cảm đã đến, cậu sắp chết…

Phổi bị đạn chọc xuyên, mỗi hơi thở đều đau thấu tim gan, nhưng Tiêu Gia Lễ vẫn kiên trì gắng gượng mười lăm phút. Dù cuộc đời có tồi tệ đến đâu, bản năng sinh tồn trong cậu vẫn trỗi dậy mạnh mẽ.

Cậu vô cùng, vô cùng khao khát được sống.

Trong nỗi ấm ức tột độ và cơn đau giằng xé, cuối cùng Tiêu Gia Lễ cũng trút hơi thở cuối cùng.

“Thầy Tiêu, Đội trưởng Tư, đến tận giờ con vẫn thấy… không thể tin nổi.” Đầu óc Tiêu Gia Lễ hiện giờ vẫn còn rất hỗn loạn. Điều này thể hiện rõ qua những sợi lông tơ màu trắng sữa mọc lung tung khắp cơ thể cậu. “Niệm Niệm hóa ra lại là… quản trị viên kiểm soát toàn bộ thế giới ư? Em ấy để lại cơ thể này cho con, vậy em ấy thì sao? Niệm Niệm có quay lại nữa không?”

Lúc cậu nói chuyện, một chú Đại bàng đầu mào non lông tơ trắng muốt, nhìn như con khỉ bỗng ló ra từ vai cậu, đôi mắt đen láy như hai quân cờ vây. Chú ta túm chặt vai áo Tiêu Gia Lễ, bất an kêu ca liên tục.

Tiêu Chẩm Vân tỏa ra một chút Pheromone dẫn đường: “Gọi ba đi.”

“…” Đại bàng đầu mào con rũ lông tơ nhờ được Pheromone xoa dịu. Những sợi lông trắng sữa trên thái dương Tiêu Gia Lễ cũng ngừng mọc thêm, cảm xúc của cậu lập tức ổn định lại. Cậu vừa vui sướng vừa bối rối, ấp úng gọi: “Ba Tiêu.”

Đương nhiên, con trai ngoan tuyệt đối không nhất bên trọng nhất bên khinh: “Ba Tư.”

Tư Đệ nhấp thêm một ngụm cà phê, bỗng nhiên hiểu tại sao Tiêu Chẩm Vân lại đam mê làm cha người khác đến vậy… quả thực nó phê một cách khó tả.

Với những người biến dị thức tỉnh ở tuổi thiếu niên, Linh thú sẽ ở dạng con non một thời gian. Ví dụ như con đại bàng đầu mào của Tiêu Gia Lễ chẳng hạn, hiện giờ nó chỉ là một cục bông trắng muốt run rẩy mới nở, cánh còn chưa vỗ nổi, bị Thiên Lộc ngậm đi chạy nhảy khắp nơi. Chơi mệt rồi thì thả lên lưng Thái Cực, gia đình ba đứa ra ngoài phơi nắng.

Lúc trước, Tiêu Gia Lễ từng bị tưởng nhầm là Lính gác Bóng tối vì ngưỡng phù hợp với Dẫn đường cực kỳ hẹp. Cơ thể Tiêu Niệm để lại cho cậu cũng theo thiết lập này luôn. Sau khi thức tỉnh, Tiêu Gia Lễ đến bệnh viện đo lại, kết quả vẫn hẹp vô cùng, là Lính gác bóng tối điển hình.

Nhưng điều thú vị là, tỷ lệ tương thích giữa cậu và Tiêu Chẩm Vân lại cao tới 80%.

Khi trả kết quả, mặt Tư Đệ đanh lại như bị sỏi thận.

“Cố tình, chắc chắn Tiêu Niệm cố tình.” Hắn sầm sì bóp nát tay vịn ghế chờ, “Nó muốn gì hả, tạo mâu thuẫn gia đình để em tự tay đâm Tiêu Gia Lễ à mà?”

“Không cố ý làm sao được?” Tiêu Chẩm Vân cũng rất cạn lời, “Y như lúc nó đã có ý định hồi sinh Gia Lễ từ đầu nhưng giữ khư khư không kể cho bọn mình, cốt là để tôi không được như ý mà.”

Tiêu Gia Lễ cảm thấy có lẽ mình đã làm sai điều gì, cậu bưng chú đại bàng đầu mào nhỏ trắng muốt bằng cả hai tay, cụp mắt cúi đầu đứng nép vào tường bệnh viện, không dám lại gần, chỉ thi thoảng len lén đưa đôi mắt xanh nhìn hai vị phụ huynh cách đó không xa.

“…”

Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ cũng tình cờ quay sang nhìn cậu.

Trong liên kết tinh thần, Tiêu Chẩm Vân hỏi: Em ghen với chíp bông mới nở, không thấy mất mặt à?

Tư Đệ đáp: Em lại đi ghen với một con chim nhép, đúng là mất mặt thật!

Chưa đầy một giờ sau, Tiêu Kinh Phong nghe tin cũng vội vã chạy đến bệnh viện, xách “Tiêu Niệm” lên xem xét hồi lâu, sắc mặt thay đổi thất thường.

Đã gần một năm kể từ khi biết được sự thật về căn nguyên thế giới, cảnh tượng siêu nhiên duy nhất Chủ tịch Tiêu từng thấy là cuốn sách bìa cứng xuất hiện rồi biến mất trong tay Tiêu Niệm. Giờ trước mắt chú ta là cảnh tượng thứ hai —— linh hồn Tiêu Gia Lễ ngụ trong thể xác Tiêu Niệm, còn linh hồn Tiêu Niệm đã trở về thế giới của mình.

Tiêu Chẩm Vân biết mặt ông cậu mình sầm sì như thế là do đang chắp vá lại tam quan vỡ nát, tu bổ chủ nghĩa duy vật lung lay trong đầu, nhưng Tiêu Gia Lễ tội nghiệp lại không biết điều đó. Ký ức của chíp bông vẫn dừng lại ở bốn năm trước, cậu cứ ngỡ bí mật thế giới này là một quyển sách chỉ có gia đình ba người gồm cậu, Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ biết.

Vì thế, Tiêu Gia Lễ vội vàng lục tìm ký ức, bắt chước vẻ mặt ông cụ non của Tiêu Niệm, đanh mặt nhìn thẳng vào Tiêu Kinh Phong.

Nhưng ngay sau đó, cậu đột nhiên nhớ lại một chủ đề xa lắc xa lơ mà Tiêu Chẩm Vân từng nhắc tới… Hình như Tiêu Niệm yêu thầm ông mình, tức Chủ tịch Tiêu Kinh Phong đây?

“…”

Bốn năm trôi qua, quan hệ giữa hai người đã tiến triển đến mức nào rồi? Chủ tịch Tiêu có biết tình cảm của Tiêu Niệm không? Có đáp lại không?… Chắc là không đâu nhỉ?

Vậy để không bị lộ tẩy, cậu có cần phải bắt chước ánh mắt của kẻ yêu thầm khi đối diện với người mình đơn phương không, cái kiểu tình tứ, muốn nói lại thôi ý?

Hàng vạn ý nghĩ xoay chuyển trong đầu Tiêu Gia Lễ, cuối cùng cậu thấy chết không sờn ngẩng đầu nhìn trân trân vào mắt Tiêu Kinh Phong, rồi sau đó… sau đó cậu không kiềm chế được mà đỏ bừng hai má, tầm mắt cũng mờ đi, không dám nhìn thẳng vào mặt Tiêu Kinh Phong nữa.

Tiêu Kinh Phong: “…???”

“Ông… ông ơi…” Tiêu Gia Lễ gượng gạo gọi, “Pheromone của ông, nồng quá, con không thở được.”

“…” Tiêu Kinh Phong buông Tiêu Gia Lễ ra, đầy nghi hoặc cho cậu đo tỷ lệ tương thích với mình ——

80%, giống hệt số liệu giữa Tiêu Gia Lễ và Tiêu Chẩm Vân, không sai một li.

“Tưởng Lính gác Bóng tối cơ mà?” Tư Đệ thắc mắc, “Sao đo với ai cũng ra 80% thế này?”

Lính gác Bóng tối đúng là hàng thật giá thật, nhưng có lẽ Tiêu Niệm lo sau này lãnh địa tinh thần của Tiêu Gia Lễ bị tổn thương mà không ai chữa trị, nên đã cố tình thiết lập cho hai Dẫn đường còn lại của nhà họ Tiêu tỷ lệ tương thích cao với cậu. Tính toán cực kỳ cẩn thận, chuẩn bị chu đáo cho người ta.

Tiêu Chẩm Vân vừa cảm động, vừa ghen tị, lại vừa thắc mắc, liệu có ích gì không? Anh là Dẫn đường đã đánh dấu, sức mạnh tinh thần chỉ cấp C. Trấn an bình thường còn được, chứ nếu lãnh địa tinh thần bị tổn thương nặng anh cũng chịu chết. Còn Tiêu Kinh Phong, tuy là Dẫn đường Ánh sáng cấp S chưa đánh dấu, nhưng ổng lại chuyên về tấn công, kỹ thuật trấn an tinh thần có lẽ chỉ ngang ngửa mấy ông lão thợ nề quét sơn.

Hai Dẫn đường thế này tương thích 80% với Tiêu Gia Lễ, rốt cuộc có ích lợi gì?

[CÒN TIẾP]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...