Chương 121.2: Chương kết (Hoàn thành phần chính)
Tư Chử quả thực đã rút được kinh nghiệm xương máu. Đau thì đau thật, nhưng điều cậu chàng trăn trở nhất là rốt cuộc anh trai và chú út tiêm QTA cho cậu chàng, khiến Linh thú của cậu ta hôn mê vĩnh viễn là vì gì.
Sau khi khám tổng quát trên bệnh viện, đầu cậu ta chẳng có lấy nửa khối u, ngoài vấn đề của Tiểu Mộc thì mọi thứ đều bình thường.
Diệp Phỉ Nhiên nhíu mày nói Tư Đệ và Tiêu Chẩm Vân lại mất liên lạc nữa rồi… Chẳng lẽ đi chạy án?
Tư Chử lập tức phản bác: “Sao lại thế được? Chuyện này nhất định có nguyên do. Em chưa nghe Đoạn Bái được tiêm QTA xong thì khối u liên tục thu nhỏ à? Đó có thể coi là kỳ tích trong lịch sử y học, việc này chắc chắn có liên quan mật thiết đến chú út.”
Diệp Phỉ Nhiên: “…”
Hết cứu nổi anh luôn.
Sao em lại mê một tên Lính gác ngốc nghếch như vậy chứ?
Thôi kệ, ngốc do mình chọn, mình phải tự chịu thôi…
Lúc rời khỏi Công đoàn, Tiêu Kinh Phong nổi giận đùng đùng, nhưng hai hôm sau quay về gương mặt lại hiền từ đến lạ. Chú ta yêu thương xoa đầu Tư Chử, chẳng nói chẳng rằng, chỉ giao cho cậu chàng một đống nhiệm vụ nặng nề, còn cho cún con ăn bánh vẽ, dặn dò con phải trở thành một Lính gác không có Linh thú, nhưng mạnh mẽ hơn tất cả Lính gác có Linh thú khác!”
Thêm hai ngày nữa, Tư Đệ quay lại Công đoàn làm việc. Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên lập tức chặn cửa, hỏi anh hai bao giờ Tiểu Mộc mới tỉnh, còn sao chú út không về cùng.
Tư Đệ không tiết lộ chuyện Tiêu Chẩm Vân mua nhà mới đang chờ trang hoàng, chỉ nói một cách đầy bí hiểm: “Đến ngày chó lai sói Tiệp Khắc nên tỉnh, nó sẽ tự khắc tỉnh lại. Lúc đó, em sẽ thấy một phiên bản hoàn toàn mới của nó, nó cũng sẽ thấy một em xuất sắc hơn.”
“… Ồ~~” Tư Chử như bừng nắng hạ, đôi mắt cún tròn xoe sáng rực lên, “Em hiểu rồi ạ, anh hai!”
Nhím Gai đứng ngoài cửa nghe lén phì cười, suýt thì chết sặc.
…
Tiêu Chẩm Vân những tưởng sau khi cốt truyện kết thúc quản trị viên sẽ đi ngay. Nào ngờ Tiêu Niệm lại đòi nghỉ Đông. Tiêu Chẩm Vân lại nghĩ c* cậu luyến tiếc thế giới này nên muốn tranh thủ đi du lịch, ngắm nhìn non sông gấm vóc cho bõ hành trình ở đây… Nhưng anh đã lầm.
Suốt hơn nửa năm sau đó, Tiêu Niệm chẳng thèm đi học, chỉ có ăn không ngồi rồi, nằm ườn trong nhà, lười chảy thây ra.
Quan trọng là nhiều lần Tiêu Chẩm Vân đi ra ngoài về không thấy Tiêu Niệm đâu, phản ứng đầu tiên luôn là: Quản trị viên đã lặng lẽ rời đi không một lời từ biệt. Ai dè mới bùi ngùi một tẹo, Tiêu Niệm đã xách túi đồ ăn ship tận nơi đi vào, hỏi anh đứng ngẩn ngơ giữa sảnh lớn làm gì.
“Sao cậu vẫn chưa đi?” Tiêu Chẩm Vân hỏi.
“Sắp rồi, đi ngay đây.” Tiêu Niệm bực dọc nằm vật ra sofa, “Còn giục nữa là tôi khỏi đi luôn, ở đây ăn gặm tiền dưỡng lão của anh cả đời.”
“…”
Tiêu Chẩm Vân, vốn chẳng có tiền dưỡng lão, cũng đang gặm lương của Tư Đệ nghi hoặc hỏi: “Có phải cậu đang đợi gì không?”
“Hả?” Tiêu Niệm hỏi lại.
“Đợi Linh thú của Tư Chử thức tỉnh sao?” Tiêu Chẩm Vân đoán.
“Cũng gần như thế.” Tiêu Niệm cúi đầu gặm miếng xoài khô, “Lỡ nó không tỉnh được thì tôi còn ở đây dọn bãi chiến trường cho các anh, xem có thể lấy lương đổi lấy cơ hội sửa số liệu không.”
“Thật là tận tâm.” Tiêu Chẩm Vân tán thưởng, “Về sau có nhân viên khác đến khảo sát mức độ hài lòng của khách hàng không? Tôi nhất định sẽ đánh giá cậu 5 sao.”
“…”
…
Xuân đi Thu lại, gần một năm đã trôi qua. Dạo này Tư Chử luôn nói có tiếng chó kêu ư ử vang lên loáng thoáng trong đầu, nhưng khi tiến vào thế giới tinh thần, Tiểu Mộc vẫn đang ngủ say.
Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ hiểu ngay là chó lai sói Tiệp Khắc sắp tỉnh. Sau một năm giả câm vờ điếc, hai người cuối cùng cũng ẩn ý bảo Diệp Phỉ Nhiên rảnh rỗi thì đưa Tư Chử kiểm tra lại cấp bậc đi.
Diệp Phỉ Nhiên chỉ mất nửa giây là hiểu ra vấn đề. Nhìn ánh mắt né tránh và khóe môi hơi nhếch của Tư Đệ, cậu phấn khích đến độ suýt lạc giọng, lập tức gọi điện đặt lịch kiểm tra cấp bậc Lính gác vào sáng sớm mai.
Chỉ có cún con ngốc nghếch là thắc mắc: “Em đang nói chuyện Linh thú với mọi người mà, đi đo cấp bậc làm gì?”
Tối hôm đó về nhà, Tiêu Chẩm Vân không thấy Tiêu Niệm ở phòng khách. Anh đã quá quen, mở cửa phòng ngủ ra thì quả nhiên Tiêu Niệm đang nằm trên giường. Chỉ là tư thế ngủ hôm nay của c* cậu hơi kỳ lạ: quần áo chỉnh tề, chăn gối xếp gọn một bên, hai tay đan lại đặt trước bụng, chân duỗi thẳng tắp, nằm im lìm.
“Thiền đấy à?” Tiêu Chẩm Vân đặt món điểm tâm mang về xuống, “Mang bánh mì cho cậu này. Tư Đệ đúng là nuôi cậu như nuôi con, nhớ cả tiệm bánh cậu thích…”
“Tiêu Chẩm Vân,” Tiêu Niệm bỗng nhiên ngắt lời anh với gương mặt vô cảm. Tiêu Chẩm Vân sững người, lại nghe quản trị viên nói tiếp: “Tôi phải đi rồi.”
Tư Đệ đang thay đồ ngủ trong phòng ngủ ở lầu hai, nghe vậy thì lập tức xuất hiện sau lưng Tiêu Chẩm Vân: “Bây giờ sao? Đột ngột vậy?”
“Đến lúc rồi.” Tiêu Niệm cười nhẹ, “Rất vui được quen biết mọi người.”
Tiêu Chẩm Vân im lặng hồi lâu. Đến khi Tư Đệ nắm lấy tay anh, anh mới chợt cười: “Cậu không ở lại thêm vài ngày để chúng tôi làm tiệc chia tay cho cậu sao? Gọi cả cậu tôi, Nhím Gai, Đoạn Phi đến nữa… Thật ra cũng có thể nói sự thật cho Tư Chử, Tiểu Mộc sắp tỉnh rồi mà.”
“Hết giờ rồi.” Tiêu Niệm chậm rãi nhắm mắt, giọng nói dần trở nên nhẹ tênh và hư ảo, “Chúc phúc cho hai người, chúc phúc cho cả thế giới này nữa…”
Tiêu Chẩm Vân nắm chặt tay Tư Đệ, cho đến khi thấy lồng ngực Tiêu Niệm ngừng phập phồng. Anh nghẹn nào: “Thằng nhỏ… thằng nhỏ để lại cơ thể.”
Tư Đệ ôm lấy anh rồi bước tới kiểm tra dấu hiệu sinh tồn của Tiêu Niệm: “… Không còn nhịp thở, không còn nhịp tim… Quản trị viên đi thật rồi.”
“Nó không đi hẳn đâu.” Tiêu Chẩm Vân bình tĩnh lại, “Nếu vẫn còn cơ thể, thì chắc chắn nó có ý định rảnh sẽ lại về thăm. Một công ty đa thế giới lớn như thế, lẽ nào lại không có dịch vụ hậu mãi định kỳ?”
Tư Đệ im lặng một thoáng, không phản bác mà chỉ cười hùa theo anh: “Vậy cái xác này tính sao? Ngâm bằng formalin để bảo quản à? Kẻo mấy nữa bốc mùi mất.”
Tiêu Chẩm Vân cũng cười. Nhưng ngay khi định trả lời, anh chợt liếc thấy lồng ngực Tiêu Niệm bắt đầu phập phồng trở lại. Anh kinh ngạc quay đầu, Tư Đệ cũng chú ý tới điểm này, vội vàng cúi xuống ấn vào động mạch cổ của Tiêu Niệm.
Mạch đập vững vàng mạnh mẽ.
Chẳng mấy chốc, Tiêu Niệm lại mở mắt lần nữa, ngơ ngác nhìn xung quanh. Tiêu Chẩm Vân buồn cười khoanh tay cúi xuống nhìn c* cậu: “Sao thế, quên lấy đồ gì nên quay lại à? Đừng giả vờ nữa Niệm Niệm, tôi biết cậu luyến tiếc thế giới này mà, hay cứ ở lại đây sống cả đời đi.”
Đôi mắt Tiêu Niệm dần có tiêu cự. c* cậu nhìn người đàn ông trước mặt, như thể hoảng sợ, thốt ra một câu khiến Tiêu Chẩm Vân kinh ngạc lùi về sau: “Thầy Tiêu?”
Sắc mặt Tiêu Chẩm Vân thay đổi, anh không thể tin được quay sang nhìn Tư Đệ.
“Tiêu Niệm” cũng thấy Tư Đệ, vội vàng lễ phép cúi đầu: “Đội trưởng Tư ạ.”
“…” Một đáp án không tưởng hiện ra trong đầu, Tiêu Chẩm Vân như nghẹt thở, cổ họng thắt lại, mãi sau mới ướm hỏi: “Tiêu Gia Lễ?!”
Tiêu Niệm —— Tiêu Gia Lễ rụt rè ngước mắt lên, ngoan ngoãn đáp: “Dạ con đây.”
…
Ngày hôm sau, Tiêu Chẩm Vân và Tư Chử gặp nhau ở bệnh viện.
Tư Chử xin nghỉ để đi đo cấp bậc, còn Tiêu Chẩm Vân đưa Tiêu Gia Lễ đi khám sức khỏe.
Kết quả có rất nhanh. Diệp Phỉ Nhiên hừng hực hứng thú cầm báo cáo chạy đến khu chờ. Thấy Tiêu Chẩm Vân cũng ở đó, cậu lễ phép và cung kính cúi chào anh.
“Tăng rồi, thực sự tăng rồi.” Cậu giơ báo cáo lên cho Tư Chử. Tiêu Chẩm Vân đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chứng kiến một cấp S nữa ra đời.
Nào ngờ Diệp Phỉ Nhiên lại phấn khích hét lên: “A+! Tư Chử, giờ anh là cấp A+ rồi!”
“A+?!” Tư Chử mở báo cáo ra, vui như một đứa trẻ, “Trời ơi, có dấu cộng thật này!…”
Cậu chàng và Tiêu Chẩm Vân đồng thanh nói: “Có khi nào đo sai không?”
Tất nhiên, ý của Tư Chử là sợ đo cao quá, còn ý của Tiêu Chẩm Vân là sợ đo thấp quá.
Anh cũng cầm lấy báo cáo, nhíu mày: “Lẽ ra phải là cấp S mới đúng chứ. Tư Chử, con đi đo lại lần nữa đi.”
Cái đầu nhỏ của Tư Chử hiếm khi linh hoạt một lần, cậu chàng lập tức hiểu ra ngày xưa Tiêu Chẩm Vân tiêm QTA cho mình là muốn giúp cậu ta từ A lên S. Huống hồ khi phản ứng của Tiểu Mộc ngày càng mạnh mẽ, cậu chàng chắc chắn tiếng chó sủa không phải ảo giác. Nghĩa là Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ đã lên kế hoạch để cậu ta thăng cấp mà không phải chịu đau đớn.
Cún con mắt đỏ hoe hoe, cảm nhận được nỗi lòng và ý tốt của anh hai với chú út, suýt thì rơi lệ: “Không, không cần đâu ạ. A+ đã là kỳ tích rồi, việc thăng cấp vốn là chuyện gần như không thể. Vậy là tốt lắm rồi. Chú út, chú đúng là người tuyệt nhất thế gian, có chú là niềm hạnh phúc của đời con.”
Không, chú là bất hạnh lớn nhất đời mày thì có, chú đã biến mày từ cấp S thành A+ rồi!
Nam chính thảm nhất thế giới là đây chứ đâu!
Tiêu Chẩm Vân chưa kịp khuyên thêm, Tiêu Gia Lễ trong thân xác Tiêu Niệm đã khép nép đi vào theo điều dưỡng. Tới giờ cậu vẫn chưa thích nghi được với cơ thể mới, lại luôn bất an và áy náy vì cảm thấy mình như tu hú chiếm tổ. Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ có giải thích thế nào cũng chẳng ăn thua, đành để thời gian giúp cậu thích nghi dần vậy.
Tiêu Niệm sẽ không quay lại nữa, Tiêu Chẩm Vân xoa đầu Tiêu Gia Lễ, nhưng c* cậu đã đưa chíp bông về.
Trên đường về, Tiêu Chẩm Vân hỏi Tiêu Gia Lễ: “Giờ con mới mười hai tuổi, sau này rất có thể sẽ thức tỉnh. Con muốn làm Lính gác, Dẫn đường, hay người bình thường?”
“Thầy Tiêu, sao giọng thầy cứ như thể con có quyền lựa chọn vậy ạ?” Tiêu Gia Lễ cười nhẹ.
Tiêu Chẩm Vân nghiêm túc nói: “Đây là cơ thể Tiêu Niệm để lại cho con, có lẽ con thực sự có thể lựa chọn đấy. Vả lại có phải con lại quên xưng hô không?”
“…” Tiêu Gia Lễ đỏ mặt đáp, “Ba ạ.”
“Ơi.” Tiêu Chẩm Vân sướng rơn người.
Tiêu Gia Lễ không do dự quá lâu, tối đó đã đưa ra lựa chọn trước mặt Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ: “Con vẫn muốn làm Lính gác. Tuy con cũng muốn làm người bình thường, đi lính, nhưng con nhớ Linh thú của mình, nhớ chú đại bàng đầu mào của con hơn.”
Lời còn chưa dứt, Tiêu Gia Lễ đã phát sốt rồi ngất xỉu, đúng chuẩn triệu chứng thức tỉnh.
Tiêu Chẩm Vân vừa lái xe vừa chửi thầm, biết thế kêu thằng c* để mai ăn trưa xong hẵng quyết định, giờ nửa đêm nửa hôm còn phải đưa nó đi bệnh viện. Tư Đệ cười không dứt, tranh thủ hôn lên má anh một cái lúc họ dừng đèn đỏ.
Kết quả thức tỉnh: Lính gác, cấp S, Linh thú là đại bàng đầu mào.
Cuối cùng cậu đã trở thành một Lính gác thực thụ.
Nhưng chữ cấp S to oạch kia lại làm Tiêu Chẩm Vân xốn mắt, anh ghen tị nói: “Tiêu Niệm hào phóng thật đấy. Nếu Tiêu Gia Lễ đòi làm Dẫn đường, chắc chắn nó cũng sẽ là Dẫn đường cấp S. Nếu là người thường, khéo nó phải ngang hàng Đoạn Phi.”
Tư Đệ suy nghĩ một hồi: “Chú nói xem, có lẽ nào… Chú út, hay chú cũng đi đo thử cấp độ sức mạnh tinh thần xem sao?”
“…” Vẻ mặt chắc chắn của Tư Đệ khiến Tiêu Chẩm Vân không tự tin lắm, “Có khả năng đó sao? Với mối quan hệ như nước với lửa giữa tôi và Tiêu Niệm á?”
“Dù sao cũng đến bệnh viện rồi, thử coi sao.”
Tiêu Chẩm Vân tràn trề hy vọng đi theo điều dưỡng vào phòng đo cấp độ.
Rất nhanh sau đó, đã có kết quả.
Tư Đệ và anh hồi hộp liếc nhau, mở trang đầu tiên ra ——
Cấp độ sức mạnh tinh thần: C+
“…”
“Chúc mừng chú, ít nhất cũng thêm một dấu cộng. Quà chia tay của quản trị viên cũng có tâm đấy chứ.”
“… Cảm ơn.”
Tác giả có lời muốn nói:
Kết quê mùa kiểu cả nhà đều vui, vâng, mị chính là kiểu người hai lúa như thế đấy. (Tiêu Niệm: ?)
[HẾT CHƯƠNG 121]
[HOÀN THÀNH PHẦN CHÍNH]
Chúc các chị em 8/3 vui vẻ. Cảm ơn chị em đã đồng hành cùng em đến đây ạ!
