Ngoại truyện 1.3: (tiếp)
Lại là một ngày bình thường, Tiêu Chẩm Vân nhận được thiệp mời đám cưới của Đoạn Bái. Chú rể còn lại đương nhiên là Harold Soo. Trên ảnh cưới, hai người ôm nhau hạnh phúc giữa khung cảnh tuyệt đẹp, cười rạng rỡ và đầy tự do.
Nhờ sự cố QTA năm đó, sau một năm điều trị tích cực, khối u não của Đoạn Bái đã hoàn toàn biến mất. Dù vậy, cậu ta không quay lại cuộc sống bình thường trước kia, mà dứt khoát về với chủ nhân của mình.
Chỉ đến khi sóng yên biển lặng, cậu ta mới bộc bạch mình thực sự biết ơn căn bệnh này. Nó giúp cậu ta hòa giải với em trai, giúp cậu ta bước ra khỏi mịt mù chấp niệm, đạt được ước mơ —— một tiệm hoa bình dị, một mèo, một chó và hai con người.
Nhưng khi ngày vui cả đời của Đoạn Bái gần kề, thì Tiêu Gia Lễ lại có tí vấn đề.
“Ba ơi.” Cậu lí nhí gọi rất thuận mồm, “Con thấy thiệp mời có cả tên ‘Tiêu Niệm’, vậy con có nên đi không ạ? Nếu đi, chắc chắn sẽ gặp Đoạn Phi… Con có thể kể thân phận thật của mình cho cậu ấy được không?”
“Ngốc ạ.” Tiêu Chẩm Vân âu yếm vuốt lớp lông vũ trên cánh tay cậu, “Với trí thông minh của Đoạn Phi, e là ngay khi biết Linh thú của con là đại bàng đầu mào, cậu ta đã lờ mờ nhận ra điều bất thường rồi.”
Tiêu Gia Lễ không tin lắm, vì cậu vẫn nhớ láng máng hồi cấp hai, Đoạn Phi rõ ràng không học giỏi bằng cậu…
Tại hầm gửi xe ở khách sạn tổ chức hôn lễ, Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ tình cờ đụng mặt Đoạn Phi đang mặc thường phục. Cô bạn thanh mai trúc mã Lily của cậu ta cười hì hì chào hỏi họ. Thấy “Tiêu Niệm” đang nép sau lưng Tư Đệ, cô nàng hào hứng tiến lại định ghẹo chú em.
Tiêu Gia Lễ ngượng ngùng vô cùng, lông vũ rụng đầy đất. Chú đại bàng cũng đánh mất vẻ oai phong thường ngày, cuống quýt vỗ đôi cánh dài gần hai mét của mình.
Tiêu Chẩm Vân chưa kịp trêu câu nào, sắc mặt Đoạn Phi đã biến đổi.
Cậu ta không bao giờ nhận lầm, đó chính là Linh thú của Tiêu Gia Lễ, con đại bàng đầu mào chết khi còn chưa kịp đặt tên. Cậu ta cũng không thể nhầm được, thiếu niên trước mắt tuy có gương mặt giống hệt Tiêu Niệm, nhưng từng cử chỉ, hành động đều mang dáng dấp của người bạn học cũ quen thuộc.
Đoạn Phi và Tiêu Chẩm Vân liếc nhau. Trong cuộc giao tiếp ngắn ngủi bằng ánh mắt đó, đồng tử Đoạn Phi run rẩy, đầy vẻ khó tin.
“…Vậy,” Cậu ta cố gắng giải thích chuyện này bằng khoa học, nhưng chỉ tốn công vô ích. Sau một hồi kinh ngạc, Đoạn Phi hỏi vấn đề mà cậu ta quan tâm nhất: “Vậy còn con trai ngài? …Ý tôi là, Tiêu Niệm thật sự ấy.”
“Trước giờ chưa từng có Tiêu Niệm.” Tiêu Chẩm Vân cười, vỗ vai cậu ta.
Câu nói úp mở mà lại đượm mùi triết lý lạ kỳ này khiến Đoạn Phi phải nghiền ngẫm trăn trở mãi. Lily huơ đũa trước mặt cậu ta mấy lần mà cậu ta cũng không chớp mắt. Cô nàng kinh ngạc thốt lên: “Ôi không, Đội trưởng chết máy rồi.”
Giữa buổi lễ, Đoạn Phi ra hành lang thì bắt gặp Tiêu Gia Lễ yên lặng đứng ngoài hít thở không khí cho bớt ồn ào. Thấy cậu ta, phản ứng đầu tiên của cậu là lùi lại, một vòng lông vũ xám trắng mọc hai bên thái dương; nhìn nghiêng trông rất ngầu, nhưng góc chính diện lại hề hước chẳng khác gì cáo Tây Tạng.
Đoạn Phi giữ khuôn mặt lạnh te nhìn xuống Tiêu Gia Lễ. Hiện tại cậu ta gần một mét chín, còn cao hơn Tiêu Chẩm Vân một khúc. Trong khi cơ thể Tiêu Niệm để lại vẫn chưa nhổ giò, chỉ tầm một mét bảy, nhỏ nhắn gầy gò.
Cậu ta nhận ra ánh mắt Tiêu Gia Lễ bắt đầu dao động, vô thức liếc qua vai trái, chân phải và bụng dưới của cậu ta, đó đều là những vị trí cậu ta dính thương khi cả hai bị tập kích năm xưa. Đoạn Phi không kìm được mà bật cười: “Lành hẳn rồi, gần như không để lại di chứng.”
Tiêu Gia Lễ kinh ngạc hé miệng: “Cậu… cậu biết rồi sao? Ba tớ kể cho cậu à?”
“… Cậu gọi ngài Tiêu là ba ư?” nụ cười của Đoạn Phi càng tươi hơn, “Cũng được. Vậy cậu gọi Đội trưởng Tư là gì?”
“Cũng là ba… Nếu có cả hai người thì thêm họ vào nữa.” Tiêu Gia Lễ tiến lại vài bước, ngửa đầu nhìn Đoạn Phi, “Sao cậu cao thế, tớ nhớ trước kia chúng mình cao ngang nhau mà.”
“Tại cậu lùn đi đấy.” Đoạn Phi sóng vai cùng cậu rất đỗi tự nhiên, đi tìm sân thượng yên tĩnh để trò chuyện.
“Cậu vẫn chưa trả lời tớ, làm sao cậu nhận ra thân phận của tớ?”
Đoạn Phi thấy câu hỏi này thừa thãi vô cùng: “Linh thú của cậu rành rành ra đó, cậu tưởng tớ ngu à?”
“… Nhưng Đội trưởng Tư Chử đến thăm tớ ít nhất mười lần mà anh ấy có phát hiện ra đâu.”
Đoạn Phi: “…”
Đoạn Phi: “Cậu có nghĩ đến một khả năng, thật ra anh Tư Chử biết hết tất cả, nhưng anh ấy giả vờ không hiểu không, sông sâu tĩnh lặng lúa chín cúi đầu đó?”
“…”
Tối hôm đó về nhà, Tiêu Gia Lễ kể lại phỏng đoán của Đoạn Phi cho Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ. Tiêu Chẩm Vân phủ nhận rất quyết đoán: “Không bao giờ có chuyện đó. Cún con bị khờ thật đấy. Cậu bạn Đoạn của con chỉ đang giữ thể diện cho Tư Chử thôi.”
Tiêu Gia Lễ quay sang nhìn Tư Đệ, muốn nghe ý kiến của người anh trai thân hơn cả anh ruột của Tư Chử. Tư Đệ nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng không rặn ra được lời dối trá, đành thành thật: “Xin lỗi Gia Lễ, nhưng ba cũng cảm thấy Tiểu Chử đúng là ngốc thật…”
Tiêu Gia Lễ: “…” Đời cún khổ quá.
…
Vì Tiêu Chẩm Vân từng có nhiệm vụ chụp lén Tư Chử nên thiết bị liên lạc Tiêu Niệm để lại chứa đầy những bức ảnh kỳ quặc, phần lớn là ảnh dìm không thẩm nổi. Tuy nhiên, cũng có không ít ảnh cũng tàm tạm. Tần suất Tiêu Niệm xuất hiện trong ảnh còn khá nhiều, mặt c* cậu đanh lại, y như ông cụ non.
Thậm chí còn có một video bấm quay nhầm, nội dung là không biết Tiêu Chẩm Vân làm hỏng chuyện gì mà bị Tiêu Niệm giận dữ mắng xối xả.
Lần đầu xem, Tiêu Gia Lễ còn hào hứng chia sẻ cho hai ông bô. Nào ngờ Tiêu Chẩm Vân lập tức né xa ba thước: “Ba bị nó chửi suốt 4-5 năm, vất vả lắm mới tiễn được nó đi, con còn định dùng di vật của nó để hành hạ ba hả?”
Tiêu Gia Lễ ấm ức bấm pause video, hỏi: “Niệm Niệm thật sự sẽ không bao giờ quay lại nữa ạ?”
“Con đừng chơi cái kiểu tự sát trả lại thân thể cho Tiêu Niệm nhé.” Tiêu Chẩm Vân bỗng cảnh giác. Tư Đệ đang quậy bơ làm bánh kem trong bếp, nghe vậy cũng ló đầu ra: “Chắc không đâu, ngu cỡ nào mới làm mấy trò thánh mẫu vậy chứ?”
Tiêu Gia Lễ từng thật sự nghĩ vậy: “…”
Cậu không dám nói thật, chỉ tiếc nuối bảo: “Vậy là con vĩnh viễn không có cơ hội nói lời cảm ơn với Niệm Niệm sao?”
Tư Đệ đeo tạp dề đi tới cạnh cậu, xoa mái tóc đen của cậu, làm bột mì dính đầy tóc Tiêu Gia Lễ.
Tiêu Gia Lễ: “…”
Sự thật chứng minh, riêng việc đưa ra tối ý thì không ai vượt mặt được Tiêu Chẩm Vân. Anh ngẫm ngợi một thoáng rồi xúi dại: “Hay là con đúc một bức tượng nhỏ cho Niệm Niệm, ngày ngày nói chuyện với bức tượng đó. Biết đâu ở Cục Quản lý Thế giới, nó có thể nghe thấy tiếng của con qua cách này?”
Tư Đệ: “…”
Tư Đệ: “Như thờ Bồ Tát ấy hả?”
Tiêu Chẩm Vân chớp mắt đầy vô tội.
Ngày hôm sau, Tiêu Gia Lễ mang thiết bị liên lạc của Tiêu Niệm ra ngoài. Một tuần sau, cậu ôm về một bức tượng điêu khắc Tiêu Niệm to bằng cái cúp vô địch.
Tiêu Chẩm Vân tò mò đi vào phòng cậu, thấy trước bức tượng bày mấy quả quýt đường, một hộp kẹo bạc hà và một ly trà sữa —— nghe nói đều là những thứ Tiêu Niệm thích. Bài trí chuyên nghiệp đến mức anh cũng muốn thắp nén hương vái mấy vái, rồi lập một cái bài vị ghi: Quản trị viên thế giới Tiêu Niệm an nghỉ tại đây.
…
Không biết có phải thành ý của Tiêu Gia Lễ đã cảm động đất trời không, hay vì ngày ngày cậu cứ lầm rầm “Niệm Niệm” ới “Niệm Niệm” ời với pho tượng cạnh mình, mà quản trị viên ở tít chín tầng mây xanh cũng phát phiền.
Lại là một ngày rất bình thường, giản đơn như bao ngày khác, nhưng cũng đặc biệt hơn tất thảy. Tiêu Gia Lễ đã quen với việc quét tước văn phòng Chủ tịch vào sáng sớm, hát ngân nga mở mã khoá cửa phòng. Cậu tính đặt bữa sáng xuống bàn làm việc như mọi khi thì chợt nhận ra điều bất thường. Cậu nghe thấy tiếng thở rất nhỏ nhưng đều đặn phát ra từ phòng nghỉ bên trong. Cậu giật giật mũi, còn ngửi được mùi trai lạ.
Đầu Tiêu Gia Lễ xù lông vũ, bước chân cứng đờ, rón ra rón rén lùi ra khỏi cửa.
Văn phòng Chủ tịch vốn chỉ nhận vân tay của hai người: một là chính Tiêu Kinh Phong, hai là cậu. Mật mã thay đổi theo thời gian thực, chỉ gửi về thiết bị của Tiêu Kinh Phong. Điều này có nghĩa tên đàn ông lạ mặt kia chắc chắn được Chủ tịch đưa vào… Đưa trai lạ về ngủ trong gian nghỉ của văn phòng…
Không được, không được nghĩ tiếp. Tiêu Gia Lễ đứng ngây người trước cửa với vẻ mặt thảng thốt, đột nhiên nghe ai đó gọi tên mình. Quay đầu lại, cậu thấy ông thầy hờ Nhím Gai đang nghênh ngang bước tới.
“Gia Lễ, lại tới làm con sen cho lão lừa trắng à?”
Tiêu Gia Lễ vội vàng suỵt Nhím Gai, thầm thì: “Nhỏ tiếng thôi!”
Hàng lông mày của Nhím Gai lập tức chau vào nhau, anh chàng cũng hạ giọng: “Sao đấy?”
“Bên trong có người.” Tiêu Gia Lễ vừa nói vừa khua chân múa tay, “Một người đàn ông, lạ, đang ngủ trên giường trong phòng nghỉ của ông em.”
“Ủ ôi, cây già nở hoa hả?” Nhím Gai hứng khởi lên liền, “Người biến dị hay người thường?”
Tiêu Gia Lễ hồi tưởng lại: “Chắc là người thường…”
Mười phút sau, tin đồn Chủ tịch Tiêu Kinh Phong già mà dê đưa trai bao mới quen từ hộp đêm về văn phòng để á hự đã lan truyền khắp Công đoàn. Nghe nói cậu Lính gác Đại bàng luôn cần mẫn dọn dẹp văn phòng cho chủ tịch còn quét ra tận bảy cái vỏ bao cao su dưới gầm giường, cái nào cũng đầy ặc.
——Dẫn đường Ánh sáng cấp S đầu bốn đít chơi vơi chưa có đôi có cặp, đúng là vã quá mà.
Kết quả rất rõ ràng, Tiêu Kinh Phong lôi Nhím Gai ra tẩm quất một trận nên thân ngay trước mặt Tiêu Gia Lễ. Chíp bông run bần bật cuối cùng cũng được tận mắt chứng kiến roi quất rắn Tiêu Chẩm Vân từng nhắc tới.
Ba ơi, Dẫn đường Ánh sáng đáng sợ quá, con không muốn tìm Dẫn đường nữa đâu QAQ.
Giải quyết xong Nhím Gai, Tiêu Kinh Phong sầm mặt đi giải quyết người lạ trong văn phòng.
Phía sau chú ta là đám quản lý và thành viên các chiến đội đến hóng hớt, bao gồm cả Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ làm gương dẫn đầu. Đáng sợ nhất là hôm nay Đoạn Phi có cuộc họp với Công đoàn Đặc công nên cũng có mặt. Cậu ta quân phục chỉnh tề, đứng hóng trực tiếp bí mật hường phấn của Chủ tịch Công đoàn.
Để ngăn tin đồn lan xa, Tiêu Kinh Phong mở cửa trước mặt đám đông, phát hiện có người nằm trên giường thật. Hơn nữa bên ngoài ầm ĩ ỏm tỏi, nhưng hắn ta vẫn ngủ ngon lành.
Tiêu Chẩm Vân khẽ nhướng mày, hỏi Tư Đệ qua liên kết tinh thần: Trông thế nào, thấy rõ không?
Tư Đệ nheo mắt: Tóc đen, nghe tiếng thở thì còn rất trẻ.
Tiêu Kinh Phong nghi hoặc bước lên trước, đi đến mép giường, cúi đầu thì thấy một gương mặt trai trẻ. Mái tóc đen mềm mại xõa trên gối, người nọ đang nằm nghiêng, mặc nguyên quần áo mà ngủ.
“Dậy đi.” Chú ta lay vai chàng thanh niên. Chẳng bao lâu sau, người nọ khẽ r*n r* rồi chậm rãi mở mắt ra.
Một màu tím violet tuyệt đẹp.
“Cậu là ai? Tại sao lại ngủ ở đây?” Tiêu Kinh Phong hỏi, “Cậu vào đây bằng cách nào?”
[CÒN TIẾP]


