Ngoại truyện 1.4: Kết
Cậu thanh niên không trả lời ngay. Đôi mắt như đá quý của cậu ta quét qua Tiêu Kinh Phong và đám đông phía sau, cuối cùng dừng lại chuẩn xác ở một Dẫn đường tóc đen.
Khoảnh khắc Tiêu Chẩm Vân chạm mắt với thanh niên xa lạ này, anh đột nhiên cảm nhận được sự quen thuộc đậm nét và hoài niệm vô vàn. Anh thấy đôi mắt cậu thanh niên như biết nói, hơn nữa nội dung là:
Hôm nay tao phải giết hết lũ chúng bay.
“!” Nụ cười trên mặt Tiêu Chẩm Vân cứng đờ vì sửng sốt.
Tư Đệ cũng để ý ánh mắt của cậu thanh niên. Hắn im lặng che Tiêu Chẩm Vân đằng sau, nhưng giây tiếp theo lại nghe thấy suy nghĩ kinh ngạc của Tiêu Chẩm Vân vọng vào tai mình theo liên kết tinh thần: Tiêu Niệm! Tư Đệ, tên này chính là Tiêu Niệm!
“!!” Vẻ mặt thù địch của Tư Đệ cứng đờ, được thay thế bởi sự ngượng ngùng hết sức quen thuộc.
Tư Đệ: Chú chắc chứ?? Sao chú nhận ra được?
Tiêu Chẩm Vân: Mặt thì lạ, nhưng khí chất, biểu cảm, động tác đó, chẳng lẽ không giống sao?
Tư Đệ: Nghe chú nói vậy, em nhớ lại Tiêu Niệm… đúng là rất giống.
Tiêu Chẩm Vân: Chắc chắn là nó rồi. Nếu sai tôi xin phạt mình không ch*ch nhau với em một tháng!
Tư Đệ: … Chú tự phạt mình thì đừng có lôi em vào được không? Em rất muốn ch*ch nhau với chú mà.
Bên kia, Tiêu Kinh Phong vẫn đang tra hỏi thân phận của cậu thanh niên. Tiêu Chẩm Vân rơi vào đường cùng, cố đấm ăn xôi bước tới: “Xin lỗi Chủ tịch, đây là em trai một người bạn của con.”
Ngay lập tức, vô số ánh mắt đổ dồn vào anh. Tiêu Chẩm Vân thản nhiên bịa chuyện: “Chắc hôm qua thằng bé đến Công đoàn tìm con rồi đi lạc, vô tình bị nhốt trong văn phòng của cậu.”
Một vị quản lý hóng hớt xì xào: “Thế mà cũng nghe được hả?”
“Hôm qua người khoá cửa phòng Chủ tịch là Han Bang mà?” Tiêu Chẩm Vân quen thói đổ tội, “Đội phó Han làm ra chuyện gì mà chẳng bình thường?”
Câu này đúng là chân lý, không ai cãi nổi.
Tiêu Kinh Phong cảm thấy lời Tiêu Chẩm Vân có ẩn ý, chú ta quay lại nhìn cậu thanh niên. Cậu ta cũng gật đầu, ngoan ngoãn gọi: “Chú Tiêu ạ.”
Nếu sự thật đã sáng tỏ thì không cần biết có phải “thật” hay không, những người còn lại cũng không có lý do ở lại nữa. Họ nhanh chóng tan tác chim muông, kẻo bị Chủ tịch ghim. Trong phòng chỉ còn cậu thanh niên, ba người nhà họ Tiêu là Tiêu Chẩm Vân, Tiêu Kinh Phong, Tiêu Gia Lễ, thêm chàng rể Tư Đệ, Nhím Gai rất thức thời và Đoạn Phi đang phân vân nên đi hay ở.
Tiêu Chẩm Vân xoay người ngoắc tay ra hiệu, Đoạn Phi dứt khoát bước vào rồi tiện tay khóa trái cửa.
“Tiêu Niệm.” Tiêu Chẩm Vân khẽ cười, “Cậu quay lại làm gì, cung cấp dịch vụ hậu mãi à?”
Câu này vừa thốt ra, trừ Tư Đệ, những người còn lại đều như gặp ma, đồng loạt quay sang nhìn chàng thanh niên lạ mặt.
“Đúng vậy, về xem Tiêu Gia Lễ sống thế nào.” Tiêu Niệm thản nhiên chấp nhận mọi ánh nhìn.
“Niệm Niệm, là anh thật đó sao?!” Người xúc động nhất là Tiêu Gia Lễ, hai bên thái dương cậu lại mọc ra một vòng lông vũ ngốc nghếch, “Đây là hình dáng thật của anh à? Hóa ra trông anh như thế này!”
(Thực ra Tiêu Niệm lớn hơn Tiêu Gia Lễ, giờ ngoại hình cũng vậy nên em đổi lại xưng hô. Chị em thông cảm tiếng Tàu cũng chỉ có wo ni thôi nó thích làm gì thì làm chứ Tiếng Việt phải phân rõ)
Tiêu Kinh Phong và Đoạn Phi thuộc một kiểu người: khi gặp chuyện ngoài dự tính, phản ứng đầu tiên là bình tĩnh suy nghĩ và đánh giá cục diện. Cả hai cùng nhíu mày, lặng lẽ quan sát kẻ được gọi là “Tiêu Niệm” này.
Về phần Nhím Gai, không ai hiểu nổi mạch suy nghĩ của Lính gác bóng tối. Anh chàng hăng hái sáp lại gần hỏi Tiêu Niệm xem công ty có tuyển người không, làm sao để vào làm, phúc lợi thế nào.
“Chỉ cần không phải quản lý bộ phận của nó viết phần 2 cho thế giới này, bắt Tiêu Gia Lễ làm nam chính, ép chúng ta diễn theo cốt truyện là được.” Tiêu Chẩm Vân mỏi chân, đi tới sofa ngồi.
Vừa dứt lời, Tiêu Niệm bỗng nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.
Sau hồi lâu im lặng, cậu thở dài, lật tay một cái, một cuốn sách bìa cứng xuất hiện: “Tiêu Chẩm Vân, anh có biết mồm anh thối lắm không?”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
“Lừa anh thôi.” Tiêu Niệm bỗng xòe tay, cuốn sách lập tức biến mất, “Đây là kịch bản của thế giới khác.”
Thiên Lộc xuất hiện sau lưng Tiêu Niệm, hung hăng húc sừng vào lưng cậu ta.
“Vậy nên cậu tranh thủ trước khi đến thế giới tiếp theo làm nhiệm vụ, ghé qua đây thăm chúng tôi à?” Tư Đệ hỏi.
“Ờ đấy.” Tiêu Niệm gật đầu.
“Phải đi luôn à? Vậy anh còn quay lại nữa không?” Tiêu Gia Lễ vội vàng xen vào, “Niệm Niệm, cảm ơn anh. Em luôn muốn cảm ơn anh trực tiếp. Em biết những gì anh cho em chỉ cảm ơn suông thì không xuể được, nhưng em nhất định phải nói.”
“Đủ rồi đủ rồi, nghe phát chán rồi, cảm ơn với chả cảm huệ, chai hết cả tai.” Tiêu Niệm giả vờ bực bội đáp.
“…” Tiêu Gia Lễ đỏ mặt, “Vậy là những gì em nói với tượng của anh, anh thực sự nghe được hết ạ?”
“Sao mặt ku đỏ thế?” Nhím Gai thắc mắc, “Chả lẽ ku lọ trước tượng?”
Tiêu Niệm: “…”
“Không có!” Tiêu Gia Lễ cãi ngay.
Tiêu Chẩm Vân không chịu được cảnh thằng cha rắn thối bắt nạt con mình, mắng ngay: “Cậu tưởng ai cũng b**n th** như cậu à.”
Nhím Gai hừ một tiếng: “Tôi b**n th** bằng anh chắc?”
“Tôi b**n th** là do cốt truyện bắt thế, tôi chỉ diễn thôi. Còn cậu b**n th** từ trong tâm khảm, hàng thật giá thật.”
…
Đoạn Phi vẫn chưa được nghe giải thích về căn nguyên thế giới một cách hệ thống. Trước hôm nay, mọi thứ chỉ là những mảnh ghép từ vài câu nói của người trong cuộc, kết hợp với suy đoán của cậu ta. Nhưng giờ đây, vô số khái niệm vượt xa lẽ thường đột nhiên bị nhồi nhét vào đầu, khiến người thông minh duy nhất trong quyển truyện này cũng cảm thấy hơi khó tiêu.
“Hôm nay mọi người đông đủ ghê.” Tiêu Chẩm Vân bỗng cười, “Hiện tại những nhân vật quan trọng chưa biết đến sự tồn tại của thế giới trong sách và cốt truyện chỉ còn hai nam chính Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên thôi.”
Đúng là chưa thấy cặp nam chính nào thảm như vậy.
…
Ban đầu Tiêu Chẩm Vân cứ ngỡ Tiêu Niệm còn nhiệm vụ nên gặp họ xong là phải về luôn, trước khi đi còn nuối tiếc trình diễn một màn biến mất tại trận như sắp cưỡi hạc về Tây.
Ai dè c* cậu chẳng có vẻ gì là phải vội về thế giới mới, tự nhiên như cô tiên chạy đến nhà mới của anh, ở một mạch nửa tháng trời, quan trọng là vẫn chưa có dấu hiệu muốn đi.
“Cậu nói thật với tôi đi, có phải cậu bị đuổi việc rồi không?” Tiêu Chẩm Vân nhịn không được hỏi, “Nên mới ăn vạ ở đây không chịu đi.”
Tiêu Niệm tặc lưỡi: “Chỉ cần không xuất hiện trường hợp ngoài ý muốn như anh, thì việc giám sát một thế giới mới ra đời thực ra rất đơn giản, tôi cũng chẳng cần phải vào tận thế giới đó. Nên tôi ở đây thêm vài ngày có sao đâu? Lúc tôi mới về anh tử tế săn sóc biết bao, còn gọi tôi là Niệm Niệm, giờ mới mấy ngày đã đuổi khách rồi à?”
“Ba không có ý đó đâu.” Đứa con hiếu thảo Tiêu Gia Lễ vội vàng làm trung gian hòa giải mối quan hệ gay gắt giữa ba và anh trai, “Niệm Niệm muốn ở bao lâu cũng được, tốt nhất là ở luôn đây đi.”
“Đúng vậy,” Tư Đệ cười nói, “Bị đuổi việc cũng không sao, bọn tôi sẽ trộm máy ức chế giác quan để nuôi cậu.”
“Không bị đuổi, nhưng mất thưởng cuối năm rồi.” Tiêu Niệm thở dài.
Tiêu Gia Lễ bất bình thay: “Tại sao chứ! Anh làm việc tận tâm như vậy, lại còn tốt bụng nữa, đáng lẽ phải thăng chức tăng lương mới phải!”
Tiêu Niệm giơ tay vờ như đang cầm báo cáo công việc, dõng dạc đọc bằng giọng nghiêm túc: “Giải trình tình hình biến động giữa cốt truyện nguyên tác và thực tế của thế giới số 7405 gửi Cục Quản lý: Mức độ hoàn thành cốt truyện của thế giới 7405 đạt 62,54%. Nguyên nhân tồn tại sai lệch lớn là do vách ngăn thế giới bị hư hại, dẫn đến một linh hồn từ thế giới số 9471 xâm nhập. Linh hồn này đã thay thế nhân vật ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong nguyên tác, vô tình cứu sống 1, 2, 3… 8 Lính gác, Dẫn đường và người thường vốn đã bỏ mạng. Trong đó bao gồm 01 anh trai nam chính, 01 nhân vật nam phụ quan trọng, 01 phản diện lớn cuối truyện, 01 phản diện nhỏ, và 01 kẻ hóng hớt thuộc tuýp chaotic neutral. Trên đây là báo cáo tình hình.”
“Sếp nhà mấy người dễ tính thật.” Tư Đệ bình luận, “Chỉ trừ thưởng chứ không cho cút luôn.”
“Ấy, ấy ấy, đừng nhắc mấy chuyện không vui đó nữa.” Tiêu Gia Lễ lại ra mặt phá tan bầu không khí gượng gạo. Chíp bông quả thực rầu thúi ruột vì cái nhà này, “Hay là, nhân hôm nay cả nhà được nghỉ, mình đi chơi nhé? Mọi người có muốn đi đâu không?”
Cậu đồng thời nhận được ba câu “Không”.
Cực chẳng đã, Tiêu Gia Lễ đành cầu cứu sư phụ Nhím Gai. Đây quả thực là sai lầm to bự, vì ngay giây sau, Nhím Ga hồ hởi gia nhập gia đình hỗn loạn này, còn đề xuất:
“Đi chứ! Có công viên giải trí lớn mới mở ở ngoại ô ấy, nghe nói nhiều trò cảm giác mạnh k*ch th*ch lắm!”
Tác giả có lời muốn nói:
Vậy nên ngoại truyện sau sẽ là motif hẹn hò ở công viên giải trí đã viết nhoè, chuyên đề đặc biệt về tình yêu ngọt ngào của Chẩm Vân và 4D!!!!
[HẾT NGOẠI TRUYỆN 1]
