Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 2



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 2: Thành kính phân ưu

Giác quan của Lính gác rất nhạy bén, họ cực kỳ thích yên tĩnh. Khu nguy kịch của bệnh viện tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng bánh xe lăn di chuyển chầm chậm dọc hành lang. Bầu không khí ngột ngạt và bí bách bao trùm bên ngoài phòng cấp cứu. Tư Chử mấy hôm trước còn tràn trề sinh lực, nay lại như cọng cỏ héo úa. Cậu chàng dán mắt vào bóng đèn đỏ trước cửa phòng cấp cứu. Hình thái tinh thần của cậu ta – một con chó lai sói Tiệp Khắc, cũng nằm rũ rượi dưới chân cậu chàng, tai đuôi cụp ngủm.

czechoslovakian-wolfdog-wolf-head-sad-260nw-764465776

Cha mẹ Tư Chử đều ở nước ngoài, họ đang vội vã về ngay trong đêm. Tiêu Chẩm Vân có thể coi là người thân duy nhất bên cạnh cậu ta lúc này.

“Tiểu Chử.” Giọng nói dịu dàng ấm áp khiến Tư Chử tỉnh táo lại. Đôi mắt trống rỗng thất thần của cậu chàng dần lấy lại tiêu cự. Giọng cậu ta khàn khàn, thậm chí còn hơi nức nở, “Chú út, chú út!”

Cậu chàng khuỵu xuống sà vào lòng Tiêu Chẩm Vân, khóc nấc lên: “Lúc anh con bị đẩy vào phòng, bác sĩ bảo con phải chuẩn bị tinh thần… Có phải anh con… có phải anh con sắp chết không ạ?”

Tiêu Chẩm Vân cúi người, dịu dàng ôm vai Tư Chử, mái tóc đen dài mượt mà xõa xuống theo động tác của anh. Anh vuốt mái tóc ngắn xù xì ráp tay của cậu Lính gác, an ủi: “Không sao đâu, đừng sợ.”

Chó lai sói cũng gượng dậy, ủ rũ cụp đuôi bước tới l**m má Tư Chử.

Không lâu sau, Diệp Phi Nhiên và thư ký của bố Tư Chử cùng lúc xuất hiện ở bệnh viện. Cái đuôi lông vũ sặc sỡ siêu dài mọc đằng sau thắt lưng Diệp Phỉ Nhiên, chóp lông viền xanh như quầng mắt. Cậu đành phải kéo phéc mơ tuya ở sau quần xuống, giải phóng trạng thái dung hợp Linh thú mà cậu không kìm hãm được do quá kích động.

Mắt cậu đỏ hoe, cậu lặng yên nắm lấy tay Tư Chử. Thư ký thì kính cẩn gật đầu với Tiêu Chẩm Vân: “Thưa Phó chủ tịch, thưa cậu Tư Chử, chúng tôi đã liên hệ với ba Dẫn đường cấp S, họ đang trên đường tới đây. Tháp Trắng và Công đoàn cũng đang tích cực liên hệ với các Dẫn đường cấp cao để chạy chữa cho cậu Tư Đệ. Mong hai người chú ý sức khỏe.”

Thứ gây nguy hiểm đến tính mạng Lính gác thường không phải thương tích trên cơ thể. Khả năng tự phục hồi siêu việt của họ luôn làm nên kỳ tích vượt cạn thành công. Chỉ khi tâm trí bị tổn thương, mạng sống của họ mới thật sự bị đe dọa. Vấn đề then chốt nhất bây giờ là có tìm được Dẫn đường cấp cao và tương thích tốt với Tư Đệ để trùng tu lại thế giới tinh thần của hắn hay không.

Tiêu Chẩm Vân đã biết kết quả cuối cùng đêm nay từ trước, nhưng vẫn chẳng biểu lộ chút nào qua nét mặt. Thư ký liếc anh, đột nhiên nghi hoặc hỏi một câu: “Phó chủ tịch, ngài thấy nóng lắm ạ?”

“Hả?” Tiêu Chẩm Vân khó hiểu quay sang nhìn anh ta, bấy giờ mới phát hiện mình đã vô thức cởi hai cúc áo, để lộ xương quai xanh thẳng tắp. Lúc này, tay anh đang đặt trên chiếc cúc thứ ba, đã cởi nửa chừng. Cơ thể ốm yếu bệnh tật của anh không chịu được lạnh, nên bình thường ra ngoài anh toàn trùm kín mít, bởi vậy dáng vẻ áo xống xộc xệch bây giờ trông rất đỗi lạ lùng.

Nghe thư ký nói thế, Tiêu Chẩm Vân cuối cùng cũng nhận ra toàn thân mình đang sốt xình xịch. Hơi nóng khiến đầu óc anh ì ạch hẳn.

“Ngài ốm à? Có cần đi nghỉ trước không ạ?”

“…Tôi không sao.” Tiêu Chẩm Vân đỡ trán, xua tay. Anh vẫn chưa đi được. Theo cốt truyện gốc, anh phải ở cạnh Tư Chử cho đến khi bác sĩ báo tin Tư Đệ mất.

“Chú út, chú đi nghỉ đi ạ.” Tư Chử mắt đỏ hoe nói. “Sức khỏe chú yếu mà. Con và Phỉ Nhiên ở lại đây là được rồi ạ.”

“Không,” Tiêu Chẩm Vân dứt khoát chối từ. “Chú sẽ ở lại với hai đứa.”

Thấy thái độ kiên quyết của anh, mọi người cũng thôi không thuyết phục anh nữa. Tuy nhiên, tình trạng của Tiêu Chẩm Vân mỗi lúc một tệ đi. Trong vòng chưa đến bảy tám phút, anh đã th* d*c nặng nề, ngực phập phồng mãnh liệt, rặng đỏ trên gò má lan tới gáy.

Thư ký không phải Lính gác hay Dẫn đường, mà chỉ là người thường. Tuy nhiên hai con trai của sếp đều là Lính gác, được mưa dầm thấm lâu, anh ta cũng có hiểu biết kha khá về người biến bị. Trạng thái hiện tại của Tiêu Chẩm Vân cực kỳ giống cơn đ*ng d*c Ghép đôi, nhưng… chẳng phải phó chủ tịch đã bị tổn thương nghiêm trọng sau vụ bắt cóc hồi bé, ngâm nước biển xuyên đêm giữa mùa Đông rồi sao? Lãnh địa tinh thần của anh ta biến mất rồi, còn gì để đ*ng d*c với Ghép đôi nữa?

Hơn nữa, các cơn đ*ng d*c Ghép đôi của Dẫn đường đều do Lính gác có tỷ lệ phù hợp cao k*ch th*ch. Quanh đây lấy đâu ra Lính gác nào như thế?

Mấu chốt là tới kỳ Kết đôi, chắc chắn cơ thể sẽ có biểu hiện lạ thường… Thư ký bối rối liếc nhìn bụng dưới của Tiêu Chẩm Vân. Chỗ đấy vẫn phẳng lì, chẳng có phản ứng gì ráo.

Sau mấy hồi tra tấn, Tiêu Chẩm Vân quyết định đi tìm phòng nghỉ nằm một lát cho đỡ. Dù gì cốt truyện cũng đâu quan trọng bằng cái mạng của anh? Thư ký cũng chẳng nhiều lời, ra quầy làm thủ tục rất mau lẹ gọn gàng, đặt một phòng bệnh sạch sẽ cho Tiêu Chẩm Vân. Sau khi dìu anh nằm xuống, thư ký quay người toan chạy về phòng cấp cứu để giám sát tình hình.

“Đợi đã, bao giờ có tin Tư Đệ ch…” Cái đầu nóng rẫy của anh chập mạch, suýt thì buột miệng: ‘có tin Tư Đệ chết’, may mà kịp thời sửa miệng. “chuyển biến thì gọi tôi dậy….”

“Vâng, thưa phó chủ tịch.” Thư ký đóng cửa lại.

Nằm trên giường, Tiêu Chẩm Vân không lập tức thiếp đi ngay. Anh cảm thấy cơn ốm này đến tình cờ và bất ngờ quá. Anh vừa rủa thầm sao mình lại nhập vào cái xác của nợ này, vừa gian nan điều khiển thiết bị liên lạc, tính gọi điện cho thằng cha quản lý đang say giấc ở nhà.

Mồ hôi nóng làm mờ tầm nhìn của anh, hàng mi ẩm ướt dính thành từng cục. Tiêu Chẩm Vân đưa tay lau mồ hôi nơi khóe mắt, định tập trung tìm kiếm cái tên trong danh bạ, nhưng đột nhiên liếc thấy một thứ kỳ quái. Anh sợ tới mức giật bắn người, quay sang nhìn, chỉ thấy một con chó đen cao chừng hai mét bỗng dưng xuất hiện trong phòng, đang nhòm anh lom lom.

Không, đấy không phải chó. Mõm nó dài và hẹp, mắt lóe lên vẻ hung dữ độc địa. Nó rõ ràng là một con sói đang độ sung sức. Khi con sói chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, Tiêu Chẩm Vân mới nhận ra điểm khác biệt của nó – khuôn mặt nó chia làm hai nửa, bên trái trắng xám, bên phải đen tuyền. Một bộ mặt âm dương rõ ràng, như bổ đôi một con sói trắng và một con sói đen, mỗi con lấy một nửa rồi nhào lại với nhau.

Nửa trắng xám khảm một con mắt thú màu xanh dương, còn nửa đen thì có mắt vàng. Khuôn mặt quả thực thể hiện rõ nét hai thái cực âm dương, nhưng cơ thể lại đen thùi lùi, lông tóc bóng mượt. Tứ chi và phần bụng của nó thon gọn săn chắc nhưng khỏe mạnh dẻo dai, tràn đầy sức sống. Tiêu Chẩm Vân chắc chắn một con sói này có thể cắn chết ba thằng như anh.

90% thú vật xuất hiện trong Bệnh viện Người Biến dị không phải động vật thật, mà là Linh thú tinh thần của Lính gác và Dẫn đường. Linh thú của Dẫn đường thường là động vật ăn cỏ hoặc động vật ăn tạp hiền lành, còn bên Lính gác thì hay là động vật ăn thịt. Con sói dữ này hiển nhiên là hình thái tâm linh của Lính gác.

Chẳng hiểu sao nó lại chạy vào phòng nghỉ của Tiêu Chẩm Vân, hơn nữa anh chắc chắn trước khi đi thư ký đã kiểm tra và khóa tất cả cửa nẻo trong phòng.

Con sói đen hung hãn tiến đến, đôi mắt ngập tràn vẻ tham lam và hung ác. Móng vuốt to nặng của nó giẫm lên nền gạch, như thể giây tiếp theo sẽ lồng lên cạp đứt họng Tiêu Chẩm Vân.

Tiêu Chẩm Vân không hề do dự trở tay ấn chuông gọi y tá đầu giường. Nhưng điều khiến anh vô cùng ngạc nhiên là, đầu giường không có chuông, thậm chí giờ còn chẳng có giường. Anh đang ngồi giữa hư vô, xung quanh chỉ có con sói trước mắt.

Cảnh tượng kỳ quái siêu nhiên này khiến Tiêu Chẩm Vân nhất thời hoảng loạn, nhưng anh nhanh chóng nhận ra tình huống hiện tại chắc chắn có liên quan đến lãnh địa tinh thần của Lính Gác hoặc Dẫn đường nào đó. Thân xác anh vẫn ở trong phòng bệnh, mê man bất tỉnh, còn ý thức thì bị kéo vào nơi quái dị này.

Đớn một cái là, dù đã vào thế giới tinh thần, nhưng đôi chân anh vẫn tê liệt không thể hoạt động.

Con sói đen không cho anh nhiều thời gian để suy nghĩ. Nó phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp, nhe nanh nhọn khiến khuôn mặt càng thêm dữ tợn. Hai chân sau của nó gập lại, như tư thế chuẩn bị nhảy lên. Tiêu Chẩm Vân phản ứng ngay, một con hươu vai cao ngang người anh đột nhiên xuất hiện đằng sau anh. Nó vung cặp gạc nâu vàng to dài cứng cáp trên đầu, những nhánh sừng nhọn hoắt chỉa về phía trước.

Đây là Linh thú của Tiêu Chẩm Vân: Một con hươu không rõ chủng tộc, như bước ra từ cổ tích thần thoại.

ac2134bda8786ad53366fcb4ff0a3ad4

Chú hươu vừa xuất hiện là uy phong lẫm liệt chắn trước chủ nhân. Nó cúi đầu, chĩa cặp sừng cứng cáp nhọn hoắt về phía con sói, uy h**p kẻ kia đừng hành động dại dột.

Nhưng sói đen không hề tỏ ra sợ hãi. Nó gầm lên rồi lao về phía trước, hàm răng sắc nhọn nhằm vào cái cổ mảnh khảnh của con hươu. Hươu ta cũng không cam lòng yếu thế, nó nghiêng đầu húc sừng vào phần bụng yếu ớt của con sói. Hươu bị sói cào mấy vết, đồng thời cũng đạp mạnh vào đầu sói.

Tiêu Chẩm Vân không muốn bị cuốn vào cuộc chiến giữa hai Linh Thú, nhưng cũng không muốn phải nhục nhã trườn bò bằng tay. May thay, sói đen hóa ra lại là một đứa thùng rỗng kêu to. Chẳng hiểu sao nó nhanh chóng khuất phục trước chú hươu. Nó nằm ngửa ra đất, chổng bốn vó lên trời, khoe cái bụng lông tơ mềm mại, r*n r* chịu thua dưới thân hươu như một con thú non.

Hươu ta rõ ràng rất đẹp lòng trước tiếng ư ử này. Nó lia mắt xuống con sói đen thất thế, hàng mi dày che khuất đôi ngươi. Một lát sau, nó bỗng dưng hạ mình, hửi hửi sói đen. Sói đen cũng vội quay ra, giựt giựt mõm, hít hà mé cổ con hươu.

Vì phải giữ bí mật nên Tiêu Chẩm Vân chưa bao giờ để lộ hình thái tinh thần của mình trước mặt bất kỳ ai ngoài quản trị viên thế giới. Có lẽ đây là Linh thú đầu tiên mà chú hươu của anh được tiếp xúc, tò mò cũng là lẽ thường.

Hai con vật ngửi nhau một lúc lâu. Sau đó, như thể đã đạt được thỏa thuận gì đấy, đuôi sói đen bỗng dưng quẫy qua quẫy lại. Nó giơ chân trước lên đạp nhẹ vào hai bên ngực con hươu. Hươu ta khuỵu chân ngồi xuống cạnh sói, thè lưỡi l**m phần lông đầu đen tuyền rối bù do mới choảng nhau của con sói. Sói ta sung sướng nhắm mắt lại, trìu mến cọ cọ vào má hươu. Nhưng hươu ta không mặn mà lắm mà ngửa đầu né ra sau. Tiếc thay không né được, nên nó đành để sói đen cọ mùi khắp người mình. Đoạn, nó cúi đầu tiếp tục nhàn nhã l**m cắn tai sói và lớp lông xung quanh.

Theo động tác của con hươu, hơi nóng toàn thân Tiêu Chẩm Vân nhanh chóng tiêu tán, thay vào đó là cảm giác mệt lử khắp người, như thể anh vừa cuốc bộ ba ngày ba đêm trong sa mạc, khát khô cổ họng, chẳng muốn cử động lấy một ngón tay. Tiêu Chẩm Vân đã chán ngấy thân xác sida bệnh tật đầy mình này, chỉ muốn chạy hết tình tiết truyện cho xong, mau mau giải tán quốc hội để không phải đau ốm gì nữa.

Không biết tự bao giờ, anh thiếp đi trong cơn mỏi mệt. Lúc thư ký gọi anh dậy, anh thấy toàn thân bủn rủn, yếu ớt như bị rút cạn sức lực, huyệt thái dương giật đùng đùng.

“Đèn phòng cấp cứu tắt rồi ạ,” thư ký vội vàng thông báo.

Tiêu Chẩm Vân cố nén cơn váng đầu, vuốt lại bộ quần áo nhăn nhúm. Giấc ngủ này chẳng khiến anh cảm thấy khá hơn, mà chỉ càng thêm thậm tệ. Do tình thế cấp bách, nên anh cũng chẳng kể chuyện vừa xảy ra trong phòng cho thư ký, mà chỉ im lặng điều khiển xe lăn dưới sự giúp đỡ của anh ta, quay về phòng cấp cứu.

Trên đường, họ đi qua một tấm kính phản quang, trong lúc vô tình liếc qua, Tiêu Chẩm Vân phát hiện sắc mặt mình cực kỳ tệ hại, như thư sinh nghèo bị yêu quái hút cạn sinh khí. q*** t** ba ngày ba đêm cũng chẳng hốc hác được dường này.

Chuyện quái gì đã xảy ra vậy…? Tiêu Chẩm Vân vẫn chưa rõ thiết lập của chủng tộc Lính gác Dẫn đường, nên chẳng hiểu mô tê gì cả.

Họ vừa đến phòng cấp cứu thì cánh cửa bỗng mở ra. Bác sĩ rời khỏi phòng, phờ phạc tháo khẩu trang. Rất nhiều Dẫn đường xa lạ tập hợp hai bên hành lang, cha mẹ Tư Chử đã tất tả về đến nơi. Thấy cửa mở, họ lập tức đứng bật dậy đi tới.

Theo cốt truyện trong sách, sau đây bác sĩ sẽ tiếc nuối bày tỏ họ đã cố gắng hết sức, Tư Chử kích động quá suýt hóa rồ. Tiêu Chẩm Vân lấy thân phận cha chú an ủi cậu ta: ‘Xin thành kính phân ưu.’

Kỳ lạ thay, giờ phút này, bác sĩ tuy bơ phờ mệt mỏi nhưng nụ cười lại vương trong đáy mắt. Ông cất lời: “Tình trạng của bệnh nhân đã ổn định, tạm thời qua cơn nguy kịch. Tiếp theo sẽ chuyển qua ICU…”

Tiêu Chẩm Vân: “Xin —”

Tiêu Chẩm Vân: “?”

[HẾT CHƯƠNG 2]

Giới thiệu Linh thú: Hươu lớn. Linh thú của Tiêu Chẩm Vân là một con hươu đực to, không có đốm, hay được mô tả là như trong thần thoại bước ra. Nhưng thực tế con này lại là một cái meme của các bác bên tàu, là hươu đần thối (các bác có thể search ngốc hươu bào).

Link xem clip về bọn hươu ngu: https://www.facebook.com/watch/?v=852537607037203

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...