Chương 3: Tư Đệ
Tư Đệ tự dưng thoát khỏi cửa tử, còn Tiêu Chẩm Vân thì bị kéo đi khám tổng quát và giữ lại bệnh viện để theo dõi vì cái mặt như chết trôi. Kết quả kiểm tra cho thấy chỉ là tật cũ và mệt mỏi quá độ, bác sĩ khuyên anh chú ý nghỉ ngơi và chăm sóc bản thân. Xong xuôi, bác sĩ lại đề nghị Tiêu Chẩm Vân kiểm tra sức khỏe tinh thần, nhưng anh kiên quyết từ chối.
Anh không muốn để lộ việc cơ thể này đã thay lõi.
Tuy nhiên, anh thực sự rất tò mò không biết nguyên nhân gây nên cơn sốt cao đột ngột và cảm giác kiệt sức đêm qua rốt cuộc là thế nào. Nhưng cực chẳng đã, anh đành phải tự thân vận động tra trên Interstellanet. Nửa tiếng sau, Tiêu Chẩm Vân bị mấy ông bác sĩ cõi mạng chẩn đoán mắc ung thư não, không sống được bao lâu, nên về nằm chờ chết.
Quản trị viên thế giới khoan thai tới muộn. Cậu ta tự đặt danh tính cho mình là con nuôi của Tiêu Chẩm Vân, tên Tiêu Niệm. Sẩm tối, c* cậu trưng cái mặt không cảm xúc mở cửa bước vào, ngồi xuống kế giường bệnh, lạnh lùng nói: “Bệnh tình của Tư Đệ đã hoàn toàn ổn định. Bác sĩ nói ngày kia có thể tỉnh lại.”
“Sách của cậu hỏng rồi à?” Tiêu Chẩm Vân hỏi.
“Sao thế được,” Tiêu Niệm nhíu mày, “Sách của tôi không thể lầm lẫn gì được. Trong cốt truyện gốc, Tư Đệ chết do không cứu chữa được… Chắc chắn đã có gì đó thay đổi cốt truyện.” Vừa nói, c* cậu vừa ném ánh mắt nghi ngờ về phía Tiêu Chẩm Vân. “Người nhiều khả năng gây nên chuyện này nhất là…”
“Tôi chả làm gì hết,” Tiêu Chẩm Vân thốt ra câu này rất đỗi tự tin, thậm chí còn cười ngả ngớn. “Cậu cứ nghĩ quá lên ấy, chẳng lẽ tôi còn chạy vào phòng mổ cứu Tư Đệ được ư?”
Tiêu Niệm lặng đi, cuốn sách bìa cứng lại xuất hiện trên tay cậu bé lần nữa, giấy lật liên hồi. Ngay sau đó, c* cậu nghiêm nghị ngước lên nói: “Tư Đệ không thể sống được. Nếu hắn ta sống, toàn bộ cốt truyện phần sau sẽ rối loạn hết, thế giới này cũng sẽ sụp đổ theo.”
Tiêu Chẩm Vân vẫn không hiểu tại sao cốt truyện trong sách thay đổi lại dẫn đến thế giới hủy diệt. Anh bối rối hỏi, “Không phải cậu là người quản lý thế giới này hả? Cậu không có kỹ năng đặc biệt nào sao? Như kiểu đảo ngược thời gian gì gì ấy?”
Thấy Tiêu Chẩm Vân hoàn toàn chưa ý thức được tầm quan trọng của vấn đề, mặt Tiêu Niệm xanh lét. “Tôi mà biết cách thì đã đá bay anh ngay từ khoảnh khắc anh đi lạc vào đây rồi.”
Câu này chẳng khách khí tẹo nào, nhưng Tiêu Chẩm Vân nghe lại lấy làm thích thú, “Vậy giờ ý cậu sao? Tư Đệ tự dưng sống lại rồi. Chúng ta cũng không thể lỉnh vào giết hắn trong đêm đúng không?”
Dứt lời, cả hai chọi mắt hồi lâu. Tiêu Niệm còn nghiêm túc gật đầu mới ghê: “Mình có thể cho đề xuất này vào một trong những phương án tiếp theo.”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
“Quan trọng là tại sao Tư Đệ lại không chết?” Tiêu Niệm nghĩ mãi chẳng ra. “…Chẳng lẽ hắn cũng du hành thời không đến đây?”
“Cái đấy thuộc thẩm quyền công việc của cậu. Tôi không giải đáp được,” Tiêu Chẩm Vân trả lời thản nhiên như không, thậm chí còn nằm về giường đắp chăn, “Tôi sẽ xin ở lại bệnh viện vài ngày để tiện theo dõi tình trạng của Tư Đệ. Lần sau cậu ghé nhớ mang bao thuốc cho tôi.”
Tiêu Niệm chỉ muốn cắm điếu thuốc vào đầu Tiêu Chẩm Vân luôn. Trực giác mách bảo c* cậu rằng, chắc chắn Tiêu Chẩm Vân có liên quan đến thay đổi trong cốt truyện lần này. Tuy nhiên, không có bằng chứng nên cũng khó hoạnh họe anh. Cậu ta đành rầu rĩ quay về kiểm tra mã nguồn thế giới, cầu mong đừng xuất hiện kẻ du hành thời không thứ hai.
Trong mấy ngày kế tiếp, Tiêu Chẩm Vân giữ đúng lời hứa, ở rịt trong phòng bệnh, ngoan cố không chịu xuất viện. Tiếc thay anh cũng chẳng được tận hưởng phút giây thư giãn nào. Khách khứa nườm nượp kéo đến, nhất là bố mẹ Tư Đệ, tức anh chị họ của Tiêu Chẩm Vân. Họ thăm bệnh ở Khu A chuyên chữa trị cho Lính Gác xong thì đến thẳng Khu B chuyên Dẫn đường, xách một lô một lốc quà thăm nom, kiểu chỉ thiếu điều vác cả trung tâm thương mại bên cạnh qua vậy.
Dù mang tiếng là anh em họ, nhưng giữa họ không có quan hệ huyết thống. Cha của Tiêu Chẩm Vân được gia đình họ Tư nhận nuôi, về sau ở rể tại gia tộc họ Tiêu vô cùng quyền thế trong giới người biến dị.
Cha mẹ của Tư Đệ luôn cho rằng bệnh tình của Tiêu Chẩm Vân là do thức khuya lo lắng nhiều mà nên. Một mặt, họ lấy làm cảm động trước sự quan tâm chân thành mà Tiêu Chẩm Vân dành cho thằng cháu lớn, nhưng mặt khác, họ cũng vô cùng ăn năn. Ngoài Tư Đệ và Tư Chử, những thành viên khác trong gia đình họ đều là người thường, làm ăn buôn bán bao đời, cái gì cũng thiếu mỗi tiền là không. Bởi vậy, họ vung tiền cực kỳ hào phóng.
Tiêu Chẩm Vân nhìn đống mật ong, nhân sâm, tổ yến, lá trà chồng thành núi trên mặt đất. Người chỉ được ăn canh suông uống nước lã ba ngày như anh, nhạt mồm nhạt miệng sắp thèm chảy dãi ra ngoài.
Ngày thứ tư, Tư Đệ cuối cùng cũng tỉnh lại.
Tiêu Chẩm Vân nằm viện béo tròn béo trục điều khiển xe lăn, háo hức đến hóng hớt.
Anh thầm hy vọng Tư Đệ cũng là người đến từ thế giới khác như anh, để hai đứa có điểm chung mà chuyện trò. Tuy nhiên, Tiêu Niệm thức trắng đêm xong, lên viện báo với anh là thế giới này chắc chắn không có vấn đề gì, Tư Đệ vẫn là Tư Đệ hàng bản địa. Còn vì sao hắn không chết, thì phải điều tra nguyên nhân đã.
*
Khi Tiêu Chẩm Vân đến nơi, nam chính Tư Chử và nam thứ Diệp Phỉ Nhiên cũng có mặt. Biểu cảm của cả hai đều không tươi tắn gì. Má Tư Chử bị xước nhẹ, vừa được y tá băng bó lại, cái đuôi cún cụp lúp g*** h** ch*n. Diệp Phỉ Nhiên tóc tai ướt nhẹp tựa vào tường th* d*c, cái mào sặc sỡ mọc ra trên đỉnh đầu, mỏi mệt đến độ mắt híp lại.
Phòng bệnh lặng thinh, chẳng ai nói gì, chỉ có tiếng mưa phùn nhẹ nhàng thư thả ngoài kia. Tư Chử đang ngồi bên giường bệnh, quay lưng về phía cửa, nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu lên. Liếc thấy Tiêu Chẩm Vân, cậu chàng vội vàng đứng dậy: “Chú út, sao chú lại tới đây? Sức khỏe chú thế nào ạ?”
Tiêu Chẩm Vân có nước da trắng tự nhiên, mái tóc đen dài xõa xuống vai, khoác thêm bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc, ngồi ngất ngưởng trên xe lăn, trông tướng sẵn sàng thăng bất cứ lúc nào.
“Phó chủ tịch,” Diệp Phỉ Nhiên cũng gắng gượng chào hỏi.
“Có chuyện gì vậy?” Tiêu Chẩm Vân nghi hoặc hỏi, đưa mắt về phía giường bệnh cách đó không xa…
Thân hình người Lính gác vẫn cao gầy rắn chắc như trong ấn tượng của anh, với mái tóc ngắn màu trắng bạc xinh đẹp. Nhưng khác với tưởng tượng của Tiêu Chẩm Vân, Tư Đệ không “nằm” trên giường, mà bị cột vào giường.
Hắn mặc loại quần áo trói buộc nặng nề, tay chân đều bị siết chặt. Hai hàng lông mày nhíu sít lại với nhau, gương mặt gầy guộc tới độ hơi hóp vào, môi nứt nẻ, một mắt sưng tấy, trán quấn băng. Mồ hôi lạnh không ngừng toát ra từ vai và cổ, mái tóc bạc ẩm ướt xõa trên gối.

Chỉ những Lính gác có khả năng rơi vào trạng thái cuồng loạn bất cứ lúc nào, cần khống chế thì mới bị bắt mặc áo trói, để đỡ phát rồ làm hại người khác.
Đây là lần đầu Tiêu Chẩm Vân nhìn thấy Tư Đệ… Tuy rằng trước đây anh chưa từng nghĩ tới việc mình có thể nhìn thấy Tư Đệ còn sống.
“Chú út,” Tư Chử vừa cất lời là lập tức động vào vết thương trên mặt, đau đến độ nhe răng nhếch miệng. “Anh con vừa tỉnh lại, nhưng chưa nói được mấy câu đã rơi vào trạng thái cuồng loạn. Bọn con và ba bác sĩ Lính gác phải tốn rất nhiều công sức mới kiểm soát được anh ấy… Bác sĩ nói tâm trí anh ấy đã bị tổn hại nghiêm trọng, thậm trí anh ấy khó lòng dựng rào chắn tâm linh để điều chỉnh giác quan nữa… sắp tới chắc phải trải qua một giai đoạn bất ổn dài, dễ phát cuồng ạ.”
Lính gác trong trạng thái cuồng loạn sẽ mất hết lý trí và tấn công bừa bãi mọi sinh vật xung quanh cho đến khi kiệt sức, cực kỳ có hại về cả về thể xác lẫn tinh thần. Nếu Tư Đệ thường xuyên phát rồ, dẫu không chết thì cũng tàn phế.
Tiêu Chẩm Vân tỏ vẻ quan tâm rất đúng chỗ, thậm chí còn trìu mến điều khiển xe lăn lên trước, gạt lọn tóc ướt trên trán Tư Đệ.
“Anh con sẽ chết ạ?” Tư Chử hỏi.
Thật ra vấn đề Tiêu Chẩm Vân quan tâm nhất chính là cái này đây. Mấy nay Tiêu Niệm buồn héo úa vì chuyện Tư Đệ tự dưng sống tiếp. Thằng c* cứ làu bàu thế giới này sắp toi rồi. Anh trai nam chính mới là hôn phu hợp pháp của nam thứ. Giờ anh hai không chết, thì nam chính nam thứ lấy lý do gì mà đính hôn? Cốt truyện tiến triển thế nào được?
Tiêu Chẩm Vân thì lại không nghĩ tình hình tồi tệ đến mức ấy. Rõ ràng Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên đã nảy sinh tình cảm với nhau. Chưa chắc hai đứa phải chia tay chỉ vì mối duyên đính ước thời con nít con nôi giữa bố mẹ hai gia đình.
“Không đâu!” Diệp Phỉ Nhiên bỗng nhiên cao giọng, ánh mắt cậu đầy vẻ kiên định, cậu quả quyết nói. “Anh Đệ sẽ không chết đâu. Dù phải trả giá nào, tôi cũng quyết sửa lại lãnh địa tinh thần cho anh Đệ, để anh ấy an toàn vượt qua thời kỳ cuồng loạn này.”
“…”
Tiêu Chẩm Vân đột nhiên có dự cảm chẳng lành.
Ngày hôm sau, dự cảm đó nhanh chóng trở thành hiện thực.
Khi đó, Tiêu Chẩm Vân đang cùng Tiêu Niệm quan sát điều dưỡng thu dọn đồ đạc để xuất viện. Bác sĩ điều trị chính đã hạ tối hậu thư, bảo giường bệnh hiếm lắm, phó chủ tịch không đau ốm gì thì đừng chiếm dụng nguồn lực y tế công cộng.
Tư Chử đột nhiên ủ rũ cụp đuôi đẩy cửa bước vào, đuôi kẹp chặt g*** h** ch*n. Con chó lai sói Tiệp Khắc của cậu chàng cũng buồn bã theo sau. Thấy Tiêu Chẩm Vân cầm sữa chua chọc nó, chú chó lập tức rên ư ử đặt chân trước lên đầu gối anh.
“Sao thế?” Tiêu Chẩm Vân vừa ôn hòa xoa đầu chú chó lai sói, vừa hỏi Tư Chử.
“Không có gì ạ. Nghe nói chú sắp ra viện, con tới tiễn chú.” Tư Chử cố gượng cười, nhưng chẳng duy trì được bao lâu. Mới tỏ ra là mình ổn chưa đến ba phút, mặt cậu chàng đã rầu rĩ. “Chú út ơi, con nghe ba con với chú Diệp bàn nhau, tình hình tinh thần của anh con nghiêm trọng lắm, mà ngày một tệ đi… mà Phỉ Nhiên thân với anh con từ bé, tỷ lệ tương thích lại cao, nên muốn Phỉ Nhiên ghép đôi với anh con càng sớm càng tốt…”
Tư Chử suýt khóc đến nơi: “Kết đôi vĩnh cửu rồi thì mới có thể thiết lập liên kết linh hồn sâu sắc hơn, Phỉ Nhiên mới giúp anh con trùng tu lại lãnh địa tinh thần được…”
Việc ghép đôi giữa Lính gác và Dẫn đường có tính duy nhất. Sau khi thành đôi, họ sẽ chia sẻ cảm quan và suy nghĩ, không thể đối nghịch hay giải trừ, chẳng thứ gì chia tách được họ trừ cái chết. Sau khi ghép đôi vĩnh viễn, Diệp Phỉ Nhiên sẽ là Dẫn đường của Tư Đệ trọn đời.
Tâm trí Tư Chử đang giằng xé mãnh liệt, một bên là người anh mình kính yêu, một đằng là Dẫn đường mình mến mộ.
Đột nhiên, âm thanh chát chúa vang vọng khắp phòng, Tiêu Niệm bóp nát chiếc cốc sứ mình đang cầm. c* cậu nhìn mảnh sành vụn trên sàn với vẻ mặt vô cảm, thản nhiên nói: “Anh nói tiếp đi.”
Nhưng Tư Chử lại giật mình bởi tiếng cốc vỡ, đột nhiên tỉnh táo lại, lúng ta lúng túng không nói tiếp nữa.
Cậu chàng về rồi, Tiêu Chẩm Vân đi xe tự lái về nhà, cảm thán. “Công đoàn lớn đông Dẫn đường như thế mà không tìm được người khác đổi cho nam chính à. Ai lại từ chối cún con dễ thương nhường ấy chứ?”
“Không, việc Tư Chử với Diệp Phỉ Nhiên đính hôn và ghép đôi là cốt truyện chính. Tuyệt đối không thể sai lệch được,” Tiêu Niệm lấy bản thiết kế Tòa A Bệnh viện Trung ương cho Người Biến dị ra, “Đêm nay tôi phải ám sát hắn.”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Trong lúc kế hoạch ám sát của quản trị viên còn chưa được thực thi, thì ở bệnh viện lại thấy ánh sáng cuối đường hầm. Tư Đệ tỉnh táo hẳn thì kiên quyết bác bỏ đề nghị ghép đôi với Diệp Phỉ Nhiên của phụ huynh hai nhà.
Hắn nói trong quá trình phẫu thuật, bản thân đã nghe theo bản năng sinh tồn, vô thức tỏa ra pheromone để dẫn dụ Dẫn đường ghép đôi với mình.
Ngạc nhiên thay, hành động giãy giụa trong cơn hấp hối này lại thu hút được một Dẫn đường xa lạ. Linh thú của người đó đã nghe theo tiếng gọi đến bên hắn. Tư Đệ vốn tưởng nó sẽ bị chặn lại hoặc bị đuổi đi, ngờ đâu kẻ ấy lại vô tư bước vào lãnh địa tinh thần của hắn, dồn toàn bộ sức lực xoa dịu hắn rất mực chu đáo.
Tiêu Chẩm Vân đang định chửi đứa Dẫn đường này nhảy đâu ra đây, thì lại thấy một dòng hiện lên dưới phần tin tức:
Thật ra Tư Đệ chưa tận mắt nhìn thấy Dẫn đường nọ, nhưng trong quá trình xoa dịu, giao hòa cảm xúc mấy lần với Linh thú, hắn đã nhìn thấy hình thái tinh thần của Dẫn đường xa lạ này—
Đó là một con hươu.
Hiện giờ, nhà họ Tư đang tìm kiếm chủ nhân của con hươu này để hậu tạ.
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Không phải như anh nghĩ đấy chứ?
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Niệm: Đêm nay tau nhất định phải xẻo nó (mỉm cười mài đao).
[HẾT CHƯƠNG 3]
