Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 24-1



Chương 24.1: Cậu phá núi mở đường cho cháu

Chập tối hôm sau, Tiêu Chẩm Vân ngồi xe lăn, mặc áo bệnh nhân xuất hiện ở cửa phòng bệnh của Tư Đệ.

Cha mẹ Tư Đệ và cha mẹ Diệp Phỉ Nhiên, bốn phụ huynh đều đang đứng ngoài phòng, rì rầm trò chuyện. Chủ yếu là ông Diệp với ông Tư bàn bạc với nhau. Mẹ Diệp Phỉ Nhiên đứng ở rìa ngoài, đằng sau cử chỉ thanh lịch là nụ cười gượng gạo, mẹ Tư Đệ cũng mặt ủ mày chau nhìn xa xăm.

Vẫn là băng ghế dài quen thuộc bên ngoài, Tư Chử mặt mũi bình thường ngồi đó, ôm chú chó lai sói, v**t v* đầu nó từng chặp, không biết đang nghĩ gì. Cậu chàng là người đầu tiên nhận ra Tiêu Chẩm Vân đến. Cậu ta vô cùng ngạc nhiên đứng dậy chào: “Chú út? Sao chú lại qua đây ạ?”

Giọng cậu chàng đã thu hút sự chú ý của những người khác. Cha Tư Đệ, Tư Kiều Dung cũng sải bước lại gần, “Chẩm Vân, không phải chú vừa mới tỉnh hôm qua à? Sao lại sang đây? Đừng liều lĩnh! Bác sĩ đã cho phép chú xuống giường chưa?”

Tiêu Kinh Phong đẩy xe lăn đằng sau, vị Chủ tịch luôn cà lơ phất phơ thiếu đứng đắn thường ngày nay lại mang vẻ mặt hết sức phức tạp. Thấy Tư Kiều Dung lo lắng cho Tiêu Chẩm Vân, ánh mắt chú ta càng thêm phức tạp, rồi dường như lại cảm thấy tình huống hiện tại cũng k*ch th*ch.

Tiêu Niệm đứng bên cạnh hai người, mặt mày nghiêm túc, không nói lời nào.

“Em đến thăm Tiểu Đệ,” Tiêu Chẩm Vân nhẹ nhàng đáp. Mái tóc đen của anh càng tôn lên nước da trắng, nhất là bây giờ anh còn đang bệnh tật ốm yếu, mạch máu xanh lơ dưới da hiện rõ. Anh như một con búp bê làm bằng lưu li, tinh xảo dễ vỡ.

Tư Kiều Dung hơi do dự quay lại nhìn cửa phòng. Trong phòng có hai bóng người đang chuyển động, không rõ là ai. Tiêu Chẩm Vân lập tức ho khan mấy tiếng, hạ giọng hỏi: “Không tiện ạ?”

“À không, không,” Tư Kiều Dung sao nỡ từ chối một Tiêu Chẩm Vân thế này, đang ốm mà còn cố tình đi xuyên hai tòa nhà bệnh viện để sang thăm cháu trai. Ông e mình mà từ chối thì giây tiếp theo cậu em họ xinh đẹp sẽ phun máu đầy đất ngay trước mặt mọi người.

Bà Tư đang đứng trước phòng vội vàng quay sang gõ cửa, chờ mấy giây rồi nghiêng người mở cửa cho Tiêu Chẩm Vân vào.

Trong phòng bệnh màu xanh nhạt, Tư Đệ yên lặng nằm trên giường, hàng mi xòa bóng lên mặt trong cái nắng chiều màu đỏ quýt. Mu bàn tay hắn cắm dây truyền nước muối sinh lý và đường glucose, túi truyền đã gần cạn. Người hắn quấn băng gạc dày cui, cổ tay trái lại phải bó bột lần nữa. Sắc mặt Lính gác vẫn bình thường, thậm chí trông còn tươi tỉnh hơn cái mặt trắng nhách như tờ giấy của Tiêu Chẩm Vân. Hơi thở của hắn đều đều, ngực phập phồng theo nhịp thở. Chỉ có điều hai mắt nhắm nghiền, dù làm cách gì cũng không tỉnh lại.

Trước khi Tiêu Chẩm Vân đi vào, bác sĩ trong phòng đang đứng đối diện Diệp Phỉ Nhiên, giải thích cặn kẽ chuyện gì đấy. Diệp Phỉ Nhiên cầm hai hộp thuốc, bình tĩnh từ tốn vâng dạ với bác sĩ.

“Chủ tịch, Phó chủ tịch,” Diệp Phỉ Nhiên phản ứng hơi chậm, ngẩng lên chào hỏi.

Tiêu Chẩm Vân mỉm cười đáp lại.

“Ừ,” Tiêu Kinh Phong đã quen ngồi chiếu trên, gật đầu một cái rồi nghiêm trang nói, “Tiểu Diệp, ra ngoài với tôi. Cảm phiền bác sĩ cũng ra luôn ạ.”

Diệp Phỉ Nhiên không biết Tiêu Kinh Phong muốn làm gì, nhưng đã quen nghe lệnh chủ tịch. Cậu xoay người ra khỏi phòng. Bác sĩ cũng rất khó hiểu, nhưng không ai phản đối, vả lại anh ta biết địa vị và uy quyền của người này, nên cũng ra ngoài theo. Chẳng mấy chốc, căn phòng chỉ còn mình Tiêu Chẩm Vân ngồi lặng trên xe lăn, anh nhìn người đang say giấc trên giường chăm chú bằng ánh mắt sâu như vực thẳm.

Tiêu Niệm chu đáo nhón chân đóng cửa thay anh.

“Tóm lại chuyện này phải làm nhanh đi, tình hình của bệnh nhân không kéo dài thêm được đâu”, Bác sĩ có vẻ đã dặn hết những chuyện khác, sau khi ra khỏi phòng, anh ta tóm tắt vài câu với Diệp Phỉ Nhiên rồi kêu bận phải đi ngay. Diệp Phỉ Nhiên gật đầu, vô thức chạm mắt với Tư Chử ở đàng xa, rồi lại nhanh chóng nhìn qua chỗ khác. Cả hai đều không biểu lộ điều gì khác thường.

“Chủ tịch.” Diệp Phỉ Nhiên gọi khẽ, ý là giờ ngài có thể giao việc cho cháu rồi ạ. Nhưng Tiêu Kinh Phong nghe vậy thì chỉ gật đầu, rồi chẳng có ý gì là định lên tiếng, chỉ khoanh tay trước ngực đầy bí ẩn, dựa lưng vào bờ tường kế cánh cửa, phần eo hơi che đi khóa cửa.

Diệp Phỉ Nhiên không biết có nên giục không, chỉ liếc mắt nhìn cha mẹ mình.

Sau một hồi im lặng quái dị, bấy giờ những người còn lại mới nhận ra, chủ tịch gọi mấy kẻ trong phòng ra ngoài ắt là để Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ được ở riêng với nhau. Họ mơ hồ cảm thấy hành vi của ba người nhà họ Tiêu hơi kỳ cục, nhưng nếu bắt buộc phải giải thích thì vẫn lý giải được: Chú thương cháu đậm sâu, muốn được ở một mình với thằng cháu cả đang hôn mê của mình.

Rốt cuộc Tiêu Chẩm Vân thân với Tư Đệ như thế từ bao giờ?

Tư Kiều Dung không tài nào hiểu nổi, chẳng phải trước nay em họ mình thương Tư Chử nhất sao? Ông đứng ở trong cùng, nghi hoặc nhìn qua ô cửa sổ thăm hỏi của phòng bệnh. Tiêu Kinh Phong như thể đã biết nhìn là sẽ ra hậu quả, nên yên lặng nhắm mắt lại.

Bên trong phòng, một đôi tai hươu màu nâu vàng mọc ra từ đỉnh đầu Tiêu Chẩm Vân. Chúng như hai cây nấm háo hức hít thở không khí trong lành, phe phẩy trong làn khí ấm quanh năm ở bệnh viện, lớp lông tơ rung rinh. Đằng sau anh, một chú hươu đực cao lớn màu vàng kim kiêu hãnh đứng đó, đôi gạc dài như cành nhánh sinh trưởng tự do, rắn chắc trơn tru chỉa lên.

Ngoài cửa, Tiêu Kinh Phong nghe thấy những tiếng hít hà đúng như dự đoán của mình, sau đó là một loạt tiếng hô kinh ngạc.

*

Trước khi đến thăm Tư Đệ, Tiêu Chẩm Vân đã dành hai buổi chiều học thêm 1-1 với chủ tịch Công đoàn, cũng thử đi vào lãnh địa tinh thần của ba Lính gác. Tiêu Chẩm Vân phải thử tầm nửa tiếng mới thành công kết nối với Lính gác có tỷ lệ tương thích thấp nhất. Lúc đấy, anh thậm chí còn phải dùng giấy thử nước bọt. Lính gác nọ không ngậm vào môi mà lịch sự dán sau gáy.

Quan trọng là, khi Tiêu Kinh Phong làm mẫu với Lính gác này, chỉ trong chớp nhoáng đã thiết lập liên kết tinh thần xong, còn dễ hơn cả thở, hơn nữa không cần bất cứ dịch cơ thể gì để hỗ trợ. Độ tương thích giữa chú ta và Lính gác này còn thấp hơn Tiêu Chẩm Vân 5%.

“Trăm hay không bằng tay quen.” Chủ tịch giải thích thế đấy, cứ như nói vậy là có thể che giấu hoàn toàn công lao của việc chú ta là Dẫn đường cấp S.

Lúc chưa có báo cáo dữ liệu về cấp bậc sức mạnh tinh thần, Tiêu Chẩm Vân đã tự phán đoán cấp bậc của mình chỉ có thấp chứ không cao được, nên đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Vậy mà lúc biết kết quả, anh vẫn rất thốn khi thấy chữ C kia.

Tiêu Chẩm Vân bề ngoài chỉ thở dài buồn bã, nhưng trong lòng đã bất mãn văng phụ khoa rồi.

Anh nghĩ bét ra mình cũng phải hạng B, giờ chỉ có thể an ủi bản thân chí ít cũng không phải cấp D.

Đến tối, sau buổi huấn luyện tạo liên kết tinh thần với các Lính gác mà Tiêu Kinh Phong gọi đến, Tiêu Chẩm Vân thấy hơi buồn vì tiến độ chậm quá. Tiêu Niệm chẳng thể hiện cảm xúc gì, đi tới an ủi: “Ít ra cũng không phải C-. Gắng chút có khi còn có hy vọng được C+. C+ đỡ hơn C nhiều.”

Tiêu Kinh Phong rửa tay xong quay lại: “…” Câu này làm chú ta muốn dạy dỗ thằng con của Tiêu Chẩm Vân thay anh.

“Độ này con nên bồi dưỡng sức mạnh tinh thần của mình nhiều hơn. Hồ chứa sức mạnh của con quá nông, chưa dùng được mấy đã cạn tới đáy rồi.” Tiêu Kinh Phong nói, “Con phải nhớ, dù có hợp nhau 90%, con cũng không thể chữa khỏi chứng ngủ vùi vĩnh viễn của Tư Đệ chỉ trong một lần. Lần này đánh thức thằng bé xong, trong khoảng thời gian sắp tới thỉnh thoảng thằng bé vẫn sẽ hôn mê. Nhưng lần hai, lần ba sẽ dễ đánh thức nó hơn rất nhiều. Còn vụ cuồng loạn… Với cấp bậc hiện tại và dung lượng sức mạnh tinh thần của con thì căng lắm đấy, có lẽ phải nhờ Dẫn đường khác đỡ cho.”

Chú ta mặc chiếc áo khoác treo sau cửa vào, chuẩn bị rời đi. “Cứ nghỉ ngơi đầy đủ, đừng nghĩ ngợi nhiều. Cậu nhất định sẽ lo liệu mọi chuyện bên nhà họ Tư cho con. Từ bé số con đã lận đận, trước giờ con chưa từng xin cậu điều gì, lần này bất kể con muốn gì, cậu đều sẽ thực hiện nguyện vọng của con.”

Tiêu Chẩm Vân rùng mình hết hồn, vội vã tỏ vẻ buồn thương mở lời: “Không… Không cần ép buộc người ta đâu cậu à. Biết đâu chỉ mình con đơn phương người ta. Nếu Tư Đệ không muốn, thì chú cũng đừng ép bên ấy. Dù sao con cũng chỉ là một Dẫn đường cấp C, còn là chú út trên danh nghĩa của người ta. Tư Đệ xứng với một Dẫn đường tốt hơn, mạnh mẽ hơn…”

“Thằng bé nên thuộc về con, đấy là lẽ tự nhiên rồi,” Tiêu Kinh Phong nói rất quả quyết, “Hợp nhau đến 90%, đấy không phải chuyện đùa. Kẻ thù không đội trời chung còn có thể ép môi vào nhau nữa là. Con là Dẫn đường cấp C, vậy chứng tỏ nó xứng với Dẫn đường cấp C.”

Không biết Tiêu Chẩm Vân nghĩ tới hình ảnh gì, mà nghe được câu này, môi anh lại hơi cong lên. Nhưng anh không dám cười thành tiếng, vì dầu gì vẫn phải sắm vai một vị tiên lỡ động lòng phàm.

“Cậu à, con biết cậu có phần áy náy với con vì đã tin lầm Đỗ Nại, không phát hiện hắn là gián điệp. Cậu muốn bồi thường cho con. Nhưng chuyện đó không thể trách cậu được. Cậu trăm công ngàn việc, đâu thể để ý mọi chuyện. Vả lại ai mà chả mắc lỗi, nên cậu không cần làm khó bản thân vì con đâu…”

Biểu cảm hờ hững thoải mái trên gương mặt Tiêu Kinh Phong bỗng nhạt đi, chú ta vô cùng cảm động vuốt tóc Tiêu Chẩm Vân. “… Chỉ là cậu phát hiện ra, bình thường cậu ít quan tâm đến con quá… Con cứ tập trung nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện còn lại để cậu lo.”

“Con cảm ơn cậu ạ.” Tiêu Chẩm Vân hài lòng gật đầu, ngước lên nhìn đôi mắt xanh khói tựa cơn mưa phùn mênh mông trên làn nước Giang Nam của Tiêu Kinh Phong.

Tiêu Niệm ngồi vung vẩy chân trên chiếc sofa bên cạnh, nhìn mà ngớ cả ra. c* cậu lặng lẽ đặt cái lon mình đang cầm xuống, gian nan nuốt một ngụm nước.

Tiêu Kinh Phong vừa đi, Tiêu Chẩm Vân lập tức thay đổi thái độ, dáng ngồi đứng đắn hiền hòa trở nên biếng nhác không xương. Anh cáu kỉnh ấn cái trán đang đau nhâm nhẩm, còn nhướn mi hỏi Tiêu Niệm rất là ngạo mạn: “Cho miếng thuốc lá coi?”

“…” Tiêu Niệm bóc một cây kẹo m*t nhét vào miệng anh.

*

[CÒN TIẾP]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...