Chương 24.2: Tiếp
Quay trở lại sẩm tối hôm đó, bên giường bệnh của Tư Đệ.
Tiêu Chẩm Vân nhắm mắt lại, vận dụng kỹ xảo mình học được trong hai ngày qua, chậm rãi tìm kiếm sợi xích phát sáng kia. Chẳng mấy chốc, tiếng kim loại va chạm vốn chỉ tồn tại trong thế giới tinh thần vang vọng bên tai. Sau khi được huấn luyện để nắm giữ phương pháp, tỷ lệ phù hợp 90% giúp anh dễ dàng kết nối được liên kết tinh thần, tiến vào lãnh địa tinh thần của đối phương.
Trong thế giới tinh thần tối tăm rách nát, Tiêu Chẩm Vân tìm thấy con đường hoa sen mà anh để lại hồi xưa. Tư Đệ nằm ở cuối con đường. Đường nhỏ quá hẹp, tay chân hắn hơi rủ xuống, đầu ngoẹo qua một bên, như đang nằm bên vực thẳm, có thể ngã xuống vực sâu vạn trượng bất cứ lúc nào.
Tiêu Chẩm Vân thấy rất nhiều dấu vết chữa trị mà các Dẫn đường khác để lại quanh con đường. Xem ra roi tinh thần của Tiêu Kinh Phong đã quật nó tan nát. Vì tỷ lệ tương thích quá thấp, nên cả bác sĩ Dẫn đường cấp cao cũng không thể bắc nhịp cầu khác tốt hơn trong lãnh địa tinh thần của Tư Đệ, chỉ có thể vá lại dấu vết do Tiêu Chẩm Vân để lại, hơn nữa còn điên cuồng lấy số lượng bù chất lượng. Ngoài con đường bên cạnh Tư Đệ, chẳng ai dám xớ rới chỗ khác. Phần rìa đường hoa sen tạm thời được mở rộng thành đường nhựa, còn là loại ba làn xe đi cùng lúc.
Thiên Lộc xuất hiện bên cạnh anh, nhưng lần này Tiêu Chẩm Vân không phải cưỡi nó nữa. Tiêu Kinh Phong đã nhắc anh rằng, đây là lãnh địa tinh thần, là thế giới tâm trí, không cần tuân theo quy tắc của thế giới thật.
Dẫn đường là chúa tể của lãnh địa tinh thần, ở đây chẳng có gì là anh không làm được.
Tiêu Chẩm Vân chưa thạo khoản này, muốn có đôi chân khỏe mạnh trong lãnh địa tinh thần cũng khó chẳng kém gì lắp hai cái chân mới cho mình ngoài đời thật. Nhưng anh thử một lát là lập tức học được kỹ năng dịch chuyển tức thời. Hơn nữa anh cảm thấy kiểu này còn ngầu hơn, dịch chuyển thẳng tới bên Tư Đệ.
Lính gác tóc bạc vẫn đang say ngủ, lông mày hơi nhíu lại không ngon giấc. Ý chí sinh tồn của hắn rất mạnh, hắn không cam lòng biến mất thế này, nên gắng sức vật lộn trong giấc mộng, những mong tỉnh lại.
Hai chân Tiêu Chẩm Vân mềm nhũn gập qua một bên. Anh chống một tay bên bên tai Tư Đệ, rồi lại chậm rãi chuyển thành chống khuỷu tay, tay kia nhẹ nhàng vỗ má Tư Đệ: “Tư Đệ, đến giờ dậy rồi.”
Đầu Tư Đệ hơi nghiêng về bên phải vì bị đập, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, nhãn cầu không chuyển động, chẳng có dấu hiệu gì là sắp tỉnh lại.
Hươu đực tìm khắp xung quanh, nhưng đáng tiếc không thấy bóng dáng Thái Cực. Bấy giờ, nó nghe thấy chủ nhân cười hỏi: “Thiên Lộc, mày có biết cách đánh thức người đẹp ngủ trong rừng không?”
Thiên Lộc lơ ngơ cúi đầu, hửi hửi, đột nhiên ngoạm mớ tóc ngắn của Tư Đệ nhai rau ráu. Bản tính đần độn của con hươu này vĩnh viễn không thay đổi được. Tiêu Chẩm Vân lờ Linh thú của mình đi, cụp mắt phác họa đường nét gương mặt Tư Đệ. Anh chợt đưa tay vén lọn tóc dài xõa xuống bên trái ra sau tai, rồi phủ phục trước mặt Tư Đệ. Làn tóc bên phải tựa như một thác nước đen nhánh, trút xuống từ vai anh, chặn ánh mắt tò mò của Thiên Lộc.
“Gruuu.” Chú hươu đực ngẩng đầu, tỏ vẻ chả mặn mà, vó hươu di chuyển qua một chỗ xa hơn.
Chủ nhân cúi người hơi lâu, hình như ngoài hôn môi còn hôn mấy chỗ khác, thi thoảng còn thì thầm gọi tên Lính gác. Nó thấy hơi chán, nhưng lại không thể chạy lung tung, vì sức mạnh tinh thần của Tiêu Chẩm Vân cũng không đủ cho nó hoạt động tự do.
Nụ hôn của Tiêu Chẩm Vân luôn rất lặng lẽ, ngây ngô chạm khẽ, rồi lại chậm rãi chia lìa. Thi thoảng nụ hôn sẽ kéo dài hơn một chút, lúc rời khỏi đôi môi ấy, hơi thở của anh sẽ trở nên dồn dập hơn, nhưng cũng chỉ một xíu thôi. Dần dà, dường như không chỉ một người th* d*c nữa, mà có chất giọng gợi cảm và khàn khàn khác quẩn quanh gia nhập từ lúc nào. Tiếng hôn cũng ồn ã hơn, mãnh liệt và dồn dập, bỏ qua hết thảy mà hòa quyện với nhau. Lúc Tiêu Chẩm Vân nghỉ ngơi hoặc đổi vị trí, giọng ấy còn r*n r* bất mãn.
Thiên Lộc chợt phát hiện điều gì đó, nó ngẩng đầu, nhìn về tầng không phía trên, nghi hoặc cất tiếng kêu. Nửa giây sau, tiếng kêu của nó trở nên chắc chắn, bóng dáng nó lập tức biến mất khỏi thế giới tinh thần.
Ngoài đời, trong hiện thực, vô số cặp mắt vẫn chăm chú theo dõi qua ô cửa nhỏ, thấp thỏm nín thở quan sát từng động tĩnh trong phòng. Cảnh tượng trong phòng như bị đóng băng, một người nằm một người ngồi, lặng im như tờ. Nỗi lo âu và ngờ vực lan tràn trên hành lang, nhưng không ai dám phá vỡ sự yên tĩnh này, chỉ thở thôi cũng như quấy nhiễu điều gì đó.
Bộ phim câm tiếp diễn cho đến khi một con sói khổng lồ mặt âm dương đen trắng đột nhiên xuất hiện. Cảnh tĩnh bỗng dưng bị phá vỡ, Thái Cực nhảy xuống từ khoảng trống trên đầu Tư Đệ. Hai chân trước đáp xuống đất đánh thịch, kèm theo tiếng móng vuốt sắc nhọn cào lên nền gạch. Nó như vừa tái sinh, được kéo khỏi bờ vực sinh tử, tùy ý lắc người xù lông.
Tư Kiều Dung đứng gần cửa sổ nhất hít một hơi thật dài, vẻ mừng rỡ kinh ngạc hiện lên trong ánh mắt, nhưng môi lại mím thành đường thẳng, không dám thả lỏng dễ dàng trước khi tình hình hoàn toàn ổn định. Dù gì mới chỉ có Linh thú xuất hiện, Tư Đệ nằm trên giường vẫn chưa mở mắt.
Chẳng mấy chốc, chú hươu cũng nhanh chóng xuất hiện. Sói đen có vẻ đã ngủ một giấc dài trong lãnh địa tinh thần, đang duỗi chân cong lưng giãn cơ. Nó mở mắt thấy Thiên Lộc xuất hiện, lập tức tỏ vẻ thân thiện, tất tả chạy tới, thò mõm ngửi phần bụng bị trúng đạn của con hươu, rên ư ử.
Bấy giờ Thiên Lộc lại nổi cơn sĩ diện, nó hếch cằm lên, như muốn nói vết thương nhỏ này nhằm nhò gì với anh.
Con hươu đực xinh đẹp có phần lông ngực mượt mà trắng tinh, trên đầu là đôi gạc dài phân nhánh cao ngạo. Trông nó không giống một loài cụ thể, mà tựa như hiện thân của hình tượng đẹp đẽ do con người tưởng tượng ra trong thần thoại. Bốn chân thon dài, cặp mắt đen bóng.
Giống hệt con hươu mà Tư Đệ đã miêu tả trước đó.
Tiêu Chẩm Vân gục đầu như đang thả hồn nơi khác cũng động đậy. Anh thu cặp tai hươu trên đầu, hơi mệt mỏi nhắm mắt, rồi hít sâu vào. Tư Đệ vẫn chưa mở mắt, nhưng Tiêu Chẩm Vân biết hắn sẽ sớm tỉnh lại thôi.
Sau một phút nghỉ ngơi, Tiêu Chẩm Vân điều khiển xe lăn đến gần tủ đầu giường. Anh thong thả rót nước ấm đầy nửa chiếc cốc sạch dùng một lần. Ngay khi anh đặt bình nước xuống, Tư Đệ hôn mê lâu ngày rốt cuộc cũng từ từ mở mắt ra. Ban đầu đôi mắt màu xanh ngọc còn hơi mờ mịt, hắn híp mắt lại để tránh ánh đèn chói lóa. Ký ức nhanh chóng ùa về, hắn đột nhiên mở to mắt, nhìn xung quanh tìm kiếm gì đó. Khi lia mắt tới bên trái, một gương mặt đẹp như ngọc tạc trắng không tì vết lọt vào mắt hắn.
“Uống nước không?” Giọng điệu của Tiêu Chẩm Vân rất ôn hòa, hoàn toàn nhập tâm vào vai diễn bậc cha chú hiền từ.
Tư Đệ mím chặt môi, yên lặng nhìn mặt Tiêu Chẩm Vân chằm chằm, không lên tiếng ngay. Phần chăn gần Tiêu Chẩm Vân khẽ nhúc nhích. Dẫn đường tóc dài ngồi bên giường loáng thoáng cảm giác được điều gì. Anh cúi đầu, tay cầm cốc nước, thấy tay phải của Tư Đệ lặng lẽ thò ra khỏi chăn, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào bàn tay trái đang đặt ở mép giường của anh.
Vừa thức dậy từ giấc ngủ say, cơ thể còn chưa có sức. Tiêu Chẩm Vân chỉ cảm nhận được một cái đụng chạm nhẹ nhàng. Dường như chạm ngón tay hẵng còn chưa đủ, Tư Đệ lại gắng gượng thò tay ra trước, tới khi lòng bàn tay nhẹ nhàng ấp lên tay Tiêu Chẩm Vân. Tư Đệ có vẻ đã vận hết sức bình sinh, nâng tay mà người còn run run.
Tiêu Chẩm Vân nhìn bàn tay ấy chăm chú, đôi mắt đen kịt mơ hồ, mãi mà không dời mắt đi.
Ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại xoay tay, áp lòng bàn tay của mình vào lòng bàn tay Tư Đệ, ngón tay khum lại như muốn nắm lấy tay hắn. Nhưng đúng lúc này, Tư Kiều Dung đột nhiên đẩy cửa phòng bệnh, gào to đến độ hơi lố lăng, thậm chí đoạn cuối còn lạc cả giọng. Chẳng biết sao ổng phải kích động đến thế, “Tư Đệ, con tỉnh rồi!”
Tiếng hô này tựa tiếng hót phá tan màn đêm u ám, bầu không khí mập mờ ám muội trong phòng chợt tan biến. Những người ngoài cửa cũng nối đuôi nhau vào phòng theo Tư Kiều Dung.
[HẾT CHƯƠNG 24]
