Chương 26.2: Tiếp
Thân thì mặc áo bệnh nhân, da trắng nhách như tờ giấy, gần tuần trời chỉ húp canh cá suông không muối, chảy mồ hôi cũng rặt mùi xương gà ác, thế mà ông mở mồm ra là chúc mừng tôi? Mừng cái quái gì?
Môi Tiêu Chẩm Vân cong lên thành nụ cười nhẹ thường ngày, mắt anh lướt qua áo blouse trắng của bác sĩ, lập tức nắm được cái tên trên thẻ ID: “Bác sĩ Trương, ý bác sĩ là…?”
“Anh Tiêu, anh có nhớ hai tháng trước anh giao cho tôi một bệnh nhân tên Garry, còn để lại một khoản viện phí, dặn tôi chữa khỏi cho người đó rồi để cậu ta xuất viện về không?”
Nghe đến từ khóa ‘Garry’, đôi tai chó của Tư Chử dựng đứng.
“Ừ, thì sao?” Tiêu Chẩm Vân nhíu mày, “Viện phí không đủ à?”
Tiêu Niệm đang khóc không ra nước mắt làm bù bài tập tiểu học ở chân giường ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn Tiêu Chẩm Vân, sau đó ra hiệu bằng mắt cho anh là Tư Chử vẫn còn trong phòng. Tiêu Chẩm Vân thản nhiên lắc đầu, anh không ngại Tư Chử nghe lén. Dù sao cún con cũng không thể biết Garry là ai được.
“Không không, tiền thuốc men anh để lại quá dư luôn. Garry đã khỏi bệnh xuất viện rồi. Nhưng hôm qua lại thấy khó chịu trong người nên đến gặp tôi…” Bác sĩ Trương dừng một lát, hít một hơi thật sâu rồi thả quả bom bự chảng, “Anh Tiêu, Garry thức tỉnh rồi. Cậu ta đã thức tỉnh thành Lính gác, Linh thú là Đại bàng đầu mào. Vừa có kết quả kiểm tra cấp độ, cậu ta là Lính gác cấp S!”
“…S?” Tiêu Chẩm Vân sửng sốt ngồi thẳng dậy, “Cậu ta… là Lính gác cấp S?!”
Chàng trai trẻ ất ơ bị ‘Tiêu Chẩm Vân’ đùa giỡn đến chết trong tiểu thuyết lại thức tỉnh thành Lính gác cấp S ư?
Lính gác cấp S nhiều như lợn con vậy à? Sao nhặt bừa cũng ra một đứa thế? Đến cả nam chính Tư Chử của thế giới này cũng chỉ là Lính gác cấp A! Nếu Lính gác cấp S đầy rẫy như vậy, sao không chia cấp S cho anh?
Sao tới lượt anh thì lại là cấp C?!
Tiêu Chẩm Vân cố đè nén cơn đố kị và bực dọc trong lòng, ráng rặn ra nụ cười lịch thiệp: “Thế thì chúc mừng cậu ta nhé…”
…Chờ đã, Garry trông cũng phải hai mươi. Sao còn có thể thức tỉnh vào thời điểm này?
“Anh Tiêu, chuyện là thế này ạ. Sở dĩ tôi mạo muội gọi video cho anh cũng là vì Garry… đã quên hết những chuyện trước đây,” Bác sĩ Trương nghiêm túc nói. “Cậu ta mất trí nhớ, không có bất kỳ thông tin chứng minh nào, thậm chí ‘Garry’ còn không phải tên thật của cậu ta. Trước kia cậu ta là người thường, bệnh viện chúng tôi nhận cậu ta vào làm trợ lý điều dưỡng, coi như đủ ăn đủ mặc.
“Nhưng cậu ta đã thức tỉnh, trở thành Lính gác cấp S rồi. Cậu ta phải vào Tháp để được dạy dỗ bài bản, không thể ở lại bệnh viện được nữa. Tuy rằng với tư chất cấp S, chắc chắn sẽ có nhiều gia tộc lớn muốn nhận nuôi cậu ta, nhưng từ khi thức tỉnh biết cấp bậc của mình, cậu ta chỉ nằng nặc đòi theo anh. Cậu ta nói mình chỉ nhớ được anh, muốn đáp đền ân tình cho anh. Chỗ tôi quả thật cũng không thể hỗ trợ cậu ấy những vấn đề về người biến dị được. Nên anh Tiêu à, anh có đồng ý nhận nuôi cậu ta không?”
Tiêu Chẩm Vân lặng đi một lát, đoạn thở dài. Lúc quyết định tha mạng cho người kia, anh từng nghĩ là, một thay đổi cực kỳ nhỏ nhặt trong cốt truyện cũng có khả năng gây ra hiệu ứng cánh bướm. Giờ bướm vỗ cánh rồi, cánh vả đôm đốp vào mặt anh đây.
Nhưng việc đã đến nước này, anh cũng không hề hối hận về quyết định của mình. Vả lại kết thân với Lính gác cấp S chắc chắn không phải chuyện xấu…
“Tôi có thể giúp cậu ta làm giấy tờ tùy thân, đưa cậu ta vào Tháp học, không cần cậu ta báo đáp gì cả,” Tiêu Chẩm Vân nói đạo lý đã quen mồm, “Nếu đã là Lính gác cấp S, thì tương lai sau này của cậu ta sẽ rất xán lạn. Nếu đã quên hết ký ức lúc xưa thì cứ quên đi vậy, không quan trọng, cứ để cậu ta dồn hết tâm trí vào đường đời về sau.”
Sau khi lấy được bệnh án của Garry và trao đổi thông tin liên lạc, Tiêu Chẩm Vân cúp máy, cực kỳ khó chịu tu hơn nửa cốc nước ấm, chửi thầm ông trời bất công.
Đặt cốc nước xuống, anh bỗng để ý Tư Chử đang đứng tựa tường. Cậu chàng nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng phức tạp, mặt rất chi là xúc động đậy, mắt ầng ậng nước.
Sao trú tró đốm lại khóc nữa? Trai trên mét tám nhưng mau nước mắt vậy, làm sao lại được đôn lên làm nam chính?
Tiêu Chẩm Vân nhíu mày nghi hoặc: “Tiểu Chử, con sao vậy?”
“Chú út! Con xin lỗi chú!” Tư Chử khom người 90 độ trước Tiêu Chẩm Vân, sau đấy quay đi chạy biến khỏi phòng.
Để lại Tiêu Chẩm Vân và Tiêu Niệm đần mặt nhìn nhau. “… Tiêu Niệm, nam chính nhà cậu phát rồ rồi.” Trước thì tự dưng ghim mình, giờ lại đột nhiên xin lỗi.
Tiêu Niệm thây kệ vụ này, chỉ hỏi: “Anh giải thích với tôi vụ này trước đã, một nhân vật cameo đáng lẽ phải xanh cỏ từ lâu, giờ lại trở thành Lính gác cấp S nhờ anh, rồi sao mà chỉnh lại cốt truyện được?”
“Thì khỏi chỉnh, cậu bảo tên đó chỉ là cameo mà, liên quan quái gì tới cốt truyện chính?” Tiêu Chẩm Vân tự tin gáy rất to, “Tôi không tin hiệu ứng cánh bướm từ Garry có thể ảnh hưởng tới chuyện tình của Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên.”
“…” Về lý thì đúng là thế, chỉ cần Garry ngoan ngoãn sống ngoài cốt truyện, nhân vật quần chúng xuất hiện không quá 100 chữ, Tiêu Niệm cũng cảm thấy chắc chẳng nên cơ sự gì… đâu?
c* cậu đau đầu nhắm mắt lại, không sao thật đấy chứ?
Ở bên kia, Tư Chử chạy hộc tốc, thiếu điều bay vút vào phòng bệnh riêng của Tư Đệ.
“Anh hai, anh hai, hiểu lầm… hiểu lầm, thôi,” Còn chưa nói hết câu, Tư Chử đã cười toe toét. Cậu chàng ghìm mãi mới thở đều được, lại trìu mến gọi anh hai lần nữa, chỉ muốn giải thích rõ ràng mọi chuyện bằng một hơi, cuối cùng lại lộn xà lộn xộn. “Chúng ta hiểu lầm chú út rồi! Chú ấy không giết người, còn cứu người ta á! Chú ấy đích thân đưa người ta tới bệnh viện, hơn nữa em theo dõi chú mấy ngày rồi, chú tử tế lắm luôn! Bao người v* v*n mà chú út chẳng để mắt ai! Đúng rồi, cái cậu tên, tên gì ấy nhỉ, còn đòi trả ơn, nhưng chú út không cần! Làm việc tốt không cần báo đáp.”
Diệp Phỉ Nhiên đang xoa dịu tâm trí cho Tư Đệ, nghe thế thì đứng dậy rót một cốc nước cho Tư Chử, nhẹ nhàng nói: “Em đã bảo rồi mà, phó chủ tịch Tiêu là một người rất dịu dàng, em cảm thấy chú ấy không làm những chuyện như vậy đâu.”
Tư Chử nhấp một ngụm nước ấm, cuối cùng cũng trút được gánh nặng dồn nén mấy ngày nay. Cậu chàng uống cốc nước do bạn trai mới rót cho, cảm thấy đến nước suông cũng ngọt lịm, bong bóng hình chân chó lâng lâng khắp người.
Hai người nhìn nhau, ăn ý nở nụ cười.
Tư Đệ cũng phiền lòng mấy hôm vì chuyện này: “…”
Hắn lạnh lùng nói: “Được rồi, lại đây, kể rõ mọi chuyện cho anh xem nào.”
Tư Chử vội đặt cốc xuống, kể cặn kẽ những gì mắt thấy tai nghe mấy nay cho anh mình nghe, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Sau khi chứng kiến sự cống hiến hết mình không cần báo đáp của Tiêu Chẩm Vân, cậu em cún con đã quyết định về với đội chú út, thiếu điều quẩy anh trai lên lưng nhét thẳng vào chăn của Tiêu Chẩm Vân.
Lời cậu chàng chẳng khách quan tẹo nào, tất cả chỉ là suy đoán cá nhân, đúng chuẩn hiện thân của hai chữ “thiên vị”. c* cậu khen Tiêu Chẩm Vân hết nước hết cái, làm Tư Đệ ngồi giường nghe mà chối tỷ không tả nổi.
Mấu chốt là Diệp Phỉ Nhiên thường ngày luôn lý trí bình tĩnh giờ cũng hùa theo. Tư Chử hát một câu cậu đệm một câu, cặp Lính gác Dẫn đường hợp lực muốn tống anh trai họ vào động phòng. Tư Đệ phải dựa vào số tế bào não ít ỏi còn sống sót để đạp gió rẽ sóng, vắt óc moi móc chi tiết, xâu chuỗi thành câu chuyện thực tế hoàn chỉnh.
“Lúc đấy em đã thấy lạ khi chú út cố tình nhấn mạnh câu ‘Một tuần sau thì Garry chết’.” Gia Cát Chử phán xong thì nghiêm túc gật đầu, tiện thể khuyến mãi bối cảnh lý do cho Tiêu Chẩm Vân, “Giờ xem ra, chú út muốn giúp cậu ta thoát khỏi hộp đêm, nên mới bịa là cậu ta đã chết. Dù sao cậu ta bị bán vào mà, chắc chắn vẫn còn kẻ thù. Chú út thận trọng chu đáo ghê!”
“Bình tĩnh đã,” Tư Đệ nhíu mày, “Vậy phải giải thích chuyện chú ta thường xuyên ra vào hộp đêm Vườn Đào như thế nào? Ba có cả băng ghi hình giám sát và hồ sơ thanh toán mà.”
Tư Chử: “…”
“Hộp đêm gì? Đấm bốc à?” Diệp Phỉ Nhiên nghi hoặc, nhưng nghĩ đến vóc dáng yếu đuối mong manh không liên quan đến mấy trò bạo lực của Tiêu Chẩm Vân, còn nghe giọng điệu phản cảm của Tư Đệ, cậu đổi ý, “Hay là… cờ bạc?”
“…” Tư Đệ không trả lời, chỉ đanh mặt nghĩ thầm: Còn một chuyện nữa, việc cậu Garry kia có đôi mắt giống Tư Chử thì sao? Gì mà sau khi khôi phục sức mạnh tinh thần là đã dứt tình với Tư Chử, còn ba hoa chích chòe yêu mình từ cái nhìn đầu tiên. Cuối cùng toàn bao mấy thằng mắt tròn hổ phách. Hắn nhìn ô cửa sổ tối đen, hình ảnh phản chiếu trên cửa kính là một đôi mắt màu xanh ngọc lục bảo. Dáng mắt dài hơn mắt Tư Chử, ánh mắt cũng sắc bén hơn…
Tư Chử nghĩ mãi cũng không giải thích nổi sở thích BDSM của chú út, sau hồi lâu giằng xé nội tâm, cậu chàng quyết định thôi không nghĩ nữa, khẳng định chắc nịch: “Chuyện này chắc chắn có ẩn tình gì đó! Em không muốn thấp thỏm bất an, mang mặc cảm tội lỗi hiểu lầm chú út thế này nữa!”
“Đúng đấy anh Đệ. Thay vì suy đoán lung tung, sao chúng ta không hỏi thẳng chú ấy cho rõ ràng?” Diệp Phỉ Nhiên cũng khuyên nhủ.
Tư Đệ mím môi không nói gì, mãi sau mới ngước mắt lên, lạnh lùng bảo: “Tiếp tục đi.”
“Hả?” Tư Chử chưa thủng vấn đề ngay, Diệp Phỉ Nhiên vội nhắc: “Kể tiếp đi, chuyện chú út ấy.”
“À à à.” Tư Chử nghiêm túc kể lại việc đã khiến cậu chàng thay đổi hẳn suy nghĩ cách đó không đâu. Ban đầu ba người còn tập trung sắp xếp lại dòng thời gian và mối quan hệ giữa các nhân vật trong câu chuyện. Tuy nhiên, đến đoạn sau, sự chú ý của họ đều tập trung vào một cú twist quan trọng —
Một Lính gác cấp S 20 tuổi mất trí nhớ, Linh thú là Đại bàng đầu mào hung dữ, đang nhiệt tình đeo đuổi Tiêu Chẩm Vân, thiếu điều van xin người ta chấp nhận mình?
Tác giả có lời muốn nói:
4D: Cái lùm mía, thế này mà còn nhịn được hả???
4C: Mị không cô đơn! Chú út quá đỉnh chóp!!!
(2 cái nickname này là chơi chữ đồng âm nha, Si Di Tư Đệ nghe giống 4D, Si Chu Tư Chử viết tắt là 4C)
[HẾT CHƯƠNG 26]
