Chương 27: Tập kích đêm
Phòng bệnh đơn của bệnh viện đều có thêm giường cho người nhà, nhưng Tiêu Niệm không muốn ở lại. Nguyên văn lời c* cậu là: Khách sạn có giường to không ngủ, còn chen chúc ở đây, tôi bị ngu hay gì? Tiêu Chẩm Vân bảo c* cậu sống độc lập như thế là không hợp với hình tượng trẻ con 8 tuổi đâu. Tiêu Niệm nghe vậy suýt ném quyển tập làm văn vào đầu anh. Bài viết đầu tiên trong cuốn vở là đề về nhà mà giáo viên chủ nhiệm giao hồi khai giảng, yêu cầu viết một đoạn văn 300 chữ miêu tả người thân trong gia đình em.
Tiêu Niệm viết đoạn văn với tiêu đề “Người cha làm phó chủ tịch Công Đoàn Đặc công của em”, đạt điểm 10 tuyệt đối duy nhất trong lớp.
Lần này cô giáo lại giao bài tả người thân, Tiêu Niệm cực chẳng đã, phải thức trắng đêm bịa một bài “Người ông làm Chủ tịch Công đoàn của em”. Văn viết khô như ngói, không biết cuối cùng cô cho mấy điểm.
Nửa đêm, khi mọi vật đều tĩnh lặng, chẳng hiểu sao Tiêu Chẩm Vân lại choàng tỉnh. Anh mơ màng trở mình, cất giọng khàn khàn hỏi thiết bị liên lạc để trên tủ đầu giường: “Mấy giờ rồi…”
Một chiếc đồng hồ cát nhỏ màu xanh nhạt xuất hiện trên thiết bị liên lạc, nó vừa xoay tròn vừa thông báo máy móc: “Bây giờ là 12:17 sáng, giờ địa phương Hailate.”
Chiếc đồng hồ cát chiếu sáng một phần ven giường. Đôi mắt ti hí của Tiêu Chẩm Vân chuẩn bị khép lại, nhưng bỗng dưng liếc thấy thứ gì đó, anh chợt mở choàng mắt ra, vô cùng bàng hoàng. Một bóng người cao lớn đang ngồi bắt chéo chân ở mép giường anh, đùa nghịch con dao găm tỏa ánh lạnh.
“Cái đệt!” Thân thể liệt nửa dưới của Tiêu Chẩm Vân bắn từ giữa giường sang cạnh giường, lưng cứng đờ vì sợ hãi.
Đột nhiên, tiếng cười khẽ cắt ngang phản ứng kinh ngạc của anh, đèn cũng bật sáng. Tư Đệ thản nhiên với cái đĩa trái cây trống trơn từ tủ đầu giường xuống, để những miếng táo đã cắt vỏ gọn ghẽ lên đó.
“Ăn khuya không?” Hắn lau con dao gọt hoa quả bằng giấy ăn, đoạn tra vào vỏ.
“Cậu điên rồi à?” Tiêu Chẩm Vân hẵng còn hú hồn hú vía, không niềm nở nổi với hắn. “Đêm hôm không ngủ lại ra đầu giường tôi ngồi nhát ma nhau thế!”
“Tôi làm chú sợ à?” Tư Đệ đưa trái cây qua, dí nguyên dĩa.
Chửi thì chửi, nhưng anh vẫn muốn ăn. Tiêu Chẩm Vân gặm miếng táo, tức giận nói: “Vớ vẩn, thử là cậu xem?”
“Chỉ cần có chút ánh sáng thì với tôi ngày đêm đều như nhau.”
“… Biết rồi, Lính gác cấp S.” Tiêu Chẩm Vân coi miếng táo như Tư Đệ, gặm nó rôm rốp: “Tới tìm tôi làm gì?”
Tư Đệ chuyển từ tư thế tựa sau sang nghiêng người ra trước, hắn ngước lên nhìn thẳng vào mắt Tiêu Chẩm Vân. “Tôi đau đầu, cho tôi chút pheromone đi.”
Từ góc độ này, Tiêu Chẩm Vân có thể thấy vòng giật điện giấu dưới cổ áo của chàng Lính gác, nhấp nháy ánh lục biểu thị cảm xúc ổn định. Nhận thấy nơi anh đang nhìn, Tư Đệ bất giác dựng cổ áo lên, hỏi: “Không muốn à?”
“Tư Chử nói…” Tiêu Chẩm Vân ngập ngừng, thấy Tư Đệ hơi nhíu mày, bèn nói tiếp: “Bác sĩ không cho cậu xuống giường đi lại.”
“Đúng đấy, nên tôi chỉ có thể lẻn tới đây vào khuya vắng.”
“Tại sao?” Tiêu Chẩm Vân đã ăn hết nửa quả táo từ lúc nào chẳng hay. Thấy ánh mắt Tư Đệ chốc chốc lại đậu xuống tay mình, anh chủ động nhường số táo còn lại cho hắn. Tư Đệ không nhúc nhích, đến tận lúc Tiêu Chẩm Vân đẩy đĩa trái cây lên lần nữa, hắn mới ngẩng đầu nhìn anh, hỏi bằng vẻ mặt khó hiểu, “Không ăn à? Dạ dày chú nhỏ tới mức không nhét nổi một quả táo ư?”
“Tôi thấy cậu có vẻ muốn ăn mà…” Nếu đã là hiểu lầm, thì Tiêu Chẩm Vân quyết định kéo đĩa trái cây về, tiếp tục nhai miếng táo giòn ngọt. “Nói đi, cậu chuồn qua đây làm gì? Tôi không tin cậu đến chỉ vì chút pheromone quèn.”
Tư Đệ im lặng nhìn anh, đến khi trên đĩa chỉ còn một miếng táo cuối cùng, hắn mới mở lời đầy ý nhị: “Nghe nói chú thích tôi?”
“Khụ…” Tiêu Chẩm Vân bị sặc.
“Còn yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên…”
Tiêu Chẩm Vân nhét miếng táo cuối cùng vào mồm Tư Đệ. Tư Đệ nhất thời sửng sốt, sau đấy tự dưng lại cong mắt cười, hài lòng chấp nhận ‘phí bịt miệng’ này.
Không biết vì sao, lúc chém gió với Tiêu Kinh Phong, Tiêu Chẩm Vân chẳng ngượng ngùng gì ráo, cũng không để tâm Tiêu Niệm ngồi cạnh nghe lỏm. Nhưng khi lời này thốt ra từ miệng Tư Đệ, anh lại muộn màng thấy xấu hổ…
Ăn xong miếng táo, Tư Đệ để đĩa về tủ đầu giường giúp Tiêu Chẩm Vân: “Nói đi, tại sao chú lại bảo chú thích tôi?”
Không ổn thì báo công an thôi. Ánh mắt Tiêu Chẩm Vân liếc qua thiết bị liên lạc cách đó không xa. Câu này không trả lời được, đội quần mất.
Thấy ánh mắt né tránh của Tiêu Chẩm Vân, nụ cười của Tư Đệ dần nhạt đi. Hắn nhìn anh chăm chú bằng ánh mắt phức tạp, giọng trầm hẳn đi: “Là vì Tư Chử, đúng không?”
Tiêu Chẩm Vân hoàn toàn không ngờ Tư Đệ lại nói vậy, anh trố mắt ngẩn người, chợt nghe Lính gác nói tiếp, “Chú biết Tư Chử thích Diệp Phỉ Nhiên, không muốn Diệp Phỉ Nhiên kết đôi với tôi, nên cố tình bịa ra chuyện này, để Diệp Phỉ Nhiên yên tâm yêu Tư Đệ, chuẩn chưa?”
“…”
Phản ứng của Dẫn đường quả thật y như Tư Đệ đã dự đoán, anh im lặng, không phủ nhận cũng không thừa nhận. Tư Đệ không biết cảm xúc hiện tại của mình là hụt hẫng hay gì khác, hắn chỉ nghĩ thầm ‘quả nhiên đúng là vậy thật’. Hắn nhắm mắt đứng lên, cái đuôi sói khổng lồ lết trên mặt sàn, đôi tai sói đen trắng cũng thò ra khỏi mái tóc bạc.
“Tiêu Chẩm Vân, nếu mục đích của chú chỉ là muốn hai đứa nó được bên nhau, thì chú không phải nói dối như thế, chỉ cần kéo tôi ra khỏi cơn mê một lần là đủ,” hắn trầm giọng nói. “Tôi cũng biết hai đứa có tình cảm với nhau, lập trường của tôi luôn rất rõ ràng. Chỉ cần tôi kiểm soát được bản thân, thì sẽ không bao giờ chấp nhận Diệp Phỉ Nhiên. Không ai có thể thay đổi điều tôi đã quyết.”
Tiêu Chẩm Vân vẫn giữ im lặng, không có biểu cảm gì, không thể đọc thấu suy nghĩ trong lòng anh. Tư Đệ cũng lặng đi, đột nhiên bật cười: “Tiêu Chẩm Vân, tôi thật không ngờ… nếu hành vi tìm những kẻ giống Tư Chử để thỏa mãn d*c v*ng của chú trước kia gọi là thích, thì hành động sẵn lòng buông tay tác thành cho Tư Chử của chú bây giờ gọi là gì… Yêu ư?”
Hắn quay đi, “Ngày mai tôi sẽ đi giải thích với mọi người. Chuyện chú yêu thầm cháu trai… để người ngoài nghe được sẽ không hay.”
“Tôi không thích Tư Chử,” Tiêu Chẩm Vân cuối cùng cũng lên tiếng, anh lặp lại lần nữa cực kỳ chắc chắn, “Tôi chỉ thương thằng bé như người thân gia đình, không có chút tình cảm yêu đương nào.”
“Vậy chú…”
Tiêu Chẩm Vân cắt ngang câu hỏi của Tư Đệ, nghiêm túc nói: “Những điều cậu nói tôi đều nghĩ tới rồi, nhưng tôi vẫn lựa chọn làm vậy…”
“…” Chiếc đuôi dài của Tư Đệ quét qua ghế, bồn chồn quấn quanh chân ghế. “Vậy… những gì chú nói đều là sự thật sao?”
“Ờm…” Tiêu Chẩm Vân chột dạ lảng mắt đi. “Cái đấy thì đúng là không phải.”
Tư Đệ: “…”
“Nhưng, nếu bảo không thật chút nào… thì cũng không hoàn toàn chính xác,” Nội tâm Tiêu Chẩm Vân không bình tĩnh được như vẻ ngoài. Anh cụp mắt, hàng mi đen dày tựa lông quạ run rẩy. “…Tôi quả thật có lòng riêng.”
Anh để lửng câu, không muốn tiết lộ nhiều thêm. Lời vừa dứt, Tiêu Chẩm Vân l**m đôi môi khô khốc, thò tay xuống gối rút bao thuốc lá mình lén mua khi đi dạo ban ngày nhân lúc Tiêu Niệm không để ý ra. Anh thuần thục lấy một điếu, ngậm vào môi, bật lửa châm. Lúc khum tay châm điếu, anh lơ đãng liếc mắt lên, chợt thấy Tư Đệ kinh ngạc nhìn mình. Đôi gò má Tư Đệ ửng hồng, màu lửa đỏ diễm lệ lan từ khóe mắt đến tận mang tai. Đôi mắt ngọc bích sắc sảo, cảnh giác thường ngày trợn tròn vì kinh ngạc, hoang mang nhìn anh.
Tiêu Chẩm Vân cũng sững sờ, điếu thuốc chưa châm vẫn kẹp giữa môi, đôi mắt chết trân nhìn thẳng vào Tư Đệ.
Lát sau, Tư Đệ chịu thua nhìn qua chỗ khác trước, tim đập thình thịch, trái cổ nhấp nhô theo động tác nuốt nước bọt, đuôi sói lắc qua lắc lại sau lưng. Hắn đánh trống lảng: “Chú còn biết hút thuốc nữa à?”
“Phì…” Tiêu Chẩm Vân lấy làm buồn cười, bỏ điếu thuốc đang ngậm ra nhét về bao thuốc, nét cười lan thẳng tới đáy mắt, vui vẻ thích chí nói: “Tôi quên mất Lính gác không chịu được mùi khói thuốc, tôi không hút nữa.”
Tư Đệ cảm thấy phản ứng của anh hơi kỳ lạ. Trong ánh mắt mập mờ ám chỉ của Tiêu Chẩm Vân, hắn mới muộn màng sờ lên mặt mình, nhiệt độ bỏng rẫy làm lòng hắn giật nảy.
— Đêm nay lại có thêm một đứa chết nhục đội quần.
Tiếng cười của Tiêu Chẩm Vân lớn hơn, như cành liễu tươi lướt trên mặt hồ, khuấy làn sóng Xuân. Tư Đệ nghiến răng nghiến lợi, vừa tức bản thân bẽ bàng, vừa bực Tiêu Chẩm Vân đắc ý. Hắn tự cho mình quyền hỏi thẳng: “Tên Garry kia, là ai?”
“Hả?”
“Tư Chử mách tôi rồi, có một Lính gác trẻ trung trai tráng đang tiếp cận chú, tên là Garry.” Tư Đệ nheo mắt nghi ngờ, “Hắn ta là ai? Có quan hệ gì với chú?”
Tiêu Chẩm Vân nhớ lại cái cúi đầu xin lỗi to tát dõng dạc của Tư Chử hồi sáng trước khi cậu chàng rời đi, và cả vẻ thù hằn khó hiểu của chó lai sói với Thiên Lộc, cộng kèm phản ứng thái quá của Tư Kiều Dung mấy ngày nay, đúng kiểu cóc cần cái 90% tương thích. Người quyết đoán như Tư Đệ mà lại không phản đối ngay, còn tới tìm anh…
Chỉ trong chớp nhoáng, anh nảy số ngay: “Cậu có chắc thằng bé nói nguyên văn như vậy với cậu không?”
Tư Đệ quan sát vẻ mặt của Tiêu Chẩm Vân, l**m răng nanh đầy vẻ nguy hiểm: “Vậy chú cảm thấy em tôi nói thế nào?”
“…” Tiêu Chẩm Vân trầm ngâm một lát, rủa thầm đứa đần nào chấp bút nên quyển tiểu thuyết khốn nạn này, rồi lại kêu than sao cái số mình xui, nhập vào ai không nhập lại nhập trúng thằng b**n th**. Sau đấy anh dũng cảm nhìn vào thảm cảnh máu me, bình tĩnh đối mặt với hiện thực tàn khốc: “Đúng vậy, Garry là người mà tôi đưa ra khỏi hộp đêm Vườn Đào.”
Tư Đệ không nói gì, chờ anh thú nhận.
Cậu ta biết thật à, sao cậu ta lại biết?… Hóa ra ‘Tiêu Chẩm Vân’ chẳng những ăn mặn, mà ăn vụng xong còn không biết chùi mép ư? Anh những tưởng ‘Tiêu Chẩm Vân’ thường xuyên đến hộp đêm Vườn Đào thì phải dàn xếp ổn thỏa với những kẻ có liên quan, chỉ chọn ai cẩn trọng kín mồm kín miệng. Ngờ đâu những kẻ quanh y đều là hạng xoen xoét, hôm trước chơi trai hôm sau cả nước biết mình chơi trai ư?
“…” Tiêu Chẩm Vân đau đầu nhắm mắt lại, “Garry… là một người anh mà Tiêu Niệm quen hồi còn là trẻ mồ côi. Trước kia tôi đến hộp đêm ấy để giải tỏa, nhưng lâu lắm rồi không đi nữa, lần trước qua đó là vì… Quản lý bên đó gửi tôi loạt ảnh nhân viên mới, hỏi tôi có muốn ghé không. Đúng lúc tôi định từ chối, Tiêu Niệm lại phát hiện có Garry trong ảnh, thằng bé năn nỉ tôi cứu người anh ngày xưa từng cưu mang nó.”
“… Thật à?” Tư Đệ cảm thấy lời giải thích này hơi bị tình cờ bất ngờ quá đáng.
“Thật mà, không tin mai cậu đi mà hỏi Tiêu Niệm.” Tiểu Chẩm Vân đáp, “Trẻ con không nói dối, mà có bịa thì con nít tám tuổi cũng không bịa giỏi được.”
Sau một hồi im lặng, Tư Đệ thả lỏng ngồi về ghế, gác chân. Có vẻ Tiêu Chẩm Vân đã vượt qua kiếp nạn thứ 82 của đời mình, “Nên chú hết mê mấy trò BDSM rồi hả?”
“Đừng nhắc lại chuyện này được không…” Tiêu Chẩm Vân kéo chăn lên, “Đêm hôm một giờ sáng, Lính gác độc thân Dẫn đường lẻ bóng, hợp nhau 90%, cậu hỏi tôi có mê BDSM không hả?”
“…” Mặt Tư Đệ lại bắt đầu nóng lên, hắn thì thầm, “Nếu chỉ mỗi trói lại với quất roi thì…”
“Dừng, dừng!” Tiêu Chẩm Vân không chịu nổi nữa, “Tôi không khoái mấy cái đó!”
Tác giả có lời muốn nói:
Một màn kịch nhỏ không liên quan đến phần truyện chính (ps: mấy mẩu ngắn ngắn viết trong phần lời tác giả này đều có chung tiền đề đó nha!):
Vân Vân: Tôi không có kink dị vậy đâu!
4D: Ầu.
Vân Vân: Sao nghe giọng điệu em có vẻ thất vọng thế?!
[HẾT CHƯƠNG 27]
