Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 29-1



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 29.1: Ánh mắt thắm tình

Sau đấy Tiêu Chẩm Vân chụp tanh tách liền một loạt. Mười mấy tấm ảnh không có tấm nào Tư Chử ra hồn người. Đến cả chú chó lai sói Tiệp Khắc Tiểu Mộc cameo bất đắc dĩ trông còn xinh xắn đáng yêu hơn cậu chàng. Tiêu Niệm không chịu nổi nữa, gằn giọng mắng anh: “Anh chụp cho tử tế vào.”

Tiêu Chẩm Vân cũng thừa nhận ảnh của mình không mang cảm xúc, chỉ thuần kỹ thuật vô tri. Nào ngờ quay sang nhìn đống ảnh trong tay Tiêu Niệm, anh chợt nhận ra hóa ra mình cũng chả có tẹo kỹ thuật nào.

“Tại cái nhẫn ấy,” anh quả quyết chỉa viên đá quý về phía mình chụp một bức, đoạn quay sang xem ảnh đầu ra trên thiết bị liên lạc của Tiêu Niệm. Ở giữa ảnh là anh, mái tóc dài buộc cao, mặt đẹp như tranh vẽ. Sau ba ngày ăn uống thả phanh, cuối cùng trông anh cũng tươi tỉnh hơn một tẹo. Bộ trang phục thời Đường cách tân nền trắng thêu mẫu đơn vàng biến anh thành một mỹ nhân tuấn tú cổ điển thanh lịch tao nhã. Phần cổ Tàu đứng tôn lên đường cong duyên dáng của cái cổ thiên nga, đôi mắt màu khói lam chiều với hàng mi hơi rủ đang nhìn vào ống kính.

Chính Tiêu Kinh Phong đã chọn bộ trang phục này cho anh. Chú ta bảo anh gầy quá, mặc vest Tây không tôn dáng, nên đặt may riêng cho anh bộ này. Chú ta còn vuốt cằm nói, “Thế này có mà bọn Lính gác choai choai chả mê tơi.”

Bọn Lính gác choai choai có mê tơi không thì Tiêu Chẩm Vân không biết, nhưng cá nhân anh khá hài lòng với bộ đồ này.

Chụp Tư Chử thành hồn ma bóng quế, nhưng chụp bản thân vẫn ra ngợm ra người… Anh ngẫm ngợi, hay là tại mình chụp xa quá? Thế là anh ngẩng đầu, vẫy tay với cún con, “Lại đây.”

Ngay sau đó, hai chú chó cùng tung ta tung tăng chạy tới. Chó lai sói Tiệp Khắc thè lưỡi thở hồng hộc, còn Tư Chử thì lễ phép cúi xuống, cố gắng giữ mình chỉ cao hơn Tiêu Chẩm Vân một cái đầu. “Chú út, gì ấy ạ?”

Tiêu Chẩm Vân giả vờ như không có chuyện gì, v**t v* chiếc nhẫn, chụp vài tấm ảnh. Tư Chử không hề phát hiện chuyện này, nhưng Diệp Phỉ Nhiên đứng cách đó không xa lại chú ý tới hai người, cậu chạy tới cùng con công bên cạnh.

“Tiểu Chử, cà vạt vẹo rồi,” Tiêu Chẩm Vân cười nhạt nói. Nghe vậy, Tư Chử lập tức ngại ngùng đỏ mặt. Cậu chàng muốn đứng dậy chỉnh nhưng bị Tiêu Chẩm Vân duỗi tay móc cổ áo. Bàn tay như sứ trắng đẩy nhẹ nút, rồi lại chu đáo miết thẳng dây tới cuối cổ áo.

“Được rồi,” anh vỗ ngực Tư Chử. Tư Chử vội vàng ngượng ngùng cảm ơn anh lia lịa. Đúng lúc này, Diệp Phỉ Nhiên gọi tên cậu chàng từ đằng sau. Tiêu Chẩm Vân thấy thời cơ hiếm có khó tìm, nhanh nhẩu biểu lộ ánh mắt chứa chan tình cảm mặn nồng, nhìn cái gáy xinh của Tư Chử đầy thương mến.

Khi cún con mỉm cười quay lại, Tiêu Chẩm Vân lập tức thay đổi sắc mặt, lại quay về dáng vẻ bậc cha chú hiền từ bác ái.

Diệp Phỉ Nhiên đến là để thông báo cậu thấy người ta tổ chức thi độ ăn ý giữa Lính gác và Dẫn đường, hỏi Tư Chử có muốn chơi chung không, còn được tặng quà nữa. Tư Chử tính trẻ con ham vui nên ừ ừ đồng ý ngay tắp lự. Hai người cùng hướng mắt về phía Tiêu Chẩm Vân, như thể đang hỏi ý kiến, thực ra đã quyết định hộ chú út. Tiêu Chẩm Vân còn chẳng có cơ hội từ chối, Tư Chử nhanh chóng túm xe lăn, lạng lách đánh võng đẩy anh về nơi tổ chức hội thi.

Trong xã hội người thường, nhiều cá thể vẫn sống độc thân cả đời. Tuy nhiên, do đặc tính thể chất, Lính gác Dẫn đường về cơ bản sẽ tìm được bạn đời trước tuổi năm mươi.

Khi học ở Tháp, giao lưu kết hợp là khóa học bắt buộc hàng tuần được tính vào tín chỉ. Rời Tháp rồi, bất cứ nơi nào có dân biến dị tụ tập thì luôn có các hoạt động tạo ra với mục đích chính là để tìm kiếm bạn đời.

Ví dụ như trò chơi đang được tổ chức ở góc sân này đây. Những Lính gác và Dẫn đường chưa kết đôi muốn tham gia sẽ đăng ký và lấy số từ quản trò. Khi trò chơi bắt đầu, mọi người đồng loạt thả hình thái tinh thần của mình ra theo hiệu lệnh của quản trò. Sau đó, Lính gác và Dẫn đường xếp thành một hàng. Người tham dự bước ra khỏi hàng theo số, chọn Linh thú mà mình thích nhất, rồi suy đoán xem Linh thú đó thuộc về ai, đoán đúng sẽ giành được phần thưởng.

Diệp Phỉ Nhiên và Tư Chử hăng hái đi đăng ký để nhận phần quà nhỏ gần như cho không này. Tiêu Chẩm Vân cuối cùng cũng tìm được cơ hội ở riêng với Tiêu Niệm một lát. Anh quay sang c* cậu, lại thấy quản trị viên nghiêm mặt lắc đầu. “Cốt truyện vẫn chưa hoàn thành.”

“… Chưa hoàn thành? Tại sao?” Tiêu Chẩm Vân nghi hoặc, “Chẳng lẽ tôi phải kiếm tờ lịch trình đám cưới, giao lưu với Tư Chử, rồi lại nhìn nó thật thắm tình hay sao?”

“Tôi không nghĩ vấn đề nằm ở tờ chương trình sự kiện…” Tiêu Niệm ngập ngừng, “Nói thật, ánh mắt anh nhìn vịt quay tối qua còn bỏng cháy hơn nhìn Tư Chử hôm nay nhiều.”

“…Gì đến đận?” Mặt Tiêu Chẩm Vân đúng kiểu cạn lời. Quả thực anh không có tình cảm yêu đương với Tư Chử, nhưng làm gì mà nên nỗi?

“Thử thêm vài lần nữa đi, cần cù bù thông minh. Tôi sẽ theo dõi nguyên tác thường xuyên, tích đỏ hiện một cái là báo anh liền,” Tiêu Niệm an ủi. c* cậu liếc nhìn tay quản trò đang tích cực kêu gọi mọi người tham gia, đột nhiên nói, “Đúng rồi, tôi vừa nhớ ra, trong tiểu thuyết có một câu thể hiện sự si tình của anh. Đấy là mỗi lần thấy Tư Chử thích gì, anh sẽ tìm mọi cách lấy về cho cậu ta.”

“…”

Tiêu Niệm như một giảng viên đang vắt hết óc tìm cách cho học sinh dốt qua môn, vẽ ra điều kiện thêm điểm cực kỳ dễ dãi: “Tôi nghĩ không cần mỗi lần đâu, nhưng chí ít phải 3 lần trở lên ấy?”

“…” Tiêu Chẩm Vân ngẩng đầu, thấy Tư Chử cầm thẻ số đi về phía mình với vẻ mặt tiếc nuối, vừa đi vừa bảo Diệp Phỉ Nhiên: “Phần thưởng giá để thiết bị liên lạc có tận ba mẫu, mẫu nào anh cũng ưng, làm sao bây giờ?”

“Tiếc ghê ha, có thêm phần của em thì anh cũng chỉ được chọn hai cái thích nhất trong ba loại thôi.”

“Anh thích cả cơ!”

“Đồ chó cún tham lam.”

Tư Chử ngước lên nhìn Tiêu Chẩm Vân, mắt sáng rỡ. Nhưng sau đó cậu chàng nhanh chóng ngậm miệng, không dám bắt chú út chơi trò thi ăn ý của đám người biến dị.

Người chú già tốt bụng đã chứng kiến ​​tất cả còn làm sao được nữa, anh đành cố đấm ăn xôi điều khiển xe lăn đi đến trước quản trò ở hậu trường, hỏi: “Tôi trả tiền mua phần thưởng trong trò chơi này được không?”

Quản trò còn đang lo khách dự đám cưới dè dặt quá, không đủ lượng người tham gia, cúi đầu thì thấy gương mặt Tiêu Chẩm Vân. Đây chính là bảng quảng cáo chứ còn đâu nữa? Anh ta vội vàng lắc đầu nói: “Không được, những món này chỉ được dùng làm giải thưởng khi đoán đúng thân phận của Linh thú và chủ nhân. Anh có muốn đăng ký chơi không?”

“Vậy trên Interstellarnet có link mua không…”

“Không anh ạ, mấy mẫu này là do cô dâu đích thân thiết kế rồi gửi xưởng sản xuất, chỉ có từng này thôi anh.”

Tiêu Chẩm Vân: “…”

Tiêu Chẩm Vân: “Tôi đăng ký.”

“Vâng.” Quản trò cười nhăn cả mặt, quả quyết đăng ký tên họ rồi đưa bảng số cho Tiêu Chẩm Vân. Ban đầu Tiêu Chẩm Vân muốn lặng lẽ rời đi, nhưng quản trò đâu chịu buông tha anh. Anh ta bật mic, lấy lý do Tiêu Chẩm Vân đi lại khó khăn, ân cần hầu hạ hộ tống anh đi, mở mồm ra là “cẩn thận”, “xin nhường đường”, “đi bên này” các kiểu con đà điểu, gọi mời ánh nhìn của những người có mặt.

Mi mắt Tư Chử giật giật, cậu chàng và Diệp Phỉ Nhiên cùng liếc nhau. Tư Chử đi đón Tiêu Chẩm Vân, còn Diệp Phỉ Nhiên thì vội vàng mách lẻo với Lính gác nào đấy bặt tăm mất tích đến giờ.

Hóa ra Mỹ Dẫn Đường Kế của quản trò thật sự rất hữu hiệu. Số lượng người đăng ký lập tức tăng vọt, hết 15 phút đăng ký, tổng người chơi vòng này tăng kịch trần tới ngưỡng 35 người. 23 Lính gác, 12 Dẫn đường, quả là một tỷ lệ sốc óc trong buổi lễ nơi số lượng Lính gác Dẫn đường xêm xêm nhau thế này.

Trò chơi Xem ai ăn ý chính thức bắt đầu. Quản trò ra hiệu lệnh, tất cả người biến dị đồng thời thả Linh thú của mình ra trong khu vực được chỉ định. Tiếng dê be be sư tử gầm gừ cá voi ta thán chim hót líu lo cùng vang lên một lúc.

Thỏ non ngoan ngoãn rụt chân chui vào một góc, mèo đen tính hơi quái gở thì tìm nơi vắng vẻ l**m lông. Chó lai sói Tiệp Khắc nhiệt tình hiếu khách chỉ mong được kết bạn với cả thế giới… Thiên Lộc đáp đất xong thì hếch mắt ngạo mạn quan sát xung quanh. Ban đầu nó còn thanh tao tản bộ, sau đấy bỗng để ý một quả bóng bay nhiều lớp xinh xắn đáng yêu. Lớp ngoài cùng trong suốt, bên trong là bóng sặc sỡ hoa văn, ở giữa còn gắn mấy quả be bé. Tạo vật ấy đã khơi dậy trí tò mò của Thiên Lộc, nó lập tức vắt giò lên cổ chạy như điên qua đó, l**m rồi cắn quả bóng bay, dây buộc bóng quấn hết vào chân.

Tiêu Chẩm Vân không muốn thừa nhận con hươu ngốc này là hình thái tinh thần của mình. Nhìn nhà người ta mà xem: hạc trắng tao nhã thanh lịch, báo đốm uyển chuyển biếng nhác, cừu trắng mềm mại đáng yêu, đến cả cử chỉ của khỉ lông vàng còn sang hơn con hươu phèn kia!

Lính gác mang số 1 rõ ràng cũng giống Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên, cùng tham gia chơi với Dẫn đường người yêu mình. Cô không hề do dự chỉ vào Dẫn đường số 2 và Linh thú của cô này, kiếm ngay được phần thưởng free. Cô Dẫn đường kia lại chỉ ngược Linh thú của người yêu, gấp đôi canxi.

Lính gác số 3 do dự ngập ngừng, chỉ vào một con sứa mặt trăng trong suốt, rồi lại quay qua Tiêu Chẩm Vân.

images3077683_consua51399535390223_1

Quản trò xấu tính khủng khiếp, cứ úp mở mãi, đợi mọi người nôn quá trời thì mới lắc đầu mà rằng, “Rất tiếc…”

Lính gác số 4 rất biết ơn Lính gác số 3 đã loại bỏ một câu trả lời sai, tràn trề tự tin chỉ con công đực và Tiêu Chẩm Vân.

Môi Diệp Phỉ Nhiên cong lên, rồi cậu lại nhanh lẹ cụp mắt nín cười.

“Ôi, tiếc quá, chọn nhầm rồi, cơ hội cho các Lính gác chơi sau lại lớn hơn một chút ạ.”

Trò chơi tiếp tục đến lượt của Số 12 Diệp Phỉ Nhiên và Số 13 Tư Chử. Một nửa Lính gác trước đó đều nhăm nhe Tiêu Chẩm Vân, nhưng chẳng ai chọn đúng Linh thú. Nam chính và nam thứ không gia nhập trò tào lao đó, ngoan ngoãn chỉ nhau rồi chọn phần thưởng free là giá trưng thiết bị liên lạc, sau đấy bị quản trò ghẹo cho lộ cả tai chó và mào công.

Số 14 là Tiêu Chẩm Vân, mỹ nhân tóc dài đẹp ngất ngây ngồi xe lăn được đông đảo bà con để ý. Tiếng xì xào của khán giả mỗi lúc một ầm ĩ hơn. Ai cũng bảo bao nhiêu Lính gác đoán mà không ai chọn trúng Linh thú của người này, chẳng lẽ hình thái tinh thần lại là một loại mãnh thú khác thường sao?

Tiêu Chẩm Vân đã nghĩ xong đáp án của mình ngay khi trò chơi bắt đầu, bởi vì anh phát hiện một con vật quen thuộc trong ‘vườn bách thú’ – cá kiếm. Trùng hợp thay, anh đã quan sát sinh vật biển cực kỳ hoạt bát này từ khi bước vào bữa tiệc, cũng nhớ rõ người chủ phải liên tục xin lỗi khách mời vì mấy trò quậy phá của nó.

Trước bao ánh nhìn của đám đông, anh đưa tay chỉ con cá kiếm, rồi lại chỉ vào Lính gác số 19.

Lính gác được chọn quả thực sướng rơn, anh này mừng rỡ nhìn Tiêu Chẩm Vân giữa những tiếng hô hoán ầm ĩ.

Còn Tiêu Chẩm Vân… thì đang nhìn phần thưởng trong tay quản trò. Vì anh chưa bị đoán trúng, nên vẫn phải ngồi đây, không thể nhận thưởng về ngay. Anh chỉ có thể nhẫn nhịn chờ tiếp. May mà số lượng Linh thú có thiên hướng thuộc về Dẫn đường đã ít nay lại càng ít hơn. Sau khi đám động vật gặm nhấm nhỏ như chồn bạch và sóc đã bị chọn hết, đúng lúc tới lượt Lính gác cá kiếm số 19, anh này bán tín bán nghi chỉ vào con hươu ngốc nghếch đang chơi bóng bay.

“Chúc mừng!” Quản trò cười muốn rồ, lượt chơi này đúng là vô cùng giải trí. “Ôi mãi mới trúng ấy nhỉ!”

Dân tình xung quanh: “…” Quả này thì ai mà đỡ nổi? Dẫn đường và Linh thú tương phản một tẹo thì moe, tương phản nhiều quá thì nghe lạ đời!

Quản trò mời Tiêu Chẩm Vân và Lính gác số 19 ra giữa sân khấu, hỏi: “Trước kia hai người có quen nhau không?”

Lính gác không ngừng liếc trộm Tiêu Chẩm Vân, lắc đầu: “Không quen ạ.”

“Thật sao?” Quản trò nói rõ là khoa trương, “Vậy thì có duyên thật rồi, cùng chọn nửa kia, còn đoán đúng cả Linh thú của nhau nữa. Vậy lát xuống sân khấu là mình làm quen ngay, có phải không ạ?”

Đám khán giả hóng hớt đổ dầu vào lửa cùng gào to: “Phải!”

Tiêu Chẩm Vân luôn giữ nụ cười lịch sự và xa cách, trong mắt anh chỉ có phần quà giá để thiết bị liên lạc. Diệp Phỉ Nhiên đã chọn mẫu quả quýt, Tư Chử chọn mẫu kiwi, đến lượt anh là phải chọn kiểu dưa hấu thôi…

Quản trò thấy mọi người đều thích Dẫn đường này nên cố ý kéo dài thời gian hỏi đáp. Ai dè Tiêu Chẩm Vân chẳng chịu hợp tác tẹo nào, quản trò thở dài bất đắc dĩ, đành tha cho anh.

Trải qua trăm cay ngàn đắng, vất vả lắm mới lấy được giá trưng thiết bị liên lạc kiểu dưa hấu, Tiêu Chẩm Vân kiệt quệ cả thể chất lẫn tinh thần. Nhất là lúc gã quản trò hỏi mấy câu xàm xí, tự dưng anh lại bắt gặp Tiêu Kinh Phong dẫn một nhóm người lạ đi ngang qua.

Ban đầu cậu của anh còn không dám tin Dẫn đường tham gia trò chơi kết đôi trên sân khấu lại là thằng cháu ngoại hướng nội thanh tao của mình. Nhưng khi chắc chắn đấy là Tiêu Chẩm Vân, chú ta phá lên cười, làm đám người bên cạnh phải sửng sốt, không biết chủ tịch lên cơn động rồ gì.

Tiêu Chẩm Vân đang chuẩn bị lủi vào đám đông, thì bỗng có tiếng bước chân dồn dập vang lên đằng sau, tiếp đến là một bóng người chắn ngang đường anh. Đó chính là Lính gác có hình thái tinh thần cá kiếm. Chú cá mũi dài nằm trong bong bóng nước điên cuồng vẫy đuôi, nhảy lòng vòng quanh Thiên Lộc.

“Chào anh, xin lỗi đã cản, cản, cản đường anh,” Lính gác căng thẳng nên hơi cà lăm, “Tôi cảm thấy hai ta rất có duyên, liệu mình có thể—”

“Chú út.”

Trong bữa tiệc này, chỉ có hai người gọi Tiêu Chẩm Vân như vậy. Giọng nam này rõ ràng trầm hơn Tư Chử, cũng gợi cảm hơn rất nhiều.

[CÒN TIẾP]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...