Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 29-2



Chương 29.2: tiếp

Tiêu Chẩm Vân và Lính gác Cá kiếm cùng ngẩng lên, thấy một Lính gác tóc bạc cao gầy đang đứng bên trái xe lăn. Chiếc rọ mõm bằng kim loại đã che gần hết khuôn mặt hắn, nhưng đôi mắt xanh ngọc bích sắc lẻm, tựa một lưỡi dao rời vỏ. Ánh mắt ấy đâm vào mặt tên Lính gác Cá kiếm. Bàn tay phải đeo găng không ngón như đang phân chia lãnh địa, đặt hờ lên tay cầm của chiếc xe lăn.

“Chú út,” Tư Đệ lặp lại, hỏi bằng giọng điệu bình thản, “Người này là ai?”

Lính gác Cá kiếm cảm nhận được áp lực khủng khiếp của Lính gác cấp cao tỏa ra từ người vừa xuất hiện. Ban đầu anh ta còn dè chừng, nhưng khi nghe thấy hắn gọi Dẫn đường là chú út, anh ta lại thôi cảnh giác, lịch sự tự giới thiệu bản thân.

Chỉ có Tiêu Chẩm Vân mới biết, lúc nào Tư Đệ sẽ kêu cả họ cả tên anh, còn khi nào thì gọi anh là ‘chú út’.

“Ngại quá, hiện tại tôi không có ý định kết thân với Lính gác,” Tiêu Chẩm Vân dứt khoát từ chối người ta. Thấy Lính gác Cá kiếm còn định thuyết phục mình tiếp, anh kéo phứt một bên ống quần lên, để anh ta thấy bắp chân teo tóp của mình. Lính gác Cá kiếm quả nhiên cho rằng Tiêu Chẩm Vân bị gãy xương hay vì nguyên nhân gì đấy nên mới phải ngồi xe lăn tạm thời. Khi ánh mắt chạm vào hai mắt cá chân bệnh tật kia, anh ta hơi sửng sốt, không còn chặn cứng trước đầu xe lăn nữa.

Tiêu Chẩm Vân không cảm thấy gì cả, nhưng mặt Tư Đệ tự dưng tối sầm đi. Hắn cáu bẳn hất tay Tiêu Chẩm Vân ra, vuốt thẳng ống quần cho anh rồi đẩy xe đi luôn chẳng nói năng gì.

“Anh hai—” Tư Chử xồ lại gần, “Nãy anh đi đâu thế? Anh không thấy thôi, chứ vừa rồi chú út được săn đón trong trò chơi lắm, đám Lính gác đều để mắt tới chú út cả ý.”

“Trò chơi gì?” Tư Đệ nhíu mày.

Diệp Phỉ Nhiên giải thích sơ quy tắc, mặt Tư Đệ lại càng nhăn tợn, nhưng sau đó hắn thôi cau có, hỏi như không có việc gì: “Tiêu Chẩm Vân, chú đường đường là phó chủ tịch, sao lại ham hố ba cái trò trẻ con này?”

Cún con + gà chíp bỗng dưng bị chọc ngoáy: “…”

“Thì tại có đứa cứ làu bàu trước mặt tôi là muốn full set chứ sao?” Tiêu Chẩm Vân lấy giá đỡ thiết bị liên lạc hình quả dưa hấu ra khỏi túi, nhẹ nhàng thảy cho Tư Chử: “Còn không cảm ơn chú út đi?”

“Cảm ơn chú út!” Tư Chử mừng hết lớn nhận món quà, “Chú út thương con nhất ạ!”

“…” Tư Đệ nhìn đứa em cầm ba cái giá để thiết bị liên lạc với ba kiểu dáng khác nhau, mắt tối hẳn đi. Đoạn, hắn lại phát hiện Tư Chử dán bảng số 13 trước ngực, còn Tiêu Chẩm Vân cũng dính bảng số 14 trên vai.

1314?

(1314 trong tiếng Trung gần âm với một đời một kiếp, hay được dùng để tỏ tình.)

Ống tay áo bỗng dưng bị giật, Tư Đệ cụp mắt, mặt lạnh tanh không cảm xúc, thấy Tiêu Chẩm Vân đang nghiêng đầu ngước lên nhìn mình: “Tư Đệ… cậu cứ nhìn xuống tôi kiểu đó là lộ nọng đấy.”

Tư Đệ: “…” Đây có đúng là chú út của mình không? Sao trước kia mình không phát hiện chú ta… lanh mồm vậy nhỉ?

Hắn bực lắm, nhưng lại muốn giấu cái sự bực ấy đi. Lính gác vốn là sinh vật cảm tính, cục cằn hay giận, dễ bị cảm xúc chi phối. Bản chất trời sinh đã vậy, chẳng ai là ngoại lệ. Tư Đệ còn thuộc loại giỏi che giấu rồi. Phải một lát sau, hắn mới cúi người xuống, bỗng nghe Tiêu Chẩm Vân nói, “Đưa tay đây.”

“…” Hắn ngoan ngoãn giơ tay phải ra theo lời anh. Tiêu Chẩm Vân nắm tay hắn, ngửa lòng bàn tay hắn lên. Sau đấy, một chiếc giá đỡ thiết bị liên lạc hình quả dưa hấu nằm gọn trong tay hắn. Vẻ mặt sầm sì của Lính gác đột nhiên dịu đi, hắn kinh ngạc nhìn Tiêu Chẩm Vân.

“Em trai có, thì anh trai cũng phải có chứ?” Tiêu Chẩm Vân buông tay, thản nhiên cười.

Nụ cười ấy lập tức làm cơn giận của Tư Đệ xìu hẳn.

Lúc vào hậu trường nhận giải, Tiêu Chẩm Vân đã cố tình xin quản trò thêm một cái nữa. Trước đó quản trò từ chối cho anh quà là vì muốn bắt Tiêu Chẩm Vân lên sân khấu tham dự trò chơi, giờ đã đạt được mục đích, anh ta không làm khó người ta nữa, còn ngỏ ý hỏi anh có muốn lấy nguyên set không.

Tiêu Chẩm Vân từ chối lòng tốt của quản trò, chỉ lấy một giá đỡ thiết bị hình dưa hấu giống hệt.

Giờ quả dưa hấu đó đang nằm trong lòng bàn tay Tư Đệ.

Lính gác yên lặng ngắm nó một lát, đoạn khum tay bỏ nó vào túi quần, tiện thể kéo khóa mông quần xuống thả cái đuôi sói ra ngoài. Đuôi sói lông dài màu đen lúc lắc theo nhịp điệu. Tư thế đứng của Tư Đệ cũng thân mật hơn nhiều, hắn ngoan ngoãn cúi xuống, nói nhỏ vào tai Tiêu Chẩm Vân: “Cảm ơn chú út, tôi thích lắm.”

Thiết bị liên lạc của Tiêu Niệm đột nhiên rung lên hai lần. c* cậu cúi xuống xem, thấy nhẫn camera đã chụp thêm hai bức hình. Đó là ảnh góc nghiêng của Tư Đệ, sống mũi thẳng tắp, môi hơi mỉm cười. Góc chụp hơi hướng lên trên lột tả rõ từng cọng lông trên hàng mi nhạt màu của hắn, quan trọng nhất là trong mắt còn phản chiếu bóng hình Tiêu Chẩm Vân.

Chụp đẹp đấy thây?! Tiêu Niệm thậm chí còn hoài nghi Tiêu Chẩm Vân cố ý chụp Tư Chử thành vong. c* cậu cáu gắt một lúc, đột nhiên phát hiện ở góc ảnh có bóng dáng Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên đang trò chuyện với nhau. Hai cái đầu nhỏ xíu, cố lắm mới phân biệt được đâu là mắt mũi miệng.

“…” Tiêu Niệm càng lúc càng hạ thấp tiêu chuẩn hơn, chuyển hai tấm ảnh này vào thư mục đủ điều kiện. Thôi cứ nhìn ra người là được vậy.

Dù chỉ nhận được món quà nhỏ chẳng đáng mấy tiền, nhưng Tư Đệ lại vui đến bất ngờ. Toàn bộ phần sau đám cưới hắn đều ở cạnh Tiêu Chẩm Vân, đưa điểm tâm và đồ uống cho anh.

Dễ dỗ ghê, Tiêu Chẩm Vân nghĩ thầm.

Cô dâu mặc váy lụa trắng dài quết đất, khoác tay chú rể bước trên thảm đỏ, tay kia cầm bó hoa cưới màu trắng, đẹp đến nao lòng. Tư Chử ngắm mà đuôi vung phần phật, đập bộp bộp vào cái đuôi công đằng sau Diệp Phỉ Nhiên. Tiêu Chẩm Vân đột nhiên nhanh trí, hỏi Tư Chử liền: “Hâm mộ không?”

Tư Chử đỏ mặt không trả lời.

Tiêu Chẩm Vân tiếp tục cười nói: “Nếu con hâm mộ người ta, chi bằng mau lên lịch làm lễ đính hôn đi, thấy sao?”

“Đính hôn…!” Tư Chử nói hơi to, làm Diệp Phỉ Nhiên cũng quay sang nhìn.

“Đính hôn cho sớm, rồi ghép đôi cho mau, cũng tốt cho sức khỏe hai đứa. Con với Tiểu Phỉ là bạn từ thuở nhỏ, tỷ lệ phù hợp lại cao, hai bên đều thích nhau, còn chờ gì nữa? Không muốn sớm được tuyên bố chủ quyền à?”

Bản chất của Lính gác bao gồm tính chiếm hữu mạnh mẽ, không ai có thể cưỡng lại sức cám dỗ của việc tuyên bố chủ quyền giữa mình với người ta.

Quả nhiên, mắt Tư Chử sáng rực lên, chứng tỏ đã xuôi xuôi. Diệp Phỉ Nhiên nghe được nửa sau lời Tiêu Chẩm Vân nói, cũng hơi ngượng ngùng. Cậu cúi đầu giữ chặt cái đuôi công chỉ muốn xòe ra thật to đằng sau mình.

Tiêu Niệm im lặng quan sát chiêu trò của Tiêu Chẩm Vân. Sau nghi lễ trao nhẫn, quả nhiên cô dâu trao hoa cho Tiêu Chẩm Vân đúng như đã hẹn. Anh nhận hoa quay về đám đông, lại đưa bó hoa cho Diệp Phỉ Nhiên, kèm theo ánh mắt khích lệ.

Bị ảnh hưởng bởi bầu không khí tươi đẹp và náo nhiệt của tiệc cưới trên thảm cỏ, Diệp Phỉ Nhiên cũng rộn ràng xao xuyến, đuôi công đằng sau không khỏi xòe ra. Những chiếc lông sặc sỡ có hoa văn như con mắt rung rinh trong gió.

Tiêu Niệm hài lòng thả like cho Tiểu Chẩm Vân.

Đám cưới trôi qua, ai nấy đều vui phơi phới.

Ngoại trừ Tư Kiều Dung. Mấy nay hai anh con trai và một đứa dâu hờ luôn miệng giải thích với ông là tin đồn Tiêu Chẩm Vân ngược đãi nô lệ đến chết chỉ là giả, bản thân ông cũng bắt đầu chấp nhận sự thật. Tỷ lệ tương thích 97% giữa Lính gác và Dẫn đường có ý nghĩa thế nào, có lẽ là ông thì bỏ được vợ, nhưng Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ không thể bỏ nhau.

Quan trọng nhất là mãi đến ba ngày trước ông mới biết thằng con út Tư Chử của mình và Diệp Phỉ Nhiên lại có tình cảm với nhau, hai đứa hợp nhau tới 85%. Nhưng vì mấy lý do như bên thì làm kiêu bên lại ngượng ngùng, nên chẳng đứa nào chịu tâm sự với cha mẹ, khiến hai nhà suýt chia cắt mối duyên lành.

Độ phù hợp 80% giữa Diệp Phỉ Nhiên và Tư Đệ thành ra xôi hỏng bỏng không, chẳng ai thắng nổi tỷ lệ b**n th** 97% của Tiêu Chẩm Vân.

Dù vậy nhưng khi thấy Tư Đệ cười đùa thì thầm nhỏ to bên tai Tiêu Chẩm Vân, ông vẫn khó chịu vô cùng.

“…” Ông quyết định khuất mắt trông coi, thây kệ thằng con, mình đánh bài chuồn trước khi hôn lễ kết thúc.

Về phần Tiêu Chẩm Vân, sáng mai anh sẽ lên phi thuyền, không cùng chuyến với Tư Đệ do hắn còn phải ở lại Haleite vài ngày để quan sát hiệu quả của phác đồ điều trị. Sau khi trở về, Tiêu Chẩm Vân phải lập tức nhập học tại Tháp Trắng, không biết bao giờ mới có thể gặp lại gia đình họ Tư. Bởi vậy, anh quyết định cố thêm một lần nữa, ráng mà rặn ra ánh mắt chứa chan sóng tình trong những thời khắc cuối cùng của đám cưới này.

[HẾT CHƯƠNG 29]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...